Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 559 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXIII THUỐC BÙA YÊU

❊ ❊ ❊

Sau cuộc hội kiến đêm với bà Maga, Rodrigue Borgia trở về ngôi biệt thự. Không một ai trông thấy ngài.

Ở Tivoli cũng như ở điện Vatican, có những lối ra bí mật mà chỉ có một mình ngài biết.

Về đến phòng, ngài xem xét cái chai nhỏ vừa được bà phù thủy trao cho.

- Ngài mai! Ngài lẩm bẩm. Ngày mai, nàng sẽ thuộc về ta…Chưa bao giờ dục vọng lại kích thích ta quá mãnh liệt như vậy…Nếu như nàng thiếu nữ đó chống cự lại ta, ta không biết sự điên cuồng nào…

Ánh mắt của ngài phóng ra những tia sáng âm u. Nhưng ngài bình tĩnh trở lại.

- Với cái này, ta nắm giữ nàng!...

Môn khoa học về thuốc kích thích tình dục vẫn còn sống vào thời của Borgia. Đã hơn một lần, ngài cầu cứu đến nó.

Cho nên ngài tin chắc rằng nhờ chai thuốc nhỏ, nàng trinh nữ mà bấy lâu nay ngài thèm khát sẽ trở thành một người con gái của ái tình cuồng loạn.

Trong suốt đêm còn lại, ông già Borgia mơ tưởng đến những việc đó và tập tưởng tượng những sự điêu luyện trong đó dục tình tiếp giáp với sự tàn bạo. Ban ngày tiếp theo trôi qua chậm chạp. Ngài ra lệnh cho người ta để ngài yên tĩnh một mình.

Đến buổi tối, ngài cho gọi mụ trùm Piérina.

- Bà Piérina, ngài hỏi, đứa trẻ ở đâu?

- Ở ngoài vườn.

- Có phải sắp đến lúc nàng đi trở lên không?

- Trong một chút nữa…

- Nói ta nghe, nàng có thói quen uống nước ban đêm không?

- Nàng uống nhiều, có lẽ do cơn sốt.

- Nàng uống gì?

- Nước lã. Nước đựng trong một cái bầu. Cái bầu đó để ở trên một cái bàn, gần giường ngủ.

Mụ trùm vừa nói vừa nhìn sững giáo hoàng.

Người này mơ mộng một lúc, mắt nhắm kín. Thình lình ngài làm một cố gắng để nối lại câu chuyện. Piérina đã biến mất.

Ngài cầm cây búa lên để gõ vào chuông gọi, nhưng vào lúc đó Piérina đi vào.

Mụ cầm trên tay một bầu nước.

Ông già Borgia mỉm cười. Và trong nụ cười có một thứ tự hào đã có những người đầy tớ khéo dạy bảo.

- Con nghĩ rằng, Piérina nói, cần phải đem bầu nước lên cho ngài. Con đã lấy lên. Bầu nước còn đầy phân nửa.

Mụ để bầu nước lên bàn, mà Borgia không có một cử chỉ chấp thuận hoặc phản đối. Ngài nói:

- Piérina, hãy đi bảo tu viện trưởng Angelo rằng đêm nay ta không cần đến ông ta nữa. Ta buồn ngủ. Rồi, trở lại đây.

Mụ trùm biến mất. Borgia lẹ làng đến cạnh bầu nước. Với một bàn tay không run rẩy, ngài nhỏ vào trong nước ba giọt thuốc đựng trong chai. Nước không đổi màu.

Đến lúc mụ trùm xuất hiện, ánh mắt đầu tiên của mụ là nhìn đến bầu nước. Mụ im lặng chờ đợi, biết chắc việc gì phải làm.

- Bà có thể lui ra, bà Piérina, giáo hoàng thản nhiên bảo. Nhân tiện hãy mang bầu nước trở lại nơi bà đã lấy. Bà muốn ta dùng nó để làm gì?...

Mụ trùm cầm lấy bầu nước, dùng vạt áo dài che khuất không giấu diếm như để tỏ ý muốn che giấu. Rồi mụ đi ra.

Giáo hoàng trở về suy tư đến việc sắp xảy ra, chờ đợi cái phút mà ngài tự ấn định.

Đến chín giờ rưỡi, ngài ra khỏi phòng và đi thẳng đến căn phòng của Rosita. Trong một hành lang tối tăm, bỗng nhiên Piérina đứng dựng trước mặt ngài.

- Nàng đã uống, mụ lẩm bẩm, rồi nàng nằm ngủ. Con khóa cửa. Đây là chìa khóa…

Borgia cầm chìa khóa. Mụ trùm tránh qua và biến đi như là một con ma tan biến.

Giáo hoàng đi đến trước cửa. Ngài mở từ từ, mặt hơi tái, với một cơn run nhẹ. Ngài đi vào.

