Hoa Anh Thảo

Lượt đọc: 452 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V NHỮNG TÍNH BẤT THƯỜNG CỦA LUCRÈCE

❊ ❊ ❊

Lucrèce Borgia trở lại gian phòng yến tiệc và nhận ra gian phòng đã trống rỗng.

- Bọn hèn nhát, nàng lẩm bẩm. Họ đã chạy trốn… Chà! Không có người đàn ông sao!... Trước kia cha ta là một… nhưng bây giờ là một ông già… Ta, ta cảm thấy đói lòng để nuốt trọn cả một thế giới…

Nàng thở dài, ngáp và tiếp tục.

Ta buồn phiền… Nỗi buồn bực cấu xé ta… Ta hoài công sáng tạo vô ích, mỗi ngày ta bày đặt ra thú tiêu khiển mới, ta hoài công làm Rome choáng mắt bởi những cuộc lễ huy hoàng của ta… Lòng ta trống trải… Từ từ sự buồn phiền làm hao mòn trí não của ta.

Một bóng người bỗng nhiên trỗi dậy bên cạnh nàng.

- Chính anh, phải không? Nàng nói vừa đưa bàn tay.

Quả thật, đó chính là César Borgia.

Ông ta vừa đi vào, và ai trông thấy ông ta sẽ chẳng bao giờ có thể thừa nhận rằng người đàn ông này vừa giết chết em trai mình.

Ông ta lộ ra một gương mặt vui tươi với người em gái. Về phía của nàng, nàng tươi cười nhìn ông ta.

-        Độc ác! Lucrèce nói, tại sao anh làm hại đến anh Francois tội nghiệp đó?... Vậy là anh ghen tuông phải không?...

-        Thật ra là đúng, em Lucrèce ạ - Trước mặt các bạn hữu, anh không thích thấy rằng anh không phải là người đứng đầu… Trừ việc đó ra, anh không phải là người ngu ngốc theo em tưởng, như cho anh là một người ghen tuông tầm thường… Dù cho em có thuộc về những kẻ khác, điều đó đối với anh không quan hệ, miễn là tấm thân của em thuộc riêng về anh ngay sau khi anh xuất hiện!...

Lucrèce lắc đầu và trở nên trầm ngâm.

-        Thực ra, nàng đột nhiên nói, nhưng mà anh thừa kế, anh César của em. Cái “tai nạn” khiến cho anh trở thành quận công De Gandie…

-        Thật đúng, em gái nhỏ… nhưng mà em sẽ có phần của em trong di sản… Một triệu đồng duy-ca vàng… em bằng lòng chưa?...

-        Bằng lòng, Lucrèce nói tiếp. Đúng vào lúc em muốn xây một đền thờ… những đồng duy-ca sẽ được dùng vào việc ấy.

-        Một đền thờ, César ngạc nhiên kêu lên.

-        Phải… một đền thờ dành cho Vénus… cho Vénus Tà dâm… Em muốn lập lại việc thờ phụng bà trong kinh thành Rome… Em muốn rằng đền thờ sẽ được dựng lên giữa Saint-Pierre (1) và điện Vatican (2)… Và trong lúc cha chúng ta hành lễ Mi-xa ở trong đền thờ công giáo, thì em, em muốn hành lễ của em tại giáo đường ngoại giáo, và chúng ta thấy ai sẽ có nhiều tín đồ hơn.

------------------------

(1)   Đại giáo đường Saint-Pierre de Rome cất trên bờ sông mặt sông Tibre, bên cạnh điện Vatican. Vương cung Thánh đường cất năm 326 bởi Constantin được cất lại năm 1450 theo họa đồ của Rossellino, Bramante, Raphael, Michel-Ange, Carlo Madorno và Le Bernin. Cái vòm cao 138m và rộng 46m

(2)   Vatican, cung điện các giáo hoàng, gồm có cung điện và các giáo đường, những phòng Triển lãm Hội họa, Điêu khắc, Khảo cổ học. Thư viện có 2.400 bản viết tay và 50.000 quyển sách in

Tòa thánh Vatican mà chủ quyền của giáo hoàng được nhìn nhận năm 1929 bởi Hiệp ước Latran: 525 mẫu gồm có cung điện, các vườn hoa, và Vương cung Thánh đường Saint-Pierre (L.N.D)

--------------------------

-        Lucrèce, César kêu lên, ý nghĩ của em thật tuyệt vời.

