Đảo Hạ Uy Di, một buổi chiều. Nằm giữa Thái bình dương, cách Nhật bản 6 tiếng đồng hồ máy bay phản lực, Hạ Uy Di, với khí hậu tươi mát, trong sáng, là một thiên đường của nhan sắc, của sóng biển, dừa xanh và nhạc điệu man dại.
Thủ đô của Hạ Uy Di là Honolulu.
Bét-sy, cô gái có cái mông bất hủ mà Văn Bình gặp hôm nào trong bệnh viện giải phẫu thẩm mỹ ClA. cũng có mặt trong số du khách của mùa hạ tại Honolulu.
Nàng được nghỉ phép nửa tháng. Lần đầu nàng tới Honolulu nên quang cảnh trời nước đã làm nàng say mê.
Trời bắt đầu ngả về chiều. Bét-sy mặc áo tắm bikini, gồm hai miếng vải hoa mỏng, và nhỏ như chiếc khăn tay hỉ mũi. Áo tắm càng chật, càng nhỏ, cơ thể của nàng càng được tôn lên. Vì vậy suốt từ sáng tới trưa nàng vẫn nằm lì trên bài cát trắng xóa Oai-ki-ki [1]. Bãi này là của riêng khách sạn Halékulani mà nàng có phòng ở đó.
Bét-sy đi nhiều nhưng chưa thấy nơi nào có những bãi biển và khách sạn như ở tại Honolulu. Khách sạn Halékulani không phải là một buyn-đinh cao lêu nghêu với đủ máy lạnh tối tân như khách sạn Hin-Tông [2] ở Nữu Ước, Tây bá linh... mà gồm những căn nhà nhỏ, riêng biệt, giữa một khu toàn dừa và chuối chạy dọc dài bờ biển Oai-ki-ki...
Nàng ngồi dậy, lấy áo choàng mặc vào rồi bách bộ về khách sạn. Nửa giờ sau, nàng xuống vườn, lộng lẫy trong cái áo mỏng màu tím nhạt, màu rất hợp với khách thừa lương từ bốn phương đổ tới....
Nàng mở cửa chiếc xe Hoa Kỳ mới tinh sơn trắng mà nàng thuê của một hãng ở đại lộ Kalukaua. Chiếc xe chạy êm như ru.
Đường phố buổi chiều bắt đầu đông đảo Bét-sy vừa lái xe vừa nhẩm một bài hát nhẹ, Bét-sy chưa chồng, và nàng cũng chưa yêu ai. Đúng ra, chưa yêu ai thì không sát với sự thật vì nàng đã gặp nhiều người đàn ông, và hơn thế nữa nàng đã sống chung với họ. Tuy vậy nàng chưa gặp được ý trung nhân hợp sở thích. Nàng cũng không hiểu vì khó tính hay vì do nghề nghiệp của nàng bắt
buộc.
Một đứa bé bán hoa chạy băng qua đường. Nàng mắm môi đạp lút bàn thắng, chiếc xe đứng dừng hẳn lại. Bồ hôi toát dầm cả trán nàng. Thế mà thằng bé lại nhăn răng trắng nhởn ra cười với nàng.
Bét-sy lái xe vào vệ đường. Nàng đã tới ngã tư của đại lộ Kalukaua và đường Lu-ớt [3].
Nàng tắt máy, xuống đường, đi bách bộ.
Chợt tiếng xe hơi phanh đánh kít làm nàng giật bắn mình. Tiếp sau tiếng thắng gấp là tiếng kêu rầm. Nàng quay phắt lại, một chiếc xe không mui vừa húc một chiếc cam nhông đồ sộ của nhà binh ở gần ngã tư. Mọi người đổ xô tới.
Chiếc xe du lịch bị bẹp rúm, trông rất dễ sợ. Người lái là một thanh niên mặc áo rằn ri, gục đầu vào vô lăng, hình như bị thương nặng...
Binh sĩ trên cam-nhông nhảy xuống, vực người thanh niên trong xe du lịch vào băng ca.
Vừa nhìn thấy dung mạo của nạn nhân, Bét-sy buột miệng :
- Trời ơi ! M. 20!
Con người điển trai, vạm vỡ mà nàng thấy nằm sóng soài trên băng ca bằng vải trắng đẫm máu kia là người mà nàng biết mặt và có dịp săn sóc trong bệnh xá của CIA. dưới bí hiệu là M.20. Chàng đã bế nàng lên lòng và hứa sẽ mang nàng di du lịch Hạ Uy Di sau khi bình phục. Thế rồi M.20 biến đi đâu không ai biết. Dầu sao nàng cũng có cảm tình với M. 20.
