Nghìn Lẻ Một Đêm (Toàn tập)

Lượt đọc: 544 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHUYỆN NGƯỜI CHỢT TỈNH GIẤC MƠ (tt)

❊ ❊ ❊

Chàng đến trước điện, viên quan canh cổng biết chàng vẫn được phép tự do ra vào cung cấm, liền mở cổng. Chàng bước vào, một tay đưa khăn che mặt để giấu những giọt nước mắt giả, tay kia đấm ngực thùm thụp, miệng kêu như thể đang cơn đau đớn lắm.

Hoàng đế vốn quen nhìn Abu Hatxan với khuôn mặt luôn luôn tươi cười, làm cho người khác cũng vui lây, rất ngạc nhiên thấy anh chàng xuất hiện trong tình trạng âu sầu dường ấy. Vua ngừng việc cơ mật đang bàn với các quan, để hỏi chàng do đâu đau khổ vậy.

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, – Abu Hatxan vừa giọt vắn giọt dài vừa đáp – không thể có tai họa nào đau đớn hơn tai họa đang áp xuống đầu tôi đây. cầu xin Thượng đế phù hộ Người sống lâu trên ngai vàng đầy vinh quang! Nuzatun Aouađat, mà Người đoái thương cho phép tôi được lấy làm vợ, tưởng để cùng nhau sống đến lúc đầu bạc răng long, hỡi ôi…

Thốt lên như vậy rồi, Abu Hatxan giả bộ mình quá nghẹn ngào, không tài nào nói nên lời nữa, và òa ra khóc.

Hoàng đế hiểu, chàng đến báo tin vợ đã mất. Nhà vua tỏ ra cực kì xúc động.

- Xin Thượng đế hãy rủ lòng thương xót cô bé ấy! Vua nói với giọng bồi hồi thương cảm. – Nó là một nô tì tốt, hoàng hậu và ta ban cho ngươi, cốt để cho ngươi thỏa lòng mong ước. Quả thật nó đáng được sống lâu hơn.

Nước mắt bất giác rưng rưng, vua buộc phải lấy khăn tay thấm.

Nỗi đau khổ của Abu Hatxan và những giọt nước mắt của hoàng đế làm cho tể tướng Giafa và các vị đại thần cũng mủi lòng. Họ đều khóc cho Nuzatun Aouađat chẳng may bạc phận, trong khi nàng nằm giả chết ở nhà thì đang hết sức sốt ruột không rõ chồng có làm nên chuyện hay không. Hoàng đế cũng có cùng ý nghĩ về anh chồng như hoàng hậu về cô vợ. Vua cho rằng chính chàng gây nên cái chết của cô:

- Đồ khốn nạn! – Vua nói, giọng bất bình – Có phải tại mày đối xử quá tàn tệ cho nên vợ mày chết hay không? Hừ, ta còn lạ gì? Lẽ ra, ít nhất mày cũng phải nể mặt hoàng hậu, người thương yêu nó hơn tất cả mọi nô tì khác của bà, và đã chịu dứt nó ra ban cho mày lấy làm vợ. Ấy thế mà mày tỏ lòng biết ơn hoàng hậu như vậy đó!

Abu Hatxan giả vờ khóc thảm thiết hơn:

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, làm sao bệ hạ lại có thể thoáng có ý nghĩ rằng Abu Hatxan này mà Người đã ban cho biết bao ân huệ, của cải cùng bao nhiêu vinh dự mà kẻ này không bao giờ dám mơ ước, lại có thể vong ân bội nghĩa đến thế ư? Tôi yêu nàng Nuzatun Aouađat hôn thê của tôi vì đội ơn hoàng đế và còn vì biết bao nhiêu phẩm giá tốt đẹp khác của nàng. Đó là nguyên nhân khiến kẻ này luôn luôn quyến luyến, trìu mến thương yêu. Nhưng, tâu hoàng đế, số phận nàng như vậy. Thượng đế không muốn cho tôi được hưởng dài lâu hơn nữa hạnh phúc mà chính bệ hạ và hoàng hậu đã ban cho.

Tóm lại, Abu Hatxan giả bộ đau thương và phiền não giỏi đến mức hoàng đế, vốn chưa bao giờ nghe có chuyện hai vợ chồng bất hòa, đâm tin lời chàng vừa nói, và cho là chàng thật sự chân thành. Tiện thể có viên quan coi kho tàng ở đấy, vua sai y vào kho lấy cho Abu Hatxan một túi đựng năm trăm đồng tiền vàng cùng một tấm gấm. Abu Hatxan vội quỳ xuống dưới chân vua để biểu lộ lòng cảm kích, và tạ ơn về tặng phẩm. Hoàng đế bảo chàng:

- Ngươi hãy đi theo quan coi kho. Tấm gấm dùng để phủ quan tài cho người quá cố, còn số tiền để làm ma chay cho xứng đáng với người vợ ngươi. Ta mong đợi ngươi biểu lộ tình yêu đối với vợ ngươi qua tang lễ này.

Abu Hatxan lạy chào mà không đáp, rồi lui ra. Chàng đi theo viên quan coi ngân khố. Và khi đã cầm được trong tay túi tiền cùng tấm gấm, chàng trở về nhà, tự lấy làm bằng lòng về việc mau chóng nghĩ ra cách kiếm tiền để vượt qua cơn khó khăn.

Nuzatun Aouađat rất mệt vì phải nằm bó giò lâu, không để cho chồng kịp nói. Vừa nghe tiếng chàng mở cửa, nàng đã vội chạy ra đón:

- Thế nào, – nàng nói – hoàng đế có dễ bị đánh lừa như hoàng hậu hay không?

Abu Hatxan đưa khoe vợ túi tiền và tấm gấm và nói đùa:

- Nàng coi đây, tôi sắm vai chàng trai âu sầu vì cái chết vờ của một bà vợ khỏe mạnh, cũng chẳng kém chi nàng than khóc hờ một đức ông chồng khỏe như vâm.

Tuy nhiên, Abu Hatxan biết trò bịp hai lần của vợ chồng mình không khỏi đưa lại những hậu quả. Bởi vậy, chàng cố cho vợ rõ trước tất cả những gì mà chàng nghĩ là có thể xảy đến, để hai người cùng làm cho ăn ý với nhau. Chàng nói thêm:

- Chúng ta càng lừa cho hoàng đế và hoàng hậu thêm phân vân, thì cuối cùng các vị càng thích thú. Có thể do hài lòng về việc giải trí đó mà ban thưởng thêm cho chúng ta chăng.

