Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4399 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Núi Đá Tiên Tri - ° ° °

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, Rô-Ma-Nốp lại khách sạn đón nàng trên một chiếc xe hơi tuyệt đẹp. Đây cũng là xe Pobieda nhưng lại sơn màu vàng chói lọi và trẻ trung. Rô-Ma-Nốp chỉ xe hơi, nói với nàng :

- Màu vàng này, chắc bà thích lắm!

Nàng gật đầu:

- Tôi vẫn ưa mầu trắng nhất, nhưng nếu có mầu vàng đậm như thế này thì cũng đáng ưa hơn mầu đen.

Rô-Ma-Nốp lái xe cho nàng đi chơi trong thành phố Mạc tư Khoa. Chỉ mấy phút sau. nàng hiểu tại sao hôm nay họ lại đổi xe mầu vàng cho nàng. Vì ở Mạc tư Khoa phần lớn đều sơn mầu đen, mầu tối, sơn mầu vàng chói lọi này phải chăng để biến nàng thành mục phiêu rõ ràng cho nhân viên KGB theo dõi khỏi lầm lẫn trong đám đông ?

Trưa tới, Rô-Ma-Nốp mời nàng ăn cơm. Katy nhận lời. Xe đưa nàng đến một tiệm ăn lớn gần Hồng trường. Nàng liền nghĩ ra một kế. Xe đậu lại, Rô-Ma-Nốp mở cửa mời nàng xuống, đoạn dặn tài-xế đợi ở ngoài. Katy đề nghị :

- Mình ăn cơm cả tiếng đồng hồ, đại tá cho họ về lát nữa lại đón có lẽ tiện hơn.

Nghe Katy nói có lý. Rô-Ma-Nốp bèn cho tài xế về. Katy ngoan ngoãn theo

Rô-Ma-Nốp vào tiệm ăn. Nhưng vừa đến cửa, nàng bỗng dửng dừng lại, vẻ mặt nhăn nhó:

- Tiệm ăn Tây Phương, hả đại tá ? Không, em không thích thực đơn này. Anh dẫn em đến tiệm ăn khác được không ?

Tiếng "anh" êm ái mà Katy ban cho làm Rô-Ma-Nốp sững sờ, tuy vậy hắn chỉ hơi ngạc nhiên vì hắn vốn biết Katy đổi tính bất ngờ.

- Tại sao hồi nãy bà lại bằng lòng dùng cơm ở đây ?

Katy nhoẻn miệng cười, bàn tay luồn dưới tay Rô-Ma-Nốp :

- Em cứ tưởng ở đây có thực đơn Tàu.

Ngẫm nghĩ một lát. Rô-Ma-Nốp nói :

- Phiền quá nhỉ ? Xe về mất rồi.

- Thì chúng mình đi tắc-xi...

Dường như Rô-Ma-Nốp không muốn đi tắc-xi. Katy cũng biết trước như thế. Nàng thừa hiểu xe Pobieda được trang bị máy móc để thâu thanh những câu nói hớ hênh của nàng. Tuy Văn Bình tiên đoán nàng chưa bị lộ nhưng biết đâu ? Biết đâu chàng nói vậy để khíchlệ nàng ?

Rô-Ma-Nốp dặn tắc-xi lái tới một tiệm ăn Trung Hoa. Katy biết rằng nếu quả thật Rô-Ma-Nốp nghi ngờ nàng, nếu quả thật mật vụ cho theo nàng từng bước thì khi vào tiệm ăn Rô-Ma-Nốp sẽ cáo từ ra sau một vài phút. Ra sau để gọi điện thoại về trung ương xin nhân viên tới theo dõi, hoặc phòng hờ nàng có gọi điện thoại cho ai không.

Quả nhiên ngồi chưa ấm chỗ, Rô-Ma-Nốp đã đứng lên, xin phép nàng ra sau. Katy cười thầm trong bụng. Có lẽ cáo già Rô-Ma-Nốp khó ngờ được rằng con bé Katy nhí nhảnh lại được CIA. dạy trước những kinh nghiệm vỏ quít dày, móng tay nhọn như thế ?

