Kha-Lếp đậu xe ở xa, đoạn đi vòng ra sau, trèo qua một tường rào. Hắn đã quen với bệnh viện này nên chỉ bốn phút sau đã tìm tới phòng bác sĩ.
Vừa vào đến trong, Kha-Lếp đụng phải một bác sĩ cao lớn. đeo kinh trắng, ống mạch đeo tòng teng trên cổ, há miệng chưa kịp hỏi thì quả đấm như trời giáng của Lê-vin đã rơi trúng giữa mặt. Cặp kiếng vỡ tan, viên bác sĩ ngã quay xuống đất, bất tỉnh nhân sự, máu me đầy mặt.
Kha-Lếp cúi xuống, lột cái áo choàng và ống mạch đeo vào ngưòi, đoạn kéo nạn nhân vào góc phòng lấy vải trắng che lại.
Hai phút sau một viên bác sĩ nữa bước vào. Cũng như người trước nạn nhân bị đánh mê man. Kha-Lếp và Lê-vin trong bộ áo choàng bác sĩ trịnh trọng mở cửa bước ra. Gặp một nữ y tá, Kha-Lếp hỏi:
- Nạn nhân xe hơi buổi chiều ở ngã tư Kalakaua và Lu-ớt nằm ở đâu ?
Người nữ điều dưỡng cung kính thưa :
- Thưa, ở phòng kia. Kia kìa....
Kha-Lếp tiến nhanh về cuối hành lang. Phòng Lý Dĩ nằm có hai người lính bồng súng gác.
Kha-Lếp hỏi, giọng hách dịch :
- Đã có ai vào thăm bệnh chưa ?
- Chưa, chúng tôi chỉ có bổn phận gác, còn thăm bệnh là bổn phận của bác sĩ.
Kha-Lếp cười thầm trong bụng vì vừa gặp được một gã cứng đầu nhưng lại có lợi cho hắn. Chẳng nói chẳng rằng, Kha-Lếp bước vào trong phòng Lý Dĩ.
Hai người lính cũng vào theo. Kha-Lếp gắt :
- Các anh làm ơn ra ngoài kia một chút để cho tôi khám bệnh nhân.
Hai quân nhân lắc đầu. Kha-Lếp đành đặt ống nghe lên ngực Lý Dĩ, nghe qua quít, còn Lê-vin giả vờ loay hoay lấy cái bật lửa ra châm thuốc lá cho Lý Dĩ nhưng kỳ thật để chụp hình nhà bác học bằng cái máy cực nhỏ.
Kha-Lếp đưa cho Lý Dĩ một viên thuốc màu xanh với lời dặn :
- Ông còn mệt lắm. Dùng viên thuốc này cho lại sức. Trong người không có thương tích nào nặng đâu.
Kha-Lếp rót nước vào cốc, đưa cho Lý Dĩ chiêu với thuốc. Lý Dĩ cầm viên thuốc, đưa lên miệng toan nuốt thì một người lính xua tay :
- Không được, đại tá tư lệnh đồn binh San-Tơ không cho nạn nhân này được uống thuốc nào mà không có đại tá chứng kiến.
Le-vin gắt :
- Thế thì để cho nạn nhân chết ư ? Đại tá là quân nhân biết gì thuốc men mà nói ?
Nói xong, Kha-Lếp bưng cốc nước đổ vào miệng Lý Dĩ. Một người lính sấn tới, định giằng lấy, Kha-Lếp không thể trì hoãn được nữa. Hắn đợi cho bàn tay người lính tới gần sát mới nắm lấy, giật cho ngã nhoài ra đất. Như cái máy tốt, Lê-vin đánh ngã người thứ hai. Kha-Lếp quay lại, định ép Lý Dĩ uống cái viên thuốc độc nhưng cửa phòng mở toang và một họng súng đen ngòm đã chĩa vào. Lê-vin phóng mình ra, khẩu tiểu liên bị đánh lệch sang bên, người lính bị sức mạnh của Lê -vin đẩy chúi vào thành cửa.
