"Tiểu hầu gia, người mau dậy đi, tới phiên chúng ta tuần tra rồi."
"Ta đang ở đâu thế này?"
Tần Hổ mơ mơ màng màng ngồi dậy, thấy trên người lành lạnh, bên ngoài gió rít vù vù, trong lòng lấy làm kỳ quái.
"Ai nha tiểu hầu gia, sao người lại lú lẫn thế, chúng ta đang ở trong quân doanh đây. Giờ này đến phiên hai ta gác, không dậy nữa là bị quân pháp xử trí đấy, lão hầu gia giờ có muốn cũng chẳng che chở nổi người đâu."
"Cái gì?"
Tần Hổ mở bừng mắt nhìn, chỉ thấy mình đang ở trong một cái lều, trước mặt là một tên lính mặc giáp da.
Đang định há miệng hỏi gì đó thì đột nhiên đầu đau như búa bổ, một luồng tin tức khổng lồ tràn vào óc, mấy giây sau hắn biết mình đã xuyên việt.
Hắn từ một chiến sĩ đặc chủng thời hiện đại, xuyên không vào thân một kẻ cũng tên Tần Hổ, là tiểu hầu gia đứng đầu Thất Đại Ác Thiếu kinh thành!
Còn cái thời đại gọi là Đại triều Ngu này, trong lịch sử căn bản là không tồn tại.
Tổ tiên Tần Hổ là một trong Tứ Công hai mươi tám Hầu khai quốc Đại Ngu, ba tháng trước cha bệnh mất, Tần Hổ thế tập tước vị, trở thành tân Quán Quân Hầu.
Tần Hổ từ nhỏ bị cha mẹ nuông chiều hư, không thích đọc sách, không thích luyện võ, suốt ngày chơi bời, ăn chơi hưởng lạc, hoành hành ngang ngược khắp kinh thành.
Lớn lên, nhà muốn hắn thâu tâm lại, bèn định một mối hôn sự, nữ phương là tiểu thư nhà Trần Quốc Công, tên gọi Trần Nhược Ly, danh môn khuê tú, vẻ ngoài thanh tú mà trong tâm sáng suốt.
Tên Tần Hổ này với người khác thì cùng hung cực ác, nhưng lại riêng với vị hôn thê xinh đẹp như hoa này thì trăm chiều trăm thuận, coi như trân bảo.
Thế nhưng mọi chuyện hết sức trớ trêu, lại xảy ra ngay trên thân vị Trần đại tiểu thư thanh mai trúc mã này.
Theo trí nhớ của Tần Hổ, hôm ấy hắn dẫn vị hôn thê vào cung tham bái Trường An Công Chúa đương triều, công chúa và Trần Nhược Ly từ nhỏ chơi thân, liền sắp xếp yến ẩm.
Nhưng sau đó Tần Hổ uống tới gãy đoạn, khi tỉnh lại, người đã ở trong chiếu ngục của Nội Vệ. Hắn bị tố say rượu trêu ghẹo công chúa, có ý đồ bất chính.
Điều quỷ dị hơn còn ở phía sau, Trần Nhược Ly lại dâng sớ đàn hặc vị hôn phu Tần Hổ bảy mươi hai tội bất pháp, từng việc từng việc đều có bằng có chứng.
Tần Hổ khi ấy như bị ngũ lôi oanh đỉnh, tuyệt nhiên không dám tin vào tai mình...
Thánh chỉ rất nhanh đã xuống, niệm tình tổ tiên Tần Hổ có công, tội chết có thể miễn, tội sống khó thoát, sung phát tới U Châu, ra trước quân hiệu lực, giữ lại tước vị, dĩ quan hậu hiệu.
Nhưng sau khi tới U Châu, hắn rất nhanh đã bị sắp xếp ra tiền tuyến – tới trướng tiên phong nghe dùng.
Những chuyện này sau khi chạy qua một lượt trong đầu Tần Hổ, về cơ bản hắn đã nghĩ thông suốt, đây hẳn là một cái bẫy.
Bởi vì Trần Quốc Công sớm đã muốn cùng hắn từ hôn.
Nhà Tần và nhà Trần vốn dĩ là liên hôn chính trị, hai nhà đều muốn làm mạnh làm lớn, nhưng sau này Tần Hổ ngoài là một tên duy khố, gần như vô dụng, có thể nói đã ném sạch mặt mũi của phủ Quán Quân Hầu.
Phải biết rằng, các đời Quán Quân Hầu đều là anh hùng nhân vật, trong quân có sức ảnh hưởng không gì so sánh nổi, vậy mà riêng tới đời này, lại ra một phế vật căn bản chưa từng ra chiến trường.
Lão hầu gia còn sống, Trần Quốc Công còn nể mặt, lão hầu gia chết rồi, Trần Quốc Công trở mặt vô tình, lại diễn ra một màn linh đường từ hôn.
Thế nhưng Tần Hổ yêu Trần Nhược Ly sâu đậm, sống chết không chịu, còn Trần Nhược Ly đối với hắn – tên ác thiếu này – thì đã sớm rất chán ghét.
Thế là một tràng chuyện chẳng lành, cứ thế mà ập xuống!
Còn như Trường An Công Chúa ấy à, thì càng đơn giản hơn, nàng là biểu muội của đường huynh Tần Hổ, chỉ cần Tần Hổ chết đi, tài sản khổng lồ của phủ Quán Quân Hầu, đương nhiên sẽ rơi cả vào tay vị đường huynh này.
Mấy thế lực này, các thủ kỳ nhu, hàng tạ một hơi, cứ thế nhanh chóng liên hiệp lại với nhau...
