Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4399 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Núi Đá Tiên Tri - ° ° °

❊ ❊ ❊

Vamilin đã uống cạn chai rượu vốt-ka hạng mạnh. Chàng cần hơi men cho bớt sợ. Không hiểu sao sau khi giết Phi-lốp chàng lại hoảng sợ. Chàng cảm thấy chẳng sớm thì muộn KGB cũng sẽ đánh hơi ra chàng. Vamilin đếm lại số tiền, trong túi áo, chàng còn đủ tiền tiêu xài một tháng, vả lại chừng nào chàng cần tiền, Binh-ky sẽ cung cấp đầy đủ. Vì vậy chàng thèm sống, chàng không muốn bị sa vào tay công an mật vụ.

Vamilin thắt lại nút cà vạt mầu huyết dụ mới mua, chụp cái mũ dạ mềm lên đầu, đoạn huýt sáo miệng, rảo bước ra cửa phòng.

Bỗng từ dưới nhà vẳng lên tiếng xe thắng lại gấp rút. Vamilin hé riềm cửa nhìn xuống đường. Một toán lính công an bồng tiểu liên từ trên xe dip nhảy xuống, chạy vội vào trong bin-đinh.

Vamilin thoáng thấy khuôn mặt chữ điền của viên đại úy phụ trách công an ở đài bá âm. Chàng chợt hiểu. Họ đã tìm ra manh mốiThôi, vĩnh biệt cuộc sống tự do.

Tuy nhiên trong một giây đồng hồ, một luồng điện nóng lại chạy rần rần trong các thớ thịt của chàng.

Luồng điện của những người bị du vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan phải làm liều.

Vamilin rút dưới nệm khẩu súng Nagan còn mới mà một đêm kia Binh-ky trao cho chàng, dặn chàng dùng để giữ thân. Chàng hạ cò an ninh xuống, sẵn sàng nhả đạn. Băng đạn còn nguyên, những viên đạn đầu đồng bóng có thể soi gương được.

Chàng mở tung cửa phòng, chạy ra hành lang. Bọn công an chưa lên tới tầng lầu chàng ở.

Cửa phòng truớc mặt mở hé, chàng lén vào bên trong. Vừa khi ấy, viên đại úy công an từ thang máy bước ra, trong tay lăm lăm khẩu tiểu liên đen ngòm.

Đến phòng của Vamilin hắn dừng lại, hô to :

- Vamilin, mở cửa ngay ? Có công an tới.

Mọi người trong cao ốc thấy nhân viên công an vội đóng cửa sầm sầm. Bọn lính chia nhau canh gác bốnphía. Núp sau cánh cửa, Vamilin nghe rõ mồn một tiếng ra lệnh của viên đại úy công an :

- Vamilin, mở cửa ngay, có công an đặc biệt tới.

Không nghe thấy trả lời, viên đại úy xô cửa nhẩy vào. Dĩ nhiên là bên trong vắng tanh.

Hắn ta hét lớn :

- Vamilin, Vamilin, ra ngay và đầu hàng thì thoát tội chết ? Trốn sao cho thoát, Vamilin?

Rồi tiếng cầu nhầu :

- Hắn trốn mất rồi còn gì ?

Tiếng người gác gian đáp :

- Thưa, ông ấy vừa về hồi nẫy và còn ở trong phòng.. Cao ốc này luôn luôn có người gác cửa trước, và cửa sau, ai vào ra chúng tôi đều biết.

Viên đại úy gắt :

- Vậy hắn đi đâu ?

Nhân viên công an mở toang mọi cửa phòng và lần lượt vào khám.

Ngẫm nghĩ một phút, Vamilin tiến ra phía cửa sổ phía sau. Trời, tối om. Nếu trèo được ra ngoài thì chàng có hy vọng thoát. Cửa sổ lại không có chấn song, thật là may mắn cho chàng.

Nhanh nhẹn chàng thò đầu ra ngoài ngưỡng cửa sổ, đảo mắt tứ phía thấy tên lính đứng dưới sân đang chăm chú nhìn chỗ khác. Chàng nhảy thót lên, leo được ra ngoài và bám lấy thành cửa sổ của lầu trên.

Vamilin không phải là võ sĩ thành thạo nên hành động vụng về khiến tên lính ở dưới sân nghe thấy tiếng. Hắn la rầm lên :

- Thủ phạm đây kìa. Thủ phạm đây kìa!

