Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4358 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Mây Mưa Thụy Sĩ - Chương 11. Bốn Chín

❊ ❊ ❊

hững lá chín đi liền nhau đều báo hiệu sự tốt, tuy không tốt lắm. Song nếu lộn đầu lại xấu. Hai lá 9 hoặc ba lá 9 lộn ngược dẫn đến lo âu, trở ngại không ngờ. Bốn 9 là một sự sửng sốt sắp xảy ra....

Trước đó, Nicôn cũng sa bẫy. Cũng như Văn Bình, hắn tìm đủ cách thoát hiểm. Song nhân viên an ninh có nhiệm vụ rượt bắt và áp giải Nicôn đã tỏ ra già dặn trong nghề. Nicôn vừa trèo lên xe díp thì bị kẹp cứng hai bên. Phải tài giỏi bằng điệp viên Z.28 mới có hy vọng cung tay hất ngã xuống đường hai khốt thịt cứng rắn, nặng không thua vô địch thế giới sumô này. Nicôn đành bấm bụng chịu đựng. Và trong thâm tâm, hắn tự hẹn khi về đến trụ sở Phản Gián sẽ cương quyết tháo cũi, xồ lồng.

Nhưng xe díp lại dừng ở dọc đường.

Một xe bít bùng đã chờ sẵn. Loại xe này gần giống xe chở hàng Vôn-va-gen, vuông vức như cái hộp lớn bằng tôn dầy. Nicôn hoàn toàn bị cô lập hóa. Sau khi cửa xe đóng lại, hắn không thể nhìn ra ngoài. Khí hậu trong xe được điệu hòa, mọi kẽ hở đều được nút kín. Căn cứ vào tiếng động cơ rú lớn và sàn xe hơi nghiêng, Nicôn biết là xe trèo giốc. Nhưng đi đâu, hắn không biết.

Xe đậu lại, tắt máy. Nicôn vỡ mộng. Té ra tài xế đã lái tuột vào bên trong ga-ra, cửa sập xuốn kín mít, đèn được mở sáng, người ta mới cho phép hắn ra khỏi xe. Vì vậy, hắn mù tịt về vị trí của tòa nhà hắn được chở tới. Tuy nhiên, hắn vẫn nuôi hy vọng chót.

Hy vọng gặp người quen, cấp chỉ huy Phản Gián ở Thụy Sĩ có thể đếm được trên đầu ngón tay, từ 3 đến 6 mạng là cùng. Nicôn không quen họ song đã quen mặt họ sau nhiều lần mở album ảnh yếu nhân ra nghiên cứu. Vả lại, hắn là đặc phái viên CIA., Phản Gián Thụy Sĩ khó có thể hành động cạn tàu ráo máng với cơ quan gián điệp hùng hậu nhất nhì thế giới.

Nicôn vỡ mộng lần nữa khi được dẫn vào một văn phòng lớn bầy biện đơn giản nhưng sang trọng kế cận nhà xe. Người tiếp hắn không ở trong số những người quen mặt. Cũng không phải là đàn ông như hắn.

Chủ nhân là một trang nữ lưu tuyệt vời.

Cô bạn quen với hắn tại khách sạn President nổi tiếng về đẹp, song đem so sánh với nữ lưu đang ngồi sau bàn giấy đối diện hắn thì chỉ là ánh nến với trăng rằm.

Nàng phải là xếp lớn Phản Gián vì bọn nhân viên đực rựa bước vào phòng một cách rụt rè, và chào nàng một cách cung kính. Và phải là xếp lớn mới không thèm đếm xỉa đến sự thi lễ của những người chung quanh. Nicôn thấy nàng khoát tay, bọn nam nhân viên rón rén trở ra và đóng cửa lại thật nhẹ.

Nicôn vốn ưa đàn bà gầy. Nàng thuộc loại hoa hậu gầy. Nicôn lại ưa đàn bà chân dài, da nâu. Nàng có cặp giò dài bất tận và nước da nâu tràn trề sinh lực. Hắn ngây người, chôn chân giữa phòng, quên bẳng điệp vụ thất bại não nề và tương lai mạt rệp đang chờ hắn tại trung ương CIA..