Ý kiến sau cùng này có sức nặng khích lệ họ đưa câu chuyện giả vờ này đi xa hết mức.

Mặc dù còn nhiều việc phải giải quyết với hội đồng cơ mật, hoàng đế sốt ruột muốn đến ngay cung hoàng hậu để chia buồn về việc cung nữ của bà vừa qua đời. Abu Hatxan vừa lui về được một chốc thì vua đứng dậy, hoãn phiên họp vào một ngày khác. Tể tướng và các đại thần liền cáo từ vua và lui về.

Các quan đi khỏi, hoàng đế bảo Mêrua, viên trưởng các hoạn nô trong cung, là người không bao giờ rời vua nửa bước, và lúc nào cũng có mặt ở tất cả các cuộc hội đồng:

- Hãy đi theo ta, cùng ta đến chia buồn với hoàng hậu về cái chết của Nuzatun Aouađat, nữ tì của bà!

Họ cùng đến tư cung của Zôbêít. Đến trước cung, vua mở hè cánh cửa và trông thấy hoàng hậu đang ngồi trên trường kỉ, vẻ rất buồn rầu, hai mắt còn đẫm lệ.

Vua bước vào tiến đến cạnh Zôbêít và nói:

- Hậu à, khỏi phải nói ta chân thành chia sẻ nỗi phiền muộn của hậu, bởi vì hậu chẳng còn lạ gì ta cùng thông cảm những gì làm hậu buồn phiền, cũng như cùng vui những gì làm hậu thích thú. Nhưng chúng ta đều là người trần, Thượng đế cho sống thì được sống, Thượng đế không muốn cho sống nữa thì phải chết thôi. Nuzatun Aouađat, nô tì trung thành của hậu, quả là có nhiều phẩm cách xứng đáng được hậu tin yêu, và ta rất tán thưởng việc hậu đãi nó sau khi nó qua đời. Tuy nhiên, xin hậu nhớ cho rằng, dù có tiếc thương đến đâu nó cũng không thể sống lại được nữa. Bởi vậy, nếu hậu nghe lời ta và thương yêu ta, thì xin hậu hãy khuây khỏa, hãy bảo trọng tấm thân ngàn vàng vì đó là tất cả hạnh phúc của ta.

Nếu hoàng hậu rung cảm trước tình cảm mặn nồng của vua qua lời khuyên giải ấy, thì bà rất đỗi ngạc nhiên nghe vua nói là Nuzatun Aouađat chết, điều mà bà không chút chờ đợi. Tin ấy làm bà kinh ngạc đến lặng người đi một chốc, bởi vì nó hoàn toàn trái ngược với tin bà vừa biết. Cuối cùng trấn tĩnh lại, bà đáp, giọng hãy còn ngạc nhiên:

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, em rất xúc động trước tình cảm đằm thắm Người dành cho em. Nhưng xin cho phép em được tâu rằng em không hiểu tí gì về tin Người nói đến cái chết của con nô tì của em. Nó hoàn toàn khỏe mạnh mà. Xin Thượng đế che chở cho Người và cho em! Nếu Người đang thấy em buồn, chính là bởi cái chết của Abu Hatxan, chồng nó, người được hoàng đế sủng ái, mà em cũng mến như Người mến nó, và nhờ có Người giới thiệu, thỉnh thoảng nó cũng đến mua vui cho cả em. Nhưng, tâu hoàng đế, em lấy làm lạ sao sau nhiều lần Người nói với em là Người rất thích có Abu Hatxan bên cạnh, thế mà nó vừa chết, Người đã tỏ ra dửng dưng và lãng quên nhanh đến vậy? Em càng ngạc nhiên hơn nữa khi thấy Người lại cho con nô tì của em chết chứ không phải là chồng nó.

Hoàng đế hoàn toàn tin chắc mình biết rõ cái chết của nô tì, và có căn cứ để tin như vậy lắm bởi chính vua mắt thấy tai nghe, liền phá ra cười và nhún vai khi nghe hoàng hậu nói. Vua quay lại hỏi viên hoạn nô:

- Mêrua, ngươi nghĩ sao về ý kiến của hoàng hậu? Có đúng là các bà đôi khi có những sự đãng trí lạ kì? Bởi vì, nói gọn lại, chính ngươi cũng vừa được mắt thấy tai nghe như lời ta đó thôi.

Rồi quay lại hoàng hậu, vua nói tiếp:

- Xin bà thôi đừng khóc cho Abu Hatxan nữa, nó khỏe mạnh mà. Xin hãy thương khóc con nô tì thân thiết của hậu vừa lúc nãy đây, chồng nó vừa đến cung ta, khóc lóc sầu não trông đến thương hại, báo cho ta biết vợ nó đã qua đời. Ta đã sai cho nó năm trăm đồng vàng và một tấm gấm để an ủi và giúp nó làm ma cho vợ. Lão Mêrua kia đã chứng kiến tất cả, y có thể tâu với hậu đúng hệt như lời ta nói.

Hoàng hậu không tin vua nói chuyện nghiêm trang mà cho là vua muốn trêu mình. Bà đáp:

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, cho dù Người thích đùa cợt, em vẫn tâu với Người bây giờ không phải là lúc làm như vậy! Điều em vừa thưa là cực kì nghiêm chỉnh. Không có chuyện con nô tì của em mất, mà là Abu Hatxan, chồng nó, mà em đang thương hại, và em nghĩ Người cũng thương hại nó như em.

- Còn ta, thưa bà, – hoàng đế lại nói, giọng cực kì nghiêm trang – ta hoàn toàn không đùa cợt mà nói: bà nhầm rồi. Chính Nuzatun Aouađat mới chết, còn Abu Hatxan thì còn sống và rất khỏe mạnh.