Một ánh sáng yếu ớt rọi sáng gian phòng.

Chiếc giường để ở bên tay trái, được phủ bằng những tấm màn lớn bằng tơ thêu. Cạnh đầu giường, một bàn nhỏ thanh nhã đựng một cái mâm bằng pha lê. Trên cái mâm, bầu nước oan nghiệt. Và một cái ly còn đựng chút nước. Dưới chân giường, một cái bàn khác đưa ra ngoài tấm màn với một cây đèn bằng sáp tỏa ra một ánh sáng dìu dịu. Như thế, nàng thiếu nữ nằm ngủ ở trong bóng tối.

Borgia nhìn thấy nàng mờ mờ. Ngài đoán ra hơn là nhìn thấy mái tóc bao phủ lấy gương mặt của nàng, thân mình nàng nằm nghiêng dưới chiếc mền, một cánh tay trần đặt lên trên chiếc mền, một cánh tay có một màu trắng sáng chói trong bóng tối. Ngài run rẩy…

Bấy giờ ngài bước lại đóng cánh cửa và bước đến gần nàng thiếu nữ, ngài cúi xuống…

Làm thế nào đánh thức nàng dậy, nếu không phải là một cái hôn nồng cháy khiến cho nàng trỗi dậy lên, toàn thân phập phồng trong sự khoái cảm của nước bùa yêu đã rót vào lòng nàng?...Rồi thì ngài tìm cái miệng của thiếu nữ và bàn tay ngài đặt lên cánh tay trắng ngần…

Nhưng ngài đứng thẳng dậy, ngơ ngác, rút mạnh bàn tay, đôi mắt in đầy một nét kinh hoàng khó tả.

Cánh tay đó lạnh – một cái lạnh giá của những tử thi. Không một hơi thở nào thoát ra từ chiếc miệng xinh xắn đó.

Ngài lùi lại và nhìn. Vẻ bất động của thiếu nữ là tuyệt đối. Những hình dáng của thân mình lộ ra có một vẻ cứng đờ không thể nào lầm lẫn được…

Sửng sốt và kinh hoàng, ngài chụp lấy cây đuốc. Nhưng ngài không dám rọi lên gương mặt…

Ngài đợi một phút…cuối cùng, để chắc ý, ngài bước tới. Ánh sáng rọi lên gương mặt của nàng Fornarina…

Borgia dập tắt một tiếng hét kinh hoàng dâng lên cổ họng: nàng thiếu nữ đã chết!

Đôi mắt hé mở đã mờ đục: một nét xanh nhạt màu sáp ong đã làm trắng bệch thịt da, và đôi môi hơi vểnh lên bởi cái nhếch mép của cái chết.

Bấy giờ, bỗng nhiên dường như ngài sợ bị bắt gặp trong một vụ giết người, Borgia tắt ngọn đuốc. Nhưng liền sau đó, những khoảng tối tăm làm cho ngài bị tràn ngập khủng khiếp…Bàn tay của ngài buông rơi cây đuốc. Ngài lui ra cho đến cửa, hơi thở mệt nhọc…chỉ đến lúc vượt qua khỏi ngưỡng cửa ngài mới lấy lại được sự bình tĩnh của mình…

Trong vòng vài phút, ngài đứng đó, tựa vào cửa, nhất là bị sự ngạc nhiên đè bẹp…

Cuối cùng, ngài khép cửa lại và bỏ chìa khóa vào túi. Rồi ngài bước đi, cố gắng lý luận: chính ta đã giết chết nàng…chắc ta đã mạnh tay…mụ già có nói với ta là ba giọt…nàng đã chết!...có thể như vậy không?...ai biết được nếu có thứ thuốc giải độc…Nếu như có một thứ thuốc giải độc, một mình mụ Maga có thể biết…

Năm phút sau, ngài chạy đến vực thẳm ở sông Anio. Gió bên ngoài làm ngài hơi tĩnh lại.

Có thể bà Maga đang chờ đợi ngài. Bởi vì bà đứng ở cửa hang, nhìn sững vào đêm tối.

- Này Maga, ông già Borgia nói ngay, đã xảy ra một việc trầm trọng. Có lẽ người ta đã rót nhiều hơn là mi chỉ dẫn…có lẽ là chính mi, mi đã lầm lẫn…dù thế nào, nàng thiếu nữ cũng đang bệnh, bệnh thật nặng…chắc mi phải có một thứ thuốc giải độc?...

- Chà! Nàng bị bệnh?...nàng có đau đớn nhiều không?...

- Ta không biết, nàng sắp chết…mi có thuốc giải độc không?...

- Nàng sắp chết, chỉ có vậy thôi sao?

- Maga? Thuốc giải độc cho bùa mê quỉ quái của mi!

