Tâu bệ hạ, ngày xưa ở Banxôra có một nhà vua cực kì giàu có. Vua được trăm họ mến yêu nhưng lại không có con. Điều đó làm vua rất đỗi buồn phiền. Bằng những lễ vật rất đỗi trọng thể, vua van vái tất cả các đấng thần linh trong nước hãy giúp cầu Trời cho vua có được một con trai nối dõi. Lời cầu của các thần linh có kết quả. Hoàng hậu thụ thai và sinh hạ mẹ tròn con vuông một hoàng tử, được đặt tên là Zein Alasman, có nghĩa là đẹp như tượng.
Vua truyền tập họp tất cả các nhà chiêm tinh học trong nước lại và lệnh cho họ lấy số tử vi của cậu bé. Qua việc xem sao, họ phát hiện rằng cậu sẽ sống lâu, sẽ dũng cảm, nhưng cậu cần có nghị lực để dũng mãnh đương đầu với các tai ương đe dọa. Điều tiên đoán ấy không làm cho vua mảy may kinh sợ. Vua nói: “Con trai ta không có gì đáng phàn nàn, bởi vì nó dũng cảm. Gặp gian khó là điều tốt cho các vị hoàng tử. Những sự ngang trái trau dồi đức độ của họ, giúp cho sau này họ trị vì được tốt hơn”. Vua ban thưởng cho các nhà chiêm tinh học rồi cho họ về.
Vua cho nuôi dạy hoàng tử hết sức công phu. Cậu vừa đến tuổi học, vua đã cho đón thầy về dạy. Tóm lại, vua đang mải mê lo chuyện rèn giũa con trở thành một hoàng tử tài đức vẹn toàn thì đột nhiên lâm một chứng bệnh nan y.
Tự mình thấy gần đất xa trời, vua sai gọi hoàng tử đến bên giường bệnh và dặn dò đủ mọi điều, nhất là chú ý làm sao cho dân yêu chứ đừng để dân sợ, chớ nên nghe những lời Xiểm nịnh, và hãy suy nghĩ chín chắn lúc thưởng phạt, vì các nhà vua thường dễ bùi tai trước những lời xiểm nịnh mà thưởng công cho những kẻ độc ác và trừng phạt những người vô tội.
Vua vừa qua đời, hoàng tử Zein liền cho phát tang. Hoàng tử chịu tang trong bảy ngày. Đến ngày thứ tám, hoàng tử lên ngôi, cho thay dấu ấn của vua cha, niêm phong quốc khố bằng ấn của chính mình, và bắt đầu hưởng lạc thú của người làm vua. Vua thích các triều thần nhất nhất tuân theo mọi ý muốn của mình, biến mối quan tâm duy nhất của họ là làm sao tỏ cho vua thấy rõ sự tuân phục và lòng hăng hái phục tùng. Tóm lại, vua quá ưa thích việc phô trương quyền lực đế vương. Vua chỉ thấy bổn phận của trăm dân đối với mình, mà không hề nghĩ đến bổn phận của mình đối với trăm dân. Vua chẳng bỏ mấy tâm lực để trị sao cho tất. Vua say sưa tửu sắc, chơi bời cùng với những chàng trai ăn chơi được vua cất nhắc và giao nắm giữ những cương vị chủ chốt của quốc gia. Chẳng còn có lề luật nào sất. Bản tính vốn hào phóng, vua ban thưởng không hạn độ, thế là các cô gái cùng những kẻ được sủng ái thi nhau vét cạn kho tàng, mà vua không hay biết.
Bấy giờ hoàng thái hậu còn sống. Bà là một con người khôn ngoan và thận trọng. Đã nhiều lần bà tìm cách ngăn chặn không có kết quả tính vung tiền qua cửa và lòng đàm mê tửu sắc của con bằng cách nói rõ, nếu vua không tỉnh ngộ mà thay đổi tính tình thì không những của cải sẽ tiêu tan mà trăm họ chán ghét, thậm chí có thể gây nên biến loạn làm sụp đổ ngai vàng và nguy hại đến tính mạng của chính nhà vua.
Chẳng bao lâu, điều bà tiên đoán xảy ra. Dân chúng bắt đầu ta thán triều đình, và những lời ta thán ấy hẳn không khỏi đưa đến một cuộc nổi loạn ở khắp nơi, nếu hoàng thái hậu không khôn ngoan dự kiến được. Hay tin các nơi rục rịch biến loạn, hoàng thái hậu báo cho vua biết, và cuối cùng vua cũng nghe ra. Vua liền giao phó công việc triều đình cho các vị lão thần tài giỏi, những vị này biết cách vỗ yên dân chúng.