Nhưng nàng vừa thốt ra câu đó xong lại giật mình, lo lắng. Kỷ luật của CIA. đã rõ ràng : bất cứ những điều gì liên quan đến nhân viên phải giữ thật kín. Nàng dáo dác nhìn quanh, biết đâu trong đám đông chả có người nghe được câu nói của nàng hồi nẫy trong khi sửng sốt.
Xe Hồng thập tự đã tới chở nạn nhân vào nhà thương Tripler General Hospital, một trong những nhà thương lớn nhất thế giới. Bét-sy đứng lại, tần ngần bên chiếc xe méo mó, trong lòng buồn rầu và sợ sệt.
Có lẽ không ai nghe nàng nói đâu. Nàng nghĩ như vậy. Nhưng nàng đã lầm.
Có một vành tai đã nghe lọt tiếng kêu thất thanh của nàng.
Đó là một người cao cao, xương xương, lông mày chổi xể, mũi cà chua, miệng nhỏ xíu, gã thuyền trưởng đã đưa nhà bác học Lý Dĩ lên tàu ngầm.
Tên hắn là Lê-vin, cán bộ cao cấp của sở RU. Sô- viết, đang hoạt động trên đất Mỹ.
Tuy là nhân viên cao cấp, hắn lại không phụ trách về phần hành động mà chỉ chuyên việc đưa người ra, vào đất Mỹ bằng đường thủy vì hồi ở Nga sô hắn là một sĩ quan hải quân.
Hắn không thể bỏ qua biến cố hi hữu này. Thứ nhất, nạn nhân giống hệt người mà đêm ấy hắn chở xuống tiềm thủy đĩnh ở ngoài khơi tiểu bang Ca li phoóc ni - Thứ hai: một người đàn bà thấy mặt nạn nhân lại kêu lên mật hiệu M. 20.
Lê-vin núp sau một cửa hàng bán sách, đợi Bét-sy đi qua. Nàng trèo lên xe hơi. Xe của nàng vừa chạy khuất thì Lê-vin rồ máy chiếc xe đua cực mạnh theo sau.
Đợi cho xe nàng vào khách sạn Halékulani, hắn mới quyết định. Hắn nhìn nàng đứng trước một ngôi nhà trắng đối diện ra bể. Một lát sau, thấy bóng nàng ở cửa số, mặc quần áo nhẹ, hắn mới chịu quay lại lui xe về đường Kalia.
Hắn đứng trước một biệt thự nhỏ, hai tầng. Trông trước trông sau không có ai hắn liền xô cửa bước vào.
Vào đến thềm, hắn mới bấm chuông. Một cái chuông nhỏ gắn giấu sau cửa. Ba tiếng ngắn, một tiếng dài, reo lên lanh lảnh.
Đúng bốn phút sau, cửa mở. Một người đứng tuổi, nét mặt nghiêm nghị nhưng đầy thiện cảm, tóc bạc một mái, mở cửa mời Lê-vin vào.
Qua phòng khách, sang thư viện. Lê-vin chưa kịp ngồi xuống ghế bành thì người đứng tuổi đã trách :
- Anh không biết chỉ thị hay sao ? Có việc tối hệ anh mới được phép tới nhà tôi. Anh không biết rằng cơ sở bị động rồi ư ?
Lê-vin đáp :
- Thưa, có việc rất quan trọng liên quan tới vụ Lý Dĩ.
Kha-Lếp, người đàn ông tóc bạc, giật mình. Lê-vin châm một điếu Camen, đoạn báo cáo lại cho Kha-Lếp nghe về tai nạn xe hơi.
Mặt Kha-Lếp đương hồng hào, bỗng chuyển sang màu xanh tái. Kha-Lếp là ủy viên tối cao của tổ chức do thám Nga ở Mỹ, và chịu trách nhiệm về kế hoạch bắt cóc nhà bác học Lý Dĩ.
Kha Lếp hỏi gặng:
- Anh có chắc nạn nhân hồi nãy nhìn giống cái người xuống tầu đêm đó không ?
- Thưa, không những giống mà thôi, thoạt tiên tôi còn tưởng là người đó nữa là khác.
Kha-Lếp lẩm bẩm :
- Nghĩa là... nghĩa là...
Lê-vin chêm vào :
- Có thể tàu ngầm của ta bị nạn chăng ?