Câu nói khô khan của hoàng đế chạm lòng tự ái của Zôbêít. Bà nghiêm giọng đáp:

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, cầu xin Thượng đế chớ để bệ hạ nhầm lẫn lâu như vậy! Bệ hạ làm em nghĩ rằng, ngọc thể đang không được bình thường. Xin cho phép em được lặp lại một lần nữa rằng chính Abu Hatxan mới chết, còn Nuzatun Aouađat nô tì của em thì đang khỏe mạnh. Nó vừa ra khỏi đây chưa được hơn một giờ đồng hồ. Nó đến đây sầu não, điệu bộ thảm thương đến mức làm em sa nước mắt, cho dù chưa kịp nghe nó vừa nức nở vừa thưa việc gì xảy ra khiến nó buồn phiền. Tất cả bọn hầu ở đây đều cùng sa nước mắt như em, chúng nó có thể quả quyết và chứng thực với Người chuyện đó. Chúng nó cũng có thể tâu Người rằng em vừa ban cho con bé năm trăm đồng tiền vàng cùng một tấm gấm. Nỗi đau khổ mà Người nhận thấy ở mặt em khi Người vào đây là do cái chết của chồng nó cũng như do vẻ mặt thiểu não của nó gây nên. Em đang định đến chia buồn với Người, thì vừa lúc Người đến.

Nghe Zôbêít nói, hoàng đế phá ra cười ha hả:

- Thật đúng là một sự ngoan cố kì lạ, thưa bà. Còn tôi thì tôi xin nói – lấy lại nghiêm trang, vua tiếp – rằng chính Nuzatun Aouađat là người chết.

- Không, tâu hoàng đế, người chết chính là Abu Hatxan, – hoàng hậu cãi lại ngay lập tức, vẻ cũng không kém phần trang nghiêm – Người không thể làm cho em nhầm lẫn được đâu.

Hoàng đế nổi nóng. Vua ngồi xuống trường kỉ khá xa hoàng hậu, và bảo Mêrua:

- Ngươi hãy đi xem thử ai là người mới chết, rồi về trình ta rõ ngay tức khắc. Mặc dù ta cầm chắc Nuzatun Aouađat vừa chết, ta thà dùng cách này hơn là cứ phân vân mãi về một điều ta đã hoàn toàn nắm vững.

Hoàng đế vừa dứt lời, Mêrua đã ra đi. Vua quay lại nói tiếp với Zôbêít:

- Lát nữa sẽ thấy, bà và tôi ai có lí.

- Em thì em tin rằng lẽ phải thuộc về em, rồi tự Người sẽ thấy chính Abu Hatxan mới là người chết, đúng như lời em nói.

- Còn ta, ta quả quyết người mới chết là Nuzatun Aouađat, đến mức đánh cuộc với hậu bất cứ thứ gì hậu muốn, rằng con bé ấy không còn nữa, còn Abu Hatxan vẫn khỏe mạnh.

- Xin Người đừng tưởng nói vậy thì em tin, em nhận lời đánh cuộc. – Hậu cãi lại – Em chắc chắn về cái chết của Abu Hatxan đến mức em có thể đặt cuộc thứ gì quý báu nhất mà Người muốn, đổi lấy bất cứ vật gì ít giá trị nhất cũng được. Người đã biết rõ em có những gì và em thích thứ gì hơn cả, vậy xin tùy Người cứ chọn đi và đề nghị. Em sẽ chấp nhận, cho dù kết quả đối với em thế nào chăng nữa.

Hoàng đế nghe vậy liền nói:

- Đã thế thì ta cược Vườn Ngự uyển của ta đổi lấy Cung Hội họa của bà, hai thứ cùng giá trị ngang nhau.

Zôbêít đáp:

- Cái chính không phải ở chỗ cái Vườn Ngự uyển của hoàng đế quý hơn Cung của em hay không, chúng ta không bàn về chuyện ấy. Cái chính là Người đã lựa chọn thứ em thích hơn cả, đổi lấy một thứ mà Người thích, em chấp nhận. Thế là chúng ta đồng ý đánh cược nhé. Xin Thượng đế chứng giám, em chẳng dám nuốt lời! Hoàng đế cũng thề như vậy, và hai người cùng im lặng, chờ Mêrua trở về xem sao.

Trong khi hoàng đế cùng hoàng hậu sôi nổi cãi nhau về việc giữa Abu Hatxan và Nuzatun Aouađat ai mới đúng là người chết, thì Abu Hatxan đã dự kiến được thế nào vua và hoàng hậu cũng tranh cãi về việc đó cho nên rất chú ý theo dõi xem điều gì sẽ xảy ra. Đang ngồi bàn bạc với vợ trong nhà, nhìn qua bức mành thấy Mêrua từ xa đi lại, chàng vội bảo vợ hãy mau mau giả làm người chết một lần nữa, như đã thỏa thuận, và chớ để mất thời giờ.

Quả nhiên, thời gian gấp rút, tất cả những gì Abu Hatxan có thể kịp làm, là bọc vợ lại, đặt nằm xuống rồi phủ tấm gấm hoàng đế vừa ban cho lên trên. Sau đó chàng mở cửa, và mặt mày sầu não, khăn tay bưng mắt, đến ngồi ở phía đầu người quá cố giả vờ.

Vừa xong, thì Mêrua đã bước vào nhà. Cảnh tang tóc vừa nhìn thấy đã làm cho y vui ngầm, khi nghĩ đến điều hoàng đế giao phó. Vừa trông thấy y, Abu Hatxan đã bước ra kính cẩn hôn tay y, rồi thở dài não nuột:

- Thưa ngài, ngài đến thăm giữa lúc tôi đang hết sức đau buồn chưa từng có vì cái tang nhà tôi, Nuzatun Aouađat, người mà ngài đã từng hạ cố ban thưởng cho nhiều lần.

Nghe nói, Mêrua xúc động, và cũng không cầm được vài giọt nước mắt tiếc thương người quá cố. Y khẽ kéo tấm gấm phủ để xem mặt người chết, và đặt lại ngay sau khi nhìn thoáng qua:

- Trên trời chỉ có một Thượng đế mà thôi. – Y thở dài nói – Tất cả chúng ta đều phải tuân phục ý muốn của Người; đã là người trần thì chúng ta ai chẳng có lúc trở về cõi bên kia. Nuzatun Aouađat em gái hiền của ta ơi, số phận cô ngắn ngủi quá. cầu xin Thượng thế thương xót vong hồn cô!

