Đêm ấy, một phi cơ bay chiến đấu Mig 17 hạ cánh xuống căn cứ 123. Hành khách của phi cơ chỉ có một người đàn ông cao lớn, mặc thường phục : Rô-Ma-Nốp.
Hắn vừa được triệu gấp về Mạc tư Khoa và một giờ sau khi đến thủ đô là phải lên máy bay riêng bay về phía đông bắc.
Kô-rê-nin đón viên đại tá mật vụ tại trường bay. Hai người lên xe về căn cứ. Dọc đường, Rô-Ma-Nốp ngồi thu hình trong góc, gương mặt trầm ngâm, lông mày nhíu lại. Nhận được mật điện từ chiều, biết Rô-Ma-Nốp là đặc phái viên do Bộ Công an gửi tới vì một công vụ quan trọng và bí mật nên Kô-rê-nin ngậm thinh, không nói một tiếng, ngoại trừ những tiếng chào hỏi thường lệ.
Về đến phòng riêng, chưa kịp cởi áo Rô-Ma-Nốp đã hỏi Kô-rê-nin :
- Chắc đại tá đã biết tôi đến đây về việc gì rồi. Vậy tôi cần hỏi đại tá một vài điều quan trọng. Theo đại tá vì lẽ gì mà hai ngưòi lính của ta bị tai nạn xe hơi ?
Kô-rê-nin ngạc nhiên. Lệ thường, hắn là ông vua nhỏ ở căn cứ 123, trọn quyền sinh sát và tiền trảm hậu tấu đối với Trung ương, chưa bao giờ Mạc tư Khoa để mắt vào những việc nhỏ nhặt xảy ra trong căn cứ. Lần này một đại tá mật vụ về tận nơi điều tra về vụ xe hơi chết người, ắt hẳn bên trong phải có uẩn khúc.
Kô-rê-nin bèn đáp :
- Tôi đã cho điều tra kỹ lưỡng. Hai người này bị nạn vì uống rượu quá say.
Rô-Ma-Nốp lạnh lùng :
- Trung úy Svéc-lốp cũng uống rượu say nên biệt tích phải không ?
- Svéc-lốp mất tích chứ có phải gặp tai nạn đâu ?
- Nếu là mất tích tại sao không có dấu vết để lại ?
- Vụ này, điều tra chưa xong, chính tôi, tôi cũng chưa tin là Svéc-lốp mất tích vì căn cứ 123 được phòng thủ rất cẩn mật. Mọi sự xuất nhập đều bị những hàng rào điện tử khám phá; đêm Svéc-lốp mất tích, máy điện tử không ghi thấy hắn ra khỏi căn cứ.
- Nghĩa là Svéc-lốp mất tích bên trong căn cứ ?
- Chính thế.
- Không đúng. Theo tôi, Svéc-lốp đã chết..!
- Tôi cũng nghĩ như vậy nên đương cho lục soát tất cả mọi nơi trong căn cứ.
- Đại tá nghi cho ai không ?
- Không.
- Vợ chồng Lý Dĩ ?
Kô-rê-nin cười ngất:
- Vụ Svéc-lốp không thể dính dáng tới vợ chồng nhà bác học Lý Dĩ. Vả lại căn nhà của Lý Dĩ suốt ngày đêm đều có người canh gác. Lý Dĩ mới đến, còn được liệt vào danh sách những phần tử khả nghi. Nhất cử nhất động đều bị tôi theo dõi ông ta làm gì mà tôi không biết ? Trung ương đã có chứng cớ nào tỏ ra vợ chồng Lý Dĩ dính dấp vào vụ đó ?
- Không tôi chỉ hỏi cho biết đấy thôi.
Kô-rê-nin thở phào ra một cái. Nếu vợ chồng Lý Dĩ bị Trung ương ghi vào sổ đen thì hắn sẽ mất Katy và biết đâu lại chẳng mất luôn cả chức tư lệnh căn cứ 123.
Rô-Ma-Nốp nốc cạn ly rượu vốt-ka, đoạn nói :
- Tôi muốn gặp Ca-tơ-rin.
- Thưa đêm đã khuya gặp bây giờ sợ không tiện.
- Không, tôi muốn gặp nàng ngay bây giờ.
- Nàng không dính dấp gì tới những công việc xảy ra ở đây.
Rô-Ma-Nốp cười khảy :
- Đồng chí ở đây mà có thể bảo đảm cho người ở tận bên Mỹ được ư ?