-        Còn kém hơn ý nghĩ của anh định chinh phục nước Ý và làm thành một vương quốc mà anh sẽ là vị quốc vương, anh César của em.

-        Với hai người chúng ta, Lucrèce, khi nào anh thực hiện được kế hoạch của anh, chúng ta sẽ thống trị cả thế giới.

Vào lúc đó, một tiếng kêu la nổi lên gần bên họ. Cả hai lắng tai nghe. Tiếng la hét từ dãy phòng trong cung điện đưa đến.

-        Việc này là gì? César hỏi.

-        Chúng ta sẽ thấy!...

Lucrèce phủ một chiếc áo choàng lên đôi vai trắng như cẩm thạch của nàng và theo sau César chạy xông đến tiền đình, rồi mở cánh cửa bằng đồng. Tại đây, cả hai dừng laij nơi ngưỡng cửa.

Hai tên Nubiens da đen, hoạt động và im lặng, vẫn đứng yên tại vị trí của chúng, tay cầm thanh gươm Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng ở cuối gian phòng, một cảnh tượng lạ lùng đập vào mắt họ.

Khoảng ba chục tên đầy tớ la hét, gầm thét, bao vây hay đúng hơn là đang cố bao vây một người đàn ông, một người ngoại quốc đang đối đầu lại với nguyên cả một lũ người hung hăng.

-        Tên hỗn lão đó là ai?... Lucrèce kêu lên.

Nàng sắp sửa chạy xông tới, César nắm cườm tay nàng giữ lại.

-        Ủa! Ông kêu lên, đó là gã người Pháp nhỏ của anh… Anh đã hẹn gã vào nửa đêm tại đây… Con người mạnh mẽ làm sao! Những nhát đánh tài làm sao! Păn! Bên mặt! Păn bên trái! Tốt! Tốt! kia là hai gã té xuống đất… Tốt! kia là hai gã nhổ răng của họ ra! Dạn dĩ lên! Dạn dĩ lên!

César vỗ tay cuồng loạn.

Người đàn ông đang đấu với tất cả bọn đầy tớ trước sự thán phục của César, quả thật là hiệp sĩ De Ragastens.

Nghe giờ điểm nửa đêm, chàng vội vã rời quán trọ “Janus đẹp trai” chạy đến.

- Ồ! Quang cảnh ghê tởm thật! Chàng vừa nghĩ vừa chạy. Người đàn ông trên sông Tibre! … kẻ bất hạnh mà người ta vừa giết chết… Ôi! Cái thân thể biến mất trong dòng nước đen kịt đó… và những lời nói bí mật. Người ta muốn bắt cóc Hoa Anh Thảo (Primevère)!... Và kẻ muốn bắt cóc nàng chính là kẻ sát nhân! Nhưng ai là kẻ sát nhân đó? Biết tìm hắn ở đâu?... Làm thế nào báo cho bá tước Alma?... Ta cần phải kể lại biến cố lạ lùng đó với vị tướng lãnh danh tiêng đang chờ đợi ta… Chỉ riêng một mình ngài có đầy đủ thế lực để xét thấu sự thật!...

Vừa độc thoại một mình như vậy, chàng hiệp sĩ đi đến cung điện của Lucrèce. Chàng muốn xông vào dưới hàng cột. Nhưng hai tên vệ binh cưỡi ngựa xông đến trước mặt chàng.

-        Tránh ra xa! Họ ra lệnh.

-        Anh thật ương ngạnh, anh bạn!... Ta bảo anh rằng ta đang được chờ đợi… bởi ngài César Borgia!... Tránh ra!....

Không những người kỵ sĩ không tuân lời, mà có thêm một chục tên đầy tớ xông vào mình hiệp sĩ.

- Ô! Ô hay! Ragastens kêu lên, dường như bọn đầy tớ đều hóa điên dịa cả trong cái xứ đẹp đẽ này!... chết chưa!... Bộ chúng nó dám động tay đến ta chắc, lui lại, bọn đầy tớ!

Vẻ mặt của người hiệp sĩ trở nên quá ghê gớm khiến cho bọn đầy tớ đều lui lại. Riêng tên lính túc vệ hắn cưỡi ngựa nhảy xổ tới mình chàng thanh niên.

