Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4358 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Núi Đá Tiên Tri - ° ° °

❊ ❊ ❊

Từ khi lên máy bay đến giờ Rô-Ma-Nốp vẫn giữ thái độ đứng đắn. Đột nhiên hắn mất dáng điệu sàm sỡ của những ngày đầu tiên trên tiềm thủy đĩnh rời bờ biển Mỹ châu.

Máy bay lên cao, tuy bộ phận điều hòa khí hậu rất tối tân, nàng vẫn cảm thấy lành lạnh. Bắt đầu từ nay, nàng phải tùy cơ ứng biến một mình. Nàng không có biệt tài nhu đạo, bắn súng, ném dao như Văn Bình nhưng tạo hóa đã ban cho nàng một võ khí tuyệt luân : sắc đẹp. Võ khí này đã được Sở Mật vụ của ông Sì- Mít rèn cho sắc thêm, đụng vào ai là kẻ đó phải thác.

Nàng đã biết hàng trăm mánh khóe ru hồn đối thủ trong cơn nguy biến. Nào cách đi ưỡn ẹo, cách nằm khêu ngợi, cách ăn mặc thật kín, nhưng thật hở và những mánh khóe làm đàn ông bủn rủn tay chân...

Nàng còn nhớ mãi thời kỳ huấn luyện trong một trường điệp viên phụ nữ ở tiểu bang Minnesota. Riêng khoản liếc tình và cười duyên, nàng phải học mất gần một tháng mới được huấn luyện viên cho điểm tốt. Nghĩa là nếu nàng không học, nàng khó thể chiếm ưu hạng về khoa quyến rũ đàn ông. Vậy mà hồi chưa dự lớp huấn luyện, còn lang thang hết tiệm nhảy này đến sân khấu khác ở Nữu Ước, Katy đã được chúng bạn khen là có mắt nhìn và miệng cười đổ quán siêu đình !

Tình cờ nàng được kết nạp vào CIA., ban phản gián. Tốt nghiệp xong, nàng được trả về cuộc sống cầm ca như hồi trước. Nàng đi hát đêm trong những câu lạc bộ mà đặc điểm tiêu khiển là màn vũ của những cô gái có thân hình tuyệt đẹp đêm đêm mặc thật nhiều quần áo để cởi lần lần trước mặt khách, cho đến khi không còn gì nữa, trong lùm sáng tò mò của ngọn đèn một ngàn nến.

Do CIA. bố trí, nàng được một đảng viên cộng sản chi bộ bến tàu Nữu Ước chú ý tới, và đưa vào tổ chức. Katy hoạt động khá đắc lực dĩ nhiên với sự đồng tình của ông Sì-Mít trong thời gian làm đảng viên dự bị. Nàng được nâng lên làm đảng viên chính thức.

... Thế rồi... Lại do bàn tay ông Sì-Mít nàng gặp nhà bác học Lý Dĩ. Rồi sau đó gặp chàng thanh niên điển trai Văn Bình.

... Phi cơ giảm bớt sức máy. Katy hỏi Rô-Ma-Nốp:

- Đến nơi chưa, thưa đồng chí ?

Rô-Ma-Nốp xốc lại cổ áo, đáp :

- Vâng, đến nơi rồi !

Katy hỏi :

- Đêm nay, tôi lưu lại ở đâu, thưa đồng chí ?

- Tôi cũng chưa biết.

Nàng định hỏi nữa, nhưng phi cơ đã đáp xuống.

Cửa phi cơ mở hé, Rô-Ma-Nốp ra đỡ nàng xuống, miệng nói :

- Mạc tư Khoa rồi đó. Đồng chí mãn nguyện nhá !

- Vâng, xin vạn tạ đồng chí đại tá.

Một chiếc Pobieda sơn đen đợi nàng dưới chân máy bay. Trời đã tối hẳn. Trường bay quân sự Mạc tư Khoa sáng như ban ngày. Xe chạy, Katy hỏi:

- Bây giờ mình về đâu, thưa đồng chí ?