Thấy bao nhiêu của cải của mình đã bay biến, Zein hối hận là đã không biết sử dụng những thứ đó cho tốt hơn. Vua đâm buồn phiền thê thiết, không gì có thể khuây nguôi. Một đêm vua nằm mơ thấy một cụ già đáng kính bước đến gần, vừa cười vừa bảo: “Này Zein, nên biết rằng chẳng có nỗi buồn nào không có niềm vui kế tiếp, và bĩ cực ắt thái lai. Nếu ngươi muốn hết buồn phiền, hãy đứng lên, khởi hành sang Ai Cập, hãy đi đến Cairô. Một diễm phúc lớn đang chờ ngươi ở đấy”.
Tỉnh dậy, vua xúc động vì giấc mơ. Vua thuật lại nghiêm trang cho hoàng thái hậu nghe, bà chỉ cười.
- Thế là con tin vào giấc mộng đẹp ấy và muốn sang Ai Cập?
- Sao lại không, thưa mẹ? – Zein đáp – Mẹ cho rằng mọi giấc mơ đều là hoang tưởng cả hay sao? Không, không, có những giấc mơ huyền bí. Các gia sư đã kể cho con nghe hàng nghìn chuyện khiến con không thể nào hoài nghi. Vả chăng, cho dù chưa hoàn toàn tin chắc, con cũng không thể không nghe theo giấc mơ của con. Con thấy cụ già có một vẻ gì thật siêu nhiên. Cụ không giống những cụ già chỉ nhờ có tuổi tác mà trở thành đáng kính. Người cụ toát ra một vẻ gì rất thần thánh. Tóm lại, trông cụ giống hình tượng mà ta hằng thấy về Đấng tiên tri đại của chúng ta[1]. Nếu mẹ muốn con nói rõ ý nghĩ thầm kín của con, thì con tin đấy chính là Người, vì thương xót mà đến giải những nỗi ưu phiền của con. Cụ gây cho con một sự tin cậy hoàn toàn. Con tin vào những lời hứa hẹn của cụ, và con nhất quyết đi theo con đường cụ chỉ dẫn.
Hoàng thái hậu cố làm con thay đổi ý kiến nhưng vô hiệu. Vua ủy thác cho mẹ trông coi triều chính, rồi một hôm bí mật rời hoàng cung lên đường đi Cairô, kinh đô Ai Cập, mà không muốn để cho một ai tùy giá.
Sau rất nhiều gian truân, vua đến được thành phố nổi tiếng ấy, mà trên đời ít có nơi nào sánh kịp về quy mô cũng như về vẻ đẹp. Vừa xuống ngựa trước cửa một giáo đường, vua cảm thấy mệt mỏi quá chừng, liền nằm xuống nghỉ. Vừa thiếp đi, vua đã thấy chính cụ già mình đã gặp trong giấc mộng hiện lên bảo: “Này con ơi, ta rất bằng lòng về con. Con đã tin lời ta, con đã không quản ngại đường sá xa xôi, khó nhọc đến tận nơi đây. Nhưng hãy biết rằng, ta buộc con phải làm một cuộc hành trình xa xôi như vậy mới là chỉ để thử thách con thôi. Ta thấy con có dũng khí và quyết tâm. Con xứng đáng để ta cho con trở thành đấng vương giả giấu có và sung sướng nhất thế gian. Con hãy trở về Banxôra. Rồi con sẽ tìm thấy trong cung điện của con vô số của cải, chưa từng một nhà vua nào giàu có như con”.
Vua không hài lòng về giấc mộng ấy. “Than ôi, – vua tự nhủ khi tỉnh dậy – ta lầm lạc quá chừng. Cụ già mà ta ngỡ là Đấng tiên tri vĩ đại của chúng ta, hóa ra chỉ là sản phẩm đơn thuần của đầu óc mơ tưởng viển vông. Ta tưởng tượng quá nhiều cho nên không có gì đáng lạ khi gặp lại cụ một lần nữa trong mơ. Thôi ta hãy trở về Banxôra. Ở lâu hơn nơi đây làm gì? May mà ta đã không nói gì cho ai hay ngoài mẹ ta về mục đích của chuyến đi này. Trăm dân mà biết được thì ta đã trở thành trò cười cho họ rồi còn gì”.
Thế là vua liền trở về nước. Vua tới nơi, hoàng thái hậu hỏi có hài lòng về chuyến đi không, vua kể hết cho mẹ nghe. Vua tỏ ra quá buồn bực vì đã nhẹ dạ cả tin, đến nỗi hoàng thái hậu không những không trách mắng hoặc chế giễu làm cho vua buồn phiền thêm mà còn lựa lời an ủi.