Y quay lại phía Abu Hatxan, đang òa ra khóc, và nói tiếp:

- Chẳng phải không có lí do khi người ta bảo rằng đàn bà có những lúc đãng trí không thể nào tha thứ được. Hoàng hậu Zôbêít chủ nhân của ta thông minh như vậy đấy, thế mà cũng lâm vào trường hợp này. Bà muốn quả quyết với hoàng đế rằng chính anh chứ không phải vợ anh vừa mất, và hoàng đế đã tìm đủ mọi cách và hết sức nghiêm trang làm cho bà tin điều ngược lại. Thế mà vẫn không sao thuyết phục được bà. Ngài còn đưa tôi ra làm nhân chứng để xác nhận sự thật này, bởi vì, như anh đã biết, tôi có mặt lúc anh đến báo tin buồn cho hoàng đế. Mặc dù vậy cũng chẳng có kết quả gì hơn. Hai vị đều khăng khăng những điều trái ngược có lẽ chẳng bao giờ đi đến kết thúc, nếu hoàng đế không nghĩ ra cách sai tôi tới thăm anh để hiểu rõ sự thật hơn nữa, và lấy đó thuyết phục hoàng hậu. Nhưng tôi vẫn lo không thành công. Vì đàn bà mỗi khi đã có định kiến về một việc gì thì dù ta có tìm phương sách nào đi nữa cũng không thể làm cho họ bớt cố chấp mà nhìn nhận lẽ phải.

- Cầu mong Thượng đế phù hộ Đấng thống lĩnh các tín đồ luôn luôn sáng suốt, anh minh! – Abu Hatxan lại nói, nước mắt vẫn rơi lã chã và giọng vẫn nghẹn ngào – Ngài đã thấy tận mắt sự tình, tôi đâu dám tâu sai với hoàng đế. Lạy Trời, giá mà tôi có được cái may là không phải đến báo với Người một tin buồn rất đau xót đến như vậy! Than ôi! Làm sao có thể diễn tả nổi sự tổn thất không có gì bù đắp được này của tôi?

- Quả đúng như vậy, – Mêrua nói – ta có thể bảo đảm với bạn rằng ta cảm thông sâu sắc nỗi buồn của bạn. Nhưng xin hãy kiềm chế, chớ có bi thương quá đỗi. Rất tiếc là ta phải từ giã bạn để tâu lại với hoàng đế, nhưng xin chớ đưa linh cữu đi trước khi ta trở lại, vì ta muốn tham dự lễ mai táng và cầu nguyện cho cô em gái của ta.

Mêrua ra về, Abu Hatxan tiễn đến cổng, còn tạ từ là mình không đáng được vinh dự quan trưởng hoạn nô đến dự lễ tang. Sợ Mêrua nhỡ có quay lại bảo thêm điều gì, chàng đứng nhìn theo một lúc cho đến khi y đi khá xa mới trở vào nhà, tháo cho vợ những thứ đang cuộn chặt người nàng.

- Ấy thế là thêm một màn kịch mới nữa nhưng ta tin rằng đấy chưa phải là màn cuối cùng. Chắc hẳn hoàng hậu chẳng chịu nghe lời Mêrua tâu trình đâu. Ngược lại bà có quá nhiều lí do vững chắc để không tin lời y. Vậy chúng ta phải chờ một sự kiện mới nữa.

Trong khi chàng nói, Nuzatun Aouađat đã kịp mặc lại áo quần, hai vợ chồng lại đến ngồi trên ghế dài, cạnh bức mành, để quan sát việc gì sẽ xảy ra.

Trong lúc ấy Mêrua về đến cung hoàng hậu. Vừa bước vào y vừa vỗ tay cười, như thể một người đang có tin vui muốn báo. Đương nhiên hoàng đế đang sốt ruột. Vua muốn mau chóng làm sáng tỏ vụ này; hơn nữa còn bị chạm tự ái bởi lời thách thức của hoàng hậu. Vì vậy, vừa trông thấy Mêrua, vua đã quát:

- Tên nô lệ khốn khổ! Bây giờ có phải lúc cười đâu? Sao mày im thin thít thế! Hãy mạnh dạn nói đi. Ai chết, thằng chồng hay con vợ nào?

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, – Mêrua vội lấy lại vẻ nghiêm trang và đáp – quả là Nuzatun Aouađat chết, còn Abu Hatxan thì vẫn âu sầu như lúc nãy khi nó đến tâu Người.

Không để cho Mêrua kịp nói tiếp, hoàng đế ngắt lời: “Tin hay quá”, và cất tiếng cười ha hả.

- Một lát trước đây, – vua nói – hoàng hậu, chủ nhân của ngươi, còn sở hữu Cung Hội họa, bây giờ nó đã trở thành sở hữu của ta rồi. Lúc ngươi đi, chúng ta đã đánh cược cái Cung ấy đổi lấy cái Vườn Ngự uyển của ta. Thế là ngươi mang đến cho ta một điều thú vị lớn, ta sẽ nhớ trọng thưởng ngươi. Nhưng thôi, gác việc ấy lại, hãy kể cho nghe chi tiết những gì ngươi trông thấy.

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, – Mêrua kể – vừa đến nhà Abu Hatxan, tôi vào luôn phòng hắn ta, bỏ ngỏ. Tôi thấy hắn ta đang rất sầu não và than khóc người vợ vừa mới qua đời. Hắn ngồi ở đằng đầu người quá cố, thi hài đặt chính giữa nhà, chân quay về hướng thánh địa La Mếchcơ, và trên phủ tấm gấm mà hồi nãy Người vừa ban cho hắn. Sau khi ngỏ lời chia buồn tôi đến gần, nhấc tấm gấm ở phía đằng đầu và nhận ra đúng là Nuzatun Aouađat. Mặt cô ta phù lên nom khác hẳn. Tôi cố sức khuyên giải Abu Hatxan. Trước khi ra về, tôi có dặn hắn ta rằng tôi muốn tham dự lễ mai táng, xin hãy chờ, chớ có mang thi hài đi trước khi tôi quay trở lại. Tâu bệ hạ, đấy là tất cả những gì tôi có thể tường trình về việc thi hành lệnh truyền của Người.

Mêrua dứt lời, hoàng đế cười thỏa thuê:

- Ta có đòi hỏi ngươi làm gì hơn thế đâu. Ta rất hài lòng về sự chuẩn xác của ngươi.

Rồi quay về phía hoàng hậu, vua nói:.