- Về văn phòng đồng chí thiếu tướng Ma-xi-mô-vích.

- Thiếu tướng là ai ?

- Là một trong những sĩ quan cấp trên của tôi.

- Về đấy làm gì ?

- Tôi cũng không biết nữa, thiếu tướng Ma-xi-mô-vích chỉ dặn tôi đến Tai-Mia đón đồng chí về Mạc tư Khoa có chuyện quan trọng mà thôi.

- Nghĩa là tôi về đây vì công việc chứ không phải vì được phép dưỡng sức.

- Cũng là đi dưỡng sức, nhưng công việc là chính, dưỡng sức là phụ.

- Ồ, vậy mà đồng chí...

- Đồng chí đừng vội phàn nàn. Đồng chí là đảng viên Cộng sản, phải đặt sự sống của mình dưới quyền lợi của Đảng. Đáng lẽ tôi nói thẳng cho đồng chí biết là đồng chí phải về thủ đô theo lệnh trên, nhưng vì có nhà bác học một bên nên đành phải nói khác. Xin đồng chí hiểu cho.

Katy ngồi im trong góc chiếc xe Pobieda. Rô-Ma-Nốp không giải thich, nàng cũng đã chớm hiểu. Nàng bị Công an gọi về vì có chuyện cần kíp. Căn cứ vào cách đối xử của Rô-Ma-Nốp nàng đoán là chưa bị lộ. Nhưng biết đâu Rô-Ma-Nốp chưa am hiểu tự sự ? Và còn Văn Bình nữa ? Biết đâu họ tách nàng ra khỏi chàng để dễ bắt chàng quả tang ?

Chiếc Pobieda đưa hai người vào văn phòng cơ quan Smerch của thiếu tướng Ma-xi-mô-vích.

Vào đến phòng đợi, nàng bị một quân nhân bồng súng tiểu liên cản lại, hỏi chứng minh thư.

Rô-Ma-Nốp tỏ vẻ không bằng lòng :

- Trực nhật chưa báo cho đồng chí ư ? Tôi là Đại tá Rô-Ma-Nốp.

Người lính cung kính :

- Thưa đồng chí đại tá, chúng tôi không dám lục xét đại tá nhưng còn người đàn bà này...

Rô-Ma-Nốp đáp :

- Tôi đứng ra bảo lãnh. Bà này là khách của Thiếu tướng Ma-xi-mô-vích.

Tên lính từ chối :

- Lệnh trên đã dạy, xin đại tá tha lỗi. Nhiều lần bà Ma-xi-mô-vích tới đây quên mang theo giấy phép của Thiếu tướng mà còn bị khám xét phiền phức nữa là...

Katy hỏi :

- Ông muốn khám cái gì ?

Hắn đáp:

- Khám cái ví cầm tay của bà....

Nàng cười gượng :

- Tưởng gì chứ cái xắc tay thì tôi sẵn sàng. Tuy nhiên ai lại lục soát đồ đoàn của phụ nữ bao giờ ?

Rô-Ma-Nốp nói theo :

- Tôi cũng nghĩ thế. Đâu, văn phòng của đại úy trực nhật đâu, anh cho tôi biết, tôi nói chuyện...

Tên lính đáp:

- Thưa, đây là lệnh trên...

Rồi không đợi Katy cho phép, hắn giật lấy cái ví nằm trong tay nàng, đặt lên bàn, mở ra..

Rô-Ma-Nốp bực mình đi đi lại lại trong phòng. Sự xung đột giữa các cơ quan điệp báo thường xảy ra ở Nga Sô, hắn là đại tá mà nhiều khi không sai bảo được tên lính quèn.

Tên lính lần lượt dốc các đồ vật trong xắc da của Katy xuống bàn. Xắc da này rất lớn, lớn bằng túi vải mà các công ty Hàng không thường biếu cho du khách, bên trong nàng đựng đủ thứ, từ nửa tá mù-soa thơm mùi nước hoa đắt tiến, đến hộp đồ phấn sáp, thuốc lá, quẹt máy, và sau cùng ống đựng cuốn phim tài liệu quan trọng.