Rô-Ma-Nốp mới ngồi xuống thì đến lượt Katy vào phòng tắm. Rô-Ma-Nốp nghi hay không, nàng bất cần. Nếu Rô-Ma-Nốp đã gọi giây nói cho công an thì cũng mất đến 5 phút đồng hồ, trung ương mới đặt xong hệ thống kiểm soát số điện thoại tiệm ăn. Chi bằng hành động trong khoản thời gian trống đó !

Vào phòng tắm, nàng không đánh phấn lại mà chỉ thoa son rồi bước vào phòng điện thoại bên cạnh.

Con số điện thoại ấy đã được nàng ghi kỹ trong óc, nên nàng quay nhanh như máy, 30 giây đồng hồ sau, đầu giây có tiếng người đàn ông trả lời. Nàng hỏi:

- Xin lỗi, có phải văn phòng Intourist không. Tôi muốn hỏi ban chỉ dẫn vì muốn tổ chức một cuộc đi chơi ở Hắc hải ?

Tiếng người đàn ông đáp ngay :

- Thưa đây là nhà riêng, không phải Intourist, vả lại nếu là ban chỉ dẫn nữa tôi cũng sẽ khuyên bà đừng đi Hắc Hải vì dạo này đã chớm lạnh.

Nàng cười nói :

- Cám ơn ông và xin lỗi ông. Nghe ông nói ai cũng cảm thấy lạnh vậy mà tôi ở khách sạn Métropole bị nóng đến nỗi không tài nào ngủ.

Katy đặt máy nói xuống giá. Nàng thở phào ra một cái. May thay mà gặp người đó.

Dẫu Công an ghi âm câu chuyện của nàng cũng không thể nghi nàng nổi. Nàng không có quyền nhờ Intourist tổ chức đi thăm Hắc Hải được sao ? Cuộc điện đàm lại quá ngắn, dầu ban Đo góc của Công an hoạt động đắc lực họ cũng khó tìm ra tung tích của người mà nàng gọi.

Vả lại.....

Katy cười thầm ngồi xuống bên cạnh Rô-Ma-Nốp. Rô-Ma-Nốp rót rượu vốt-ka mời nàng, rồi nói :

- Gớm đợi bà lâu quá, tưởng người đẹp lại bỏ tôi mà trốn đi đâu.

Katy đáp :

- Làm thế nào bỏ được đồng chí Rô-Ma-Nốp ? Tuy nhiên, nếu đồng chí giúp cho việc này thì em còn hàm ơn nhiều nữa.

Rô-Ma-Nốp cười :

- Hàm ơn à ? Bao giờ trả ? Và trả như thế nào chứ ?

- Anh muốn bắt bao giờ trả cũng được và trả bằng cách nào cũng được.

Rô-Ma-Nốp híp mắt hỏi :

- Đồng chí muốn tôi làm việc gì ?

- Em muốn đi thăm bờ biển Hắc Hải độ hai ba ngày, Anh nhờ Intourist lo hộ cho được không ?

- Tưởng gì, chứ cái đó thì được.

Bữa cơm hôm đó, Rô-Ma-Nốp vui vẻ lạ thường, Katy cũng vui vẻ không kém. Mãi đến chiều nàng mới về đến phòng, Rô-Ma-Nốp hẹn :

- Cứ đợi tôi ở khách sạn, khuya tôi đến....

Vào khoảng nửa đêm, Rô-Ma-Nốp đến thật, hắn uống khá nhiều rượu mạnh nhưng vẫn tỉnh khô.

Katy lấy làm lo ngại. Nếu Rô-Ma-Nốp không say mèm thì người liên lạc của CIA. sẽ khó thể hành động. Nàng rót hết ly này đến chén khác, cho Rô-Ma-Nốp, và mỗi lần chuốc rượu, nàng lại không quên vuốt ve và hứa hẹn tắm biển với hắn. Nhưng càng uống hắn lại càng sáng suốt.