Nàng uyển chuyển đứng dậy, đi vòng bàn giấy tiến về phía hắn. Khi nàng ngồi, cặp giò đã dài và đẹp, khi nàng rún bước, báu vật này càng dài và càng đẹp gấp bội. Nàng lại bận quần sọt ngắn thun lủn, may sát thịt và cao tận nửa háng nữa mới khốn khổ khốn nạn cho cặp mắt đa tình của hắn. Kiểu quần sọt khiêu dâm thượng thặng này được nữ diễn viên màn bạc Ý Silvana Mangano trưng diện lần đầu năm 1949 trong phim "Gạo Đắng", nhưng phải đợi hai chục năm sau, trải qua triều đại mini-giuýp, maxi, rồi miđi, phụ nữ năm châu mới biết bắt chước. Và hàng triệu chàng con trai trên thế giới đã mắc bệnh đau tim chỉ vì thời trang quần sọt tai ác đó...

Nicôn dán mắt vào quần sọt và đùi non của nàng. Nàng vỗ vai hắn, kéo hắn ra khỏi cơn mộng:

- Ông không biết ngượng ư, ông tham vụ ngoại giao đặc phái viên CIA. Nicôn.

Nicôn giật mình:

- Chết, tôi đãng trí, xin cô tha lỗi.

Nàng cười:

- Ông thấy tôi mặc quần sọt đẹp không?

Nicôn liếm môi:

- Đẹp, đẹp, thưa cô rất đẹp.

- Nếu ông ngoan ngoãn, ông sẽ được thấy tôi mặc bikini hai mảnh. Da tôi nâu vì tôi ham tắm nắng. Và khi tắm nắng, tôi có thói quen cởi bỏ tất cả. Ông còn ở lại đây, tôi sẽ mời ông đi tắm nắng chung với tôi.

Rồi nàng chép miệng:

- Tiếc quá, tiếc quá!

Nicôn hỏi, giọng đầy tin tưởng:

- Thưa, tại sao cô kêu tiếc?

- Vì tôi sợ ông không có hân hạnh đi tắm nắng chung với tôi, ông khá khôi ngô, khá khỏe mạnh, gần hợp với típ đàn ông của tôi, nhưng ông ơi, công việc là công việc, dầu có thiện cảm với ông, tôi vẫn đặt công việc lên trên...

- Công việc... thưa cô... cô nói đến công việc nào?

- Vụ án mạng vừa xảy ra. Nạn nhân là bà Phù Dung.

- Cô... cô là ai?

- Là người được cấp chỉ huy cử ra để thẩm vấn ông về vụ Phù Dung bị hạ sát tàn bạo.

- Cô dư biết tôi không phải mà thủ phạm.

- Vậy thủ phạm là ai?

- Mai Lăng. Hơn ai hết, cơ quan của cô đã biết người giết Phù Dung là Mai Lăng. Tôi có cảm tưởng vụ bắt tôi đã được bố trí từ trước.

- Trong nghề nghiệp này, bất cứ việc gì cũng được bố trí. Không có cái gì là ngẫu nhiên cả.

- Nghĩa là cô xác nhận tôi vô can.

- Tôi chưa hề xác định như vậy.

- Yêu cầu cô chấm dứt thái độ ỡm ờ khó hiểu này. Một lần nữa, tôi xin long trọng nhắc lại: tôi là nhân viên ngoại giao, được hưởng quy chế bất khả xâm phạm. Tôi được quyền liên lạc với lãnh sự quán Mỹ. Nếu tôi bị cáo về tội giết người tôi được quyền thuê luật sư. Tôi chỉ chịu khai cung trước sự hiện diện của luật sư....

- Tôi đã đọc kỹ những đoạn trong công pháp quốc tế nói về quyền lợi của nhân viên ngoại giao. Chẳng giấu gì ông, tôi tốt nghiệp cữ nhân ban công pháp quốc tế nên môn ấy rành lắm, ông khỏi cần nhọc công giải thích. Sáng mai, các công sở mở cửa làm việc, ông muốn tiếp xúc với lãnh sự và luật sư riêng, tôi sẽ giúp ông tận tình.

- Cám ơn cô. Phiền cô cho tôi một căn phòng yên tịnh và đủ tiện nghi để tôi ngả lưng, đợi đến sáng mai.

- Chấp thuận. Bây giờ, tôi chào ông. ông xô cửa là thấy phòng ngủ ngay.

