Lúc máy bay cất cánh khỏi trường bay Honolulu thì trong tòa Ngũ Giác ở Hoa thịnh Đốn, ông Sì-Mít đương nói chuyện với đại tá Pít.
Vẻ mặt đại tá Pít tươi hơn hồi tối. Chàng báo cáo một mạch :
- Thưa, lệnh của ông đã được đánh đi, nếu không gặp trở ngại Văn Bình có thể bắt được nội trong vòng 12 tiếng đồng hồ.
Ông Sì-Mít rút cặp kính cận thị ra lau lau, miệng hỏi Pít :
- Việc ở Honolulu yên ổn rồi chưa ?
- Thưa xong, Bét-sy đã bị chúng giết chết sau khi tra tấn. Quả như ông đoán, bọn chúng đã tới bệnh viện tìm Lý Dĩ.
-Theo đúng chỉ thị của tôi đấy chứ ?
- Thưa vâng. Nhân viên của ta đợi ở ngoài, đợi chúng trốn ra khỏi mới theo sau.
- Thôi được, cử cho theo tới Nữu Ước.
- Thưa ông, liệu bức diện của ta có chậm hơn điện của họ không ?
Ông Sì-Mít cười một cách kín đáo :
- Nếu đối thủ là ai thì còn sợ, chứ Kha-Lếp thì anh yên tâm. Hắn là người rất cao mưu. Vì cao mưu hay tất đa nghi nên hắn sẽ sa vào kế của tôi. Hắn là nhân viên cao cấp tất trước khi làm gì phải điều tra rất kỹ lưỡng. Hắn lại sắp được về hưu, nhỡ làm cái gì thất thố thì có là đi Tây bá lợi Á làm thợ mỏ sớm. Vì vậy hắn phải thận trọng. Nhưng dầu hắn có gửi điện về chậm cũng không thua ta mấy vì hắn điện thẳng về Mạc-tư-Khoa, còn ta, ta phải qua trung gian.
- Thế tại sao ông không bắt quách Kha-Lếp đi có ổn hơn không ?
- Nếu chỉ có một mình Văn Bình không thôi thì còn gì bằng, khốn nỗi ta đương có một số nhân viên làm việc với Kha-Lếp và giữ những địa vị quan trọng. Bắt Kha-Lếp đi trong lúc này thì hết đầu mối.
- Thưa, còn Bétsy ?
Ông Sì-Mít đứng dậy, cho hai tay vào túi quần, nét mặt trầm ngâm :
- Tội nghiệp, nhưng ta không thể làm gì hơn được nữa.
Pít tỏ vẻ phản đối :
- Thưa ông..
Ông Sì-Mít gạt phắt:
- Anh định phản đối tại sao tôi không ra lệnh cứu Bét-sy chứ gì ? Cứu được Bét-sy thì dễ nhưng cứu được đại cuộc mới khó, tuyệt khó. Anh ngu lắm. Nếu không cho chúng rảnh tay tra tấn ở khách sạn Hulékuani thì anh làm gì có thời giờ bố trí kế hoạch ở bệnh viện ?
Pít chợt hiểu. Lệ thường, mỗi khi chàng lầm ông Sì-Mít thường mắng chàng ngu một cách thân ái..
Chàng mở cửa về phòng.
Ở lại một mình, ông Sì-Mít ấn chuông gọi mang một hồ sơ tối mật khác tới.....
--------------------------------
| Waikiki. | |
| Hilton, khách sạn lớn nhất thế giới. | |
| Lewers Road. — Tên những con đường khác mà tác giả không phiên âm thì xin cứ đọc như tiếng Việt. | |
| Tức là Fort Shalter. |