Quả nhiên, nhất nhập hầu môn thâm tự hải, kẻ muốn hắn chết, thật là không ít.
"Tần An, ngươi nói xem chúng ta tìm chỗ nào khuất gió được không?"
Dưới ánh trăng sáng tỏ chiếu rọi, gió bấc thô bạo mang theo tiếng rít chói tai, lướt qua cánh đồng trống trải, thổi mấy ngọn đuốc chập chờn lúc tỏ lúc mờ, lại càng như vô số lưỡi dao bay cứa rách da thịt con người.
"Không được đâu tiểu hầu gia, sẽ bị quân pháp xử trí mất."
Tần Hổ và Tần An rụt đầu rụt cổ dầm gió, từ trong doanh trại chạy ra, giẫm lên tuyết dày chạy về phía trước.
Tần An gầy yếu chỉ sơ sẩy một cái đã bị trận gió lớn thổi lật ngửa.
Hai tên lính canh đổi phiên thấy bọn họ ra ngoài, nhìn nhau cười nham hiểm, vốc hai nắm tuyết dập tắt đống lửa sưởi ấm, rồi chui tọt vào lều.
Mẹ nó, đến cả thằng lính quèn cũng bị mua chuộc, muốn rét chết lão tử đây!
Đây là một doanh trại quy mô rất nhỏ, chừng hai mươi cái lều, chung quanh lấy xe ngựa vòng quanh, vòng ngoài đến cả cự mã lộc giác cũng không bố trí, phụ cận địa thế lại bằng phẳng, không hiểm yếu gì để giữ, vừa nhìn là biết không có ý định đóng quân lâu dài.
Theo trí nhớ kiếp trước của Tần Hổ, nơi này đóng quân chừng hai trăm người, bọn họ là doanh tiên phong của Chinh Bắc tướng quân Lý Cần triều Ngu.
Còn mục tiêu của hai vạn đại quân dưới trướng Lý Cần lần này là kẻ thù truyền kiếp nơi biên cảnh của triều Ngu, Liêu Đông quốc.
"Khụ khụ, tiểu hầu gia, ngài nói chúng ta còn sống mà về được không?" Tần An cả người co ro trên nền tuyết, môi và mặt đều thâm xanh, nói chuyện cũng chỉ còn hơi yếu ớt, như thể lúc nào cũng có thể chết.
Tần Hổ thầm thở dài, Tần An thuần tuý là bị mình làm liên luỵ, mà sự việc nếu cứ phát triển theo đà này, hai người bọn họ ắt chết không còn nghi ngờ gì.
Những kẻ muốn hắn chết, ở trên triều đình không đấu chết được hắn, thì ra tay ngay trong doanh trại, chơi trò hạ thủ đánh lén, đẩy hắn vào chỗ chết.
Nhưng Tần Hổ tuyệt đối không phải kẻ ngồi chờ chết, chuyện rành rành là bị người ta hãm hại như thế này, hắn không thể bỏ qua.
Đời người vốn dĩ là không ngừng giãy giụa kiếm sống, cứ chờ đấy, lão tử không chỉ phải sống tiếp, mà còn sẽ giết về kinh thành, tính sổ với các ngươi.
"Tần An, lúc chúng ta ra khỏi nhà, có mang theo bao nhiêu ngân phiếu?"
"Có ngân phiếu nào đâu ạ, trên người con chỉ có hai mươi lượng bạc thôi. Trên thánh chỉ nói rồi, chúng ta bị đày đi sung quân, gia sản bị niêm phong."
Tần An năm nay mới mười sáu tuổi, là thư đồng thiếp thân của Tần Hổ, người gầy gò yếu ớt, sớm đã không chịu nổi hành hạ, trông chỉ còn một hơi thở.
Thật ra Tần Hổ cũng có khá hơn gì đâu, mấy hôm nay doanh tiên phong ngày nào cũng hành quân ba mươi dặm, công việc phải làm là gặp núi mở đường gặp sông bắc cầu, đốn củi nhóm lửa, đào hào gánh nước, dựng doanh trại.
Mà hai tên da mỏng thịt mềm này, ngày ngày sống chung với mấy trăm gã côn đồ vai u thịt bắp thì tình trạng sẽ ra sao?
Khẳng định là làm việc mệt nhất, ăn cơm tệ nhất, chịu đòn đau nhất, hứng nhiều ức hiếp nhất...
Tần Hổ đoán chừng, cỗ thân xác trước của hắn rất có thể đã bị hành hạ đến sống dở chết dở.
Coi như cũng là tội đáng đời hắn đi.
Chỉ là nỗi khổ này, giờ đây bắt buộc hắn phải gánh vác, mà nếu gánh không nổi, hắn cũng sẽ chết.
"Đưa cho ta."
Tần Hổ đã nghĩ kỹ, trước hết hắn phải tìm cách giữ mạng cho Tần An, sau đó mới tính kế khác.
Mà muốn giữ mạng thực ra cũng không khó, cách đơn giản nhất chính là đút lót, tục ngữ nói "tài năng thông thần", cách này tuy cũ kỹ, nhưng trước sau vẫn hiệu quả.
Nhưng với tình cảnh hiện tại, hắn không thể nào đút lót quan to, vì chẳng ai dám nhúng vào hắn. Hơn nữa cũng không có tiền.
Cho nên trong đầu hắn nghĩ tới một người, bách phu trưởng Lý Hiếu Khôn.
Cũng chính là người đứng đầu của doanh tiên phong hiện giờ. Muốn xem nội dung chương mới nhất, xin mời tải xuống, không quảng cáo, đọc miễn phí nội dung chương mới nhất.
.