Kha-Lếp chạy băng ra hành lang. Lê-vin bồi thêm một trái đấm nữa vào mặt tên lính cầm súng ngoài cửa rồi co cẳng chạy theo Kha-Lếp.
Một loạt đạn tiểu liên nổ ròn, Kha-Lếp rút súng lục trong mình ra bắn. Nhưng Lê-vin đã bị trúng đạn vào bắp chân. Hắn ngã xuống. Kha-Lếp lôi hắn đi nhưng hắn không đủ sức đứng dậy.
Một loạt đạn tiểu liên tiếp theo. Chỉ trong giây phút bọn lính gác sẽ tìm ra chỗ hắn và Lê-vin nấp.
Hắn giận sôi lên. Giận Lê-vin vụng về đến đỗi bị trúng đạn. Hắn cúi xuống nhìn Lê-vin, Lê-vin nhìn lại bằng con mắt van lơn. Nhưng Kha-Lếp đã ban cho bạn một phát súng vào chính giữa sống mũi. Loáng một cái, hắn đoạt cái bật lửa trong có cái máy ảnh Miniphốt cực mạnh, đoạn băng mình qua lan can, ra ngoài sân.
Trời tối, gió thổi rào rào.
Kha-Lếp nhẩy lên chiếc xe đua tối tân về đến biệt thự, hắn lục tủ, lấy ra một mớ giấy, châm lửa đốt. Nếu không có thằng phải gió Lê-vin hắn đâu đến nỗi phải điêu đứng như thế này.
Kha-Lếp đợi cho đống giấy tàn hẳn, mới ném vào chậu rửa mặt, kéo nước cho chảy hết.
Xong xuôi, hắn lấy trong xe hơi ra một cái va-li hình vuông. Bên trong là hộp điện đài do Mật vụ Sô-Viết mới chế tạo cho nhân viên hoạt động ở xa mẫu quốc.
Hắn hí hoáy lấy bút chì viết một bức điện rồi dịch sang mật mã, đánh cho trung ương ở Mạc-tư-Khoa. Nhưng sau một phút nghĩ ngợi, Kha-Lếp lại đánh diêm đốt cháy.
Vẫn biết hắn đã khám phá ra CIA. tráo Lý Dĩ để đánh lừa RU. nhưng hắn chưa dám cả quyết ở đâu là Lý Dĩ thật. Biết đâu vì bị mất Lý Dĩ thật nên CIA mới đặt ra Lý Dĩ giả ở Honolulu bố trí cho Lê-vin sa bẫy ? Lê-vin đã thành người thiên cổ. Kha-Lếp càng khó nghĩ, vì hắn chưa biết rõ trong trường hợp nào Lê-vin chứng kiến tai nạn xe hơi và để ý tới nữ nhân viên CIA.
Kha-Lếp sợ toát bồ hôi, biết đâu CIA. bố trí như vậy để hắn báo cáo về Mạc tư Khoa rằng Lý Dĩ của Rô-Ma-Nốp là giả. Thành ra không mất gì CIA lại mượn được tay RU. để giết Lý Dĩ, không cho nhà bác học đem tài năng ra phụng sự cho Liên Sô nữa.
Thế mà suýt nữa mình đánh điện về. Kha-Lếp nhủ thầm. Suy nghĩ một lát, hắn còn một cách thử lại bài toán trở lại Nữu-Ước, liên lạc với tổ chức cộng sản để tìm hiểu về Katy ; đến khi ấy thông báo với Mạc tư Khoa cũng chưa muộn.
Càng nghĩ, Kha-Lếp càng thấy lý của mình là đúng. Vì nếu kẻ bị tai nạn xe hơi là Lý Dĩ thực thụ tại sao Cl A. không cho người canh gác đàng hoàng mà lại dùng hai tên lính hạng bét?
Kha-Lếp nhìn đồng hồ tay, máy bay về miền Tây Mỹ sắp cất cánh, Kha-Lếp gắn bộ râu giả lên mép cho đúng với tấm hình trong giấy thông hành, đoạn quơ vội mấy cái quần áo,trèo lên xe hơi, lái thẳng ra phi trường.