Kha-Lếp vuốt tóc trả lời :
- Cũng có thể. Để tôi xin Mạc tư Khoa xác nhận lại. Nếu Lý Dỹ đã được đưa đến nơi đến chốn thì chúng mình chết.
- Thưa đồng chí, tại sao ạ ?
Kha-Lếp đấm tay xuống bàn gắt :
- Chết, chết cả nút. Như vậy tức là có hai Lý Dĩ. Lý Dĩ thật và Lý Dĩ giả. Tức là cái thằng được Rô-Ma-Nốp o bế, đưa sang Liên Sô chỉ có thể là Lý Dĩ giả hiệu. Như thế có nghĩa là bọn CIA. đã chơi xỏ mình, chúng đã đi guốc vào bụng chúng mình.
Lê-vin tái mặt :
- Vô tình chúng ta đã đưa một tên gián điệp lọt vào mộl cơ sở quan trọng bậc nhất. Bây giờ biết tính sao thưa đồng chí ?
Kha-Lếp chắp tay sau đít, đi đi lại lại trong phòng, nhiều nếp răn hiện trên trán. Một lát sau hắn nói :
- Cũng may có tai nạn xe hơi ngẫu nhiên này và anh lại có cái may mắn được chứng kiến. Cái con bé ấy chắc biết được nhiều chuyện. Hiện tôi chưa thể biết chắc được Lý Dĩ sang Nga là thật hay là giả. Cần phải hỏi con bé kia mới được. M.20 ? M.20 ?
Kha-Lếp rút ngăn kéo, lấy ra khẩu súng lục còn nguyên bi đạn.
Hắn đút khẩu súng vào túi áo vét-tông, đoạn ra lệnh cho Lê-vin :
- Anh đi với tôi. Chúng ta phải làm ngay. Đợi bọn CIA. đánh hơi thấy thì còn nguy hơn nữa.
Chiếc BMW kiểu đua cực nhanh của Lê-vin biến vào bóng tối Hạ Uy Di.
Xa xa vẳng lại một điệu nhạc lẳng lơ, thác loạn, và quyến rũ. Ngọn gió mát từ đại dương quay lại, chiếc xe đã tới cuối đường Kalia.
° ° °
Trong khi ấy tiếng điện thoại réo vang tại Văn phòng viên tư lệnh đồn binh San Tờ [4]..
Mới nghe xong câu đầu, viên tư lệnh biến sắc. Một nhân vật được Hoa thịnh Đốn gửi tới "nghỉ mát" với điều kiện canh chừng từng bước vừa bị tai nạn xe hơi. Mà ác thay tai nạn đã xảy ra vào lúc mà nhân vật này chưa được phép rời đồn binh San Tờ.
Theo lệnh, hàng ngày người này chỉ được rời San Tờ đi dạo mát và tắm biển từ 8 giờ tối trở đi. Người này được lái xe riêng nhưng phía sau luôn luôn có xe có vô tuyến của đoàn an ninh quân đội mặc thường phục chạy theo.
Nhân dịp xe hơi bị mắc kẹt ở một ngã tư, người này phóng lên trước, thành ra chiếc xe hộ tống đành chậm lại sau. Đến khi theo kịp thì chuyện đáng tiếc đã xảy ra.
Viên tư lệnh đồn San Tờ thở dài.
Năm phút sau, ông gọi điện thoại cho Tòa Ngũ Giác ở Hoa thịnh Đốn. Cuộc điện đàm được thâu thanh và chuyển tới ông Sì-Mít, tổng giám đốc Mật vụ.
Đúng 15 phút sau khi tai nạn xảy ra tại Honolulu, ông Sì-Mít ấn chuông điện trong văn phòng ở Ngũ Giác Đài, gọi đại tá không quân Pít, phụ trách hành động của CIA. tới.
Pít chưa kịp yên vị, ông Sì-Mít đã nhăn mặt :
- Anh nghĩ ra sao về vụ Lý Dĩ ở Honolulu ?
Pít đáp :
- Việc này, tôi đang điều tra gấp để tìm nguyên nhân. Sau khi Văn Bình xuống Lát Vê Gát, tôi đã thân chinh tới tận nơi đưa nhà bác học Lý Dĩ đi. Công việc được thi hành hoàn toàn bí mật, địch không thể nào biết nổi. Thoạt đầu, tôi mời Lý Dĩ đi Miami, nhưng chỉ được mấy ngày, ông ta đã đề nghị xin về. Vì không thể cưỡng bách được Lý, nên tôi phải đưa ông ta tới Hạ uy Di, nhưng gửi vào trại binh San Tờ có lính túc trực ngày đêm. Ngay viên tư lệnh đồn San Tờ cũng không biết người bị giam lỏng là Lý Dĩ.