Nữ lang cười tủm tỉm, ngoắt tay chào Nicôn rồi uyển chuyển bước ra ngoài. Chao ôi, nàng đẹp ghê. Bước chân của nàng mềm mại ghê. Máu trong tim Nicôn sôi lên. Không hiểu sao hắn lại cất tiếng gọi nàng:

- Nè cô.

Nữ lang ngoảnh cổ, giọng thân mật:

- Ông cần gì? Rượu nhé, để tôi sai nhân viên mang vào phòng cho ông.

- Không, không, tôi không cần rượu. Tôi chỉ cần hỏi cô một điều. Sự đối xử của cô làm tôi bối rối. Không lẽ cô bố trí lôi tôi vào tròng rồi cho phép tôi ngủ một giấc no nê, đến sáng mai liên lạc với tòa lãnh sự để họ đưa tôi về...

- Đưa ông về? Ai nói với ông là ông sẽ được tự do?

- Luật y khám nghiệm thi thể nạn nhân, các điều tra viên nghiên cứu các dấu vết tại phạm trường sẽ kết luận tôi hoàn toàn vô can. Bởi vậy....

- Lầm rồi, ông Nicôn ơi.... Không dè ông lại có thể ngây thơ đến thế. Chúng tôi đã có dấu tay của ông. Dấu tay xiết cổ nạn nhân. Và dấu tay ở...

- Láo khoét. Đó là dấu tay giả mạo.

- Dĩ nhiên là dấu tay giả mạo. Nhưng ông ơi, ông ra tòa nói khàn giọng cũng chẳng ai tin ông. Chứng cớ sát nhân rành rành ra đó, ông khó thoát khỏi án tối đa. Tòa án chúng tôi không xử tử hình song ở tù chung thân, ở tù cấm cố, suốt đời trong khám tối, không được gặp ai, thì sống cũng như chết, phải không ông?

- Tôi không giết người, tôi không....

- Ông nên để giành sức lực để thuyết phục ông tòa.

- Cô quả là yêu tinh thần nữ.

- Nói thật ông biết, nếu tôi là yêu tinh thần nữ ác nghiệt, tôi đã giao việc thẩm vấn cho một cộng sự viên nào đó. Tôi đã chẳng hứa hẹn mời ông đi tắm nắng và khoe quần sọt đẹp với ông. Chẳng qua tôi muốn tìm cho ông một lối thoát êm ái. Nè, ông Nicôn... hàng trăm người đàn ông chỉ mong được đi tắm nắng với tôi rồi sẵn sàng chịu mất việc, chịu ngồi tù hoặc chịu beng đầu nữa mà tôi không bằng lòng. Riêng với ông tôi có cảm tình nồng hậu và đặc biệt, nên tôi mới giúp đỡ ông...

Cô gái "yêu tinh thần nữ" khoanh tay trước ngực, miệng cười chúm chím, mắt liếc Nicôn một cách lả lơi. Nàng là hiện thân của tình dục, làn da nâu nâu, cặp giò thuôn dài, đôi gò bồng đảo tròn nhọn, nhà sư sắp thành chánh quả mà xuân tình còn phát động để vứt bỏ tất cả, huống hồ Nicôn chỉ là con người chứa đầy tục lụy.

Dường như phía trước của nàng chưa làm Nicôn điên dại bằng cái gáy trũng đều, cái lưng cong "tế yêu" hình thang cân đối, và nhất là cái mông đú đởn, nên đột nhiên quay lại. Trời... nàng mặc quần sọt lại ngắn như bikini, và khêu gợi hơn cả bikini... Nicôn cố khám phá ra một nhược điểm nhỏ nhoi để xua đuổi sự thèm khát khỏi cơ thể, song hắn quan sát đến toét mắt và nổ tròng con mà không tìm thấy một nếp nhăn, một vết gợn, chứ đừng nói đến thẹo hoặc tàn nhang nữa... Nàng nói đúng, hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn tên con trai trên cõi đất này sẵn sàng làm tôi mọi vô điều kiện cho nàng. Mất sở làm trong CIA. đau đớn thật đấy nhưng nếu được đền bù bằng...

Nicôn đành buông tiếng thở dài. Nhưng phải tiếng thở dài biểu hiệu sự chán nản hoặc tuyệt vọng. Mà đó là tiếng thở dài của cô gái vừa được người yêu mơn trớn đúng điệu.

