Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXX LÒNG PHÂN VÂN CỦA MỘT ÔNG LÃO LÀM VƯỜN

❊ ❊ ❊

Ragastens và hai người bạn đến trú ngụ ở trong một ngôi quán bề ngoài có vẻ nghèo nàn, mang bảng hiệu “Cái giỏ đầy hoa nở”, tầm thường và ở nơi hẻo lánh, đương nhiên lôi cuốn sự chú ý của Ragastens. Sau khi cả ba ăn quấy quá xong, Ragastens đi ra một mình, đi bộ.

Một giờ sau chàng trở lại, ôm trong tay một giỏ quần áo. Chàng biến mất ngay trong phòng của chàng.

Trong lúc đó, Machiavel lo vẽ lên một tờ giấy sơ đồ ngôi biệt thự của giáo hoàng. Chàng có đến viếng vào năm trước và trong trí chàng còn nhớ đến sự bố trí đại cương ở bên trong ngôi biệt thự.

Đến lúc Ragastens hiện ra, chàng đã thay đổi gần như khó nhận ra. Chàng có dáng điệu của một trong những sinh viên người Đức đến nước Ý, để thu thập tại nơi nguồn gốc, nền khoa học của những người xưa.

- Bây giờ tôi có thể đi tới gần vị trí, chàng nói.

- Chúng tôi đi theo ông, Raphael kêu lên.

- Không, ông bạn…Ngày hôm nay chỉ có việc đi tìm những tin tức. Đừng có lo sợ gì cả, khi nào cần chiến đấu, ông sẽ có mặt tham dự.

- Nhưng, ngay bây giờ tôi không thể trợ giúp cho ông được sao?

- Hãy để cho ông hiệp sĩ làm, Machiavel can thiệp.

- May lắm! và trong lúc chờ đợi, hai ông có thể được cho việc làm rất là vất vả…

- Thế ra ông đã có một kế hoạch để bắt cóc Rosita?

- Không…chính ra là cần phải bắt cóc một người khác…

- Một người khác!...Ai đó…

- Giáo hoàng!

Và chàng đi ra, để lại cho hai người bạn sự sửng sốt.

- Ông ta có lý, cuối cùng Machiavel nói. Con vật chết, thì nọc cũng chết. Ai hăm dọa Rosita? Đó là lão già Borgia. Cho nên chính ông ta là người mà chúng ta phải nhắm trước tiên. Và nếu như chúng ta thành công bắt được ông ta, Rosita được cứu thoát ngay cùng lúc. Chà! Ragastens, hiệp sĩ thật sự là một người quý báu. Can đảm, trung tín, hào hiệp và có một trí tuệ tuyệt vời.

Trong vụ này, Ragastens có lẽ còn đáng được khen ngợi hơn là cả Machiavel thừa nhận. Thật vậy, chàng cũng đang yêu! Chàng cũng cảm thấy tư tưởng của mình bay bổng đến bên cạnh nàng Hoa Anh Thảo quý mến. Và tuy nhiên, chàng không nói gì cả.

Chàng giữ kín những sự lo ngại trong tâm trí và những sự đau đớn trong lòng. Duy chàng chỉ chọn lựa cho mình một sắp xếp dường như hòa giải tất cả.

- Tivoli, chàng tự nói, ở trên con đường đi Monteferte. Đạo quân của César Borgia nhất thiết phải đi ngang qua đây. Đến khi ta thấy những khẩu thần công diễu hành qua, bấy giờ ta sẽ xem.

Trong lúc chờ đợi, Ragastens đi xuống về phía biệt thự của gióa hoàng, chàng đi lảng vảng ở xung quanh suốt cả ngày. Lúc trở về, buổi tối ở quán “Cái giỏ đầy hoa nở” chàng bảo các bạn hữu:

- Đây là những tin tức sơ khởi. Giờ đây chúng ta biết rõ lực lượng của kẻ địch: ở trong ngôi biệt thự và những ngôi nhà phụ thuộc, có năm mươi vệ binh võ trang, độ ba chục tên gia nhân đủ loại, và độ hai chục thư ký, giáo sĩ, và quý tộc.

Ngày hôm sau, chàng lại lên đường. Bữa trước chàng có gây chuyện với một tên đầy tớ. Chàng hy vọng lần này được tốt hơn.

Ẩn núp sau một đống đá, được che khuất giữa những cây dương xỉ, chàng canh chừng ngôi biệt thự và vùng lân cận. Và vì chàng ở trên cao, trên con đường Tivoli, chàng có thể nhìn xuống thấy một phần những khu vườn ở bên trong.

