Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4342 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Mây Mưa Thụy Sĩ - * * *

❊ ❊ ❊

Thắng hay bại là chuyện tương lai vì Antôn và Văn Bình mới bắt đầu nhảy lên võ đài.

Tuy nhiên Văn Bình có cảm tưởng là ra quân bất lợi khi chàng bị hăm "ăn đạn vỡ toang sọ dừa" trong gian phòng nửa tối, nửa sáng, với ngọn đèn cầy leo lét, của ngôi nhà mang con số 13 định mạng.

- Bồ ơi, bồ quăng va-li xuống và chắp tay lên đầu nếu không bồ sẽ ăn đạn vỡ toang sọ dừa!

Văn Bình thả cái va-li rớt bịch. Và chàng ngoan ngoãn chắp tay lên đầu, đúng với tư thế của hàng binh ngoài mặt trận. Chàng nghi kẻ chủ mưu là Antôn, và một khi hắn đã chủ mưu thì sự bố trí trong nhà rất chu đáo, chàng khó hy vọng chuyển ngược tình thế, trừ phi...

Việc đầu tiên của chàng là quan sát đối phương. Họ gồm cả thảy 3 người. Cô gái môi đỏ chót vừa mở cửa đón chàng. Và 2 cô gái khác. Chi tiết làm chàng ngạc nhiên là kiểu phục sức kỳ quặc của họ. Thiết tưởng híp-py chúa cũng chưa ăn mặc kỳ quặc bằng họ.

Cô gái môi đỏ chót phục sức theo mốt mọi da đỏ, tóc dài lòng thòng, đầu cắm lông nhím và lông vịt, nhuộm ngũ sắc. Nàng thủ trong bàn tay nhỏ xíu khẩu súng ru-lô kết xù. Chính nàng ra lệnh cho chàng vứt va-li và giơ tay.

Hai cô gái kia cũng giắt lông nhiều màu trên đầu. Nhưng trên người lại không có gì hết. Thậm chí một mảnh vải tí teo hoặc cái núm tròn bắng giấy trang kim được vũ nữ thoát y che đậy trước sự dòm ngó của lính kiểm tục cũng không có.

Nói cách khác, họ trần truồng hoàn toàn. Ngoại trừ mấy cái lông thú phất phơ trên tóc, và khẩu súng trái khế trong tay.

- Tiến lên một bước!

Ừ thì tiến lên sợ gì! Chàng không tin đàn bà khỏa thân là nhà thiện xạ. Họ phải mặc áo quần đầy đủ mới có thể bắn trúng mục phiêu. Dầu họ dí súng sát ngực chàng, họ vẫn bắn trật như thường. Ba khẩu ru-lô chĩa vào trái tim là một mối đe dọa ghê gớm, tuy vậy, Văn Bình vẫn phớt tỉnh. Thật ra, lòng chàng hơi hồi hộp, song sự hồi hộp này quyết không do các họng súng đen ngòm rùng rợn gây ra.

Mà nguyên nhân là 2 cô gái cân đối, trắng trẻo và thơm ngon đang ở trong tầm mắt của chàng... Chàng đảo mắt theo hàng ngang, để có thể chụp hết hai pho tượng mỹ nhân bằng xương bằng thịt vào trí nhớ. Họ khá đẹp.... chàng đã lầm lớn khi có thành kiến Giơneo là một... tu viện, không có bóng dáng mỹ miều, không có thú vui bốc lửa...

Hai cô gái khỏa thân nhìn nhau, như để tham khảo ý kiến. Văn Bình hơi bất mãn là vì cả hai cô đều đeo mặt nạ, che gần kín mặt, chỉ chừa có đôi mắt và lỗ mũi để thở. Thành ra Văn Bình không quan sát được hàm răng và môi miệng của họ.

Một cô nàng hỏi chàng bằng tiếng Đức trơn tru:

- Ông vừa từ Ba Lê tới?

Chết rồi... Chàng đã dẫn thân vào hạng cọp. Họ đã biết rõ tung tích chàng. Mấy cô gái nõn nà chẳng qua là cái bẫy để tiêu diệt điệp viên Z.28 háu ăn. Đối với Văn Bình, tiếng Đức (xin nhắc lại, đây là tiếng Đức thật sự của Đức quốc, chứ không phải... tiếng Đức được dùng để chửi nhau) là một trong các ngôn ngữ ruột, chàng viết thạo, nói giỏi, thiên hạ nói tục chàng cũng hiểu. Nhưng chàng lại giả vờ không hiểu. Giả vờ không hiểu là thủ đoạn của chàng nhằm kéo dài thời giờ, rồi tùy cơ ứng biến.

Chàng nhận thấy cô gái mặc đồ mọi da đỏ có vẻ sửng sốt. sửng sốt thật sự, chứ không phải sửng sốt đòn phép. Tại sao cô nàng sửng sốt, chàng chưa tìm ra lý do. Trong khi ấy, cô gái khỏa thân cất tiếng hỏi chàng, bằng tiếng Ý. vẫn câu hỏi cũ "ông vừa từ Ba Lê tới?" Văn Bình quá quen với tiếng Ý, bà vợ của ông Hoàng sinh trưởng dọc bờ biển Ý, chàng gắn bó với ông Hoàng hơn cả tình cha con, chàng lại đã sống nhiều năm trên đất Ý, nên chàng có thể trả lời ngon ơ.