- Vì Ca-tơ-rin hiện là thư ký trong văn phòng của tôi. Nàng lại là đồng chí trung thành, tôi đương giúp nàng tiẽn bộ.
Rô-Ma-Nốp vỗ vai Kô-rê-nin :
- Đồng chí có duyên quá. Có duyên hơn tôi nữa kia. Tôi đưa nàng từ Mỹ qua đây vậy mà chưa được hân hạnh được nàng để ý tới.
Kô-rê-nin nhìn chằm chằm vào mặt Rô-Ma-Nốp:
- À, té ra đại tá là người đưa vợ chồng Lý Dĩ sang Liên-sô.
Rô-Ma-Nốp cười ý nhị :
- Vì thế tôi mới thèm muốn địa vị của đồng chí.
Kô-rê-nin cảm thấy không vui. Hắn bỗng có linh tính Rô-Ma-Nốp sẽ cướp mất Ca-tơ-rin yêu quý của hắn.
Ngẫm nghĩ một phút, Kô-rê-nin nói:
- Đồng chí có thể đợi đến sáng được không? Lý Dĩ khó tính lắm ! Giờ hắn đương ngủ mà ta đánh thức dậy không phải là dễ. Chỉ thị của trung ương dặn tôi phải hết sức gượng nhẹ đối với hắn.
Rô-Ma-Nốp gắt:
-Tôi đã nói là cần lắm. Tôi cần gặp Ca-tơ-rin ngay và đưa nàng về Mạc tư Khoa ngay bây giờ.
Tiếng nói của Rô-Ma-Nốp như gáo nước lạnh dội vào tim Kô-rê-nin. Hắn đứng sững một giây đồng hồ, đoạn nuốt nước miếng, rồi đáp :
- Về nội đêm nay ?
Rô-Ma-Nốp gật đầu. Kô-rê-nin hẹn:
- Xin đại tá đợi tôi một lát tại đây. Tôi sẽ thân chinh đến đánh thức vợ chồng Lý Dĩ.
Rô-Ma-Nốp đứng dậy, đội mũ phớt lên đầu :
- Khỏi lo, tôi sẽ cùng đi tới đó với đồng chí.
Miễn cưỡng Kô-rê-nin phải mời Rô-Ma-Nốp ra xe.
Kô-rê-nin ấn hồi lâu vào chuông điện thoại ngoài cổng biệt thự. Văn Bình đương ngủ mê, liền tung chăn ngồi dậy.
Katy níu lấy chàng :
- Gì thế anh ?
Văn Bình dụi mắt :
- Có chuông điện thoại ngoài cổng.
Katy nhỏm dậy theo :
- Ai cũng mặc họ, anh ạ. Ra ngoài bây giờ lạnh chết.
- Văn Bình kéo chăn lên đắp cho Katy, rồi cả hai lại rúc vào nhau mặc cho tiếng chuông réo vang trong đêm lạnh.
Bên ngoài Kô-rê-nin nói nhỏ với Rô-Ma-Nốp :
- Tôi đã bảo mà. Giờ này Lý Dĩ không chịu dậy đâu. Hắn lười lắm.
- Đồng chí quay về văn phòng gọi điện thoại cho hắn.
Xe hơi chở hai người quay lại đến văn phòng.
Nghe chuông điện thoại reo một hồi trên bàn Văn Bình mới chịu cầm máy diện thoại, giọng gắt gỏng:
- Đại tá không biết là bây giờ đã hơn 1 giờ sáng rồi hay sao ?
Kô-rê-nin xin lỗi, giọng ngọt ngào :
- Nhưng có một việc rất quan trọng. Tôi muốn được giáp mặt ông bà.
Văn Bình nheo mắt nhìn Katy qua ánh sáng mờ của ngọn đèn đêm. Chàng ngáp :
- Xin khất đại tá đến sáng mai. Nhà tôi đương ngủ. Tôi cũng còn mệt lắm. Vì sao mà mệt chắc đại tá thừa biết, thôi, chúc đại tá ngủ ngon nhé.
Văn Bình đặt máy nói xuống giá đánh rầm một tiếng. Ở đầu giây, Kô-rê-nin chưng hửng, đúng ra hắn cũng mong được Lý Dĩ đón tiếp như thế. Hắn chưa muốn từ hiệt Katy một cách hấp tấp và muốn rềnh rang để được trao đổi bằng những lời tình tứ với nàng.