Cả thảy có ba ống sáp môi khác nhau. Hai ống đầy ắp. Ống thứ ba cũng chứa sáp nhưng phía dưới sáp là lỗ hổng trong có cuộn phim tí hon.

Tên lính rút ống sáp ra xem. Nàng không phân biệt được ống này có phải là ống đựng phim hay không vì nàng ở bên này bàn cách tên lính gần hai thước. Ống đựng phim chỉ khác hai ống kia ở chỗ phía dưới có một vết răng cưa nhỏ làm dấu mà thôi.

Tên lính chắt lưỡi, mở ống son môi đắt tiền, hương thơm tỏa ra bát ngát trong phòng.

- Gớm, sáp môi mà có những ba ống! Chả bù với vợ tôi ở nhà, đến một ống cũng không có !

Rô-Ma-Nốp gắt :

- Anh chỉ có quyền khám chứ không có quyền chỉ trích tân khách của tướng Ma-xi-mô-vích. Anh có biết như vậy là trái với điều lệ hay không ?

Tên lính dịu giọng :

- Em xin lỗi đồng chí đại tá.

Nói rồi hắn cứ mở ống son ra coi.

Tim Katy nhảy lên thình thịch trong lồng ngực. May thay ! Chưa phải là ống chứa phim.

Tuy trong lòng lo sợ bề ngoài nàng vẫn gắng sức trấn tĩnh. Kinh nghiệm dạy nàng đã có nhiều người ở trong hoàn cảnh tương tự bị lộ tung tích, vì để lộ lo sợ ra nét mặt. Katy gắng nhoẻn một nụ cười tươi trước khi Rô-Ma-Nốp quay lại phía nàng.

Tên lính bắt đầu xét tới ống sáp môi thứ hai. Tuy đứng xa nàng vẫn nhìn thấy ngón tay của tên lính chạm vào đáy thỏi son. Ruột nàng se hẳn lại.

Trong chớp mắt nàng nhớ tới ông Sì-Mít và căn phòng của ông trong Ngũ Giác Đài, nhìn ra con sông Potomac uốn khúc quanh co. Nàng nhớ tới Văn Bình ở bản đảo Tai-Mia xa xôi, với trách nhiệm chưa hoàn thành.

Và nàng nhớ tới cái răng vàng trong miệng. Nàng đã tập đi tập lại cho thành thuộc từ lâu, cái cử chỉ tối hậu này. Vạn nhất không còn lối thoát, nàng chỉ phải đưa ngón tay vào miệng, rút cái bọc vàng ra khỏi răng, đoạn "phập" một cái, hàm răng trên đè mạnh xuống răng hàm dưới : chất xy-a-nuya chứa trong lỗ hổng của răng sẽ tiết ra, kết liễu đời nàng trong khoảnh khắc.

Thấy tên lính vặn thỏi son ra Katy có cảm giác như phổi nàng ngưng lại không thở nữa. Nàng để ngón tay trỏ bên phải lên gần miệng, giả vờ lau vết phấn đánh không đều trên mũi, để chuẩn bị rút bọc răng vàng. Lòng nàng run lên một niềm tê tái vô tận. Nàng đã sẵn sàng đợi chết.

Chợt...

Tiếng hô "nghiêm" vang lên, kèm theo tiếng bồng sung chào lách cách, tên lính mới mở thỏi son được một nửa đã vội vã bỏ xuống bàn, đứng vụt lên, nâng bàn tay lên ngang mày chào.

Thiếu tướng Ma-xi-mô-vích bước qua hành lang vào phòng. Tên lính đóng thỏi son lại, ngừng khám và nói với Katy :

- Xong rồi, xin cám ơn bà..

Hú vía ! Katy buông tay xuống và nói :

- Gớm, khám kỹ thế, đồng chí ?