Ragastens đã ở vị trí đó hơn một giờ đồng hồ bỗng chàng thấy một ông già đang chậm chạp đi về phía mình vừa lau mồ hôi trán. Người đàn ông vừa từ ngôi biệt thự đi ra do một cửa nhỏ ở khu vườn mở thẳng ra con đường Tivoli.

Chàng lập tức đi ra khỏi nơi quan sát của mình và đi đến đón đầu. Ông già mặt bộ quần áo nửa trung lưu nửa quê mùa. Chàng chào ông ta rất lễ độ và với một nụ cười đến nỗi ông ta ngạc nhiên dừng lại.

- Guten margen (Chào), Ragastens nói.

Đó là tất cả những gì chàng biết về tiếng Đức.

- Non capisco, signor! (Tôi không hiểu, thưa ông!)

- Trong trường hợp đó, tôi sẽ dùng tiếng Ý, Ragastens nói tiếp vừa cố gắng làm chói tai cái ngôn ngữ của Dante.

- Ông là người ngoại quốc?....

- Người Đức, tôi đang đi đến kinh thành Rome có nhiều công việc và nhất là để cố thấy mặc dù là ở xa, Đức Thánh-Cha Alexandre Borgia danh tiếng, cầu chúa ưu đãi cho ngài!

Chàng lột chiếc nón xuống. Người đàn ông chất phác cũng làm như vậy và nói:

- Amen! (1)

--------------

(1) Amen: Xin được như nguyện

--------------

Rồi ông ta liền nói tiếp:

Nhưng mà chàng trai, ông rủi ro nhiều, không làm hài lòng được lòng ao ước, bởi vì Đức Thánh-Cha hiện không có ở kinh thành Rome…

- Vô phúc làm sao!...Tôi từ ở xa đến…bằng chân!

- Đức Thánh-Cha đang ở đây, trong ngôi biệt thự của ngài, mà không bao giờ ngài đi ra ngoài.

- Làm thế nào mà ông biết điều đó?...Có phải ông được hân hạnh và danh dự là người thân tín của ngài không?

Ông già đứng thẳng lên:

- Ta là người cai quản các khu vườn trong biệt thự ở Tivoli của ngài. Và ta gặp ngài gần như hằng ngày ở trong các khu vườn.

- Người làm vườn! Ragastens kêu lớn. Xin bắt tay ông! Đó cũng là một nghệ thuật mà tôi đang nghiên cứu…Chà! Nghề làm vườn…

- Thế nào, chàng trai, ông già thích chí, ông cũng vậy, ông cũng trau dồi khoa học trồng bông và trồng cây sao?....

- Nghĩa là tôi chưa bao giờ khát vọng nào khác và tôi còn thú nhận với ông rằng ngoài ý muốn được trông thấy Đức Thánh-Cha danh tiếng, việc thúc đẩy tôi đi đến nước Ý nhất là cái ý muốn nghiên cứu những khu vườn mỹ lệ mà danh tiếng đền đài đến tận nước Đức, trong số có những khu vườn ở Tivoli!...

- Sao! Tại nước Đức người ta nói đến những khu vườn ở Tivoli à?

- Thưa ông, người ta còn nói khắp trong cả thế giới nữa!

Ông già chất phác ngước mắt lên nhìn trời: ông say sưa biết được sự vinh quang. Tin chắc rằng những khu vườn mà danh tiếng được phổ biến cùng khắp chỉ có thể là những khu vườn của giáo hoàng – nghĩa là những khu vườn của ông – ông ta có một nụ cười ngây ngất. Ông nói tiếp:

- Thành ra, chàng trai, ông muốn trở thành người làm vườn?

- Ấy là khát vọng của tôi.

- Ông có biết tháp, ghép cành non không?

- Ồ! Việc tháp, ghép cây không còn là sự bí ẩn đối với tôi nữa. Tôi đã làm cho những cây lê thành cây táo, tôi còn thành công làm cho một cây chanh cho những trái cam…

- Dịch ơi! Và những cây hoa, chàng trai?....

- Đó là nghề chuyên môn của tôi. Tôi biết đến hai ngàn loại hoa hồng, ba trăm giống cây phong lữ thảo, tôi có thể nói với ông tuổi của một cây mộc tê, một cây sả, một cây hoa cẩm chướng, những giống huệ khác nhau, và những loại cây thuốc phiện…

- Còn những trái cây, những trái cây!...

- Ồ! Những trái cây, những trái cây!...

- Có lẽ nào ông bỏ qua cái ngành rất quan trọng…

- Tôi à!...Ồ!...Những trái cây…Cái vòng hoa quý báu nhất trong nghệ thuật của chúng tôi…ông có muốn cho tôi nói rằng…

Ragastens nắm lấy cánh tay của ông lão.