Ragastens hiểu rằng sự đắc thắng của chàng ngắn ngủi và chàng sắp bị vây nếu như chàng không làm một cái gương.

Chàng nhảy vọt đến cạnh tên lính túc vệ và đeo vào chân gã, tìm cách lay động mạnh cho gã mất thăng bằng.

Cái lay động thứ nhất, tên túc vệ gầm thét và bám vào bờm con ngựa của mình.

Đến cái thứ nhì, gã giơ cao cán gươm lên đề đập ngã kẻ địch hung hãn, nhưng gã không kịp có thời giờ thực hiện ý đồ.

Một cái lay mạnh thứ ba vừa xảy ra, dữ dội hơn hai cái trước. Gã kỵ sĩ mở miệng sẵn sàng tuôn ra một tiếng chửi thề thật đậm đà nhưng gã sửng sốt há miệng không thốt nên lời. Về phía của chàng, Ragastens lùi lại vài bước và suýt té…

Việc gì đã xảy ra?... Nguyên nhân thật giản dị là quá dùng sức nắm kéo mạnh chân của gã khổng lồ, Ragastens đã giật sút chiếc giày ống to tướng của gã kỵ sĩ và kẻ này bàng hoàng vẫn ngồi chặt trên mình ngựa với một chân bị lột mất chiếc giày, trong lúc chàng hiệp sĩ bị mất đà, bước lùi lại, hai tay vẫn còn nắm chặt một chiếc giày ống vĩ đại…

Liền có một cuộc tháo chạy toán loạn ở giữa bọn đầy tớ. Nhưng những kẻ đột kích nhận thêm viện binh. Giờ đây họ có độ chừng ba mươi người, trang bị bằng gậy gộc.

Ragastens thấy mình bị bao vây tứ phía. Bấy giờ một ý nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu óc phong phú của chàng.

-        Chà! Lũ thô lậu, chàng hét vang, chà! Lũ ô hợp ủ rũ kia! Ta sẽ dùng chiếc giày đập xua đuổi lũ bay…

Chàng cầm lấy đế giày dùng thân giày như là một quả chùy, chàng quay tròn mạnh mẽ xung quanh mình. Cùng lúc chàng đi thẳng đến cầu thang vừa bị lũ người la hét vang rần đuổi theo.

Đến mút cầu thang, Ragastens thấy mình ở trong một gian phòng rộng rãi… Chàng lui vào một góc phòng và thế là một cuộc chiến đấu hùng dũng diễn ra.

Ragastens huơi động thân chiếc giày như là lực sĩ Samson (1) phải bắt buộc huơi động miếng xương hầm con lừa để đập ngã bọn người phi-lix-tanh (1)

---------------------------------

(1)   Sam son, quan tòa của người Hébreux, nổi tiếng về sức mạnh. Rất nhiều trường hợp trong đời ông được nói đến, đây là những trường hợp quan trọng:

1 – Ông dùng xương quai hàm lừa đập ngã một ngàn người Philictins

2 – Mái tóc của ông có dự trữ sức mạnh của ông

3 – Tình yêu của ông ta đối với nàng Dalila, bị nàng phản bội, lén cắt tóc của ông khiến ông mất hết sức mạnh và giao nộp ông cho người Philistins

4 – Bị giam giữ nơi người Philistins, ông xô ngã những cây cột chống trong đền thờ Dago trong một buổi lễ tôn giáo và cùng bị chôn vùi dưới đống gạch gách vụn hoang tàn (L.N.D)

-----------------------------------

Cứ mỗi lúc, thân giày đập lên một cái đầu, vào gò má, lên trên lưng… Bấy giờ những tiếng kêu đau đớn, những lời dọa nạt khó hiểu vang lên. Việc đó kéo dài cho đến lúc có chừng một chục tên đầy tớ bị loại khỏi vòng chiến, những tên khác chạy lùi và kêu gọi tiếp cứu…

Ragastens làm chủ trận chiến không bị một vết trầy. Chàng liền bật ra một tiếng cười dữ dội và kêu lớn:

-        Thôi đi, lũ đầy tớ! Mau đi báo cho chủ nhân hay rằng hiệp sĩ De Ragastens đang chờ lệnh của ngài.

