Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4358 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Mây Mưa Thụy Sĩ - * * *

❊ ❊ ❊

Nghe nói đến Thụy Sĩ, một số người ở Sàigòn trợn tròn mắt, há hốc miệng để biểu dương sự thèm muốn. Trái lại, Văn Bình rầu thối ruột. Chàng sợ Thụy Sĩ hơn cả ông chồng có bộ râu ghi-đông sợ sư tử Hà Đông chính hiệu.

Vì mảnh đất nhỏ này không phải là thiên đường của sự du hí. Chàng được lệnh đến Giơneo (Genève). Giơneo là một trong những thành phố có ít sự du hí nhất của Thụy Sĩ nên Văn Bình rầu thối ruột là đúng. Phong cảnh hữu tình thật đấy, song Văn Bình lại không cảm thấy rung động. Đến Sàigòn, du khách còn hưởng được mấy cây số thoải mái từ phi trường Tân Sơn Nhất về trung tâm thành phố, nhưng ở Giơneo thì chẳng có gì hết, du khách bước ra khỏi sân bay là đâm sầm vào thành phố. Người ngợm thì thưa thớt, chỉ lèo tèo bằng một phần mười dân số Sàigòn. cả trường bay lẫn ga xe hỏa đều chui rúc trên một con đường có cái tên khá du dương.

Đường Mont Blanc. Nghĩa là đường Bạch Sơn.

Văn Bình vừa lò dò từ ga Cornavin ra, chưa kịp đốt điếu Salem để hít mùi bạc hà quen thuộc thì một gã đàn ông to cao như vô địch nhu đạo thế giới Geesink người Hòa Lan đứng dựa lưng vào chiếc xe hơi thấp dài sơn trắng, trên miệng có sẵn điếu thuốc lá đang cháy phì phèo.

Văn Bình đau nhói nơi tim như bị ai châm kim nhọn. Chàng hơi ngạc nhiên, mặc dầu sự ngạc nhiên này chỉ riêng chàng biết, và không để lộ trên nét mặt. Gã đàn ông giựt điếu thuốc ra khỏi miệng, vứt qua mui xe, rồi quay mặt ra chỗ khác. Hắn làm ra vẻ không nhìn thấy chàng. Song chàng biết rõ là hắn nhìn thấy chàng từ khi chuyến tàu hỏa nhả hành khách xuống sân ga. Hắn đến Giơneo dĩ nhiên không phải để du hí. về phần chàng, chàng còn nghỉ đến du hí mỗi khi được thót ra ngoại quốc, còn hắn thì không, nhất định là không. Chàng chưa được sống gần hắn nên không biết tại sao hắn lại lãnh đạm đối với đàn bà đẹp. Có thể hắn mang bệnh bất lực. Những người ham mê công việc, ngày đêm chìm đắm trong sự suy nghĩ thường mắc chứng bệnh tệ hại này. Một bản thống kê bí mật của CIA. cho biết một số lớn cán bộ chỉ huy Quốc Tế Tình Báo sở là đàn ông bất lực. Hắn là xếp sòng Tình Báo Sở Hoa Lục nên nguồn tin bất lực có lẽ đúng.

Hắn tên là Antôn. Thật ra, tên cúng cơm cũng như tên hoạt động của hắn không phải là Antôn. Người ta gọi hắn là Antôn và hắn cũng khoái được kêu tên Antôn vì Antôn Geesink là nhà vô địch đệ ngũ đẳng nhu đạọ từng đánh bại đệ nhất danh thủ Nhật. Antôn được coi là kỳ quan trong làng điệp báo, không ai biết dĩ vãng của hắn. Cũng không ai biết trình độ kỹ thuật và thành tích nghề nghiệp của hắn đến đâu.

Thư khố điện tử của sở Mật Vụ có đủ hồ sơ thủ lãnh điệp báo, nhưng hồ sơ Antôn chỉ gồm vỏn vẹn những dòng chữ như sau:

Họ tên: Không biết

Bí danh: Không biết. Hỗn danh là Antôn.