- Nói đi, ông già nói với vẻ xúc động.

- Như vầy!...Tôi có tìm ra…Ông nên giữ điều bí mật?

- Ta xin thề bởi Thánh Boniface và Thánh Pétronille.

- Tôi có tìm ra một giống đào mà không có một nơi nào có cả!...

- Có thể nào được như thế sao? Ông làm vườn mặt mày tái xanh, kêu lớn.

Ông già chất phác ngồi xuống một tảng đá, ở dưới bóng những cây dương mai. Ragastens ngồi xuống cạnh ông.

- Thưa thầy, chàng nói, thầy có vui lòng chỉ cho tôi những khu vườn của Đức Thánh-Cha mà tôi từ xa muốn đến xem?...

- Ông làm vườn giật mình vừa khoan khoái, vừa phiền muộn.

Khoan khoái, bởi vì lần thứ nhất trong cuộc đời dài của ông, ông gặp được một người hiểu được tâm hồn làm vườn của mình, được một người gọi ông là thầy! Phiền muộn, bởi vì lời yêu cầu bất ngờ của Ragastens làm cho ông linh cảm rằng ông sắp bị nộp mình cho con quỷ cám dỗ.

- Này chàng trai, ông nói, người ta gọi ông là gì?

- Pétrus Meiningbaumkirscher.

- Amen! Ông làm vườn kinh hoàng nói. Ta, ta tên là Boniface Bonifazi…Ông thấy tôi là một người đang tuyệt vọng.

- Thật vậy, khi tôi được hân hạnh gặp ông, tôi có thấy vẻ buồn bã của ông…Tôi có thể biết được chăng?

- Với một người đồng nghiệp như ông, tôi không muốn giấu diếm gì cả…Thật lạ lùng, ông giao cho tôi một sự tin tưởng khó hiểu.

- Sự tin tưởng được chia xẻ, thưa thầy…thầy nói rằng…

Bonaface Bonifazi thưởng thức danh từ thầy được người ta ban cho. Rồi ông nói tiếp, thật sự cảm động:

- Thế này! Ông Pétrus…không bao giờ tôi nhớ nổi cái tên của ông…ông nên biết rằng những quả đào là món ăn thích nhất của Đức Thánh-Cha chúng ta…

- Tôi cũng vậy, tôi luôn luôn ưa thích quả đào hơn là trái cây nào khác.

- Được cắt ra từng mảnh, rưới lên trên rượu porto hoặc là rượu mâcon trong cái ly được rắc nhẹ trước một ít đường, thật ngon lành. Đó là một công thức của lệnh bà Lucrèce và chính Đức Thánh-Cha chỉ ăn như vậy. Nhưng mà trái đào phải thật chín và nhất là nó đừng bị chích…hai vấn đề gần như nan giải. Nếu như ta hái quả đào trước khi nó bị chích, thì nó chưa đến độ chín, và nếu như ta chờ đợi nó chín, thì vết chích nảy ra…Năm nay…thật là kinh khủng!...Ta chỉ còn có những trái đào bị chích…ta chỉ cứu thoát được một hàng cây trồng áp vào tường khỏi sự truyền nhiễm…ta có thể giữ cho nó đến cuối được hay không? Ông có biết việc gì sẽ xảy ra không, nếu như ta không có những quả đào?

- Nói đi, thầy!...

- Ta sẽ bị treo cổ!

- Thầy làm tôi kinh hãi!...Treo cổ!...Vì những quả đào!...

- Là như vậy đó! Năm rồi, khi ta báo với Đức Thánh-Cha rằng một trong những cây đào của ta bị chết, ngài đã trả lời ta: “Tự mi sắp xếp lấy. Cái ngày mà ta thiếu đào ăn, ta sẽ cho treo cổ mi ở nơi cây đào bị bệnh nhiều nhất…Điều đó có lẽ sẽ trị cho nó lành bệnh”.

- Tôi thấy rằng Đức Thánh-Cha thích đùa giỡn…nhưng tôi sẽ cứu thoát thầy, thưa thầy! Đừng lo ngại gì nữa! Tôi có một bí quyết công hiệu để bảo vệ cho trái đào…

- Chà! Ông làm vườn kêu lên, chính là trời đã thương hại đến ta bằng cách đưa ông đến cứu trợ cho ta! Hãy mau nói cái bí quyết của ông…

- Không thể được, Tôi cần phải chính tay tôi thực hiện.

- Nhưng mà, ông làm vườn ấp úng, để cho ông có thể thực hành, thì ông cần phải đi vào trong vườn!