Rô-Ma-Nốp đành đấu dịu. Hắn muốn gặp Katy ngay vì nhiều lý do, mà lý do nào cũng đều xác đáng.
Trong khi Rô-Ma-Nốp thay quần áo nghỉ, Kô-rê-nin sang phòng bên lén gọi điện thoại lần nữa cho Lý Dĩ. Văn Bình gắt:
- Đại tá không cho vợ chồng tôi ngủ yên đêm nay được ư ?
Kô-rê-nin thành khẩn :
- Cần lắm. Nếu có thể xin bác sĩ cho tôi nói chuyện với bà nhà một chút.
Katy chống cùi tay xuống nệm, nghe Kô-rê-nin nói.
Nhận ra tiếng nàng hắn mừng rú trong ống nói :
- Ca-tơ-rin, Ca-tơ-rin đấy ư ? Có đại tá Rô-Ma-Nốp ở Mạc tư Khoa mới tới, mời Ca-tơ-rin về thủ đô.
Katy lạnh toát cả người, tuy giọng Kô-rê-nin vẫn thân mật :
- Đáng lẽ Rô-Ma-Nốp bắt em phải đi ngay nhưng tôi phản đối mãi mới hẹn được đến mai.
- Có việc gì mà em phải về Mạc tư Khoa hả anh?
- Anh không biết.
Thấy Rô-Ma-Nốp từ phòng bên đi sang, Kô-rê-nin hạ máy nói vào chỗ cũ..
Katy nhìn Văn Bình, không nói. Từ nãy đến giờ chàng đã nghe hết câu chuyện tâm tình giữa nàng với Kô-rê-nin.
Rô-Ma-Nốp? Rô-Ma-Nốp? Không lẽ Rô-Ma-Nốp đến căn cứ 123 vì một chuyện vô nghĩa.
Văn Bình không ngủ thêm nữa. Chàng cần thức thâu đêm để nghĩ ngợi.
Katy hỏi chàng :
- Em đi chứ ?
Văn Bình gật đầu :
- Cứ đi. Lên đó em càng hoạt động được dễ hơn. Em đã biết rõ vị tri căn cứ này chưa ?
- Ở phía cực bắc của quần đảo Tai-mia, gần Bắc cực, giữa biển Kara và biển Láp-Tếp.
- Đúng, lên đó, em hãy tùy cơ hoạt động, đừng lo ngại cho anh ở đây. Như chúng mình đã bàn với nhau trước, sau khi đến Mạc tư Khoa em hãy bắt liên lạc với nhân viên của Sở ở đó.
- Còn tài liệu ?
- Anh sẽ trao ngay bây giờ cho em. Được Rô-Ma-Nốp hộ vệ về Mạc tư Khoa, còn vinh dự nào bằng !
- Nếu họ nghi em thì sao ?
- Chưa hề gì đâu ? Em cứ cất tài liệu vào túi áo, đừng giấu gì cả. Đến Mạc tư Khoa hẵng hay.
- Nói xong, Văn Bình tiến ra phía sau tủ áo. Cuộn phim mà chàng chụp được trong hầm đá, chàng đã đút vào cái ống nhỏ bằng chì,dán sau tủ áo bằng chất nhựa dính. Katy cầm lấy, bỏ vào xắc tay ở đầu giường.
Trời dần dần sáng rõ.
Gần sáng, lại một hồi chuông điện thoại nữa. Rô-Ma-Nốp và Kô-rê-nin hẹn đến.
Katy vào phòng trong sửa soạn. Nàng mặc áo màu đen, ngắn đến đầu gối, mỗi khi nàng cất bước, ai cũng phải ngó theo cặp chân thon thon, độc nhất vô nhị của nàng. Áo nàng bó chặt lấy người, khiến đàn ông cỏ cảm tưởng là khỏa thân, hơn nữa cổ áo lại mở xuống thật sâu, thành hình chữ V, khi nàng muốn thu hồn ai chỉ cần giả vờ đánh rơi khăn mù-soa xuống đất và cúi xuống nhặt, thiên hạ sẽ tha hồ nổ tròng con mắt.
Văn Bình ôm Ka-ty hôn lấy hôn để:
- Thảo nào mà Lý Dĩ chả chết mất xác ?
