Chiếc BMW. của Lê-vin dừng ngay ở trước khách sạn Halékulani.
Kha-Lếp dặn Lê-vin:
- Con bé này, ta phải hành động trước. Nhưng phải cẩn thận, nghe chưa ?
Lê-vin hỏi :
- Liệu con bé có biết ta lái xe theo sau không ?
Kha-Lếp cười :
- Sao lại không? Chính tôi cố làm lộ liễu cho con bé mách với cấp trên. Nếu chúng huy động bộ máy rầm rộ để vây bắt, ta sẽ biết chúng đã đánh trảo Lý Dĩ giả để lừa Rô-Ma-Nốp.
Hai người bước vào con đường đầy dừa xanh, dẫn đến ngôi nhà mát của Bét-sy.
Lê-vin mở cửa vào trước.
Hắn thấy qua khe hở của phòng ngủ bóng Bét-sy đương gọi điện thoại. Kha-Lếp từ từ theo sau. Nhanh như cắt, Lê-vin nhảy vào phòng ngủ.
Khẩu súng cắm ống cao su ngăn tiếng động bắn trúng ống diện thoại bằng nhựa, vỡ tan tành.
Lê-vin quát :
- Đứng im, không chết mất xác !
Bét-sy muốn bắn mà lúng túng không được. Thì ra trong lúc sửng sốt nàng quên không kéo cò an ninh.
Kha-Lếp giật khẩu 6.36 nhỏ xíu trong tay nàng, ném lên nệm, cười khẩy :
- Ồ, cái đồ chơi trẻ con này thì đánh với chác gì ? Cô em biết điều thì khai hết sự thật ra, nếu không thì đừng hòng về nhà.
Bét-sy đáp:
- Khai cái gì mới được chứ ?
Lê-vin tát cho nàng một cái nổ đom đóm mắt, miệng quát :
- Còn già mồm hả ?
Kha-Lếp gạt Lê-vin sang bên, đoạn vặn máy thu thanh cho vang lên, Bét-sy lồm cồm bò dậy, tay xoa má còn nguyên năm ngón tay đỏ chót.
Kha-Lếp hỏi :
- Mày gọi điện thoại cho ai ?
- Không biết.
- Cho ông Sì-Mít chứ gì ?
- Sì-Mít là ai ?
Kha-Lếp chẳng nói chẳng rằng, chộp cái ví da của nàng để trên bàn, lục lọi một hồi. Hắn ném trước mặt Bét-sy miếng giấy hình chữ nhật, bọc lát-tích.
- Cái gì đây ?
Đó là tấm thẻ nhân viên CIA. mà nàng dùng ra vào tòa Ngũ Giác. Lệ thường khi đi chuyện riêng phải để giấy này ở nhà, không hiểu duyên cớ nào lại run rủi nàng mang theo người.
Nàng không đáp, trân trân ngó hai người.
Kha-Lếp rút cây kim găm trong xấp giấy bạc trong ví ra bảo Bét-sy :
- Mày biết cái gì đây không ? Nó sẽ đâm lút vào ngực mày nếu mày không khai.
Bét-sy vẫn im lặng.
Kha-Lếp nắm mảnh áo trước ngực nàng giật mạnh xuống, làm hở một phần ngực trắng như ngó sen. Bét-sy không còn thẹn nữa, tuy da thịt bị lõa lồ.
Thấy Lê-vin nhìn ngực nàng bằng con mắt thèm thuồng.
Kha-Lếp quắc mắt :
- Kim đấy, đâm vào..
Lê-vin đâm cây kim thật mạnh vào vú Bét-sy. Tội nghiệp. Cây kim vào thịt ngọt lịm đi, ngập đến đầu. Bét-sy dẫy lên, máu chảy một giòng ri rỉ xuống bụng, nàng nghiến răng chỉ để nước mắt trào ra chứ không kêu lên. Vì nàng biết mình sắp chết. Tiếng nhạc trỗi ầm ỹ, chung quanh chẳng ai nghe được tiếng nàng kêu cứu giữa tiếng gió thét và sóng gào mạnh mẽ.
Nàng đành chịu chết.
Kha-Lếp ngó Lê-vin :
- Nó gan đấy nhỉ ? Tặng cho nó một cây kim nữa vào. Đúng cái chỗ tim đập ấy.
Nhìn cái kim nhọn hoắt lấp lánh dưới ánh đèn, Bét-sy rú lên, một tay đưa lên bịt mắt.
Lê-vin cười hềnh hệch :
- Cô ả sợ à ? Sợ thì khôn hồn khai đi ?