- Nào, thưa bà, bà có gì nói thêm về một thực tế hiển nhiên như vậy không? Bà đã tin rằng Nuzatun Aouađat vẫn còn sống và Abu Hatxan thì đã chết, hay là vẫn không chịu thừa nhận rằng bà đã thua cuộc? Hoàng hậu Zôbêít hoàn toàn không tin Mêrua nói đúng sự thật. Bà nói:

- Bệ hạ nghĩ rằng em tin lời tên nô lệ kia ư? Nó là một đứa xấc láo không hiểu nổi điều mình nói ra. Em không đui mù cũng chẳng ngớ ngẩn. Chính mắt em nhìn thấy Nuzatun Aouađat cực kì ảo não. Chính em hỏi chuyện nó, và nghe rõ chính miệng nó nói chồng nó vừa qua đời.

- Tâu hoàng hậu, – Mêrua nói – tôi xin lấy những gì là thiêng liêng nhất trong đời tôi mà thề rằng Nuzatun Aouađat đã chết và Abu Hatxan còn sống.

- Mày nói dối, tên nô lệ hèn hạ đáng khinh kia! – Zôbêít giận dữ quát – Lát nữa ta sẽ làm cho mày trơ mắt ếch ra.

Lập tức bà vỗ tay gọi, bọn người hầu đến ngay rất đông. Bà bảo:

- Chúng mày hãy vào tất cả đây, và nói ta nghe sự thật. Ai là người vừa đến nói chuyện với ta lúc nãy, một chốc trước khi Đấng thống lĩnh các tín đồ tới? Tất cả cung nhân đều đáp ấy là cô Nuzatun Aouađat tội nghiệp đang rầu rĩ. Bà lại hỏi người giữ kho tàng của mình:

- Còn cô, ta đã ra lệnh cho cô làm gì trước khi nó ra về?

- Thưa bà, theo lệnh của bà truyền, em đã lấy cho Nuzatun Aouađat một cái túi đựng năm trăm đồng tiền vàng cùng một tấm gấm, và chị ấy đã nhận đủ mang đi.

Thế là hoàng hậu quay lại nói với Mêrua, vẻ cực kì phẫn nộ:

- Thế nào, tên khốn nạn, tên nô lệ lếu láo, mày nói sao khi nghe những lời vừa rồi? Bây giờ mày cho rằng ta nên tin ai, ta nên nghe mày hay nên nghe lời cô giữ kho của ta, của các cung nữ khác và của bản thân ta nữa?

Mêrua không thiếu lí lẽ cãi lại hoàng hậu. Nhưng sợ còn làm bà nổi nóng thêm nữa, y đành đánh con bài nhịn, im thin thít, mặc dù với những chứng cớ y có được, trong lòng y vẫn quả quyết chính Nuzatun Aouađat mới đúng là người chết.

Trong khi hoàng hậu dồn dập truy Mêrua, hoàng đế lắng nghe những chứng cớ hai bên cùng đưa ra, bên nào cũng cho mình là phải. Vua vẫn tin điều trái ngược với hoàng hậu, vì không những tự mình đã nói chuyện với Abu Hatxan, mà còn vì có thêm những bằng chứng Mêrua vừa mang lại. Vua cười thích thú khi thấy bà nổi nóng đến vậy với viên trưởng hoạn nô. Vua nói với Zôbêít:

- Bà ạ, tôi lặp lại một lần nữa câu nói không biết của ai, rằng phụ nữ thỉnh thoảng có những cơn đãng trí. Xin phép bà cho tôi nói chính bà đang chứng minh câu nói đó là đúng. Mêrua vừa từ nhà Abu Hatxan đến đây ngay tức thì, nó tâu với bà là tự mắt nó trông thấy Nuzatun Aouađat chết nằm ở giữa nhà, còn Abu Hatxan sống ngồi bên cạnh người quá cố. Thế mà bất chấp bằng chứng của nó, bằng chứng không thể nào bài bác một cách thỏa đáng, bà vẫn một mực không tin. Đó là điều tôi không thể nào hiểu nổi.

Zôbêít vẫn không chịu:

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, – bà nói – xin bệ hạ tha thứ cho nếu em tỏ ý nghi ngờ Người. Em thấy rõ Người hiệp đồng với Mêrua cố làm cho em buồn bực đến mức không thể kiên nhẫn được nữa. Em nhận ra lời Mêrua tâu Người vừa rồi là một lời tâu đã được bàn trước, xin phép bệ hạ cho phép em cũng được cử một người nào đó của em đến nhà Abu Hatxan xem có đúng là em nhầm hay không.

Được hoàng đế đồng ý, hoàng hậu cử bà vú nuôi của mình đi làm nhiệm vụ quan trọng đó. Đó là một người đàn bà cao tuổi, đã từng sống với Zôbêít từ ngày bà còn thơ ấu, vừa lúc ấy cũng đang có mặt trong phòng cùng các cung nữ khác. Zôbêít nói với bà:

- Vú già ơi, vú hãy đến nhà Abu Hatxan, hay đúng hơn là đến nhà Nuzatun Aouađat, bởi vì Abu Hatxan đã chết. Vú đã thấy rồi đó, cuộc tranh cãi giữa tôi với Đấng thống lĩnh các tín đồ và Mêrua. Chẳng cần phải nói với vú nhiều hơn nữa. Vú hãy vì tôi làm sáng tỏ mọi sự, nếu vú mang tin tốt về, thì sẽ có tặng thưởng cho vú. Vú hãy đi nhanh lên, và trở lại đây ngay tức khắc!

Bà vú già ra đi. Hoàng đế lòng rất vui, vì đang khoái chí thấy hoàng hậu lâm vào cảnh bối rối, nhưng Mêrua lại cực kì buồn rầu thấy hoàng hậu nổi trận lôi đình đối với mình ghê như vậy. Y muốn tìm cách làm cho bà nguôi giận, và làm sao cho cả hoàng đế cùng hoàng hậu đều hài lòng. Bởi vậy, y rất mừng khi thấy hoàng hậu quyết định sai bà vú già đến nhà Abu Hatxan. Y hoàn toàn tin chắc là lời vú về trình sẽ ăn khớp với lời tâu của y, và qua đó mà thanh minh cho y, làm cho y vẫn được lòng của hoàng hậu.

Trong thời gian ấy, Abu Hatxan vẫn ngồi canh vợ sau bức mành. Vừa trông thấy bà vú nuôi từ xa, chàng biết ngay rằng đó là một sứ giả của Zôbêít. Chàng vội gọi vợ, và chẳng mảy may cần phải tính toán xem nên làm gì, chàng nói:

- Kìa, bà vú già của hoàng hậu đang đến tìm hiểu sự thật kia, bây giờ đến lượt tôi giả chết một lần nữa.

