Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LXXV SPERAZA (1)

❊ ❊ ❊

Kể từ buổi tối mà nàng được đi xuống trong một giờ đồng hồ ở hoa viên của tòa lâu đài, Hoa Anh Thảo không còn tiếp nhận cuộc thăm viếng của Lucrèce nữa. Phòng của nàng đóng kín. Giờ đây, Hoa Anh Thảo cam phận chờ cái chết, khi César xuất hiện, nàng sẽ tự đâm mình chết…Cái chết không làm cho nàng kinh sợ. Tuy nhiên, thỉnh thoảng, tấm lòng của nàng rất đỗi cương quyết đã trở thành nhu nhược khi nàng nghĩ đến Ragastens.

- Dường như chàng sẽ đau khổ biết bao khi biết được ta chết!

[1] Speranza: tiếng Ý – Hy vọng.

Tiếng Pháp viết là Espérance (LND)

Một buổi tối, tựa vào cửa sổ, Hoa Anh Thảo đang suy tư.

Vào lúc đó, dường như có một bóng đen đang lay động dưới cửa sổ của nàng, ở chân pho tượng khổng lồ mà nàng đagn đứng cao hơn chiếc đầu bằng hoàng đồng. Trong cái bóng đen dường như muốn lôi cuốn sự chú ý của nàng, nàng nhận ra một người đàn ông…Cái tiếng đó, ném ra với một giọng nhỏ, dâng lên, vừa hơi đủ nghe.

- Speranza!...

Nghe tiếng kêu đó, Hoa Anh Thảo đáp lại bằng một tiếng kêu yếu ớt. Nàng ngồi lên một chiếc ghế bành và đè nén hai bên thái dương.

- Hy vọng! nàng lẩm bẩm. Tiếng đó còn có đối với ta nữa sao!...Ôi!...Nếu thật sự, ta được phép hy vọng!...

Gần như nàng vừa thốt lên một lần chót lời nói đó, những bước chân vang dội trong hành lang…Hoa Anh Thảo đứng thẳng dậy, kinh hoàng bởi hy vọng một phép lạ. Hai cánh tay nàng hướng thẳng về cánh cửa..Nàng lắp bắp:

- Speranza! Speranza!...

Cánh cửa vụt mở ra dữ dội. César Borgia hiện ra…

Tư tưởng của Hoa Anh Thảo vừa bị lôi cuốn đi quá xa khỏi César, sự xuất hiện đó ở ngoài ý muốn nàng hy vọng, nên một nụ cười đau đớn và điên loạn hiện ra trên đôi môi tái mét của người thiếu nữ bất hạnh. Nàng chụp cây dao găm của mình và giơ cao…

Cây dao găm không cắm xuống ngực nàng trinh nữ. César đã nhảy đến sát mình nàng và nắm lấy hai cườm tay nàng vặn mạnh. Những ngón tay của Hoa Anh Thảo nới ra, món võ khí rơi xuống. Nàng thấy mình sắp bị nguy cơ!...

Gương mặt đỏ bừng của César Borgia ở sát gương mặt của Hoa Anh Thảo chừng hai ngón tay.

- Con gái dòng họ Alma, ta yêu mi! ông cười khảy…

- Quái vật đê tiện, ta ghê tởm mi!...

Ông đưa mặt tới trước, đôi môi hướng về nụ hôn. Hoa Anh Thảo đột ngột lui mạnh bản thân của mình ra phía sau và César đột nhiên thốt lên một tiếng gầm thét điên cuồng vừa buông hai cườm tay ra. Hoa Anh Thảo vừa nhổ vào mặt ông ta!...

César gầm thét. Nhưng ông ta có cảm giác rằng nàng sắp thoát khỏi tay ông: nàng nhảy vụt về phía cửa sổ…Bấy giờ ông xông vào mình nàng.

- Mi thuộc về ta! Ông gầm lên.

Hoa Anh Thảo, thở hổn hển, thử toan một lần cuối cùng và đẩy lùi con ác thú. Ông đắc chí, nhắc lại:

- Mi thuộc về ta!...

- Cứu tôi! Cứu tôi! Ragastens! Hoa Anh Thảo kêu la sắp chết.

- Tôi đây! Một giọng ghê gớm hét lớn từ bên ngoài.

Cùng lúc, dưới một cái đẩy mạnh phi thường, những tấm kính cửa sổ bay thành từng mảnh, cánh cửa sổ bật ra dữ dội, một vật gì đó giống như là một sinh vật lởm chởm, dị hình cuộn tròn như quả cầu, đi ngang qua, lăn tròn, rơi trên mình César Borgia.

- Gã quỷ sứ Ragastens! César gào thét vừa nhảy lui ra sau, trong lúc Hoa Anh Thảo ngã xuống không cựa quậy, bất tỉnh…

César rút ra một cây dao găm ngắn to bản ở mặt lưng đứng thủ thế. Ragastens đi thẳng đến trước mặt ông.

- Mi sẽ chết! chàng gầm lên.

Giờ đây hai người đàn ông đứng cách nhau một bước. César uốn cong mình lại. Ragastens nghiêng mình tới trước, tay lăm lăm cây dao găm – cả hai trông thật khủng khiếp. Họ không nói gì cả. Nhưng những đôi mắt sáng rực. Sự im lặng trở thành ghê gớm. Chỉ có, ở phía nơi xa, từ cuối những hành lang đưa lên một thứ tiếng kêu rồ rộ…Xa hơn nữa, những tiếng la hét nổi dậy….Những tiếng động đó, cả hai người đều không nghe thấy.

