Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4399 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Núi Đá Tiên Tri - ° ° °

❊ ❊ ❊

Leng keng ! Leng keng ! Leng keng !

Chuông điện thoại reo vang trên bàn giấy của thiếu tướng Ma-xi-mô-vích, Sở Phản gián Smerch Liên bang Sô-Viết, tại thủ đô Mạc tư khoa.

Đó là tiếng chuông của Sở Do thám, ngành ngoại quốc, trong cơ quan công an Mật vụ, mà giới do thám quốc tế gọi là KGB.

Nghe xong, Ma-xi-mô-vích tái người và lặng đi trong một phút. Không ngờ sự thể lại có thể xảy ra như thế.

Nửa giờ sau, y hẹn, đại tá Ki-ma-kô của KGB gõ cửa phòng.

Chưa vào đến nơi Ki-ma-kô đã nói :

- Kính chào thiếu tướng. Trước khi tới đây, tôi lại nhận được một số tin tức từ Nữu ước gửi tới, cũng liên quan tới vụ bác sĩ Lý Dĩ mà tôi nói hồi nẫy.

Nghe Ki-ma-kô nói, ai đứng đó sẽ phải ngạc nhiên. Vì cấp bậc thấp hơn mà Ki-ma-kô lại xưng hô với Ma-xi-mô-vích như thể ngang hàng. Thật vậy, tuy là đại tá nhưng quyền hành của Ki-ma-kô thuộc cơ quan KGB có thể còn lấn át Thiếu tướng phản gián Ma-xi-mô-vích.

Ki-ma-kô liền mở cặp, trao cho Ma-xi-mô-vích mảnh giấy màu đỏ tươi, bên trong có những giòng chữ như sau :

Kính gửi Tổng Giám Đốc...

Trân trọng phúc trình rằng vị tất người mà Rô-Ma- Nốp mang về Liên sô, theo kế hoạch AWP. là nhà bác học Lý Dĩ thực thụ. Đã giáp mặt ở Honolulu một người khác giống người đó như hai giọt nước. Sẽ gửi hình và chi tiết bằng đường ngoại giao sau.

Ma-xi-mô-vích hỏi Ki-ma-kô:

- Đã có hình chưa ?

- Rồi. Tôi vừa nhận được xong.

Hai người trải tấm ảnh do Kha-Lếp gửi về trên bàn giấy dưới ngọn đèn sáng quắc, Ma-xi-mô-vích đem ảnh Văn Bình ra so. Ki-ma-kô, bật kêu một tiếng kêu nhỏ :

- Giống, giống quá !

Ma-xi-mô-vích chắt lưỡi :

- Thế mới nguy ! Nguy nhất là chính cả Kha-Lếp cũng chưa dám cả quyết người nào là giả, người nào là thật nữa !

Ki-ma-kô thở dài :

- Mong rằng Kha-Lếp báo hoảng, vì nếu đúng nhà bác học ở căn cứ 123 là điệp viên của địch thì chúng ta hết nói. Hệ thống phòng thủ và chế tạo võ khí tầm xa của Liên sô rồi phải thay đổi lại hết.

Sực nhớ ra điều này. Ma-xi-mô-vích tái mặt. Từ bao năm nay Ma-xi-mô-vích đã mất bao tâm cơ mới hoàn thành được hệ thống bảo mật cho căn cứ 123 và những căn cứ phụ cận. Đùng một cái...

Ma-xi-mô-vích đấm tay xuống bàn :

- Không thể thế được. Không thể thế được. Tôi sẽ thân chinh đến tận nơi....

Ki-ma-kô mỉm cười:

- Nếu là Lý Dĩ thật thì Thiếu tướng đến đó cũng vô ích. Còn nếu là Lý Dĩ giả thì vô hình chung Thiếu tướng đã báo động cho hắn chạy trốn.

- Chạy trốn đi đâu ?

- Trước kia Thiếu tướng chẳng từng khoe với đồng chí bộ trưởng rằng một con chim cũng không bay lọt được vào trung tâm 123 đấy sao ?