Mọi việc đã sắp đặt sẵn. Nuzatun Aouađat mau chóng cuộn vải vào người Abu Hatxan, ném tấm gấm Zôbêít vừa cho đắp lên, rồi đặt chiếc khăn đội đầu lên mặt chồng. Bà vú già sốt sắng vì nhiệm vụ, rảo bước khá gấp. Vào trong nhà, bà trông thấy Nuzatun Aouađat ngồi ở đằng đầu Abu Hatxan, tóc rối bù, nước mắt ròng ròng, miệng khóc than, còn tay thì vả vào má và đấm ngực thùm thụp.

Bà đến gần người vợ góa hờ và nói, vẻ mặt rất buồn bã:

- Cô Nuzatun Aouađat thân mến, không phải già này đến đây để quấy rầy cô đang lúc cô đau khổ hoặc ngăn cản cô chớ nên khóc thương người chồng mà cô từng thương yêu biết mấy.

- Ô mẹ hiền của con ơi, – người vợ góa giả thảm thiết ngắt lời bà – mẹ thấy đấy, hôm nay con khốn khổ và bất hạnh biết chừng nào vì anh Abu Hatxan thân yêu của con không còn nữa, anh Abu Hatxan mà hoàng hậu Zôbêít, chủ nhân yêu quý của con cũng như mẹ, đã cùng Đấng thống lĩnh các tín đồ cho con được lấy làm chồng. Ôi Abu Hatxan anh ơi! Em đã làm gì khiến anh nỡ bỏ em ra đi đột ngột vậy? Có phải em bao giờ cũng chiều chuộng, cũng làm theo ý muốn của anh hơn là ý em sao? Than ôi! Thân phận con Nuzatun Aouađat đáng thương này rồi sẽ ra sao?

Bà vú già cực kì ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh trái ngược với điều viên trưởng hoạn nô tâu cùng hoàng đế.

Bà đưa hai tay lên trời mà kêu:

- Thằng mọi đen Mêrua kia thật đáng cho trời đánh thánh vật, bởi đã gây nên sự bất hòa nghiêm trọng giữa bà chủ hiền từ của ta với Đấng thống lĩnh các tín đồ, bằng một sự dối trá quá quắt. Con ạ, – bà nói với Nuzatun Aouađat – già phải nói thật cho con biết sự độc ác và trí trá của tên Mêrua xấu xa ấy, hắn đã cả gan quả quyết một cách vô liêm sỉ với chủ nhân chúng ta, rằng con đã qua đời còn Abu Hatxan thì còn sống!

- Hỡi ôi, thưa mẹ hiền từ của con, – Nuzatun Aouađat vội thốt lên – giá mà Trời cho được như vậy! Thì con đã không phải đau khổ như mẹ thấy đây, con đã không phải thương khóc một người chồng xiết bao yêu quý.

Nói xong những lời ấy, nàng khóc như mưa, và càng cất cao giọng than vãn, càng tỏ vẻ sầu não hơn nữa. Bà vú già xúc động vì những giọt nước mắt của người vợ, đến ngồi cạnh cô, và cũng tuôn nước mắt. Bất giác bà xích lại gần đầu của Abu Hatxan, và nhấc chiếc khăn lên một tí để lộ mặt cho bà nhận xem ai:

- Ôi cậu Abu Hatxan đáng thương! – Bà vội đắp mặt người chết lại ngay – Già cầu xin Thượng đế thương xót vong linh cậu. Thôi từ biệt, con gái yêu của già, giá được phép ngồi đây với con lâu hơn nữa, thì già rất vui lòng, nhưng già không thể nấn ná, bổn phận của già mau mau trở về giải thoát cho nữ chủ nhân của chúng ta khỏi nỗi âu lo phiền muộn mà thằng mọi đen xấu xa này đã gây nên bằng một sự dối trá vô liêm sỉ. Ai lại như nó, dám quả quyết và thề thốt rằng con đã qua đời.

Bà vú già vừa ra khỏi và khép cửa lại, Nuzatun Aouađat tin chắc bà không quay trở lại vì mải vội về gặp hoàng hậu, liền lau nước mắt, tháo gỡ cho chồng vải vóc cuộn quanh người, rồi cả hai lại đến ngồi vào chỗ cũ trên trường kỉ, sát bức mành, bình thản chờ đợi trò đùa này kết thúc, và để sẵn sàng xoay xở, nếu có việc gì rối rắm nữa sẽ xảy ra.

Trong khi đó, mặc dù cao tuổi, bà vú già quay trở lại còn rảo bước nhanh hơn cả lúc tới đây. Nỗi vui được báo cho hoàng hậu tin hay, cộng với niềm hi vọng được trọng thưởng thúc đẩy bà đi nhanh. Bước vào phòng hoàng hậu, miệng thở không ra hơi, bà thật thà kể lại với Zôbêít tất cả những gì vừa thấy.

Zôbêít nghe người vú già thuật chuyện với niềm thích thú không che giấu. Bà vừa dứt lời, hoàng hậu đã nói, giọng đắc thắng:

- Vậy thì vú hãy thuật lại đầu đuôi câu chuyện với Đấng thống lĩnh các tín đồ. Người đang coi chúng ta như những kẻ mất trí khôn, và qua đó làm như thể chúng ta là những người không ngoan đạo, không có lòng kính sợ Thượng đế chút nào. Vú cũng nên để cho tên nô lệ độc ác kia nghe nữa, nó đã láo xược dám bảo vệ một điều không có thực, một điều ta nắm chắc hơn nó nhiều.

Mêrua đang chờ đợi chuyến đi và lời tâu của bà vú sẽ thuận lợi cho mình, y rất buồn phiền khi thấy kết quả ngược lại. Hơn nữa, lòng tự ái của y bị chạm vì cơn thịnh nộ của hoàng hậu về một sự kiện mà y tự cho là mình đã nắm chắc mười mươi. Bởi vậy, y cũng mừng sẽ có dịp đôi co với bà vú, còn hơn là cãi lại Zôbêít mà y không dám vì sợ tội phạm thượng, chẳng nể nang gì, y bảo bà vú:

- Mụ già sún răng kia, mụ là một con nói dối, sự thật hoàn toàn không phải như lòi mụ nói.Chính mắt ta vừa trông thấy Nuzatun Aouađat chết nằm thẳng cẳng giữa nhà.