Tên lính đáp :

- Thưa, lệnh trên...

Nàng cười :

- Từ nãy đến giờ, hễ hỏi đồng chí, đồng chí chỉ nói đến lệnh trên. Tôi không tin là cấp trên cho phép khám xét son phấn của phụ nữ...

Tên lính nghiêm trang đáp :

- Có lần không khám kỹ nên xảy ra chuyện đấy ! Bà nghĩ rằng thỏi son quá nhỏ, không giấu khí giới được chăng ? Cách đây không lâu đã có một nữ gián điệp giấu chất nổ cực mạnh trong cái bật lửa. Cái bật lửa còn nhỏ hơn thỏi son của bà nhiều....

Vừa nói, hắn vừa cầm thỏi son đựng phim đưa lên cao.

Có tiếng chuông kêu reng reng...

Ma-xi-mô-vích sai nhân viên ra mời KatyNàng bước vào một văn phòng rộng thênh thang, có máy sưởi ấm, bốn bức tường đều bọc nỉ xanh, trước mặt nàng, sau bàn giấy đồ sộ của Ma-xi-mô-vích, được treo tấm ảnh to tướng của lãnh tụ Cút-Xếp khoe khoang cái đầu hói trắng hếu.

Ma-xi-mô-vích nhìn nàng chằm chằm như người lái buôn ra chợ mua trâu bò. Đoạn hắn đưa tay ra bắt tay nàng, miệng đon đả :

- Chào đồng chi Catơrin.

Katy đáp :

- Hân hạnh, xin chào thiếu tướng.

Ma-xi-mô-vích mời nàng hút thuốc rồi nói :

- Tôi thành thật ngợi khen đồng chí. Vì nhờ đồng chí Liên sô mới thu dụng được anh tài Lý Dĩ.

Katy mừng thầm. Thế là nàng khỏi lo rồi. Nàng đã nghi oan cho Rô-Ma-Nốp, tội nghiệp.

Ma-xi-mô-vích hỏi nàng :

- Vì bà ngỏ ý muốn về Mạc tư Khoa chơi ít lâu nên nay có dịp thuận tiện tôi cho đại tá Rô-Ma-Nốp xuống tận nơi đón bà về để thưởng công bà. Chỉ có thế thôi, Rô-Ma-Nốp đã dành trong khách sạn Métropole cho bà một căn phòng rất tốt. Bà được phép nghỉ ở đây một tuần. Tiền nong do chính phủ đài thọ. Trong thời gian ở đây, Rô-Ma-Nốp sẽ hướng dẫn bà vì bà không biết đường. Chúc bà khỏe mạnh để tiếp tục phụng sự.

Ma-xi-mô-vích dắt tay Katy ra tận cửa. Không thấy Rô-Ma-Nốp đâu, nàng bèn hỏi tên lính khám ví lúc nãythì hắn đáp :

- Đại tá dặn tôi nói với bà cứ về khách sạn Métropole đi. Vì đã có phòng lấy trước cho bà rồi. Cố cái xe Pobieda đang đợi bà ngoài cổng, mời bà cứ tiện dụng.

Tên lính đưa nàng ra xe.

Xe vừa chạy khỏi cổng thì ở trong văn phòng Ma-xi-mô-vích, Rô-Ma-Nốp đã báo cáo xong.

Ma-xi-mô-vích gạt tàn thuốc lá, giọng băn khoăn :

- Đại tá có chắc Catơrin thành thật không ? Tôi thì không tin. Vì không tin nên mới bố trí cho cô ta về đây. Và cử đại tá phụ trách cô ta. Nếu quả Catơrin một mặt hai lòng thì trong thời gian ở đây, ta sẽ dựa vào những đầu mối này để khám phá xem vụ Phi-lốp bị giết có dính líu tới vụ đánh tráo Lý Dĩ hay không.

Nói dứt, Ma-xi-mô-vích phá lên cười khoái trá.

