Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IX BÀ PHÙ THỦY MAGA

❊ ❊ ❊

Lúc ấy, ở kinh thành Rome có một khu vực đặc biệt được người ta gọi là khu Ghetto, xóm quản thúc người Do Thái. Đó là những con đường phố nhỏ hẹp chằng chịt, ở giữa đường có những vũng nước ứ đọng đầy rác rưởi mục nát và cặn bã hôi thối.

Trên lề đường lúc nhúc một thế giới trẻ con, một nửa trần truồng, những bà già ngồi chồm hổm, những con chó, những con mèo….

Tất cả các ngôn ngữ trên đời được biết vang lừng trong cái hỗn độn lạ lùng đó.

Mỗi một cánh cửa mở ra trước một hiệu tiệm.

Và mỗi tiệm là một mảnh đất tứ chiếng trên đó bán những vật lủng củng nhất, kỳ quái nhất.

Cái khu vực đó mà dân chúng bị hạn chế việc ra vào, cái khu ghetto bị quản thúc đó mà những người công giáo xa lánh với vẻ khủng khiếp và ghê tởm được dành cho những kẻ dị giáo, những người vô tín ngưỡng.

Tại đây sống riêng biệt những người Ai Cập bán phép trù yếm, những người Bohemiens lang bạt làm nghề thầy bói những người Do Thái buôn bán đá quý và vải vóc, những người Maures (1) sản xuất khí giới và áo giáp sắt.

-------------------------------

(1) Maures, dân xứ Mauritanie, mảnh đất xưa bao gồm xứ Tunisie, Algérie và Maroc ở Phi Châu. Khi người dân thành Carthage đến cư trú ở miền Bắc Phi Châu, họ đặt tên cho người thổ dân Berbère là Maures. Vào thời trung cổ được gọi lan rộng đến cho người Ả rập đi chinh phục ở Maghret và ở Tây Ban Nha. Cũng là từ áp dụng cho nhiều bộ lạc ở rải rác trên bờ sông mặt của sông Sénégal (LND)

--------------------------------

Chính ở trong khu vực đó, vào ngày mà giáo hoàng có một câu chuyện trò thật lạ lùng với César, sau cuộc hội kiến của ngài với Raphael Sanzio, vào ngày cử hành tang lễ của Francois mà Ragastens và con ngựa Capitan thực hiện thành tích của họ, đồng hồ vừa điểm một giờ đêm, một người đàn ông đi vào trong một con đường chật hẹp hôi thối. Ông ta được bốn người đầy tớ đi theo, một tên cầm đèn lồng đi trước, ba tên khác đi sau lưng, trang bị súng lục và dao găm.

Người đàn ông được hộ tống như thế vượt qua sợi dây xích cản ngang đường rồi ông đi sâu vào trong khu Ghetto, thỉnh thoảng nói một tiếng ngắn để chỉ đường phải đi theo.

Cuối cùng người khách dừng lại trước một ngôi nhà thấp, đổ nát, trông càng ghê rợn hơn những ngôi nhà bên cạnh.

Ông khoát tay ra lệnh cho đoàn hộ tống chờ đợi ở bên ngoài, rồi ông theo lối đi lên một cầu thang bằng cây và dừng trước một cánh cửa được ông mở ra.

Ông đi vào đóng cửa lại. Bấy giờ ông đang ở trong một căn phòng được rọi sáng bằng một cây đuốc nhựa thông. Ở cuối phòng, một người đàn bà đang ngồi chồm hỗm, cằm tựa lên đầu gối. Bà dường như quá già do gương mặt đầy vết nhăn, nhưng đối với một người quan sát, tất sẽ cho bà độ sáu mươi tuổi, dựa theo đôi mắt linh hoạt của bà.

Lúc người khách bước vào, một cái giật nẩy mình lay động bà, dường như thấy người đàn ông đã làm bừng lên trong lòng bà một nỗi đau đớn thầm kín.