Ma-xi-mô-vích thừ người lo lắng, bồ hôi ướt đẫm cổ áo dạ. Ki-ma-kô đề nghị :

- Sao thiếu tướng không nghĩ tới Katy ?

- Catơrin ấy à? Tôi, tôi đã nghĩ ra rồi. Nhưng mà...

Lại có tiếng chuông điện thoại. Máy điện thoại màu đỏ dành cho những tin tức quan trọng.

Đặt ống nghe vào tai, Ma-xi-mô-vích có cảm giác như tiếng sét long trời lở đất nổ bên mình. Ki-ma-kô châm thuốc lá hút dáng điệu bình thản. Mặt hắn đanh hẳn lại. Mắt hắn lim dim một cách thâm trầm, trông hệt như con mèo đang vờn chuột.

Ma-xi-mô-vích quay ra nói với Ki-ma-kô:

- Phi-lốp vừa bị ám sát chết...

Chắc cái chết của Phi-lốp phải có ma lực đối với cơ quan gián điệp Nga nên thoạt nghe Ki-ma-kô giật mình, ném điếu thuốc lá còn nguyên xuống đất, miệng nóivới giọng kinh ngạc :

- Phi-lốp chết rồi ư ? Lạ thật !

Lạ là phải vì Phi-lốp với bề ngoài hiền lành của viên Phó giám đốc đài phát thanh Mạc tư Khoa lại chính là một nhân vật chỉ huy của tổ chức phản gián trong nước.

Ma-xi-mô-vích nói :

- Có lẽ địch đã nhận diện được Phi-lốp. Ban công an ở Đài báo cáo với tôi rằng giấy má trong phòng còn nguyên. Phi-lốp bị đánh chết trước khi bị khiêng vào buồng tắm nhận nước.

Ki-ma-kô hỏi :

- Đã tìm được dấu vết nào khả nghi chưa ?

Ma-xi-mô-vích đáp trong tiếng thở dài thườn thượt:

- Chưa, chúng ta đến Đài xem.

Hai người ra thang máy. Chợt Ki-ma-kô hỏi :

- Có thể vụ Phi-lốp dính líu tới vụ Lý Dĩ được không, Thiếu tướng ?

Ma-xi-mô-vích lắc đầu :

- Ồ, đồng chí đa nghi và viển vông quá ! Mỗi vụ một địa hạt khác, làm sao liên quan tới nhau được ?

- Biết đâu đó !

Chiếc Zim chở hai nhân vật cao cấp dừng trước đài bá âm Mạc tư Khoa. Toán lính gác cửa bồng súng chào.

Thi thể của Phi-lốp vẫn được để nguyên trong bồn tắm đầy nước, Ma-xi-mô-vích quay ra hỏi viên chỉ huy công an của Đài :

- Đã cho tập hợp nhân viên của Đài lại chưa ?

Người kia kính cẩn đáp :

- Thưa rồi.

- Họ tập hợp ở đâu ?

- Thưa, có lẽ đến nửa đêm mới tìm được hết và mang tới đây. Vì sau giờ tan sở, nhiều người đã về nhà.

- Được, cứ giữ họ lại đợi tôi. Đại úy lập xong danh sách những người khả nghi chưa ?

- Dạ, xong rồi.

Ma-xi-mô-vích cầm bản danh sách đánh máy dầy đặc chữ, liếc qua rồi nhăn mặt :

- Sao mà nhiều thế này? Những gần một trăm người tình nghi thì tìm đến bao giờ cho ra ?

- Dạ, tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng còn đợi lệnh của Thiếu tướng.

Từ nãy đến giờ Ki-ma-kô đi đi lại lại trong văn phòng của Phó giám đốc Phi-lốp. Bỗng hắn ngửng đầu lên hỏi viên công an :

- Đã tìm thêm được dấu vết nào khả nghi không ?

- Thưa không.

Công an bọc xác Phi-lốp vào chăn dạ, và khiêng ra, đặt giữa phòng. Vamilin dẫu có tài ngụy trang nhưng không sao che nổi con mắt sành sỏi của hai tay tổ mật vụ Sô-viết.