Vừa nói, hắn vừa dí đầu kim sát da nàng. Bét-sy vẫn không hề hé răng. Giá nàng muốn khai nàng cũng biết gì đâu mà khai.
Kha-Lếp hỏi :
- M.20 là ai ?
Bét-sy chợt hiểu. Đây là nhân viên của Trung Tâm. Nàng chưa hoạt động với nhân viên CIA. trên đất địch lần nào nhưng đã biết rõ những hình phạt mà bọn Trung Tâm dành cho nàng. Tuy nhiên cây kim trong vú đau buốt làm cho nàng không thể nào chịu nổi. Lại còn cây kim thứ hai sắp sửa đâm vào sâu hơn nữa.
Kha-Lếp giục :
- M.20 là ai trong CIA. ?
Câu hỏi rõ như ban ngày. Nàng gục đầu xuống cổ trong đau đớn. Kha-Lếp sai Lê-vin:
- Rút cây kim ra cho nó.
Cây kim được rút ra xong, máu vẫn chảy nhưng Bét-sy đỡ đau đớn. Kha-Lếp hất hàm :
- Bây giờ nói đi.
Giọng thều thào, Bét-sy đáp :
- Tôi không biết tên thật người đó là gì. Tháng trước, tôi làm nữ điều dưỡng cho bệnh xá ClA. trong tòa Ngũ giác và được chăm nom một người tên là M.20 bị thương ở mặt.
- Chữa xong rồi, hắn đi đâu ?
- Tôi không biết.
- Ngày nào ?
- Không nhớ rõ ngày, nhưng là trong tuần lễ đầu tháng.
- Nằm trong đó mấy hôm ?
- Một tuần đúng.
Kha-Lếp liếc nhìn Lê-vin. Thời gian này ăn nhịp với chương trình bắt cóc Lý Dĩ. Hắn không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng hắn vẫn hỏi thêm :
- Lý Dĩ là ai, có biết không ?
- Tôi không biết.
- Vừa rồi, nói điện thoại với ai ?
Bét-sy nín thinh. Lê-vin dí mạnh cây kim vào ngực. Bét-sy ôm ngực lùi lại, miệng kêu đau.
Kha-Lếp nhún vai:
- Đã sợ lại nín thinh làm gì ?
Bét-sy thở dài, nói :
-Tôi cũng không cần giấu làm gì. Người đó là đại tá Pít của sở Mật vụ.
Kha-Lếp nghiến răng :
- Nghĩa là mày đã gọi điện thoại báo tin cho Mật vụ CIA. biết trước.
Nàng cười một cách chua chát:
- Không đúng. Họ gọi cho tôi trước, không tin các anh hỏi lại người giữ điện thoại trong khách sạn mà xem.
Lê vin quay lại phía Kha-Lếp:
- Thế thì bọn chúng đã đánh hơi thấy nộivụ.
Kha-Lếp gật gù :
- Cũng không hề gì.
Đoạn hắn hất hàm về phía Bét-sy. Khi ấy nàng ngồi bó gối trên giường, lấy cái gối che chỗ ngực bị kéo rách hết áo vẻ mặt sợ hãi.
Lê-vin tiến lên, giật cái gối, quăng xuống giường và nhổ bãi nước miếng lên trên :
- Sắp về âm phủ cũng biết thẹn ư ?
Bét-sy đứng bật dậy như lò-so. Nàng không ngờ sẽ bị địch giết. Hai tay nàng vẫn che ngực.
Lê-vin quát :
- Bỏ tay xuống, quay lưng lại.
Đứng trước đàn ông thân thể lõa lồ, đàn bà chỉ nghĩ đến thẹn thò mà quên mọi nguy hiểm khác. Cho nên Bét-sy chỉ nghĩ tới hai tay che trước ngực, không chịu bỏ xuống.
Lê-vin cười ha hả, bóp cò luôn ba phát liền. Bét-sy ngã gục xuống. Đến lúc sang bên kia thế giới, hai tay gan dạ của nàng vẫn cố che giấu bộ ngực nõn nà.
Kha-Lếp đá cái xác, đoạn nói với Lê-vin:
- Dầu CIA. biết, họ vẫn không trở tay kịp, vì ta sẽ đánh vô tuyến ngay về Mạc Tư Khoa ; tuy nhiên ta cần chụp nội đêm nay bức hình của Lý Dĩ trong bệnh viện để gửi bằng bê-li-nô cho kịp.
Mấy phút sau,cả hai trèo lên xe đua, phóng như bay về bệnh viện Triple General Hospital.