Thiếu tướng Ma-xi-mô-vích đặt ổng nói vào giá, bộ mặt bực bội. Đại tá Ki-ma-kô đoán phỏng:
- Hắn chết rồi ư ?
Ma-xi-mô-vích thở dài :
- Nếu hắn nói được hết trước khi chết thì đỡ khổ bao nhiêu.
Ki-ma-kô lớn giọng :
- Nghĩa là hắn đã chết ?
- Phải.
Không khí trong phòng đột nhiên im lặng, các nhân vật đầu não của bộ máy do thám, phản gián Nga-sô đều có mặt. Ki-ma-kô ngồi phịch xuống ghế, hai tay bưng lấy mặt trong cử chỉ mệt mỏi. Chưa bao giờ một vụ rắc rối như vậy lại xảy ra. Ma-xi-mô-vích cũng đứng như pho tượng cạnh bàn giấy của viên Đại tướng, đại diện cho Bộ trưởng Công an Mật vụ Sô-viết..
Ma-xi-mô-vích nói :
- Thưa Đại tướng...
Viên Đại tướng gắt :
- Đồng chí làm mất thì giờ tôi nhiều quá ? Đồng chí hứa với tôi đến bao giờ sẽ điều tra xong vụ này ?
Ma-xi-mô-vích liếc nhìn Ki-ma-kô của KGB. Ki-ma-kô đáp hộ :
- Thưa, có thể một tuần được không ?
Viên Đại tướng xoa tay :
- Một tuần ư? Không được. Phải sớm hơn nữa. Nếu không cả hai đồng chí phải gánh lấy mọi hậu quả không hay. Các đồng chí đừng bao giờ quên rằng Phi-lốp là nhân vật cao cấp của ngành An ninh Sô-viết, và cái chết này không thể là chuyện tình cờ. Song...
Tiếng chuông điện thoại lại reo...
Viên Đại tướng Công an nghe xong, đổi hẳn sắc mặt. Lại một vụ nữa. Ông ta lừ lừ nhìn các cộng sự viên. Miệng ông nói nho nhỏ, hình như sợ người ở bên ngoài nghe tiếng :
- Trung úy Svéc-lốp đã mất tích !
Ki-ma-kô đứng phắt dậy như ngồi trên ghế gắn lò-so. Svéc-lốp là cánh tay phải, là tai mắt của công an trong căn cứ tối mật 123. Tuy vậy Ki-ma-kô vẫn chưa ngạc nhiên bằng Tướng Ma-xi-mô-vích vì hắn mới là cấp chỉ huy trực tiếp của trung úy Svéc-lốp trong Cơ quan Phản gián Smerch. Ma-xi-mô-vích nói như than thở :
- Trong mấy ngày liên tiếp, nào là lính gác nhà Vôn Liệt say rượu bị tai nạn xe hơi, nào Svéc-lốp biệt tích... Giỏi thật, giỏi thật?
Ki-ma-kô hỏi :
- Thiếu tướng cho là những việc này không thể xảy ra ngẫu nhiên phải không?
Ma-xi-mô-vích đáp :
- Phải !
Đại tướng của Bộ Công an chêm vào :
- Dĩ nhiên !...
Đoạn quay về phía Ma-xi-mô-vích :
- Đấy, tôi triệu tập các đồng chí tới chỉ để bàn bạc một việc giản dị như thế : làm cách nào phăng ra manh mối của vụ Phi-lốp. Và tôi tin rằng vụ này và vụ Svéc-lốp chỉ có thể là một. Thôi, chào các đồng chí...
Ma-xi-mô-vích và Ki-ma-kô trèo lên xe hơi. Hai bộ óc xuất chúng của nền do thám Sô-viết đương nghĩ tới mưu kế thật sâu để tiến tới mục đích.
Bỗng Ma-xi-mô-vích cất tiếng nói một hơi. Ki-ma-kô chăm chú lắng tai nghe, hai tay chắp trên đùi. Một lát sau. Ki-ma-kô nói:
- Phải, kế ấy hay lắm.
Ma-xi-mô-vích vỗ hai bàn tay vào nhau, thái độ rấtkhoái trá :
- Rồi chúng nó sẽ biết tay ta.
Ki-ma-kô nhìn Ma-xi-mô-vích mỉm cười, chiếc xe đen sì chạy ra phi trường quân sự Mạc tư Khoa....