Bồ hôi ướt đẫm áo nàng, không khéo đêm này Rô-Ma-Nốp sẽ dầy vò thân

thể nàng, điều mà nàng không muốn, tuy đó chỉ là một trong những cái chẳng may của nghề nghiệp mà nàng đã biết trước.

Uống cạn chai vốt-ka, Rô-Ma-Nốp ngồi sát lại bên nàng, bắt đầu cầm lấy tay nàng và thỉnh thoảng hôn cổ, hôn tóc. Nàng thừa biết từ hôn hít đến ái ân không còn bao xa nữa, nhưng còn nước còn tát, đến khi không còn hy vọng nữa nàng cũng định nhắm mắt đưa chân, mặc cho con tạo xoay vần, chứ sao ?

Rô-Ma-Nốp vật nàng xuống đi-văng. Katy cưỡng lại mạnh mẽ. Rô-Ma-Nốp tắt đèn.

Nàng vùng dậy, chạy ra phía cửa.

Bên ngoài bỗng có tiếng chân người chạy rầm rập, rồi tiếng hô to :

- Công an ! Mọi người phải ở trong phòng đợi lệnh.

Katy tái mặt, có lẽ Rô-Ma-Nốp bắt đầu ngấm say nên cứ nằm lì trên đi-văng không chịu mở đèn. Nghe tiếng khóa mở cửa phòng bên cạnh. Rô-Ma-Nốp đứng dậy. Đèn bật sáng trưng.

Tiếng người gõ cửa phòng :

- Công an ! Công an !

Katy mở cửa.

Nàng suýt thét lên một tiếng....

Người tự xưng là công an chẳng phải ai xa lạ. Chính là UM.186, một nhân viên đắc lực của CIA. hoạt động trong hậu địch. Katy đã quen biêt UM.186 từ hồi còn học lớp gián điệp ở Mỹ mà chàng là huấn luyện viên.

Tuy nét mặt có thay đổi, nhưng cái nhìn ấy, cái dáng đi ấy, nàng không thể nào lầm được và cho đến bao năm nữa, nàng vẫn còn nhớ.

UM.186 cầm trong tay một khẩu súng Nagan to tướng, và mặc bộ binh phục Hồng quân thẳng nếp.

Chĩa khẩu súng vào người nàng. UM.186 hất hàm :

- Tôi là đại úy công an Bi-lôi-ăng của cơ quan Phản gián Smerch. Bà còn đợi gì mà chưa đứng xê ra cho tôi vào khám xét.

Katy hỏi gặng :

- Thưa, đại úy tên là gì ?

- Bi-lôi-ăng, Ni-cô-lát Bi-lôi-ăng của cơ quan Phản giản Smerch.....

° ° °

Cửa phòng thí nghiệm mở toang.....

Một người vạm vỡ bước vào : đó là đại tá tư lệnh Kô-rê-nin.

Văn Bình đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Kô-rê-nin. Vẻ mặt viên đại tá Hồng Quân đăm chiêu, phiền muộn, tuy nhiên không hung hăng, cho nên Văn Binh biết là Kô-rê-nin đến vì một việc khác, chứ không phải để bắt chàng.

Chàng nhoẻn miệng chào :

-Hân hạnh được tiếp đại tá trong phòng thí nghiệm.

Kô-rê-nin bắt tay Văn Bình:

- Cảm ơn bác sĩ. Công việc tiến hành đến đâu rồi?

Chàng liền đáp :

- Tôi mới bắt đầu. "Chìa khóa" vẫn chưa khám phá được ra. Có lẽ phải đợi độ một tuần nữa.

Kô-rê-nin nhún vai, nói với Lô-Ra :

- Đồng chí nhớ săn sóc bác sĩ cho tận tình. Đừng để thiếu thốn cái gì nghe.

Mặt thiếu phụ đỏ ửng. Lô-Ra tì tay xuống bàn không đáp. Kô-rê-nin không để ý đến sự thay đổi vẻ mặt của Lô-Ra, thản nhiên tiếp :

- Không đầy đủ tất công việc phải chậm lại. Chắc đồng chí thừa rõ hơn tôi về việc đó.