-        Ta đã được báo trước đầy đủ, một giọng nói thốt ra, ông đã tự thông báo cho mình, thưa ông…

Ragastens quay lại và thấy mình đang đứng trước César và Lucrèce. Trong một giây, chàng bị choáng mắt bởi sắc đẹp oan nghiệt của người con gái giáo hoàng. Lucrèce mỉm cười. Nhưng chàng hiệp sĩ đã nghiêng mình trả lời:

-        Thưa Đức ông và thưa lệnh bà, xin vui lòng thứ lỗi cho tôi đã quật ngã những tên đầy tớ… Tôi không còn cách tự vệ nào để trình bày hơn là lệnh của Đức ông truyền cho tôi có mặt ở đây vào lúc nửa đêm… Vì thế, để tuân đúng lệnh, tôi còn có thể phải đi ngan qua một đàn quỷ…

-        Xin đi theo ta, César nói, chính ta là người có lỗi đã không thông báo trước cho bọn ngu ngốc đó rằng ta đang chờ đợi ông.

Ragastens đi theo hai anh em, trong lúc bọn đầy tớ tỏ vẻ ngạc nhiên, rạp mình sát đất.

Hai tên Nubiens đứng trước cánh cửa bằng đồng không nhúc nhích. Chúng nó có một cánh cửa để giữ chúng giữ cửa.

Còn các người, Lucrèce hỏi, các ngươi sẽ làm gì nếu như người ta muốn đi ngang qua cánh cửa này.

Hai tên da đen toét miệng cười, phô bày hàm răng sáng ngời. Chàng dùng đầu ngón tay rờ cạnh bén ngót của lưỡi kiếm rồi chỉ vào cổ của Hiệp sĩ.

-        Thật rõ ràng! Chàng nói. Chúng nó sẽ chặt đứt cổ tôi. Nhưng được có hạnh phúc chiêm ngưỡng lệnh bà, tôi thề sẽ tình nguyện đương đầu với nỗi nguy hiểm đó…

-        Lucrèce mỉm cười lần nữa. Rồi sau khi vỗ vào má những tên Nubiens, nàng đi qua, theo sau là César và chàng hiệp sĩ.

Nàng đưa cả hai đến một khuê phòng được Ragastens ngạc nhiên ca tụng về mỹ lệ tế nhị.

Này em, César bây giờ mới nói, ông đây là hiệp sẽ De Ragastens, một người Pháp. Danh nghĩa đó đã đi giới thiệu vơi lòng tử tế của em, em gái than yêu nhưng chưa phải là hết: nhân dịp chuyến hành trình của anh đến Chinon, ông hiệp sĩ đã cứu mạng ông…

- Ồ! Thưa Đức ông, ngài quá tốt để nhắc lại việc không đáng kể đó, hiệp sĩ nói.

- Ta mến những người Pháp đến lượt Lucrèce nói và ta sẽ đặc biệt yêu mến ông hiệp sĩ, đối với tình yêu của anh, anh trai của em… Chúng tôi sẽ nâng đỡ ông, thưa hiệp sĩ!

- Chà! Thưa lệnh bà, tôi lấy làm ngại ngùng và đặc ân của lệnh bà.

- Ông xứng đáng được hưởng. Lucrèce vui vẻ nói. Nhưng mà ta vừa nghĩ đến. Ông cần được uống rượu giải khát, sau trận chiến dữ dội đó… Đi theo ta, hiệp sĩ.

Nàng cầm lấy bàn tay chàng hiệp sĩ lôi đi. Chàng rùng mình. Bàn tay ấm áp, tình tứ đã siết chặt bàn tay nàng. Có phải đó là một sự tình cừ hoặc là do một sự hữu ý?....

Kẻ giang hồ nhắm mắt một giây, cổ họng se thắt bởi sự lo âu vì những khoái cảm khó tả.

-        Mặc kệ! chàng nghĩ, có lẽ ta liều lĩnh nhiều, nhưng mà ván bài đáng giá không bõ công.

Và bàn tay chàng mạnh mẽ, gần như thô bạo đáp lại cái siết tay tình tứ Lucrèce. Lát sau, họ ở trong gian phòng yến tiệc.