- Cô bắt tôi làm những gì?

Giai nhân quần "sọt" lắc đầu ra vẻ tội nghiệp:

- Anh dùng những danh từ nặng nề quá. Nhưng điều kiện này do thượng cấp quyết định, tôi chỉ có nhiệm vụ chuyển đạt đến anh. Xin anh hiểu cho.

Nàng gọi Nicôn bằng "anh" ngọt ngào và thân mật làm sao! Nàng kéo ghế cho hắn ngồi, đẩy tờ giấy trắng lại trước mặt hắn, mở nắp bút máy, viết thử vào lòng bàn tay cho mực chảy đều rồi nói:

- Em đọc, anh viết. Chịu khó anh nhé! Chỉ ba, bốn phút thôi. Xong xuôi, anh có thể ăn no, ngủ kỹ.

Tuy mắt bị quáng gà vì sắc đẹp của giai nhân, Nicôn vẫn còn sáng suốt. Nàng chưa đọc song hắn đã biết nàng sẽ đọc những gì. Có thể hắn sẽ viết bản thú tội. Thú tội hạ sát Phù Dung. Vì ghen tuông. Hoặc vì một nguyên nhân nào đó. Người ta sẽ trả tự do cho hắn. Song cuộc đời điệp viên hành động của hắn được coi như chấm dứt hoàn toàn.

Nicôn hạ bút viết một cách ngoan ngoãn. Đúng như hắn tiên đoán, nàng bắt hắn thú tội. Hắn viết xong, nàng gấp tư mảnh giấy, cất kỹ trong sú-chiêng rồi hôn chùn chụt vào má hắn. Lẽ ra hắn phải lợi dụng tình thế gỡ gạc tận tình. Nhưng hắn lại ngồi đờ ra như vừa bị ăn trái đấm vào xương hàm. Là võ sư quyền Anh, từng lãnh nhiều đìa-rét xửng vửng, song chưa lần nào hắn lại ngồi đờ ra như lần này. Hương thơm từ da thịt nàng tỏa ra như có ma lực lạ lùng hóa giải mọi ước muốn của hắn.

Tiếng nói êm êm như bản nhạc tình của giai nhân vụt choang xuống tai Nicôn, nặng hơn cả chục quả đia-rét gom lại

- Phiền anh nhắn vài lời cho đại tá Z.28.

Nicôn chồm người:

- Z.28? Cô cũng biết Z.28?

- Phải. Z.28 mới là vai chính trong vụ này. Anh chỉ là vai phụ.

- Tôi không biết hắn ở đâu.

- Chẳng sao. Chúng tôi vừa tóm hụt hắn. Nhưng sớm muộn rồi cũng gặp.

- Cô định dùng tôi để cản tay hắn phải không? Cô đừng hy vọng hảo huyền, trên đời, hắn chỉ nghe lệnh của một người. Người ấy là ông Hoàng, tổng giám đốc của hắn. Ngoài ra, hắn không thèm nghe ai hết. Hắn đã bắt tay vào việc thì bom nguyên tử cỡ lớn rớt xuống đầu hắn cũng phớt tỉnh, phương chi tôi chỉ là nhân viên CIA. hạng bét.

- Anh lầm to. Ngoài ông tổng giám đốc của hắn, hắn còn nghe tôi.

- Nghe cô? Vậy cô là bạn thân của Z.28?

- Không, tôi chưa hề giáp mặt hắn.

- Cô tự tin ghê.

- Hà, hà... chừng nào tôi 50 tuổi, tóc lấm chấm bạc, đuôi mắt nhăn nheo, dáng đi hơi khòm, tôi mới hết tự tin. Nhưng vị tất khi ấy tôi hết tự tin. Vì tôi vẫn có cái khí giới muôn thuở của người đàn bà. Phút này đây, tôi còn trẻ, một Z.28 chứ một trăm Z.28 tôi cũng coi là con số dê-rô.

- Như vậy cô còn yêu cầu tôi viết thư cho Z.28 làm gì?

Giai nhân da nâu cười nhỏ nhẹ:

- Anh tò mò quá.

Nicôn nhìn giữa mắt nàng, giọng thách đố:

- Cô sợ thua hắn?