- Mi chờ đợi ta, Maga, người đàn ông nói, tốt lắm…

- Được báo trước cuộc thăm viếng của ngài, tôi đã chuẩn bị những lời thần chú để trả lời ngài. Tôi sẵn sàng…

Người đàn ông liền tháo móc chiếc áo choàng và hạ cái chụp đầu xuống. Mặt ông đeo một chiếc mặt nạ che kín…

Những bao tay phủ kín bàn tay ông và mái tóc được che khuất dưới một chiếc mũ trùm cho đến tận gáy. Một cái rùng mình chấn động bà già.

Người khách bí mật thả đôi mắt nghĩ ngợi lơ đãng lên căn phòng. Căn phòng thật dị thường.

Trong một góc, một bộ xương người được giữ đứng bởi những cái móc, cau có trông gớm ghiếc. Trên xương vai đậu một con gà trống có bộ lông đen, thỉnh thoảng vỗ cánh và há mỏ với một vẻ đe dọa. Dưới chân bà già, hai con rắn ngóc đầu lên huýt gió. Trên trần nhà treo những con rắn mối độn rơm và trên cánh cửa có ghim một con chim cú. Một cái bàn rộng đựng những lọ miệng rộng, những ve cổ cong, một nồi chưng và trong lò sưởi, trên những thanh củi cháy, một cái vạc lớn trong đựng nhiều thứ cỏ thuốc hòa hợp đang sôi sùng sục.

Bà phù thủy mặc quần áo thêu kim tuyến sặc sỡ. Không một ai được biết bà là ai, tên bà là gì?

Bà ở đây từ rất lâu, người ta đến tham khảo những ý kiến của bà, người ta kinh sợ bà về quyền lực quỷ quái mà người ta gán cho bà và gọi bà là Maga (1)

-------------

(1) Maga: Bà phù thủy

-------------

Người ta tin bà là người Ai Cập: nhưng nếu có một người quan sát phân tích gương mặt bà, ông ta sẽ chẳng thấy một đặc tính nào phân biệt những người Ai Cập và có thể ông ta sẽ khám phá ra trên gương mặt bà những đặc điểm chung của người phụ nữ Tây Ban Nha…

- Mi có biết ta là ai không? Người khách hỏi.

Bà già giữ im lặng.

- Ta là Lozenro Vicini, một người trung lưu giàu có chẳng màng đến giá cả của việc tham khảo. Người ta có nói với ta về khoa học của mi… Và mặc dù linh hồn người công giáo bài xích những tội phạm thánh của mi, ta vẫn đến nhờ mi giúp lần đầu tiên, và ta hy vọng rằng cũng là lần cuối cùng trong đời ta…

Bà phù thủy có một nụ cười kín đáo.

- Thế có nghĩa là gì?... Bộ mi không tin ta sao?...

Vào lúc đó, con gà đen vỗ cánh ồn ào.

- Yên, Altar! Bà già ra lệnh.

Rồi bà thản nhiên nói tiệp:

- Đây là lần thứ ba ngài đến đây, thưa chủ nhân!

Người đàn ông giật mình kinh hãi.

- Lần thứ nhất!.... Ồ! Đã rất lâu!... ngài đến hỏi tôi cách thức giết người mà không một ai có thể nghi ngờ rằng ngài đã giết… Tôi điều chế cho ngài chất nước giết người được ngài sử dụng… Người đàn ông nào uống loại nước đó, dù chỉ là vài giọt pha lẫn một chất nước khác, sẽ đi đứng mạnh khỏe bình thường: chất nước không có một màu sắc nào đặc biệt, không có một mùi vì tố cáo nào… Tám ngày sau, người đàn ông lên cơn run… Những y sĩ nhận ra một cuộc động não. Họ trích máu bệnh nhân… nhưng quá muộn: người đàn ông chết trong một cơn điên loạn, bị giết từ xa bởi chất nước không tha thứ, không được giết mình… ông ta bị giết bởi chất thuốc độc tinh tế mà tôi đã điều chế cho ngài… Aqua-toffana.

Người khách ngồi trên chiếc ghế bành, không nói một lời.