Vamilin đã nhảy vào trong phòng ở tầng trên. Ngay tức khắc, cửa phòng bị đạp tung, một tên công an cầm tiểu liên chạy vào. Vamilin bóp cò, viên đạn trúng giữa ngực, tên công an ngã vật xuống.

Vamilin nhảy qua xác chết, định trốn qua hành lang, xuống lầu dưới. Nhưng không kịp nữa, tên lính đứng gác ở góc thang máy chĩa súng vào phía chàng. Như cái máy, Vamilin nhả dạn. Loạt đạn tiểu liên của tên công an trúng cánh tay trái của chàng,trong khi phát đạn duy nhất của chàng lại găm vào giữa trán của địch.

Tên công an ngã lộn ra phía sau giẫy đành đạch.

Vamilin hăng máu, không cảm thấy đau nữa, chàng bắn tiếp ba phát và lần nào cũng trúng đích trước khi bị một loạt đạn thứ hai xuyên qua bắp chân làm chàng ngã khuỵu xuống thang gác.

Năm phút sau, Vamilin bị còng tay tống lên xe hơi công an, chở về văn phòng của tướng Ma-xi-mô-vích.

Vamilin bị cả thảy 5 phát đạn, tuy nhiên không viên nào trúng yếu huyệt. Chàng mất nhiều máu nên mặt tái mét đi.

Y sĩ tiêm cho chàng hai mũi thuốc đoạn đặt chàng trên băng ca, khiêng vào văn phòng Ma-xi-mô-vích. Đứng sau bàn giấy, Ma-xi-mô-vích lặng lẽ nhìn Vamilin.

Vamilin là một thanh niên cao lớn, thân hình vạm vỡ nhưng bộ mặt lại hiền từ, trắng trẻo như người quanh năm không bao giờ ra sân quần. Cặp mắt của chàng xanh biếc và sâu thẳm, còn mũi nở rộng, biểu lộ tính tình ưa phóng khoáng song bê tha.

Vamilin cũng giương mắt to tháo láo nhìn Ma-xi-mô-vích. Tướng Ma-xi-mô-vích hỏi chàng giọng ôn tồn :

- Nếu anh chịu nói thật, tôi sẽ tha cho anh tội chết. Đời anh còn trẻ, dại gì mà chết uổng mạng, phải không anh ?

Vamilin hơi ngạc nhiên. Ma-xi-mô-vích hỏi :

- Quê anh ở đâu ?

Công an còn lạ gì quê hương của chàng mà phải hỏi mất thời giờ như vậy ?

Chàng đáp :

- Ở Ki-ép.

- Thế à, hóa ra anh cùng quê với tôi. Anh đã lập gia đình chưa ?

- Chưa.

- Cha mẹ anh sống ở Ki-ép chứ ?

- Đã mất.

- Thảo nào. Anh làm với CIA. từ năm nào ?

- Tôi có làm với CIA. nào đâu ?

Ma-xi-mô-vích vẫn điềm nhiên hỏi tiếp :

- Người Mỹ trả cho anh bao nhiêu tiền để giết Phi-lốp của Sở Phản gián ?

Vamilin chợt hiểu. Chàng đâu có ngờ Phi-lốp là nhân viên cao cấp của sở Phản gián.

Ma-xi-mô-vích đánh diêm châm thuốc lá cho Vamilin. Đợi chàng hít hơi đầu xong, Ma-xi-mô-vích mới tiếp tục hỏi thêm:

- Tôi sẽ trả gấp đôi số tiền mà họ đã cho anh từ bấy lâu nay. Tại sao anh giết Phi-lốp ? Ai đã ra lệnh cho anh giết ?

Vamilin chống chế :

- Thưa, tôi không giết...

- Đừng chối nữa vô ích. Máy ghi âm của Phi-lốp đã thu được tiếng khịt mũi của anh. Lần sau nếu còn sống và định giết ai thì nhớ bỏ thói khịt mũi đi nghe.

Vamilin nín lặng. Thôi, chàng không thể chối tội được nữa. Không dè cái bệnh khịt mũi tầm thường lại là chi tiết tố cáo chàng với công an. Tướng Ma-xi-mô-vích lại hỏi :

- Ai tiếp xúc với anh và ra lệnh giết Phi-lốp ?

- Tôi đã giết ông ta trong cơn nóng nảy, không toan tính trước. Vì ông la mắng tôi ham chơi, bỏ bê trễ công việc nên tôi mất trí khôn, vớ lấy cây đèn trên bàn và đánh bừa vào đầu, không ngờ ông ta bị tử thương.