- Thua hắn ư? Không bao giờ. Hắn có thể đánh bại mọi người đàn bà, nhưng rốt cuộc hắn sẽ thua tôi. Nhưng thôi, đây không phải là vấn đề thắng hay bại cá nhân. Anh viết đi.

- Viết gì nữa? Tôi đã viết và trả cho cô.

- Ừ nhỉ, tôi quên, xin lỗi anh.

Bỗng dưng tinh thần Nicôn trở nên hân hoan thơ thới như được mọc cánh. Khí lực tan biến được phục hồi thần tốc. Cặp mắt lờ đờ của hắn tóe lửa, gân taỵ hắn rung chuyển dữ dội. Một ngọn gió thổi qua khung cửa sổ bỏ ngỏ làm tờ giấy trên bàn bay lên. Cô gái da nâu lấy con gấu bằng cẩm thạch nổi vân tuyệt đẹp nhỏ bằng nắm tay chặn tờ giấy nằm xuống. Bức tượng con gấu vừa mang lại cho Nicôn sức mạnh cần thiết. Hắn vùng dậy, ôm choàng ngang eo cô gái.

Con gấu được coi là biểu tượng của người dân sinh trưởng ở Béc, thủ đô của Thụy Sĩ. Thành phố này nằm trên giòng sông, và cũng như mọi thành phố khác của Thụy Sĩ, nó gồm hai phần riêng biệt, phận cổ xưa và phần tân tiến. Cô gái có hẹn với Nicôn tại khách sạn President đã chào đời ở Béc, nàng thường rủ hắn về thăm nơi nàng chôn nhau cắt rốn, và lần nào cũng vậy, nàng làm tình với hắn trong một ngôi nhà gần cầu Ni-đét, đối diện chuồng gấu, những con gấu cha, gấu mẹ và gấu con được nuôi nấng một cách thương yêu. Những con gấu này không lười biếng và đần độn như bọn gấu thường thấy trong các vườn bách thú khác. Chúng rất khôn ngoan và biết làm mọi trò xiếc.

Tại Béc, hình gấu được thấy nhan nhản. Trên tường, hoặc các vòi nước cũng có. Mỗi bức tượng được đắp nặn theo một lối riêng. Nhưng mọi con gấu đều giống nhau ở nét rí dỏm. Và nhất là nét "gấu". Tục ngữ Việc có câu "hỗn như gấu", câu này thích hợp với phụ nữ Béc. Khi cần, họ rất gấu. Đàn bà càng đẹp bao nhiêu càng gấu bấy nhiêu.

Nịcôn đinh ninh giai nhân quần sọt da nâu để yên cho hắn bộc lộ thiện cảm. Hắn không dè nàng là gái Béc chính cống. Hắn vừa kéo nàng lại gần, chưa kịp phô trương nghệ thuật vuốt ve mà hắn tự cho là hoàn hảo thì nàng đã ban ngay một kỷ vật để đời.

Xin bạn đọc đừng vội nghĩ rằng kỷ vật này là cái hôn đặt trên cặp môi bốc lửa của Nicôn. Cũng không phải là bàn tay xoa nhẹ xương sống từ giữa lưng xuống tận đốt xương cụt.

Mà là một phát atêmi.

Vâng, một atêmi thẳng thừng. Đặc phái viên Nicôn chỉ quen võ Hồng Mao, gần như mù tịt về nhu đạo. Bởi vậy, hắn không thể biết rằng giai nhân nhằm đánh huyệt nai-sôkô ở lỗ trũng trên cườm tay đeo đồng hồ. Vì hắn không đeo đồng hồ nên huyệt nai-sôkô được mở rộng. Bị đánh trúng, nạn nhân thường tê liệt bàn tay va bắp thịt cánh tay Nếu đòn được xử dụng đúng phép, sự bại xuội ở tay sẽ lan xuống chân, nạn nhân trở thành bán thân bất toại trong khoảnh khắc.

Một tiếng rộp vang lên. Kèm theo tiếng "ái cha" thảm thiết từ miệng Nicôn phát ra. Giai nhân khỏi cần thi thố tài phóng atêmi lần thứ nhì. Nicôn ôm cánh tay nằm vật xuống nền phòng.

Trước khi đo ván, hắn còn nghe giọng nói ngọt ngào như rượu rhum pha đường mía Cuba của người đẹp:

- Ai cho phép anh mó vào người tôi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.