Nhưng cũng như hỏi nãy chàng tiếp tục áp dụng mánh lới ngậm hột thị. lần này thì sự sửng sốt của cô gái mọi da đỏ lây sang hai cô gái trần như nhộng. Họ liếng thoắng bàn bạc với nhau. Cô gái mọi da đỏ nâng miệng súng lên, giọng gay gắt:

- Đúng, đúng rồi, không thể sai vào đâu được.

Văn Bình xen vào:

- Không đúng đâu. Các cô lầm tôi với người khác.

Cô nàng mọi da đỏ lùi lại, quát to:

- A ha... ông giở trò năn nỉ phải không? Không ai mềm lòng đâu, ông nội. Có chịu cởi áo ngay ra không?

Văn Bình hỏi:

- Cô muốn tôi cởi quần áo?

- Dĩ nhiên. Không lẽ ông bắt hai cô bạn của tôi phải cởi nốt mấy cái lông sặc sỡ cắm trên tóc?

- Cởi hết?

- Hừ... lại giở trò năn nỉ cố hữu ra rồi. Nhanh lên, ông nội. ông nội đẹp trai thật đấy, nhưng ở đây ai cũng bận việc tối tăm mặt mũi, không có thời giờ thưởng thức cái đẹp trai của ông nội. Nhanh lên...

- Vâng, tôi xin cởi thật nhanh, nhưng....

- Nhưng cái khỉ khô gì?

- Hai tay bị chắp trên đầu, không mở nút được.

- Thì buông tay xuống. Nhanh lên... chỉ có nửa giờ thôi đấy, ông nội.

Văn Bình phá lên cười. Song chàng chỉ cười được một tiếng. Vì cô gái phục sức kiểu mọi da đỏ đã bắn đoàng một phát. Nàng chỉ bắn chỉ thiên nhưng súng bị giật nên viên đạn bay nghiêng, làm Văn Bình toát sì-cấu. Nếu cả ba cô nàng nhả đạn cùng một loạt thì họ chẳng cần nhắm, chàng cũng trúng đạn như thường. Bắn xong, cô gái mọi da đỏ quắc mắt:

- Nhanh lên, tôi cảnh cáo ông một lần chót.

Làm việc gì khó khăn Văn Bình còn không quẩn, huống hồ chỉ làm một việc dễ ợt. Không những dễ ợt, mà còn khoái nữa. Tuy vậy, chàng lại ngần ngừ. Nếu chỉ cần chàng thoát y, họ chỉ nói một tiếng là chàng chịu gấp. Tại sao họ lại phải huy động những 3 cây súng? Và họ bắt chàng khỏa thân để làm gì? Và tại sao họ lại giục chàng là "chỉ có nửa giờ"? Nửa giờ, nghĩa là 30 phút, không phải là thời gian dài đối với đàn ông có bản lãnh siêu đẳng, nhưng đối với đa số đã là đại kỷ lục. Chàng có quá nhiều thắc mắc nên phải hỏi cho biết. Nhưng chàng chưa kịp phát ngôn thì cô gái mọi da đỏ đã quát tháo:

- Lừng khừng hả ... xấu hổ hả... nếu ông nội xấu hổ thì để bọn này lột giùm...

Trời đất, họ đòi lột quần áo Văn Bình. Đúng như thi bá Tản Đà tiên liệu mấy chục năm trước "nay lúc cương thường đảo ngược ru", đàn bà ngày nay đã đoạt quyền đàn ông.

Được người đẹp chiếu cố như vậy, càng sướng. Văn Bình bèn ưỡng ngực, giọng thách thức:

- Vâng, xin mời các cô.

Hai cô gái khỏa thân vứt súng xuống đất rồi ùa lại. Họ phải là Cái Bang 9 túi trong nghề cởi quần áo thiên hạ, vì trong loáng mắt, cái vét tông và cái và vạt của chàng đã nằm gọn trong tay họ. Họ làm thật nhanh và gọn, không gây phiền phức cho chàng. Và họ khéo tay đến nỗi không làm y phục nhàu nát.

Chàng đứng trơ ra như tượng gỗ. Mùi da thịt của hai cô nàng khỏa thân cũng khá thơm tho. Chàng chỉ rướn nhẹ là quơ được vào lòng. Dầu cô gái mọi da đỏ nổ súng, chàng cũng không ngán. Nhưng chàng vẫn tiếp tục đứng yên

Và ngay khi ấy chàng nghe tiếng giầy phụ nữ.

Rồi một giọng nói êm ái chàng từng nghe trong dĩ vãng mật ngọt xa xôi, bằng tiếng Việt thuần túy:

- Kìa anh Văn Bình! Kìa, các em chơi cái trò gì vậy?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.