Bà nói:
- Con ơi, thôi chớ buồn rầu làm chi. Nếu Thượng đế muốn cho con giàu thì con sẽ được giàu mà không phải vất vả gian lao. Con hãy nghỉ ngơi thanh thản, mẹ chỉ dặn dò con một điều là hãy sống có đạo đức. Con hãy khước từ những lạc thú của tửu sắc, của đàn ngọt hát hay. Hãy tránh những thú vui đó. Nó chẳng đã làm cho con suýt nguy hiểm đó sao. Con hãy chăm lo sao cho thần dân của con sung sướng. Làm nên hạnh phúc cho dân, là con bảo đảm hạnh phúc của chính con đấy.
Vua Zein thề từ nay sẽ nghe theo mọi lời khuyên của mẹ và của những đại thần khôn ngoan mà hoàng thái hậu đã chọn và cắt cử để giúp trông coi triều chính. Nhưng ngay đêm đầu tiên trở về cung, vua đã thấy lần thứ ba ông già đến báo mộng: “Hỡi Zein dũng cảm! Giờ phồn vinh cuối cùng đã đến. Sáng sớm mai, vừa tỉnh dậy, con hãy lấy ngay một cái cuốc và đào bới phòng làm việc của tiên vương, con sẽ tìm thấy một kho tàng lớn”.
Vừa tỉnh giấc, vua đã đứng lên, chạy tới phòng của hoàng thái hậu sôi nổi kể cho mẹ nghe giấc mộng vừa rồi. Bà mỉm cười:
- Con ơi, đó thật là một cụ già bướng bỉnh. Cụ chưa bằng lòng đã hai lần lừa dối con. Thế mà con vẫn còn tin lời cụ nữa sao?
- Không, thưa mẹ, con không mảy may tin những lời cụ nói, nhưng con muốn thăm phòng làm việc của cha con cho vui.
Hoàng thái hậu bật cười:
- Ồ, mẹ chẳng tin lời con tí nào. Nhưng thôi tùy con. Điều làm mẹ yên tâm là công việc này dù sao cũng chẳng vất vả như chuyến đi sang Ai Cập.
- Đã thế thì, thưa mẹ, – vua nói tiếp – con xin thú thật, giấc mộng thứ ba này lại làm cho con trở lại tin tưởng. Nó gắn liền với giấc mộng trước, chúng ta hẵng xem xét kỹ những lời nói của cụ già. Thoạt tiên, cụ truyền bảo con sang Ai Cập. Ở đấy cụ nói đã bảo con làm chuyến đi ấy để thử thách con. Tiếp đó cụ bảo: hãy trở về Banxôra, ở đấy con sẽ tìm được những kho vàng. Đêm vừa rồi, cụ chỉ đích xác cho con chỗ để kho vàng. Con nghĩ rằng ba giấc mộng liên tục với nhau; không có gì mập mờ, không có chi tiết nào đáng băn khoăn. Nói cho cùng, đó có thể là hoang tưởng. Nhưng con thích thà làm một cuộc tìm kiếm vô ích còn hơn là để rồi suốt đời sẽ tự trách mình là biết đâu đã để lỡ một dịp làm giàu to vì cứng đầu không phải lúc.
Nói xong, vua ra khỏi phòng hoàng thái hậu, sai lấy một cái cuốc, rồi tự mình đi vào phòng làm việc của vua cha đã quá cố. Vua ra tay cuốc, và dỡ đến hơn một nửa gạch lát nền mà vẫn không hề thấy tí dấu vết của kho tàng. Lúc nghỉ tay, vua tự nhủ: “Không khéo mẹ ta lại có dịp chế giễu ta. Tuy nhiên, vua lấy lại can đảm và tiếp tục công việc. Không phí công. Đột nhiên, phát hiện ra một phiến đá trắng. Vua dỡ lên, thế là nhìn thấy một cái cửa được khóa bằng một ống khóa thép.
Vua dùng cuốc đập vỡ khóa, mở cánh cửa và thấy hiện ra một cầu thang xây bằng cẩm thạch trắng. Vua liền đốt một ngọn nến và theo cầu thang ấy xuống một căn buồng lát bằng sứ Trung Quốc, còn tường và trần thì ốp thủy tinh. Nhưng vua đặc biệt chăm chú nhìn bốn cái bệ, trên mỗi bệ đặt mười chiếc vò bằng đá vân ban. Vua nghĩ chắc những chiếc vò này đựng rượu vang: “Chà, loại rượu hẳn lâu năm lắm, và chắc là ngon tuyệt”. Vua đến gần một vò, mở nắp ra, ngạc nhiên và mừng rỡ thấy nó đựng đầy tiền vàng. Vua thăm suốt lượt bốn chục cái vò, thấy cái nào cũng đựng đầy tiền. Vua bốc một nắm, mang lên cho hoàng thái hậu xem.