Đoạn quay sang phía Văn Bình :

- Tôi xin báo bác sĩ một tin mừng. Từ nay bác sĩ sẽ được cấp một căn nhà ở khu trong, chứ không phải ở khu A như trước nữa. Đó là một ân huệ dành cho những người được chính phủ tin cậy, và nâng đỡ. Tôi mong bác sĩ sẽ cố gắng làm việc để xứng với ân huệ ấy.

Riêng về công việc thì còn có tin mừng nữa. Muốn giúp bác sĩ tiến hành công việc nhanh chóng, Mạc tư Khoa vừa ra lệnh cho tôi cung cấp cho bác sĩ một phụ tá nữa rất đắc lực và hoạt động tích cực. Người nãy hiện đương làm việc cùng một khu vực với bác sĩ Vôn Liệt mà bác sĩ đã biết. Thế nào, ý kiến của bác sĩ như thế nào?

Văn Bình tỏ vẻ vui lòng :

- Ồ ! Thế thì còn gì bằng ! Chỉ có Lô-Ra và tôi công việc chậm lắm. Bao giờ thì người ấy tới ?

Kô-rê-nin đáp :

- Ngay bây giờ. Tôi đã ký sự vụ lệnh cho ông, ta đổi xuống đây. Tên ông ta là Cô-Nắc, kỹ sư vì hỏa tiễn, sành về ngữ học.

Kô-rê-nin gọi viên sĩ quan tùy viên. Năm phút sau, người này dẫn Cô-Nắc tới.

Cô-Nắc là một thanh niên trên bốn mươi, khuôn mặt dễ thương, có bộ râu mép lún phún và đeo cặp kính trắng dày cộm.

Văn Bình tiến lên, chìa tay. Cô-Nắc nghiêng mình, thân mật :

- Thân ái chào bác sĩ Lý Dĩ.

Kô-rê-nin đi ra. Lô-Ra mời Cô-Nắc một ly cà phê. Vừa nhắp cà phê nóng Cô-Nắc vừa nói :

- Không khí trong phòng này ấm cúng quá nhỉ !

Văn Bình cười :

- Nhờ Lô-Ra đấy.

Cô-Nắc cũng cười :

- Tôi cũng tin vậy.

Cả ba cùng cười. Mới quen nhau mà giữa Cô-Nắc và Văn Bình đã có sự thân mật. Cô-Nắc cũng độc thân và cũng được ở trong khu như Văn Bình và Lô-Ra.

Đêm ấy, Văn Bình vì căn nhà mới, mà Kô-rê-nin vừa cho trang trí lại và di chuyển hành lý của chàng tới. Căn nhà của chàng ở sát nách nhà Cô-Nắc.

Chàng sang chơi với Cô-Nắc. Hai người trò chuyện với nhau rất lâu.

Văn Bình thuật lại cuộc đời của nhà bác học Cao Ly, theo những tài liệu tỉ mỉ mà CIA. đã dặn chàng học thuộc lòng. Còn Cô-Nắc cũng gợi lại những kỷ niệm của đời chàng hồi còn đi học ở quê nhà Uy-cờ-ren cho đến khi sang Đức rồi đậu bằng kỹ sư, về Nga làm việc.

Cô-Nắc, cũng như nhiều thanh niên Nga, có cảm tình với Tây phương, sau những năm được sống trong cảnh tự do ở ngoại quốc.

Văn Bình gợi chuyện một hồi rồi lân la qua chuyện Vôn Liệt.

Chàng nói :

- Vôn Liệt là bạn của tôi từ lâu. Gặp nhau ở đây thật là may mắn.

Cô-Nắc đáp:

- Vôn Liệt cũng biết bác sĩ đến đây. Và ông tỏ vẻ mến phục bác sĩ lắm.

- Tôi định đến thăm Vôn Liệt mà chưa có dịp.