- Chính mày mới nói dối, một tên nói dối vô liêm sỉ! – Bà vú sỉ vả lại – Sao mày dám ăn không nói có, chính tao đây vừa ra khỏi nhà Abu Hatxan, tao vừa thấy nó nằm chết giữa nhà, và tao cũng tạm biệt vợ nó hoàn toàn mạnh khỏe!

- Ta không phải là người dối trá, chính mụ mới là kẻ hòng làm cho chúng ta nhầm lẫn.

- Trước mặt hoàng đế và hoàng hậu mà mày dám cãi lại ta như vậy thì thật là mặt dày mày dạn, ta đây, người vừa được tận mắt nhìn thấy sự thật và vừa tâu trình.

- Vú già ạ, tốt hơn là mụ nên câm miệng; mụ lẩm câm rồi.

Zôbêít không chịu nổi sự bất kính của Mêrua, trước mặt bà mà dám sỉ vả bà vú nuôi của bà không chút nể vì. Bởi vậy, không để cho bà vú kịp đối đáp lời nhục mạ cay chua ấy, bà nói với hoàng đế.

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, em xin Người trừng trị tên hỗn xược này, không những nó dám láo với em và cả với Người nữa đấy.

Quá giận và bực, bà nghẹn lời không thể nói nhiều hơn.

Hoàng đế nghe hai bên đối chất, thấy cũng khó xử trí thật. Vua suy nghĩ lung mà chẳng hiểu sao về những sự trái ngược, về phần mình, hoàng hậu cũng như Mêrua, bà vú già và mọi cung nhân khác đang có mặt lúc ấy, đều im lặng, không biết nên tin thế nào câu chuyện này. Cuối cùng hoàng đế cất lời, nói với hoàng hậu:

- Hậu à, ta thấy chúng ta đều là những người nói dối, trước hết là ta, rồi cả mày, Mêrua, cả vú nữa, vú già ạ; ít ra thì cũng không ai đáng tin hơn ai. Như vậy, chỉ có cách là chúng ta cùng đứng dậy và cùng đi đến tận nơi xem thực hư thế nào. Ta không thấy có cách nào khác để làm sáng tỏ những điều ngờ vực, mà đỡ mệt óc hơn.

Vừa nói hoàng đế vừa đứng dậy, hoàng hậu theo sau, Mêrua vội vã bước lên trước mở cửa. Y nói:

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, tôi rất vui mừng được Người quyết định như vậy, và tôi sẽ mừng vui hơn nữa khi được chỉ cho vú già thấy không phải bà ấy lẩm cẩm – bởi vì từ ngữ này không may làm cho nữ chủ nhân hiền từ của thần không hài lòng – mà điều vú ấy tâu với hoàng đế không đúng sự thật.

Bà vú già không chịu thua:

- Câm đi, đồ mặt đen như quạ, ở đây ngoài mày ra, chẳng có ai lẩm cẩm!

Hoàng hậu bị xúc phạm một cách sâu sắc, không chịu để cho y trở lại công kích bà vú nuôi của mình. Bà bênh vú:

- Tên nô lệ độc ác kia, cho mày nói gì thì nói, ta vẫn cho là vú già của ta nói sự thật, còn mày, ta coi mày như một tên nói dối.

- Tâu bà, – Mêrua đáp – nếu vú già thật quả quyết là Nuzatun Aouađat sống còn Abu Hatxan chết, thì vú hãy đánh cược với tôi, chắc vú chẳng dám đâu.

Bà vú đối đáp ngay:

- Ta dám lắm chứ, nào đánh cược! Thử xem mày có dám rút lui lời thách thức hay không?

Mêrua không rút lui, thế là họ đánh cược trước mặt hoàng đế và hoàng hậu, ai thua thì mất một tấm gấm vàng thêu hoa bạc, và người được cược tùy ý chọn.

Ngôi nhà hoàng đế và hoàng hậu tuy có hơi xa, nhưng đối diện với nơi vợ chồng Abu Hatxan ở. Vừa trông thấy hai người, có Mêrua đi trước và theo sau là bà vú già cùng cả một đám cung nhân, chàng vội báo cho vợ, rằng không nghi ngờ gì nữa, họ sắp được vinh dự đón tiếp vua cùng hoàng hậu đến thăm. Mặc dù đã được chồng cho biết trước việc này có thể xảy ra, nàng vẫn kinh sợ:

- Làm thế nào bây giờ? Chết chúng ta mất thôi!

- Chẳng chết đâu, – Abu Hatxan đáp, mặt tỉnh khô, – nàng đừng sợ, nàng đã quên điều tôi dặn rồi chăng? Chúng ta chỉ có việc giả chết, cả nàng và tôi, như đã thỏa thuận, rồi nàng sẽ thấy mọi việc đều tốt lành. Họ đi rùng rình như vậy, ta kịp sửa soạn xong đâu vào đấy họ mới đến nhà.

Quả vậy, hai vợ chồng Abu Hatxan lấy vải cuộn vào mình cho chỉnh chu, nằm dài ra giữa nhà, bên cạnh nhau, mỗi người đắp một tấm gấm, rồi ung dung chờ đợi đoàn khách đến thăm.

Cuối cùng đoàn khách trứ danh tới nơi. Mêrua mở cửa, hoàng đế và hoàng hậu bước vào, theo sau đủ cả bọn người hầu. Trông thấy cảnh tang tóc bày ra trước mắt, mọi người đều rất ngạc nhiên và cùng đứng im như phỗng, chẳng biết nói thế nào trước hiện tượng lạ lùng này. Cuối cùng Zôbêít cất lời. Bà nói với hoàng đế:

- Than ôi! Cả hai đều chết cả! – Bà nhìn hoàng đế cùng Mêrua và nói tiếp – Các ngươi cứ khăng khăng cố làm cho tôi tin là con nô tì thân thiết của tôi chết, và thế là nó chết thật, chắc hẳn do quá thương tiếc chồng.

Hoàng đế đáp:

- Đúng hơn bà nên nói Nuzatun Aouađat chết trước, rồi đến lượt Abu Hatxan chết theo, vì đau khổ do vợ qua đời. Như vậy, chúng ta nhất trí rằng bà đã thua cuộc, và cái Cung Hội họa của bà thế là đã thuộc đứt về ta.