Thình lình, Ragastens bước tới một bước tới một bước…Cánh tay của César nới ra…ánh thép cây dao găm của ông ném ra một luồng chớp…lưỡi dao xuyên qua lớp vải mà không gây thương tích cho hiệp sĩ. Giây lát sau, hai thân mình ôm ghì nhau dã man…Rồi một cái dậm chân lẹ lạng, tiếng “bịch” vang lên của một thân mình ngã, tiếng cọ xát của hai thân người lăn lộn, rồi một cử động chớp nhoáng của một cánh tay…một tiếng ối! nghẹn ngào của người hấp hối, một luồng máu phụt ra…và Ragastens, đỏ lòm, gớm ghiếc và ngạo nghễ đứng lên, mình mẩy đầm đìa máu của người kia…cúi xuống mình Hoa Anh Thảo đang bất tỉnh. Với một sự êm ái vô cùng, chàng xiết chặt Hoa Anh Thảo bất tỉnh vào ngực, kéo lại những nếp gấp áo dài tung ra với một sự cẩn thận kỹ lưỡng, những bàn tay của chàng không run rẩy!

Chàng đi thẳng đến thang lầu. Và giữa những ngọn lửa, giữa những luồng khói quay cuồng, chàng bắt đầu đi xuống…Từng cái nhảy một, chàng xuống đến bên dưới, thở hổn hển, chân mày và tóc cháy xém, hai bàn tay bị phỏng, mệt nhừ cuồng loạn…

Một cái nhảy cuối cùng!...Một lò lửa cuối cùng đã được vượt qua!...Và Ragastens xuất hiện trong sân lâu đài…

- Giết chết nó!...Đánh chết nó!...Đâm chết nó!...

Một cánh cửa sổ mở ra, và một người đàn bà tóc tai bù xù, gào thét, kêu la. Đó là Lucrèce Borgia!...

Vài người đàn ông còn ở trong sân nghe tiếng kêu…Họ thấy người đàn ông đó đang chạy, quần áo cháy hết phân nửa, gương mặt ghê gớm…ẵm một người đàn bà trên tay…Họ xông đến để bao vây…

- Tránh ra! Tránh ra! Ragastens hét vang.

- Giết chết! Giết chết! Lucrèce thét lớn.

Ba cây dao găm ném ra những luồng chớp. Ragastens nhảy xổ tới trước. Một lưỡi dao găm đâm trúng vai mặt của chàng tét rộng cho đến thịt…Chàng quay lại và người đàn ông thốt lên một tiếng kêu đau đớn điên cuồng. Ragastens vừa cắn một cái gần đứt lìa cườm tay của người đàn ông…

- Tránh ra!...đột nhiên một giọng thét lớn.

Một thanh gươm hai lưỡi quay tít trong một cái vung tròn ghê gớm chóng mặt của Spadacappe. Cánh cửa được vượt qua!...

Spadacappe đi qua, đập ngã người theo đuổi cuối cùng. Giacomo đi qua…và ông kéo cánh cửa về mình.

- Dấu hiệu cho chiếc Stella! Ragastens thở dốc nói.

Spadacappe xông tới trước và Ragastens tiếp tục chạy về phía bờ biển, lơ láo, và chàng siết chặt trong hai cánh tay nàng yêu dấu mà chiếc đầu tựa vào trên chiếc vai đẫm máu đã bị lưỡi dao găm của tên vệ binh xé rách!...

Đằng kia! Trên một tảng đá cao, ba ngọn lửa bừng cháy lên đó là hiệu lệnh của Spadacappe cho ông chủ chiếc thuyền buồm La Stella, ẩn nấp trong một vũng nhỏ!...

- Tiến lên! Ragastens lảo đảo lẩm bẩm, chàng chỉ còn gượng vững do một nỗ lực phi thường…

Bấy giờ chàng nghe tiếng sóng biển vỗ vào những đá ngầm dưới nước. Chàng thấy tảng đá nơi ba ngọn lửa đang cháy sáng…

- Tiến lên! Chàng vẫn còn thở dốc…

Bây giờ chàng nghe tiếng mái chèo của chiếc xuồng đang đến gần…Thình lình, ở phía sau lưng chàng, những tiếng la hét…

- Người ta rượt theo chúng ta! Một giọng nói cất lên, đó là giọng nói của Giacomo.

- Xuống thuyền! Xuống thuyền! một giọng nói từ chiếc xuồng cất lên.

Ragastens thấy mình đứng trên bờ biển…Chàng trông thấy Spadacappe và Giacomo ở trong chiếc xuồng, những thủy thủ giơ cao tay chèo…Những ánh đuốc bỗng nhiên xuất hiện ở phía sau chàng.

Ragastens nhấc Hoa Anh Thảo lên trên hai cánh tay, với một nỗ lực cuối cùng chàng bước qua be xuồng. Chiếc xuồng bắt đầu bay trên mặt nước, trong lúc ở trên bờ biển vang dội những lời nguyền rủa của những người chạy theo truy đuổi.

(Hết Chương LXXV)

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.