- Được, nếu bác sĩ muốn gặp Vôn Liệt thì mai tôi sẽ nói lại với ông ta. Vả lại, muốn gặp nào có khó gì ? Ông ta cũng ở gần nhà chúng mình đấy. Bác sĩ biết chỗ ông ta ở chưa?

Văn Bình nói dối:

- Chưa, thôi nhờ anh sáng mai nói lại với Vôn Liệt vậy.

Chàng đứng dậy cáo từ Cô-Nắc...

Về đến nhà, chàng khóa cửa trong, cửa ngoài lại cẩn thận rồi để nguyên quần áo, trèo lên giường, nằm nghỉ.

Tuy có lò sưởi chàng vẫn cảm thấy lạnh, một phần có lẽ cũng vì trong những ngày qua da thịt của Katy đã mang lại cho chàng một hơi ấm đặc biệt. Văn Bình bâng khuâng tưởng tới Katy.

Nhìn đồng hồ thấy 2 giờ đêm, chàng mới nhỏm dậy. Chàng đến nhà Vôn Liệt.

Địa hình, địa vật trong khu vực chàng đã nhớ kỹ không thiếu một chỗ nào, nên chàng tránh các vọng gác và toán tuần tra được dễ dàng.

Chàng đi vòng ra phía sau biệt thự để khỏi đụng đầu với tên lính gác. Chàng co chân, nhảy qua tường vào bên trong, không nghe tiếng động. Bên trong cửa đóng im lìm, không một ánh đèn lọt ra ngoài.

Văn Bình rón rén vặn nắm cửa. Cửa khóa, chàng liền dùng thủ đoạn nhà nghề mở khóa. Hai phút sau, cửa chớp mở toang ra, cửa kính bèn trong theo lối đẩy lên, đẩy xuống, nên chàng mở ra không khó khăn.

Chàng nhè nhẹ bước vào phòng khách. Hai con mắt của chàng đã quen với bóng tối dày đặc nên chàng không vướng phải đồ đạc trong phòng, vả lại chàng đã thuộc lòng vị trí từng cái bàn, cái ghế sau chuyến tới thăm lần trước...

Đến cửa phòng ngủ, Văn Bình đứng lại, nghe ngóng.

Hơi thở của Vôn Liệt đều đặn, có vẻ đã ngủ say. Chàng đứng nguyên một chỗ rất lâu, trước khi bước lại gần giường của Vôn Liệt. Chàng nhận thấy Vôn Liệt trùm chăn đến cổ, mặt ngoảnh vào trong.

Ba phút sau, Văn Bình vặn ngọn đèn đêm cạnh giường. Dưới ánh đèn xanh xanh, phòng ngủ trông có vẻ huyền ảo.

Chàng kéo ghế ngồi xuống, rồi bình thản rút thuốc trong túi ra, đánh diêm hút.

Vôn Liệt cựa mình, quay về phía chàng. Tia sáng làm cho nhà bác học tỉnh ngủ.

Vôn Liệt mở mắt nhìn lên. Thấy đèn sáng và nhất là thấy Văn Bình. Vôn Liệt tỏ vẻ kinh ngạc lạ lùng. Đoạn Vôn Liệt chống tay lên đệm, ngồi dậy, miệng há hốc ra định kêu.

Văn Bình tươi cười, nói trước :

- Chào anh.

Vôn Liệt không chào lại, mắt cứ nhìn chằm chằm vào Văn Bình. Một phút sau, một tia mừng thay thế cho vẻ kinh hoàng trong mắt, Vôn Liệt thốt ra :

- Trời ơi, Anh Lý Dĩ !

Văn Bình nắm lấy bàn tay trái của Vôn Liệt.

Dĩ nhiên đây là một cử chỉ để tỏ thiện cảm nhưng mục đích. Văn Bình không hẳn để tỏ thiện cảm mà để kiểm soát xem có đúng nhà bác học người Đức, Vôn Liệt hay không.