- Tại sao Phi-lốp chỉ mắng anh ham chơi mà thôi? Phi-lốp có dặn anh viết một bài bình luận nào không ?

Vamilin giật mình, miệng chàng bỗng khô đắng. Vết thương còn rỉ máu làm thân thể chàng tê dại hẳn đi. Chàng tự biết thế nào cũng chết, tuy nhiên chưa biết sẽ chết vì vết đạn hay vì tra tấn nữa. Chàng đáp :

- Vâng, thưa ông ! Có một bài bình luận về nhà thơ Ilya Ê-ren-bua.

- Có thật bài đó không ?

- Thưa thật.

- Không thật. Sáng nay, Phi-lốp đã phúc trình cho đồng chí giám đốc rằng mọi bài phát thanh chỉ nói tới chủ đề tài binh mà thôi. Bài về Ê-ren-bua là bài của anh. Tại sao anh viết bài báo đó ?

- Vì Ê-ren-bua là nhà thơ tán thành chính sách tài binh...

- Nghĩa là anh đã thú nhận xung đột với Phi-lốp vì bài báo đó ?

Vamilin đành nuốt nước miếng gật đầu. Ma-xi-mô-vích giơ tay chỉ cốc vốt-ka đầy ắp trên bàn và phân vua với Vamilin :

- Nếu anh biết điều thì lát nữa sẽ được uống cho bõ khát. Từ nãy đến giờ, đây là lần đầu anh có vẻ thành thật. Bây giờ đến những câu hỏi mà anh cần thành thật hơn nữa. Anh hãy trả lời: Ai ra lệnh cho anh trước khi xảy ra án mạng?

Vamilin mệt lả, quần áo của chàng ướt sũng máu. Suýt nữa chàng đã thiếp di. Ma-xi-mô-vích chậm rãi hỏi lại. Chàng muốn trả lời nhưng tiếng nói bị vướng vào trong cổ họng, chàng biết rằng không nói cũng không được vì Sở Phản gián có đủ cách để bắt chàng phải nói. Nhưng trong thời gian hoạt động với Bô-Nốp và Binh-ky chàng chưa bao giờ đuợc biết người trả tiền hàng tháng là ai. Là người Nga ? Là chính phủ Anh, Mỹ hay Pháp, hay Nam Tư ? Đức Quốc ? Chàng phản bội không phải vì theo một lý tưởng cao siêu nào mà vì chàng cần tiền. Người ta đã điều tra đúng và gãi đúng tâm lý càn tiền của chàng. Thế thôi.

Ma-xi-mô-vích hỏi gặng :

- Ai ? Nói đi. Nói xong anh sẽ được chở ra bệnh viện để mổ gắp đạn.

Vamilin thều thào :

- Binh...

- Binh gì... ?

- Thưa. Binh-ky.

Ma-xi-mô-vích ấn chuông gọi sĩ quan thuộc viên.

Người này thon thon, nét mặt cương quyết, trán hói, và có chiếc cầm chẻ hai như cằm đàn bà đẹp.

Ma-xi-mô-vích ra lệnh cho sĩ quan thuộc viên ghi chú bằng tốc ký những lời thú tội của Vamilin. Hắn định hỏi tiếp thì điện thoại reo vang.

Ở đầu giây, Ki-ma-kô mời Ma-xi-mô-vích tới Bộ Nội vụ dự phiên họp về vụ Lý Dĩ. Ma-xi-mô-vích phải đi lập tức. Tuy nhiên, hắn cố nán lại mấy phút để nghe nốt lời thú tội của Vamilin.

Vamilin nhắp một ngụm rượu, đoạn nói :

- Bô-nốp.

Ma-xi-mô-vích hỏi :

- Binh-ky và Bô-nốp tướng mạo ra sao ?

Vamilin lắp bắp :

- Bô-nốp cao độ 1 th 75, nói tiếng Pháp giỏi...Nhưng không phải là người Pháp.

- Gặp Bô-nốp khi nào ?

- Không, hôm nay không gặp. Bô-nốp đã về nước. Gặp Binh-ky.

- Bô-nốp như thế nào ?

- Binh-ky ấy à ? Tôi vừa gặp hắn chiều nay.

Vamilin ngừng nói. Mắt chàng đã bắt đầu lạc thần. Ma-xi-mô-vích cúi sát tai vào miệng chàng hỏi:

- Người hắn ra sao ?

- Binh-ky ấy à ! Trán hói, nguời thon thon, cằm...

- Cằm hắn ra sao ? Lẹm cằm à ? Có thẹo ở cằm à ? Nói mau...

