Khu nhà ta sống thật nhỏ bé, bởi cư dân vỏn vẹn chỉ có mỗi mẹ nàng. Chắc hẳn bà cũng đã kể với nàng rằng, do bị cha mẹ bỏ lại trong cảnh túng thiếu, bà đã chọn lui về xứ Wales để thắt lưng buộc bụng. Chính tại nơi đó, tình bạn của chúng ta đã bắt đầu. Khi ấy Isobel vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Tuy bản thân cũng khá ưa nhìn và duyên dáng (nói nhỏ thôi nhé), bà ấy chưa bao giờ sở hữu nổi một phần trăm nhan sắc hay tài năng của ta cả. Isabel đã từng được ngao du thiên hạ. Bà ấy đã trải qua hai năm tại một trong những trường nội trú danh giá nhất London; đã dành trọn một tuần ở Bath và từng dùng bữa tối một đêm tại Southampton.
“Hãy coi chừng, Laura của ta ơi (bà ấy thường bảo), hãy coi chừng những phù hoa nhạt nhẽo và lối sống buông thả phù phiếm của chốn đô thành nước Anh; hãy coi chừng những xa xỉ vô nghĩa ở Bath và lũ cá hôi hám ở Southampton.”
“Than ôi! (ta thốt lên) làm sao ta tránh khỏi những tai ương mà đến cả cơ hội chạm mặt còn chẳng có? Làm gì có chuyện ta được nếm trải sự buông thả của London, sự xa xỉ của Bath, hay lũ cá hôi hám của Southampton cơ chứ? Một kẻ như ta vốn định sẵn phải chôn vùi những tháng ngày thanh xuân và nhan sắc của mình trong một túp lều khiêm tốn ở Thung lũng Uske này.”
À, lúc đó ta đâu ngờ mình lại được định đoạt phải sớm rời bỏ túp lều khiêm tốn ấy để lao vào những thú vui dối lừa của thế gian.
Tạm biệt.
Laura.