Nắm bàn tay trái của Vôn Liệt lắc lắc, một cái, Văn Bình nhận thấy một vết sẹo dài độ 5 phân rộng, 2 phân nằm dưới chạc ngón tay cái, kỷ niệm một cuộc thí nghiệm hóa chất nguy hiểm.

Văn Bình không thể hoài nghi được nữa. Người đối diện chàng đúng là Vôn Liệt, bạn đồng nghiệp của nhà bác học Lý Dĩ.

Chàng nhìn lên chân tóc. Một cái sẹo khác nữa.

Vôn Liệt bước xuống giường, miệng nói:

- Thật không ngờ lại gặp lại anh. Được tin anh về đây tôi xin Kô-rê-nin cho gặp, nhưng hắn không chịu. Anh làm cách nào mà tới được nhà tôi?

Văn Bình đáp chậm rãi :

- Thật ra vì anh mà tôi nhận lời đến căn cứ 123 này.

Nói xong câu đó, Văn Bình hút một hơi dài thuốc lá, cốt cho kết quả của nó ăn sâu vào trí suy xét của Vôn Liệt. Chàng cảm thấy không được phép dài giòng nữa. Đi thẳng vào đầu đề mới là thượng sách trong hoàn cảnh này.

Vôn Liệt nhíu đôi lông mày:

- Vì tôi ư ? Anh nói tôi không hiểu gì cả.

Văn Bình nói :

-Vâng, vì anh đó. Tôi biết anh bị họ cưỡng bách mang đi chứ không phải tự ý như họ tuyên bố nên mới đến đây đề nghị với anh.

Vôn Liệt đột nhiên tỏ vẻ sợ hãi. Nhà bác học Đức chỉ tay chung quanh nhà, hỏi:

- Anh không sợ Kô-rê-nin nghe hết hay sao?

Văn Bình thở khói thuốc lên trần nhà, thái độ thản nhiên lạ thường :

- Nghe sao được ? Tôi đã cắt giây thu thanh của hắn.

Vôn Liệt thở ra một cái :

- May quá, tôi biết Kô-rê-nin thu thanh mà không tìm ra ở đâu. Anh giỏi quá. Bây giờ trở lại câu nói lúc nãy. Anh đến thăm tôi hôm nay vì lâu ngày hay vì một chuyện nào khác ?

- Vì chuyện riêng.

- Chuyện riêng ra sao ?

Ngừng một phút. Văn Bình ngước lên nhìn tận mắt Von Liệt, nói :

- Mời anh trở về.

Nghe Văn Bình nói, Vôn Liệt sững sờ đánh rơi điếu thuốc trên tay xuống đệm, làm cháy một miếng nhỏ.

- Về ư ? Về thế nào được ?

Văn Bình nói:

- Tôi đã có cách. Nhưng tôi xin hỏi: anh có bằng lòng không ? Nếu anh bằng lòng tôi sẽ lo liệu chu đáo cho anh. Nhược bằng anh từ chối thì xin giữ bí mật.

Vôn Liệt nói :

- Đột ngột anh hỏi tôi như thế, tôi không biết trả lời sao cho ổn cả. Nhưng chắc anh đã hiểu tôi từ lâu nên mới đặt câu hỏi này với tôi. Tôi cũng như anh là những người không thể sống nổi với chế độ cộng sản. Tuy nhiên, tôi cần nhắc thêm với anh rằng đi khỏi khu vực này không phải là dễ. Hai tháng trước một viên kỹ sư Ba Tây làm việc về tên lửa xuyên lục địa đã bỏ trốn nhưng bị bắt lại và đem xử tử ngay, không ra tòa án xét xử gì hết. Kô-rê-nin có quyền lớn lắm. Tôi sợ rằng chúng mình cũng như viên kỹ sư bất hạnh kia thôi.

- Tôi có cách, anh đừng lo. Miễn hồ anh thỏa thuận là đủ.

Vôn Liệt đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng một hồi lâu. Đoạn Vôn Liệt hỏi :

- Liệu có ai biết anh tới đây không ?

-Không.