- Lần thứ hai, thưa chủ nhân, ngài đến yêu cầu tôi cứu ngài thoát khỏi một bệnh suy nhược từ từ đưa ngài xuống mộ… Ngài đã kêu gọi đến các vị y sĩ và không một ai có thể hoàn trả sinh lực mà ngài đã kiệt quệ. Tôi trao cho ngài một chai thuốc nước được tôi thức trắng nhiều đêm để điều chế cho ngài…

Một tháng sau, ngài khỏe mạnh như là thời kỳ ngài còn trẻ… Việc đó đã có mười năm, thưa chủ nhân!

- Nhưng mà mi thật sự là một nữ phù thủy! người khách kêu lên.

Bà già nói tiếp vừa cúi xuống trên người đàn ông:

- Lần đầu, thưa chủ nhân, ngài tên là Stéfano, lần thứ nhì, là Julio de Faenzo, hôm nay Lorenzo Vicini. Tôi sẽ nói cho ngài biết cái tên ngài mang… rất đỗi ghê gớm đến nỗi nó còn làm cho chính ngài phải kinh hãi!

Bà cúi xuống gần hơn nữa và thì thầm tên đó vào tai người khách. Ông này rùng mình…

- Bởi Thượng đế, mi biết quá nhiều… Mi sắp chết…

Ông đặt tay lên chiếc dao găm. Nhưng bà già giương cánh tay ra:

- Tôi sẽ không chết đâu, bà nói… tại vì giờ của tôi chưa đến… tại vì số mệnh của tôi cũng như số mệnh của ngài chưa thành tựu… Mày sẽ không giết ta, bởi vì ta không phản bội mày… và rằng mày vẫn còn cần đến ta!...

Cơn rối loạn của người khách dịu xuống.

- Mi có lý, nữ phù thủy ạ, mi có thể phản bội ta, thế mà mi đã không làm… ta tín nhiệm ở mi! Nhưng cái tên đó… cái tên mà khoa học quỷ quái của mi đã tiết lộ cùng mi…

- Thưa chủ nhân, bà phù thủy ngắt lời, cái tên đó ở yên trong tim tôi còn hơn cả ở trong chính tâm trí của ngài…

- Ta tin mi!

- Vậy thì, bà phù thủy nói tiếp, lần viếng thăm thứ nhất là để yêu cầu cái chết lần thứ hai để yêu cầu sự sống… vậy bây giờ ngài đến yêu cầu tôi điều gì?...

- Xin tình yêu!... người đàn ông chậm rãi trả lời.

Bà già bị chấn động bởi một cái rùng mình. Ánh mắt mãnh liệt của bà chiếu ngời một ngọn lửa lạ lùng. Và một nỗi đau đớn mênh mông làm xáo trộn trong vài giây trên gương mặt đã bị tàn phá rồi từ từ trở lại vẻ bất động của nó. Người đàn ông nói tiếp:

- Mi đã cho ta năng lực để giết người mi đã cho ta năng lực để sống, ôi nữ phù thủy, nữ phù thủy, hãy cho ta năng lực để yêu!... Hãy điều chế cho ta bùa yêu của thần linh chẳng những sẽ làm cho ta được người mà ta thích yêu, mà còn ném vào trong huyết quản của ta một dòng thác dục tình… Mi nên biết rằng ta đã già, nữ phù thủy! Máu của ta đã từ từ lạnh giá, nhưng ta vẫn còn khao khát yêu đương và tình yêu… Ta muốn yêu… dù chỉ là một đêm, dù chỉ là một giờ. Một đêm tình ái, nữ phù thủy, và đó là một kho tàng sẽ được ta vất bỏ dưới chân của mi….

Bà phù thủy lắc đầu.

- Mi từ chối? người đàn ông xẵng giọng hỏi.

- Đó là tôi từ chối những kho tàng của ngài! Về việc bùa yêu mà ngài vừa hỏi, ngày mai nước thuốc hoàn trả tuổi thanh xuân lại cho ngài trong một vài giờ, sẽ sẵn sàng…

- Nhưng mi nên nghĩ đến, người khách nói tiếp, bùa mê của mi cũng còn phải làm cho người được ta lựa chọn, có được năng lực quên rằng ta đã già… năng lực yêu của ta!