Ragastens bị kích thích, ngỡ là mình được đưa đi đến một thiên đường hồi giáo nào đó… Chính tay của Lucrèce đặt ở trước mặt chàng những quả thanh yên, những miếng dưa hấu ướp lạnh, rồi nàng rót vào ly chàng một loại rượu nổi bọt…

-        Uống đi, nàng bảo với một ánh mắt hoàn toàn làm cho chàng hiệp sĩ xúc động… Đó là rượu của xứ sở ông… nhưng được ta điều chế với một cách thức riêng biệt.

-        Em gái của ta, César nói, qua thời gian bằng cách nghĩ ra những sự hoàn thiện điêu luyện… Nàng là một người háu ăn.

-        Phải, em là một người háu ăn, Lucrèce nói với một nụ cười lạ thường. Sự háu ăn là một thú vui của các vị thần… Hãy uống ly rượu, thưa hiệp sĩ… đó là rượu tiên… Hãy nếm thử những miếng mứt này, đó là thuốc trường sinh.

Hiệp sĩ uống cạn ly rượu. Huyết mạch của chàng bừng cháy.

Chàng nếm những miếng mứt. Thái dương chàng nhảy mạnh trong lúc trí tưởng tượng mở rộng đón những ảo giác cuồng nhiệt.

-        Thưa lệnh bà, chàng kêu lên, tôi uống, tôi ăn, tôi nghe, tôi thấy… và tôi tự hỏi rằng có phải tôi đang trải qua một giấc mơ huy hoàng ở nơi chỗ ở của một bà tiên đang sùng bái không!...

-        Than ôi! Ông đang ở nơi nhà của Lucrèce Borgia đáng thương, đang tìm cách giải khuây mà ít khi nào đạt đến đích.

-        Sao! Thưa lệnh bà, có lẽ nào lệnh bà lại bị bất hạnh! Lệnh bà hãy nói rõ lệnh bà đã bày tở nguyện vọng nào…. Ước vọng nào cả lệnh bà chưa thỏa mãn… Dù có phải chết, tôi cũng khuấy động cả thế giới, dù có phải như người khổng lồ Titans (1) tôi cũng nguyện leo lên đỉnh núi Olympe (2) để cầu xin sự bí mật của niềm hạnh phúc…

----------------------------

(1)   Titans, những người khổng lồ con của Trời và Đất, nổi loạn chống lại các vị thần. Họ toan chồng chất những hòn núi lên nhàu để lên Trời, nhưng bị Thiên Vương Jupiter dùng sẽ đánh chết (LND)

(2)   Olympe, tên gọi của vài ngọn núi ở cổ Hy Lạp. Ngọn nổi tiếng nhất ở gần xứ Macédoine và Thessallie cao 2.885 m. Theo truyền thuyết, thiên giới Olympe là nơi cư trú của các vị thần tiên (LND)

----------------------------

-        Hoan hô! Hiệp sĩ! César kêu lớn. Và nếu còn chưa đủ, chúng ta sẽ leo lên Trời để cầu xin Thượng đế dạy phương thức làm mứt lý tưởng dành cho Lucrèce.

-        Tôi chỉ là một nhà quý tộc không có tài sản. Ragastens đáp lời và lấy lại bình tĩnh. Nhưng tôi có một quả tim biết rung động, một cánh tay không biết run và một thanh gươm. Thưa lệnh bà, tôi xin đặt tất cả dưới sự ái mộ của lệnh bà.

-        Ta chấp nhận, Lucrèce nói với vẻ uy nghiêm.

-        Và bây giờ ông là người cận thuộc của nữ quận công De Bisaglia, César nói tiếp, chúng ta hãy tìm cho ông một vị trí chính thức… Ta có thể xin cha ta một cái bằng vệ binh quý tộc cho ông.

-        Thưa đức ông, chàng hiệp sĩ nói, trở về hiện thực, tôi thú nhận là tôi thích việc khác hơn.

-        Hỡi ôi! Ông thật khó tính, ông bạn thân ạ! Những vệ binh quý tộc cần phải chứng minh sáu đời quý tộc… Dù sao, ông nói tiếp với vẻ cục súc, ta cũng chưa biết ông là ai.

Ragastens đứng lên và tỏ vẻ ngạo nghễ:

-        Thưa đức ông, chàng nói với một giọng chua chát, ở Chinon ngài không đòi hỏi tôi xuất trình cấp bằng.

-        Ái da! Ta bị trúng đòn! César nói.

-        Còn về tư cách quý tộc của tôi, nó được viết trên mặt tôi… và những tư cách đó, tôi sẵn sang áp ký ở đầu mũi gươm của tôi.