Ngày tháng nơi sinh: Không biết. Chỉ biết hắn là người Tàu, nói tiếng Bắc, tuy nhiên điều này không có nghĩa là hắn sinh trưởng ở Hoa Bắc vì không những hắn nói giỏi các thổ âm Hoa Lục, hắn còn nói nhiều ngoại ngữ khác.

Đặc điểm thân thể: Cao 1m78, cân nặng 104 kí, có tin cho hay hắn rất giỏi võ song ta chưa rõ hắn giỏi đến trình độ nào.

Đặc điểm tính tình: Không biết, hắn chỉ có một đặc điểm duy nhất: ghét đàn bà. Trong thời gian hoạt động ở ngoài nước, hắn chưa bao giờ với bạn gái hoặc la cà tại các nơi du hí.

Đặc chú: Hẳn mới xuất hiện tại Âu Châu từ 15 tháng nay, hắn đi đến đâu là các nhân viên CIA. và MI-6 thất điên bát đảo đến đấy. Hơn một tá đã bị hắn giết.

Hai tuần trước, khi còn ở Sàigòn, Văn Bình đã được ông tổng giám đốc cho coi một xấp ảnh chụp Antôn đủ cở, đủ kiểu. Chàng chưa hề gặp hắn song đã quen thụộc khuôn mặt vuông chữ điền của hắn. Ông Hoàng lưu ý chàng về cặp mắt khác thường của Antôn, dường như hắn mang dòng máu lai Tây phương vì tròng mắt hắn xanh biếc. Ngày cũng như đêm, mắt hắn luôn luôn lạnh lùng. Nhìn hắn, người ta có cảm giác như nhìn con dao máy ngọt sớt sắp cắm phập xuống cổ tử tội.

Ông Hoàng không nói nhiều lời, ông lẳng lặng rót whuýt-ky cho Văn Bình, chờ chàng bóc gói Salem rồi châm hút, ông mới chậm rãi lên tiếng:

- Tre già măng mọc, đó là định luật chung của mọi nghề, mọi ngành. Nghiên cứu hình chụp của Antôn, tôi thấy hắn còn trẻ hơn anh nhiều. Trong nghề này, trẻ tuổi không có lợi vì thiếu kinh nghiệm, nhưng tôi không nghĩ rằng Quốc Tế Tình Báo Sở lại cử một cán bộ thiếu kinh nghiệm sang Âu Châu đối đầu với những nhân viên Tây phương già dặn. Anh thấy không? Ngày xưa tôi đánh ngã hàng chục người lực lưỡng như chơi, giờ đây, tôi cầm khẩu súng lục nhẹ như bấc cũng không vững. Anh nên thận trọng, Antôn còn trẻ nên khỏe hơn anh....

Nghe ông Hoàng ca tụng Antôn, Văn Bình tái mặt. Chàng không hiểu ông Hoàng nói thật hay đòn phép để khích bác chàng. Cho dẫu ông đòn phép, chàng cũng chịu không nổi. Trong đời điệp báo, thu hoạch hàng trăm thắng lợi, trái tim rắn như kim khí, Văn Bình từng được coi là con người hoàn toàn. Duy có ông tổng giám đốc biết chàng có một số nhược điểm. Một trong các nhược điểm này là tự ái. Nhiều khi chàng biết ông Hoàng đòn phép mà vẫn tự ái như thường.

Tán dương tài nghệ của Antôn, ông Hoàng như muốn nói ngầm " Anh Văn Bình ơi, anh sắp già rồi, anh sắp về hưu rồi... thằng Antôn khỏe lắm, anh không thắng nổi hắn đâu. Từ nay trở đi hễ gặp hắn, anh nên lảng đi là hơn. Tránh voi chẳng xấu mặt nào, phải không anh?"

Ông Hoàng chê chàng sắp già, chàng phải chứng tỏ bằng hành động cho ông Hoàng thấy là chàng chưa già, và chàng sẽ không bao giờ già. Chàng sẽ hạ Antôn đo ván, và nếu cần loại hắn luôn ra ngoài vòng chiến.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.