- Thế thì may lắm. Anh cho phép tôi suy nghĩ lại một ngày trước khi trả lời dứt khoát. Và tôi tưởng cần nói trước với anh rằng nếu tôi không bằng lòng tôi vẫn giữ kín đề nghị của anh.

- Nghĩa là anh chưa chắc có định nhận lời hay không?

- Cũng gần như thế. Tôi cũng như anh chỉ là nhà bác học chuyên môn, không dính líu tới chính trị. Làm việc ở đâu cũng được, miễn hồ không bị trói buộc. Tôi ghét cộng sản, nhưng lại sợ chết, nếu không có bảo đảm chắc chắn tránh khỏi cái chết thì tôi sẽ không dám theo anh...

- Tôi xin bảo đảm việc đó.

- Vậy tôi bằng lòng.

Văn Bình đưa tay ra bắt Vôn Liệt thật chặt. Chàng không ngờ lại thuyết phục được Vôn Liệt nhanh chóng đến thế. Mang Vôn Liệt về với những tấm hình hang đá, với những tài liệu của căn cứ 123 và những cuộn băng nhựa thu tiếng Sơn thần Út-tun-Tắc, sẽ là món quà lớn lao, khiến ông Sì-mít phải kiêng nể Sở Mật vụ Việt Nam trẻ trung và nhỏ bé.

Vôn Liệt hỏi thêm :

-Anh định đến bao giờ ?

- Chưa định.

- Có bên ngoài giúp không?

- Dĩ nhiên.

Vôn Liệt thở phào ra Văn Bình tắt đèn, lẩn trong bóng tối ra cửa. Gió lạnh ban đêm hắt vào mặt chàng, không hiểu sao chàng lại nhớ tới Katy đầy nhựa tình và ấm áp như hồi nãy.....

° ° ° °

Qua một giây đồng hồ ngạc nhiên, Katy đã lấy lại được bình tĩnh. Lòng nàng ấm hẳn lên. Nàng có bao giờ ngờ được rằng con người nghe điện thoại để đến tiếp xúc với nàng lại là UM.186 và nàng cũng không ngờ UM.186nảy ra sáng kiến tiếp xúc táo bạo như thế.

Bi-lôi-ăng đút khẩu Nagan vào vỏ da, đoạn nghiêng mình nhắc lại:

- Tôi là đại úy của Sở Smerch. Xin bà bằng lòng cho tôi khám xét hành lý.

Phía sau Bi-lôi-ăng, người đứng lố nhố, toàn là quân đội.

Rô-Ma-Nốp lảo đảo đứng dậy, bàn tay đưa lên che mắt, dưới ánh đèn mới bật sáng chói. Hắn quát một giọng hách dịch như lè nhè :

- Các anh muốn gì ?

Bi-lôi-ăng quay lại hỏi viên quản lý khách sạn:

- Người này là ai ?

Viên quản lý sợ hãi lắc đầu. Katy vội nói:

- Thưa, ông ta là một sĩ quan cao cấp.

Bi-lôi-ăng nhún vai, ra lệnh cho thuộc viên :

- Cao cấp mà vào phòng kín với phụ nữ à ? Các đồng chí cứ khám mình hắn cho tôi.

Rô-Ma-Nốp khoa tay phản dối :

- Tôi là đại tá. Đại tá Rô-Ma-Nốp của RU. Các anh không có quyền khám người tôi.

Bi-lôi-ăng giả vờ giật mình :

- Đại tá Rô-Ma-Nốp ư ? Tôi có thể xem giấy tờ chứng minh được không ?

Cực chẳng đã, Rô-Ma-Nốp phải trình chứng minh thư. Xem xong, Bi-lôi-ăng gật gù :

- Chúng tôi không biết, xin đồng chí đại tá thể tình cho. Hiện đại tá đương say, tôi xin cho người đưa đại tá về.

Rô-Ma-Nốp dề môi:

- Say đâu mà say ?

Bi-lôi-ăng cười trịch thượng :

- Say lắm ! Nhưng đại tá không nhận ra đấy thôi.