Nửa giờ sau, Rô-Ma-Nốp đến khách sạn Métropole đón Katy đi dùng cơm. Rô-Ma-Nốp không quên mang cho nàng một va ly đầy ắp áo quần mới, đúng cỡ nàng mặc. Quả là công an Sô-viết không quên một chi tiết cỏn con nào.

Trong bữa cơm, Katy cười nói luôn miệng. Mãi đến khuya, Rô-Ma-Nốp mới đưa nàng về khách sạn. Nàng rũ người ra vì mệt. Lúc Rô-Ma-Nốp dìu nàng vào thang máy, nàng đã bước không vững, phần vì ngồi máy bay suốt ngày, phần khác vì uống nhiều rượu mạnh.

Về đến phòng, nàng chào Rô-Ma-Nốp rồi tỉnh lại như sáo sậu. Nàng thầm nghĩ nếu muốn hoạt động thì phải hoạt động nội đêm nay. Nàng lý luận như vậy vì tin rằng nếu công an theo dõi thì cũng phải đợi đến hôm sau. Lệ thườngr xuất kỳ bất ý là yếu tố thành công của nghề gián điệp....

Nhưng nàng sẽ làm gì ngay bây giờ ?

Métropole là khách sạn bậc lớn của thủ đô Mạc tư Khoa, dành cho khách khứa ngoại quốc sang trọng. Nàng thừa biết phòng nào cũng gắn máy thu thanh bí mật, nghe trộm lời trò truyện của khách trọ, và nhân viên khách sạn đều là mật báo viên công an thành thạo.

Vào giờ này tắc-xi đã hiếm, nàng xuống nhà dưới chắc chắn là bị theo ngay. Dầu là ban ngày, nàng đi đâu nửa bước cũng khó thoát khỏi cặp mắt vô hình của nhân viên R U. Smerch và KGB.

Văn Bình chỉ dặn nàng một đầu mối liên lạc duy nhất. Nếu nàng chần chừ rồi đây sẽ không còn cơ hội tốt đẹp nào nữa. Nhưng mà...

Nàng tự nhủ thầm :

- Nhưng mà liên lạc đêm nay cũng không dễ chút nào! Họa là ngu đần nàng mới không nhận thấy sự khác nhau giữa thái độ của Rô-Ma-Nốp và Ma-xi-mô-vích. Tại sao Rô-Ma-Nốp lại nói rằng nàng về Mạc tư Khoa vì công việc quan trọng, còn Ma-xi-mô-vích lại nói rằng nàng về để nghĩ dưỡng sức trong một thời gian ngắn ? Rô-Ma-Nốp là con cáo già do thám. Ma-xi-mô-vích cũng là tay trùm điệp báo lão thành, không lẽ trong một vụ hệ trọng như vậy họ lại mắc phải khuyết điểm non nớt, ông nói gà bà nói vịt ? Có thể đó là mưu sâu của họ. Họ cố tình úp úp mở mở như vậy để dò lòng minh đây. Nếu mình chột dạ, mình sẽ phải hành động ngay, kiếm kế thoát cũi sổ lồng... À ra đây là một cuộc đấu trí!

Nghĩ thế, nàng liền mở cửa nhìn ra hành lang khách sạn. Như nàng đoán trước, tứ phía vắng tanh, nàng định lén sang phòng bên giấu cuộn phim vào một nơi kín đáo, nhưng lại sợ họ dò thấy nên nàng trù trừ một giây trước cửa rồi bình thản khóa lại, trèo lên giường nằm.

Nàng ném cái xắc da lên đầu giường tắt đèn, đoạn kéo chăn lên trùm kín mít. Hình ảnh đầu tiên khi nàng nhắm hai mắt lại, tìm giấc ngủ là hình ảnh của một thanh niên khác giống nhưng có vẻ đẹp lực sĩ, và có một luồng nhãn tuyến mê hồn.

Katy ngủ thiếp đi đến sáng.......

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.