Ma-xi-mô-vích hỏi Ki-ma-kô:

- Thủ phạm không phải là nhà nghề phải không đại tá ?

Ki-ma-kô gật đầu :

- Tôi cũng nghĩ như thể. Đã ở trong nghề thì ai lại giết người bằng cái đèn vì nó vừa kềnh cồng, lại vừa bất trắc. Vì hung thủ không ở trong nghề nên sau khi thi hành thủ đoạn đã bế Phi-lốp vào bồn tắm, dàn kịch hòng che mắt nhà chức trách.

Ma-xi-mô-vích quay sang viên đại úy công an :

- Bắt toàn thế nhân viên phải trình diện ngay tại Đài. Thủ phạm là một trong những người đó. Nhưng mà...

Ma-xi-mô-vích ngừng lại. Hắn thoáng nhìn thấy cái đồng hồ Phi-lốp đeo ở tay trái.

Dường như cảm thông được tư tưởng của Ma-xi-mô-vích, Ki-ma-kô bèn quỳ một chân xuống bên xác chết, rón rén gỡ cái đồng hồ hình tròn có sợi giây bằng vàng của viên cố Phó giám đốc đài bá âm Mạc Tư Khoa.

Viên đại úy công an hỏi:

- Đồng hồ không thấm nước phải không thưa đại tá? Hồi nãy tôi đã coi giờ ở đó. Mặt kính bị rạn,kim đồng hồ đã đứng, nên tôi có thể biết được đúng giờ phút xảy ra án mạng.

Ma-xi-mô-vích nhếch mép cười khinh bỉ rồi nói với viên đại úy :

- Hừ, các anh có mắt cũng như không mà thôi. Chưa biết cái đồng hồ này là cái gì à ?

Viên đại úy trố mắt nhìn Ki-ma-kô tháo mặt đồng hồ và khều ra một đầu dây nhỏ xíu. Thì ra đó là một máy ghi âm tí hon, giấu vào phía sau chiếc đồng hồ.

Ki-ma-kô bấm nhè nhẹ. Trong căn phòng im lặng, nổi lên tiếng băng nhựa chạy sè sè. Chỉ có tiếng sè sè mà không nghe tiếng người. Vì Phi-lốp bị đánh trúng yếu huyệt ngã xuống, tay đeo đồng hồ đập mạnh xuống bàn nên máy ghi âm tự động quay, nhưng từ khi ấy Vamilin đã đánh cho bất tỉnh.

Bỗng.....

Có tiếng khịt mũi từ băng nhựa li ti bật ra. Tiếng khịt mũi khó chịu và gay gắt của những người có cục thịt dư trong cổ, hoặc mọc nấm trong mũi. Một giây đồng hồ trôi qua. Tiếng nước vặn chảy ra ồ ồ. Lại tiếng khịt mũi quen thuộc.

Ki-ma-kô gật gù :

- Thôi, khỏi cần tập hợp toàn thê nhân viên lại làm gì nữa. Chỉ xin Thiếu tướng ra lệnh bắt nhân viên nào mang bệnh khịt mũi.

Viên đại úy đứng chết lặng như phỗng đá. Ma-xi-mô-vích gắt:

- Còn đợi gì nữa ? Trong đài, có bao nhiêu nhân viên thường khịt mũi như vậy ?

Viên đại úy đáp :

- Thưa, có ba. Nhưng một người là đàn bà, người thứ hai là công nhân vô tuyến không làm việc, vả lại đã nghỉ phép một tuần nay.

- Còn người thứ ba ? Mau lên, đàn ông ăn nói gì mà chậm thế ?

- Thưa, người này là Vamilin.

Ma-xi-mô-vích nhíu đôi lông mày :

-Cái gã mê gái ấy phải không ?

- Thưa vâng.

- Bắt hắn ngay bây giờ và giải đến văn phòng tôi. Để hắn trốn thoát là có hại cho anh đấy nghe không ?

Viên đại úy chụm chân vào nhau chào kiểu nhà binh, rồi quay ra.

Ma-xi-mô-vích lầm bầm :

- Hừ, tại sao Vamilin lại giết Phi-lốp ?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.