- Tôi không tin rằng đây là ngẫu nhiên. Chắc chắn bên trong có sự trục trặc. Tôi muốn điện ngay với phái viên của Sở ở Honolulu để tìm hiểu sự thật.
- Ông muốn tôi báo cho FBl. để hợp tác mạnh thêm không ?
- Không, tôi không muốn làm ồn ào để địch biết rằng Lý Dĩ bị nạn là Lý Dĩ thật. Nhân viên của ta phải hoạt động thật kín, và nhất là không được phép lưu lại dấu vết. Nội đêm nay, anh phải tường trình cho tôi biết. Chậm qua sáng mai thì Văn Bình và Katy ở bên Nga phải chết.
Ông Sì-Mít nhấn mạnh những chữ cuối bằng giọng nói đều đều, nghiêm nghị. Trông mắt ông người ta bỗng thấy chất thép tóe lửa chứ không còn vẻ hiền lành, ngớ ngẩn của người tiểu chức về hưu nữa.
Ngừng một phút, ông Sì-Mít tiếp :
- Nếu không kịp, anh phải cho máy bay phản lực chở một nhân viên đắc lực tới Honolulu ngay bây giờ.
- Thưa ông, hiện có Bét-sy nghỉ mát ở đó.
- Cô gái ở bệnh xá thẩm mỹ ấy à ?
- Thưa vâng.
- Anh điện ngay cho cô ta.
Pít nắm lấy máy điện thoại. Chàng gọi cấp tốc cho khách sạn Halékulani ở Honolulu.
Tuy chàng được quyền ưu tiên mà một lúc sau chàng mới nói chuyện được với khách sạn Halékulani.
Nghe giọng nói run run của Bét-sy. Pít vội hỏi:
- Tại sao thế ? Có chuyện gì mà cô sợ hãi như vậy ?
- Đại tá Pit đấy ư? May cho em quá ! Không biết em có thoát khỏi đêm nay không ? Lúc nãy em ra phố, sau vụ M.20 bị tai nạn xe hơi, có hai người đàn ông lái xe theo em.
Bét-sy ngừng lại để thở. Pít đưa mắt nhìn ông Sì-Mít, nét mặt ông vẫn như tượng đá. Tai ông vẫn dính vào một ống nghe điện thoại.
Pít giục :
- Hai người ấy ra sao ?
Bét-sy đáp:
- Một người trẻ quen quen, còn người già thì không quen.
- Quen như thế nào ?
- Em nói trong điện thoại được không ?
- Không hề gì. Điện thoại có máy phá - thu thanh.
- Người trẻ hình như có ảnh trong ban Lưu Trữ Tài Liệu. Cao độ 1 thước 79, mũi cà chua, lông mày dính nhau, mặt choắt lại, trong hồ sơ A của ngoại quốc. Hình như tên y là...
- Tên gì ?
Bétsy im bặt. Rồi nàng nói :
- Trời ơi ! Họ đã mở cửa phòng khách.
Pít thét to :
- Súng đâu ?
Trong điện thoại, Pít và ông Sì-Mít nghe "pụp" một tiếng như tiếng nút chai
sâm banh mở. Điện thoại rơi xuống đất. Rồi hai người không nghe được gì nữa hết.
Bồ hôi ướt đẫm bộ quân phục của đại tá Pít. Chàng thở dài, đưa mắt nhìn ông Sì-Mít.
Ông Sì-Mít lặng lẽ thở khói xì-gà lên trần, rồi ra lệnh:
- Chậm rồi, chậm lắm rồi. Địch đã biết ta đưa Lý Dĩ giả sang Nga. Anh sẽ dựa vào tướng mạo mà Bétsy mô tả để truy tầm nhân viên của địch.
Nhưng việc này không quan hệ. Quan hệ hơn là việc liên lạc ngay với UM.86 ở Mạc tư khoa, trong đêm nay. Nội trong đêm nay. Để báo tin cho Văn Bình và Katy rằng họ đã bị lộ. Làm nhanh lên để Văn Bình biết tin trước khi họ biết. Thế thôi.
Ông Sì-Mít lục hồ sơ, tìm việc khác, đại tá Pít quay về ban Hành động...
❀ ❀ ❀
[1] 1
[2] 2
[3] 3
[4] 4