Hoàng hậu hăng tiết vì câu nói của vua. Bà đáp:

- Còn em, em nói rằng bệ hạ đã thua cuộc, và Vườn Ngự uyển của Người thuộc về em, Abu Hatxan chết trước, bởi vì bà vú nuôi em đã tâu với Người cũng như với em, rằng nhìn thấy cô vợ còn sống đang than khóc ông chồng chết mà.

Hoàng đế và hoàng hậu tranh cãi, kéo theo Mêrua cùng bà vú già. Hai người này cũng đánh cuộc và người nào cũng muốn cho là mình được. Cuộc tranh cãi hăng lên. Viên trưởng hoạn nô và bà vú già sắp đi đến to tiếng nhục mạ lẫn nhau.

Cuối cùng suy nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra, hoàng đế ngẫm thấy rằng hoàng hậu không kém lí lẽ hơn mình, khi khẳng định bà được cuộc. Phiền lòng vì không tìm ra được sự thật trong chuyện này, vua tiến tới gần hai người chết và ngồi xuống đằng đầu, cố suy nghĩ phương sách cho mình thắng cuộc hoàng hậu.

Lát sau vua thốt lên:

- Nói thật, ta thề có trời đất chứng giám, là ta sẽ thưởng một nghìn đồng tiền vàng cho người nào nói được với ta, trong hai kẻ nằm kia, ai là người chết trước?

Hoàng đế chưa dứt lời, đã nghe bên dưới tấm gấm đắp xác Abu Hatxan, một giọng kêu to:

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, chính tôi là kẻ chết trước, xin bệ hạ hãy cho tôi một nghìn đồng vàng!

Cùng lúc ấy, vua thấy Abu Hatxan lồm cồm dậy phủ phục dưới chân mình. Cô vợ cũng hắt tung vải liệm, lại còn trùm tấm gấm vào người cho hợp lễ, mới đến quỳ dưới chân Zôbêít. Bà giật mình thét lên một tiếng, làm cho những người chung quanh cũng khiếp đảm. Qua cơn sợ hãi, hoàng hậu vui mừng khôn xiết thấy người nô tì thân mến của mình sống lại, đúng vào lúc bà đang tuyệt vọng nhìn thấy cô nằm chết. Bà thốt lên:

- Ôi ranh con này, mày làm ta khổ biết bao vì thương tiếc mày. Nhưng thôi, ta sẵn lòng tha thứ hết, bởi vì mày đã không chết thực.

Hoàng đế không lấy gì làm xúc động lắm. Nghe tiếng nói của Abu Hatxan, vua không những không sợ hãi mà ngược lại cố nén cười, khi thấy hai vợ chồng đang cố bứt vải quấn quanh người, và Abu Hatxan còn dám mở miệng đòi một cách rất trang nghiêm một nghìn đồng vàng mà vua vừa hứa cho người nào nói được cho vua hay trong hai vợ chồng, ai là kẻ chết trước.

- Sao đấy, Abu Hatxan, – vua không nhịn được cười – ra mày mưu mô làm cho ta chết cười đấy ư? Do đâu mày nảy ra ý định làm cho hoàng hậu và ta kinh ngạc, đúng vào lúc chúng ta không chút phòng ngừa này?

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, xin trình bày ngay với bệ hạ không dám giấu giếm điều gì. Người đã biết xưa nay tính tôi vốn thích chén rượu ngon. Cô vợ Người ban cho không những không làm giảm bớt chút nào ở tôi sở thích ấy, ngược lại, còn có thiên hướng làm cho nó tăng thêm. Với nếp ấy, Người dễ thấy rõ, cho dù chúng tôi có một kho vàng to như núi rộng như biển, cộng với tất cả kho vàng của bệ hạ nữa, thì rồi cũng chẳng bao lâu mà xài hết. Ấy chính là điều đã xảy ra với chúng tôi.

Từ ngày chung sống, chúng tôi không hề nương tay khi tiêu pha vào việc chè chén số tiền Người ban cho. Sáng nay sau khi tính toán với nhà hàng ăn, chúng tôi thấy trả hết các khoản nợ, thì trong tay không còn một đồng nào. Thế là suy nghĩ về quá khứ, trong đầu óc chúng tôi nảy ra bao nhiêu ý định. Trong tương lai rồi ta phải làm ăn sao cho khá hơn. Chúng tôi đã phác ra cả ngàn dự tính rồi lại bác bỏ đi ngay. Cuối cùng, quá xấu hổ thấy lâm vào tình cảnh khốn đốn và không dám tâu thật với hoàng đế, chúng tôi liền nghĩ cách bày ra chuyện lừa bịp nhỏ này để giải trí hoàng đế và may ra xin được cái gì đỡ đần qua ngày. Cúi mong bệ hạ rộng lượng tha thứ cho.

Vua và hoàng hậu đều bằng lòng về thái độ chân thành của Abu Hatxan. Không ai bực mình về việc đã xảy ra. Ngược lại, Zôbêít vốn coi chuyện này rất nghiêm chỉnh, thì đến lượt bà giờ cũng không nhịn được cười, khi nghĩ lại tất cả những gì Abu Hatxan đã tưởng tượng nên. Hoàng đế vẫn chưa thôi cười vì thấy suy nghĩ của chàng ngộ nghĩnh quá. Vua đứng lên bảo hai vợ chồng:

- Cả hai người hãy theo ta; ta muốn thưởng cho hai vợ chồng một nghìn đồng vàng mà ta đã hứa, vì nỗi vui được thấy cả hai không người nào chết.

- Tâu Đấng thống lĩnh các tín đồ, – Zôbêít nói – xin người hãy thưởng riêng Abu Hatxan thôi. Người chỉ nợ có mình nó. Còn về vợ nó, đó là việc của em.

Ngay lúc đó, bà sai người coi kho riêng của mình, cũng đang đi theo, lấy một nghìn đồng vàng cho Nuzatun Aouađat để biểu lộ niềm vua thấy nàng còn sống.

Bằng cách đó, Abu Hatxan và người vợ thân yêu của chàng là Nuzatun Aouađat giữ được lâu lòng sủng ái của hoàng đế Harun An-Rasít và hoàng hậu Zôbêít; hai vợ chồng được ban thưởng hào phóng đủ trang trải mọi nhu cầu cho đến hết đời.

Phan Quang dịch và giới thiệu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Antoine Galland

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.