Vamilin câm bặt. Tim chàng còn đập nhưng đã yếu hẳn. Ma-xi-mô-vích ngẩng đầu lên dặn đại úy thuộc viên Bi-lôi-ăng :

- Gọi y sĩ lên tiêm thuổc hồi sinh cho hắn rồi anh tiếp tục hỏi hắn về tướng mạo Binh-ky.

Ma-xi-mô-vích mở cửa xe hơi. Còn một mình trong phòng, Bi-lôi-ăng hỏi Vamilin, bằng một giọng rõ ràng :

- Vamilin? Vamilin? Cằm Binh-ky như thế nào ?

Vamilin lắp bắp muốn nói. Hình như trong giây đồng hồ lâm chung ấy Vamilin trở nên sáng suốt hẳn ra. Giọng nói của tay đại úy công an Bi-lôi-ăng nghe quen tai quá ! Đúng là chàng đã được nghe nhiều lần tiếng nói từ tốn, chắc nịch này rồi. Mắt Vamilin chớp chớp mấy cái, khiến một giọt lệ nóng hổi trào xuống gò má. Miệng chàng hấp háy :

- Binh-ky, đồng chí Binh-ky !

Bốn tiếng " đồng chí Binh-ky " chàng định thét lên thật to để bộc lộ niềm vui sướng không ngờ đã phải tắt trong cổ họng. Vì đại úy Bi-lôi-ăng đã chẹn bàn tay võ sĩ vào mạch máu cổ của Vamilin. Trong mấy tích-tắc, máu không lên được óc, Vamilin bị bất tỉnh.

Bi-lôi-ăng đứng dậy và sang phòng bên tìm bác sĩ. Lúc bác sĩ chuyên môn tới cứu thì Vamilin đã hết thở. Viên bác sĩ lắc đầu :

- Muộn quá rồi. Hắn mất máu quá nhiều..

Bi-lôi-ăng khẩn khoản :

-Bác sĩ có cách gì cứu hắn sống thêm độ vài ba phút nữa không ? Hắn đương khai một điều rất hệ trọng.

Bác sĩ đeo ống nghe vào cổ, đáp :

- Kể ra thì cũng có thể nhưng bây giờ tôi e không kịp nữa đâu. Chỉ còn cách mổ lồng ngực, lấy tim ra chích thuốc hồi sinh và soa nắn một lúc thì may ra còn có hy vọng.

Bi-lôi-ăng giục :

- Xin bác sĩ sửa soạn. Tôi sẽ chở ngay Vamilin xuống bàn giải phẫu..

Bi-lôi-ăng lấy vuông da đen trùm kín Vamilin từ đầu xuống chân, đoạn kêu vệ sĩ, sai khiêng vào xe hơi. Bi-lôi-ăng thân chinh ngồi phía sau xe, bên cạnh băng-ca. Xe chạy vào khu giải phẫu, cũng ở bên trong tòa nhà phản gián Mạc tư khoa.

Trước khi chở Vamilin vào phòng lạnh. Bi-lôi-ăng đã biết chắc rằng trừ Thượng đế không....có thể làm cho bệnh nhân sống lại. Vì trong thời gian từ văn phòng xuống khu giải phẫu hồi sinh, Bi-lôi-ăng đã dùng một thế điểm huyệt atémi nhu đạo cực hiểm đánh vào đỉnh đầu Vamilin. Ngón tay của Bi-lôi-ăng ấn vào từ từ, êm ái, nhưng đó chính là đòn chết. Huống hồ Vamilin lại đã hấp hối chỉ đánh nhẹ cũng chết.

Sau một giờ đồng hồ được soa nắn, hô hấp nhân tạo, trái tim của Vamilin vẫn không cựa quậy. Viên bác sĩ thở dài :

- Tôi đã hết sức rồi.

Bi-lôi-ăng kéo tấm nỉ che mặt Vamilin. Sau khi chết nét mặt của chàng thanh niên ham chơi kia vẫn còn nguyên vẻ kinh ngạc.

Ai ở trong trường hợp của Vamilin lại không kinh ngạc ?

Vì Bi-lôi-ăng chính là Binh-ky. Binh-ky, người ra lệnh cho chàng.

Người ra lệnh cho chàng phải phát thanh bài bình luận về nhà thơ Ê-ren-bua lại là vị đại úy gương mẫu, thân tín của Tướng Ma-xi-mô-vích, của Cơ quan phản gián Smerch thuộc Liên Bang Sô-Viết !

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.