Bi-lôi-ăng lừ mắt nhìn viên thiếu úy đứng bên. Tuân lệnh Bi-lôi-ăng, hắn lễ phép nắm cánh tay Rô-Ma-Nốp kéo ra ngoài. Rượu ngấm nhiều, Rô-Ma-Nốp chỉ kháng cự lấy lệ rồi ngoan ngoãn đi ra ngoài hành lang.

Bi-lôi-ăng dằn từng tiếng một với Katy :

- Xin bà cho phép tôi khám hành lý.

Trước khi trả lời, Katy suy nghĩ kỹ lưỡng. Làm cách nào nói mật hiệu trước đám đông cho Bi-lôi-ăng nghe được ? Vẫn biết 186 là nhân viên biệt phái của Sở, nhưng có phải chàng là kẻ đối thoại với mình trong cuộc điện đàm hồi trưa hay không ?

Thì may Bi-lôi-ăng giải vây trước bằng cách nhìn tận mắt nàng, nói chậm từng tiếng một :

- Bà là người ngoại quốc tới đây du lịch phải không ?

Katy đáp :

- Thưa vâng...

- Bà đã giao dịch với cơ quan Intourist chưa?

Katy vụt hiểu. Nàng bèn đáp :

- Thưa chưa.

Bi-lôi-ăng nói thêm :

- Yêu cầu bà xuất trình giấy thông hành.

Katy lắc đầu :

- Tôi không để ở đây.

Bi-lôi-ăng trợn mắt :

- Không được. Mời bà theo tôi.

Katy chỉ mong có thế. Nàng chộp lấy cái ví để trên bàn đêm, lặng lẽ theo chân Bi-lôi-ăng ra thang máy. Nàng được đưa lên xe dip chở về trụ sở cơ quan phản gián Smerch.

Bi-lôi-ăng dẫn Katy đến ngay văn phòng của chàng. Chàng đóng cửa và nhìn Katy bằng cặp mắt đầy ý nghĩa. Nàng mở xắc cho chàng thấy ống sáp môi. Bi-lôi-ăng cầm ngay lấy, bỏ vào túi quần, miệng nói:

- Cô thừa biết rằng gặp gỡ như thế này rất bất lợi cho tôi. Nhưng tôi không thể làm khác hơn vì cô và anhấy đã bị lộ, theo lệnh ông Sì-Mít phải trốn thoát tức khắc.

Vừa khi ấy có tiếng dè dè trong điện thoại. Tiếng gắt gỏng của Thiếu tướng Ma-xi-mô-vích :

- Tại sao anh vào khách sạn Métropole khám phòng đại tá Rô-Ma-Nốp?

Bi-lôi-ăng ấn nút đáp :

- Tôi không ngờ gặp Rô-Ma-Nốp trong khách sạn Métropole. Sở dĩ tôi đến đó vì được mật báo có một nữ du khách khả nghi không có giấy thông hành.

Ở đầu giây, Ma-xi-mô-vích chép miệng :

- Người đàn bà này được RU. bảo lãnh anh không biết ư ?

- Thưa tôi không biết, RU. không thông báo cho ta biết. Đó là lỗi của RU. không phải của tôi, xin Thiếu tướng minh xét.

- Anh đã thả thiếu phụ này ra chưa?

- Thưa chưa. Tôi đương giữ lại đây, đợi lệnh Thiếu tướng rồi mới hỏi cung.

Ma-xi-mô-vích thở dài đánh sượt:

- Thôi, anh tha cho người ta.

- Tuân lệnh.

Bi-lôi-ăng đặt ống nói xuống giá. Chàng biết mình vừa thực hiện một công tác táo bạo nhất trong cuộc đời gián điệp, Bi-lôi-ăng dẫn Katy ra tận ngoài đường.

Nàng gọi tắc xi và dặn lái ra ngoại ô Mạc tư Khoa.

Đến một con đường vắng, nàng ra hiệu ngừng lại, xuống xe rồi đi vội vào hẻm.....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.