- Thường thường những bùa mê đó chơi xỏ một vố xấu lại người sử dụng nó. Người ta siết chặt trong vòng tay người đàn bà yêu quí và người ta chợt nhận ra là đang ôm một tử thi.

- Maga! Ông già Borgia gầm lớn vừa lay động cánh tay của bà phù thủy lạ lùng đang giữ một vẻ thản nhiên kỳ quái, tao bảo với mi rằng ta đang để nàng ở lại sắp chết!...Mi có thuốc giải độc cho bùa mê của mi không?

- Vậy thì đừng nên nói rằng nàng đang hấp hối, mà phải nói rằng nàng đã chết!...

- Và thuốc giải độc đâu?...

- Ngài có xem đôi mắt của nàng không? Nó ra sao?

- Mờ đục…không có ánh mắt nữa.

- Và miệng nàng? Ngài có nhận thấy miệng nàng không?

- Vểnh lên…đôi môi tái mét, xoắn lại…

- Thêm một câu hỏi…những bàn tay?...những móng tay?

- Những móng tay bầm xanh…Thuốc giải độc, Maga! Ta chắc chắn rằng vẫn còn kịp thời để cứu sống nàng.

Bà già gật đầu và nói rõ ràng:

- Phải.

- Chà! Và còn thuốc giải độc? Mi có, phải không?

- Phải.

Ông già Borgia thở dài nhẹ nhõm.

- Mau! Đưa đây!...

- Không! Bà Maga trả lời.

Giáo hoàng đứng một lúc không thốt ra lời. Ngài không hiểu gì cả. Nàng thiếu nữ đang nằm chết: Tốt! nhưng bà già có thuốc giải độc. Ngài hỏi bà. Và bà nói không!...

- Nào hãy xem, Maga, ngài nghĩ rằng đã tìm ra lời giải thích, mi hãy hồi tỉnh. Mi đang ở trong một cơn điên cuồng…

- Bà lắc đầu và nói:

- Này Borgia, chưa bao giờ ta ít điên cuồng hơn bây giờ!

Giáo hoàng rùng mình. Đây là lần đầu tiên mà bà Maga gọi tên tộc của ngài. Ngài có cảm giác là một việc bất hạnh sắp sửa giáng xuống ngài.

- Tại sao mi không chịu trao cho ta thuốc giải độc?...

- Tại vì ta muốn cho mày phải chịu đau khổ, Rodrigue!...

Lần này, Borgia bị kinh hãi. Giọng nói của bà Maga biến đổi…Giọng nói đó, dường như ngài quen thuộc…Ở đâu!...Ngài đã nghe giọng nói đó lúc nào?...

- Mi không muốn cứu sống đứa trẻ khốn nạn đó sao? Ngài hỏi.

- Không, bà Maga trả lời. Bà đã lùi lại về phía đáy hang, khiến cho gần như không còn trông thấy bà nữa. Không!...bởi vì ta biết rõ mày!

- Mi biết rõ ta! Ngài nhắc lại, ngớ ngẩn.

- Và ta biết rõ nàng, cả nàng nữa!...Nghe đây, Rodrigue! Cách đây mười sáu năm, thiếu nữ đó được bày bỏ trên những bậc thang của Giáo đường những vị Thiên Thần…Mẹ của nó, hèn nhát và phạm trọng tội…Làm thế nào mà không phạm trọng tội được, vì nàng thuộc về mày!...Mẹ nó đã bỏ rơi đứa trẻ…mi nghe rõ không!

- Ngôi giáo đường những vị Thiên thần! giáo hoàng ấp úng…Ồ! Ta nhớ lại rồi…! ta nhớ lại rồi!....Người mẹ…Chính là…

- Người mẹ chính là nữ bá tước Alma, người tình nhân của mi…và đứa trẻ bị bày bỏ, được ta thu nạp…đứa trẻ mà lòng dục vọng của mi sắp làm cho hoen ố…mà mi đã giết chết, chính là đứa con gái của mi!...

Giáo hoàng lảo đảo…đôi chân ngài mỏi quỵ dưới thân ngài…

- Con gái của ta!...ngài lẩm bẩm.

- Và bây giờ, mi muốn biết không, Rodrigue, tại sao ta có thể cứu sống nó, ta lại không chịu cứu sống nó?...

Nhưng Borgia không còn nghe nữa…Điên cuồng và kinh hãi khủng khiếp, ngài đã luồn nhẹ ra ngoài hang và bỏ chạy trốn, nhắc đi nhắc lại mãi với một sự bướng bỉnh của cơn điên loạn cái tiếng đã đập mạnh vào tâm trí của ngài:

- Con gái ta!...Con gái ta!...

- Đó là bước khởi đầu của hình phạt! Rosa Vanozzo kêu lên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.