- Tôi thấy việc đó rất cần thiết.

- Nhưng vào lúc đó ta cũng sẽ bị treo cổ! Hoăc là còn tệ hại hơn nữa!

- Sao vậy?

- Chỉ một mình ta có thể đi vào trong vườn riêng của Đức Thánh-Cha. Chỉ một mình ta canh chừng những người phụ việc. Đức Thánh-Cha có biết bao nhiêu là kẻ thù…Ông hiểu chưa?...

Ragastens hết sức ngây thơ trả lời: Tôi không hiểu.

- Ông không nghĩ đến điều ác, ông. Nhưng có nhiều người độc ác có thể đầu độc những trái cây mà Đức Thánh-Cha sẽ ăn.

- Thật là khủng khiếp.

- Phải…Và Đức Thánh-Cha để ý đề phòng. Ngài đã đặt hết sự tín nhiệm ở ta. Ngài có báo trước với ta rằng nếu bao giờ có một người lạ đi vào trong vườn, ta sẽ bị lột da sống, hoặc là ít ra là bị treo cổ…

Quỷ ơi!...Bị treo cổ vì để cho những trái đào bị chích, bị treo cổ vì đưa vào vườn cái người mà chỉ riêng anh ta mới có thể cứu vãn những trái đào…Sự lựa chọn thật là tàn nhẫn.

- Than ôi! Ông nói với ai, bao giờ!...

- Thưa thầy, thôi đừng nhắc đến nữa!...Có thể thầy sẽ thành công bảo vệ hàng cây cuối cùng của thầy mà không cần đến sự trợ giúp của tôi…

- Hừ!...Ta không tin lắm..

- Sự thật là chỉ có một mình thầy là biết có tôi vào và Đức Thánh-Cha không bao giờ biết đến sự vi phạm đó…

- Này chàng trai, ông cám dỗ ta!...

- Sự thật là tôi muốn tránh cho thầy khỏi bị treo cổ bằng cách cứu vãn những trái đào bị hăm dọa, và làm cho thầy nổi tiếng mãi mãi bằng cách chỉ cho thầy biết cách thức tháp, ghép cây của tôi…

- Chà! Ông Pétrus, ông hãy im đi, ông hãy im đi!...

- Sự thật cuối cùng là ông có thể trở thành người sở hữu của những bí quyết vô giá, nhưng bởi vì không thể làm được, chúng ta đừng nên nói đến nữa!

- Này chàng trai! Ta quyết định: ông sẽ đi vào!

- Để cho ông rủi ro và bị guở trách có ích lợi gì? Vì tôi không tin là Đức Thánh-Cha có thể treo cổ ông…

- Bởi vì không có ai biết được!

- Thật đúng! Tôi sẽ ẩn núp thật kỹ!...Nhưng còn lương tâm của ông? Ông không tự khiển trách về sự thiếu sót bổn phận sao?...

- Chúa ơi! Ông thật quá ngây thơ! Ông đừng lo ngại đến lương tâm của ta…Ông cần phải đi vào!

- Bởi vì ông muốn!...Đó là để vâng theo lệnh của ông…

- Ông nghe đây, ta ở trong một ngôi nhà nhỏ ở trong vườn…Buổi tối vào lúc tám giờ, những người phụ của ta đi hết, chúng nó ở chung với nhau. Bấy giờ ta đóng hết các cửa vườn và không một ai đi vào nữa, ngoại trừ Đức Thánh-Cha thỉnh thoảng đi đến. Tối nay vào lúc mười giờ, ông đến cái cửa nằm ở đằng kia…Ta sẽ đưa vào và ông sẽ làm việc suốt đêm. Ban ngày, cần phải ẩn núp trong nhà của ta…

- Tôi nhận lời để giúp cho thầy, thưa thầy!

- Bù lại, ta sẽ đưa ông thăm viếng các khu vườn, và ta sẽ sắp đặt cho ông một cơ hội để nhìn thấy Đức Thánh Cha…

- Chà! Thầy làm đầy đủ hết các nguyện vọng của tôi! Ragastens kêu lớn. Còn nhiều hơn là tôi dám mong ước.

- Vậy là tối nay, ở nơi cửa nhỏ?

Xong, ông già chất phác bắt tay nồng nhiệt Ragastens và bắt đầu đi xuống ngôi biệt thự của giáo hoàng, trong khi chàng hiệp sĩ đi ngược trở về hướng Tivoli.

- Chúng ta nắm được Borgia! Chàng nói lúc về đến quán “Cái giỏ đầy hoa nở”. Chính tối nay chúng ta đi vào chiến dịch…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.