Katy nhoẻn miệng cười. Văn Bình cảm thấy tiếc nuối một cái gì sắp mất. Chàng nhìn ra ngoài. Bầu trời ở quần đảo Tai-mia luôn luôn đùng đục buồn rầu. Katy đi, chàng bắt đầu thấy trống trải.
Rô-Ma-Nốp mở cửa vào trước. Katy liền giả vờ mừng rú :
- Kìa, không ngờ được gặp lại đại tá !
Rô-Ma-Nốp bắt tay Katy :
- Quả đất tròn, thưa bà ! Gớm bà đẹp quá ! Cả đất nước Nga này có lẽ chưa có người nào đẹp bằng bà !
Bắt tay Kô-rê-nin, nàng cười xòa :
- Đại tá Rô-Ma-Nốp có tài ăn nói không ai bằng.
Văn Bình chêm vào :
- Ấy, cũng vì đại tá có tài ăn nói nên nhà tôi mới thuyết phục nổi tôi sang bên quý quốc đấy.
Kô-rê-nin nghiêm trang :
- Thôi, xin trở lại câu chuyện. Hôm nav tôi xin báo cáo cho bác sĩ một tin quan trọng. Như bà đã muốn từ khi tới đây, bà sẽ được về Mạc tư Khoa thăm viếng trong một tuần lễ.
Katy reo lên :
- Một tuần không phải làm việc à ? Thế thì thú quá. Bao giờ đi, hả đại tá ?
- Ngay bây giờ.
Văn Bình tỏ vẻ không tán thành :
- Đi ngay bây giờ sao tiện. Nếu là đi chơi thì cần cho Katy sửa soạn hành trang nữa chứ. Chả lẽ lên Mạc tư Khoa với những bộ quần áo chưa được giặt dũ và là lượt ư ?
Katy chợt nhớ ra :
- À phải, suýt nữa em quên mất ! Quần áo của em chưa thu xếp được bộ nào cả.
Rô-Ma-Nốp đánh diêm cho Katy hút thuốc thơm, rồi nói :
- Xin bà đừng ngại. Mạc Tư Khoa thiếu gì y phục đẹp.
Katy nhún vai đáp :
-Không lẽ ở đây tôi đã có quần áo rồi lại lên Mạc tư Khoa mua đồ khác, vả lại tiền đâu mà mua ?
Vẫn giọng Rô-Ma-Nốp:
- Tôi đã bảo bà đừng ngại mà. Chính phủ đã quyết định mua yphục, và đồ trang sức mới để biếu bà, nhân dịp bà lên thăm Mạc tư Khoa. Bà bằng lòng chưa ? Bác sĩ Lý Dĩ không lấy gì làm trở ngại chứ ?
Văn Bình lắc dầu :
- Không, tôi chỉ hơi băn khoăn là phải xa nhà tôi mà thôi.
Katy ôm cổchàng, hôn hít :
-Chỉ mấy ngày thôi mà. Anh bằng lòng cho em đi nhá?
Văn Bình gật đầu. Rô-Ma-Nốp nói:
- Mời bà đi ngay cho. Phi cơ đang chờ bà ở trường bay.
Văn Bình quay lại hỏi :
- Tôi có thể tiễn nhà tôi được không ?
Kô-rê-nin đáp :
- Thôi, không cần bác sĩ ạ. Vả lại, lát nữa nghe nói bác sĩ có nhiều công việc cần giải quyết ở văn phòng kia mà !
Văn Bình nhăn mặt :
- Vâng đại tá có nhắc tôi mời nhớ. Lát nữa tôi có một vài việc gấp tại phòng thí nghiệm. Thôi trăm sự nhờ quý vị.
Ngoảnh mặt sang phía Katy chàng ôm lấy nàng.
Một giọt lệ rưng rưng trong khóe mắt Katy. Nàng rúc vào vai chàng, không biết nàng khóc vì cần đóng trò vợ chồng ly biệt, hay chính nàng cảm động vì sắp phải xa chàng nữa.
Cánh cửa xe Zim của Rô-Ma-Nốp mở rộng cho Katy lên. Nàng ngoắt lại, giơ tay lên vẫy chàng, đồng thời quăng cái xắc vào bên trong.
Văn Bình thấy nhói ở trái tim. Trong cái xắc bằng da của nàng có cái ống chì nhỏ, đựng cuốn phim bí mật mà chàng cần chuyển về cho ông Sì-Mít. Nếu nó lọt vào tay Rô-Ma-Nốp... ?