-        Hoan hô! Trả lời rất khéo!....

-        Tại vì ngài nghĩ rằng tôi đến nước Ý để canh gác trong các giáo đường, xin giã từ, thưa đức ông!...

-        Ô kìa! Ông lại điên cuồng như thế sao? Ta biết là ông xứng đáng hơn nhiều! Cho nên ta đã mở lời đề nghị là để thử thách ông. Ta ưa thích ông như thế như hiện giờ.. Cái cách thức của ông đã sửa trị Astorre từng mệnh danh là vô địch, những câu trả lời, dáng điệu của ông, cho đến loạt đòn ngạo nghễ mà ông đã thưởng cho bọn xỏ lá đó lúc nãy… Chà! Nhất là chuyện đó… ta vẫn còn tức cười…

César ngã ngửa ra, cươi ngặt nghẽo. Rồi ông nói:

-        Vậy thì, ông muốn vào phung sự cho ta?....

-        Tôi đã nói rồi, thưa đức ông!

-        Thế là đã xong xuôi, thưa ông! – Trong thời gian gần đây, ta sẽ bắt đầu lại chiến dịch chống lại một vài vị thân vương kém thế mà họ cứ ngỡ là được phép làm tất cả… Vào lúc đó, ta sẽ trông cậy đến ông, hiệp sĩ. Một ít việc ta được thấy đã bảo đảm cho ông… Hiệp sĩ De Ragastens, ông sẽ cầm đầu một đại đội tham dự chiến dịch, dưới quyền của ta.

-        Chà! Thưa đức ông, Ragastens nói vừa nhảy vọt lên, … ngài vừa nói gì? Chắc chắn là ngài muốn chế nhạo tôi…

-        Ngày mốt, tại lâu đài Saint Ange, ông đến nhận lãnh cấp bằng…

Say sưa vì vui mừng, vượt quá các giấc mơ, chàng hiệp sĩ nghiêng mình, cầm lấy bàn tay của César đưa lên môi.

-        Thêm một lời nữa. Sáng nay, lúc gây nỗi kinh hoàng lớn cho gã Garconio, ông đã gặp… một vị phu nhân trẻ tuổi mặc y phục màu trắng và cưỡi một con ngựa bạch?...

Những lời nói này bỗng nhiên gợi lại trước mặt Ragastens cảnh tượng khủng khiếp trên sông Tibre. Nó nhắc lại chàng hình ảnh dịu dàng của người thiếu nữ lạ mặt tự xưng là Hoa Anh Thảo (Primevère)… Chàng nghĩ đến những lời tiết lộ của người bị thương trên sông Tibre… Đã đến lúc nói tất cả với César Borgia và cầu xin sự bảo trợ của ngài cho người thiếu nữ trẻ đó.

-        Quả đúng, chàng trả lời, giọng biến đổi… và…

Chàng lựa những lời nói ssao có thể bảo đảm cho Hoa Anh Thảo những ân huệ của César… Bỗng nhiên những lời nói tắc nghẹn trong cổ họng…

Lúc chàng nghiêng mình, Ragastens có liếc mắt nhìn xuống bức cẩm thạch khảm cấu thành nền gian phòng. Và chàng nhận thấy một vết máu rộng lớn!....

Tại sao sự trông thấy đã ngăn lại những lời nói khó thể vãn hồi mà chàng sắp sửa thốt ra!.... Trực giác nào bỗng nhiên đã thức tỉnh lòng thận trọng đang ngủ yên trong tâm trí minh mẫn linh động cùng với những sự ngờ vực? Chàng thấy sự tương quan bí mật nào hoặc là chàng đã liên tưởng giữa vết máu và cảnh tượng trên sông Tibre?

Run run chàng nín lặng…

-        Thế nào, thưa ông, César nói, ông sắp sửa nói…

-        Rằng tôi có gặp vị phu nhân mà đức ông đề cập và tôi hối tiếc đã cắt ngang câu chuyện của vị tu sĩ ấy, khi tôi được biết rằng ông ta là thuộc hạ của đức ông!

-        Té ra, Borgia buồn rầu nói tiếp, ông không quen biết nàng?....

-        Làm thế nào tôi có thể biết được nàng?... Tôi không biết tên nàng, tôi cũng không biết nàng đã biến mất ở con đường nào?...