- Tôi cần phải biết rõ nàng là ai? Bà già nói.

- Nàng là ai! Chính ta cũng chưa biết rõ! Ta có trông thấy nàng một lần, một lần duy nhất ngày hôm nay! Sáng nay, ta vẫn còn chưa biết rằng nàng hiện hữu… Nhưng chân dung của nàng đã tạo cho ta dục vọng mãnh liệt được thấy mặt nàng… Nhưng bức chân dung nào có thấm gì nếu so sánh với vẻ đẹp không thể tả của người mẫu sống bằng da, bằng thịt!... Ta trông thấy nàng vào buổi chiều nay… Núp trong căn phòng riêng của ta ở Saint-Pierre, ta có thể ngắm nàng thỏa thích. Chưa bao giờ, trong cuộc đời dài của ta, ta chưa bao giờ cảm thấy mối cảm xúc tương tự.

- Chưa bao giờ sao? Bà phù thủy ngắt lời với một âm điệu buồn thảm.

- Không, chưa bao giờ!...

- Và người ta gọi nàng ra sao?

- Đó là… một nàng fornarina làm công ở lò bánh… không có tên, không có gia đình..

Bà già giật nảy mình, đưa tay lên quả tim mình, để đè nén những nhịp đập.

- Và ai đã vẽ chân dung? Bà hỏi.

- Một họa sĩ trẻ tuổi… tên Raphael Sanzio… nhưng nào đáng kể!... Mi sẽ làm cái việc của ta yêu cầu?

- Tôi sẽ làm!

- Mi cần bao nhiêu thời gian?

- Một tháng.

- Một tháng! Nhưng ít ra mi sẽ thành công?

- Tôi sẽ thành công.

- Vậy thì được, trong một tháng, mi sẽ gặp lại ta.

- Tôi sẽ sẵn sàng…

Bấy giờ người khách đứng lên và đi ra cửa. Rồi ông ta xuống cầu thang, gặp lại đoàn tùy tùng và đi về hướng lâu đài Saint – Ange!

Đến quảng trường, ông cho mỗi người một đồng tiền và họ bỏ đi. Người lạ đợi một lúc chờ họ biến mất, lúc bấy giờ ông mới đi đến lâu đài, vào cửa không một chút khó khăn.

Vài phút sau, nếu một kẻ nào đó theo rình rập, tất sẽ thấy ông đi mất hút trong bóng tối vào đường hầm quanh co chật hẹp mà César Borgia đi theo ngược chiều cũng vào buổi sáng hôm đó. Bắt đầu từ dưới hầm của tòa lâu đài Saint – Ange, do một cánh cửa bí mật, ông đi đến một cái phòng ngủ trong điện Vatican, tại đây ông gỡ chiếc mặt nạ ra… Và tại đây ông lên nằm trên một cái giường mang huy hiệu một cái mũ miện của giáo hoàng với hai cái chìa khóa. Ngay lập tức ông gõ lên một cái chuông bằng bạc.

- Nước thuốc sắc của ta! Ông ra lệnh cho tên hầu phòng vừa chạy đến.

Tên đầy tớ vội vã thi hành lệnh.

- Bây giờ, gọi người đọc sách đến cho ta…

Tên hầu biến mất, thay thế bởi một tu viện trưởng trẻ tuổi.

- Angelo, con trẻ, ta đã trằn trọc suốt hai giờ trên giường… Con hãy đọc cho ta nghe một đoạn sách nào… Này! Cầm lấy quyển Énéide.!... (1)

- Ngay lập tức, thưa Đức Thánh – Cha, tu viện trưởng đáp lời.

-------------------

(1) Quyển Anh hùng thi của đại văn hào Virgile (Thế kỷ I trước TC.giáng sinh) trong đó có đoạn tả cảnh Du địa ngục và Chiếm cứ và tàn phá thành Troie, bắt chước theo Iliade và Odyssée của Homère (LND)

-------------------

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.