-        Tốt, thưa ông… ông có thể rút lui. Ngày mốt ỏ lâu đài Saint Ange… Chớ nên quên!

-        Muốn quên, tôi cần phải mất hết trí tuệ!

Và Ragastens cúi chào sâu và duyên dáng Lucrèce với vẻ hết sức tự nhiên trong đời. Nàng đưa tay cho chàng hôn. Rồi chàng đi ra, dành riêng sự suy nghĩ cho mình.

Bây giờ chàng tự hỏi xem cuộc phiêu lưu này sẽ dẫn đến một cạm bẫy nào không. Với một cái rùng mình, chàng nhớ lại lời cảnh báo của Hoa Anh Thảo. Vào lúc đó một bàn tay nắm lấy bàn tay chàng và một giọng nói thoảng qua:

-        Theo tôi và đừng gây nên tiếng động…

Ragastens rất dũng cảm. Giọng nói không có gì là ghê gớm, mà ngược lại… Và tuy nhiên, chàng bị mắc phải một sự khó chịu. Nhưng chàng trấn tĩnh mau lẹ và đi theo người phụ nữ dẫn đường.

Bỗng chàng nhận thấy mình đang ở trong gian phòng yến tiệc. Gian phòng rộng rãi giờ đây được soi sáng yếu ớt bởi một cây đuốc… Tim của Ragastens đập mạnh.

-        Đừng có nhúc nhích, đừng có động đậy, người dẫn đường nói nhỏ, và nên ở đây chờ đợi… cho đến lúc người ta đến tìm ông.

Rồi người tớ gái dẫn chàng hiệp sĩ biến mất.

Cặp mắt của Ragastens lập tức tự động bị hấp dẫn về phía vệt máu… và vệt máu vẫn còn ở đó… Chàng ờ vệt máu… Nó chưa hoàn toàn đông đặc…

Một vệt máu khác xuất hiện … rồi những vết khác… Cả một con đường đẫm máu! Thở hổn hển, chàng đi theo con đường từng bước một…

Chàng đi đến một cánh cửa và mở ra.

Ngoài kia, con đường máu tiếp tục.

Nhờ con đường hướng dẫn, Ragastens đi qua nhiều gian phòng và cuối cùng đến một cái cửa chốt được chàng mở ra. Bấy giờ chàng kịp dập tắt một tiếng kêu sửng sốt. Chàng đang đứng trên bờ sông Tibre!

Ồ! Chàng nói thầm, có thể vậy chăng! Phải! việc đó đúng như thế!... Những trường hợp phù hợp quá rõ rang!... Sự thật khủng khiếp đã làm cho ta mù quáng.. Người đàn ông chết chính tại đây ông ta đã bị xô xuống! Chính ở đây người ta đã ám sát ông ta!... Chà! Giờ đây ta hiểu rõ nỗi khủng khiếp đang bao quanh tòa cung điện này! Ở đây người ta giết người! Và nàng tiên nữ, thế ra chỉ là một con cọp cái khát máu!... Có ai biết rằng nàng chẳng cho theo rình rập ta!

Một lúc, chàng có ý nghĩ tuột xuống sông Tibre, để chạy trốn… Nhưng ý nghĩ tẩu thoát làm chàng công phẫn.

Chàng sửa chặt thanh gươm, đóng cửa và đi trở lại gian phòng yến tiệc. Giờ phút trôi qua.

Cuối cùng, nàng tớ gái ban nãy hiện ra. Như vừa rồi, nàng cầm tay chàng dẫn đi ngang qua bốn năm gian phòng. Nàng dừng lại trước một cánh cửa và bảo chàng.

-        Ông có thể đi vào.

-        Ragastens do dự, rồi chàng nhún vai, đi vào.

Chàng đứng trước ngưỡng cửa một gian phòng nhỏ bé được soi sáng một cách bí mật, như là những nhà thờ nhỏ trong lúc ban đêm.

Ở cuối gian phòng, trên một đống da beo, một người đàn bà!... Một người đàn bà khỏa thân đang mỉm cười duyên dáng với chàng: hai tay giang thẳng… Đó là Lucrèce!... Và nàng lẩm bẩm:

- Lại đây, chàng hiệp sĩ của ta! Ta yêu chàng, chàng thuộc về của ta!...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.