Bà ngạc nhiên không thể tưởng tượng khi nghe con thuật lại những điều vừa trông thấy. Bà thốt lên:
- Con ơi, hãy chú ý đừng tiêu hoang phí những của cải đó như con đã từng phung phí kho tàng quốc gia. Chớ để cho các kẻ thù của con có dịp vui mừng.
- Không, thưa mẹ, lối sống của con từ nay sẽ chỉ làm cho mẹ hài lòng.
Hoàng thái hậu nhờ vua dẫn bà xuống căn hầm kỳ lạ mà chồng bà xưa kia đã xây dựng kín đáo đến mức chưa bao giờ bà từng nghe ai nói tới. Zêin dẫn bà đến phòng làm việc, giúp bà xuống cầu thang bằng cẩm thạch và đưa bà vào căn buồng có đặt các vò. Bà tò mò nhìn tất cả đồ vật, và chú ý ở một góc buồng có một vò nhỏ làm bằng cùng chất liệu với những cái khác. Vua chưa từng trông thấy cái vò này. Vua cầm lấy, mở ra, thấy bên trong có một chìa khóa bằng vàng. Hoàng thái hậu nói: “chiếc chìa khóa này hẳn cất giữ một kho tàng khác, con à. Chúng ta hãy tìm kiếm khắp nơi, may ra phát hiện được nơi để mở với chìa khóa này”. Hai mẹ con lục lọi căn phòng cực kì cẩn thận, và cuối cùng tìm thấy một lỗ khóa ở một ngách tường. Họ nghĩ rằng chiếc chìa khóa vàng là để dùng vào đây. Vua mở thử, lập tức một cánh cửa mở ra, để lộ một căn buồng khác, chính giữa đặt chín bệ tượng bằng vàng khối; trên tám bệ có tám tượng tạc nguyên trong một khối kim cương. Những tượng ấy lấp lánh đến nỗi cả căn buồng sáng rực. – “Trời đất, không biết cha con đã tìm đâu ra được những vật đẹp đẽ dường này”. – Vua nói.
Cái bệ thứ chín càng làm cho vua kinh ngạc vì bên trên có đặt một tấm sa tanh trắng viết những dòng chữ sau đây: “Hỡi con yêu quý của ta! Ta đã khó nhọc biết bao để có được tám tượng này. Nhưng dù tám tượng này rất đẹp, con hãy biết rằng trên đời còn có tượng thứ chín đẹp hơn. Riêng nó có giá trị hơn cả nghìn cái tượng giống như những cái con nhìn thấy ở đây. Nếu con muốn có tượng đó, hãy lên đường sang thành phố Cairô, bên Ai Cập. Ở đó có một nô lệ cũ của ta tên là Môbaréc. Con tìm hắn chẳng khó khăn gì lắm. Bất kì người đầu tiên nào con gặp cũng có thể chỉ cho con biết chỗ ở của hắn. Con hãy gặp hắn và kể cho hắn nghe tất cả những gì đã xảy ra cho con. Hắn sẽ nhận ra con là con trai ta và sẽ dẫn con đến nơi có cái tượng kì diệu mà trời sẽ phù hộ cho con lấy được”.
Đọc xong những dòng chữ ấy, vua bảo mẹ:
- Con không muốn thiếu mất cái tượng thứ chín. Nó hẳn là một vật rất hiếm vì tất cả những tượng ở đây gộp lại cũng không quý bằng nó. Con sẽ sang thành phố Cairô vĩ đại. Mẹ ơi, mẹ không cưỡng lại ý con chứ?
- Không, con ơi, – hoàng thái hậu đáp – mẹ không cưỡng lại ý con. Hẳn con đang được Đấng đại tiên tri của chúng ta phù hộ. Người sẽ không để cho con gặp nguy hiểm trong chuyến đi này. Con hãy lên đường vào lúc nào tùy ý con. Trong thời gian con đi vắng, các đại thần và mẹ sẽ cai trị tốt đất nước của con.
Vua sai chuẩn bị đoàn tùy tùng, nhưng chỉ muốn mang theo một ít nô lệ mà thôi.
Không có biến cố gì xảy ra trên đường vua đến Cairô. Hỏi thăm tin tức về Môbaréc, người ta cho biết đấy là một trong những công dân giàu có nhất thành phố. Ông ta sống như một ông hoàng, cổng nhà ông ta luôn rộng mở, đặc biệt để đón những người nước ngoài. Zein sai đưa mình đến. Vua gõ cổng. Một tên nô lệ mở cổng và hỏi:
- Ngài muốn gì và ngài là ai?
- Tôi là một người nước ngoài. – Vua đáp. – Tôi từng nghe tiếng lòng hào hiệp của ngài Môbaréc, tôi đến đây xin trọ ở nhà ngài.
Tên nô lệ xin Zein chờ cho một lát, rồi vào thưa lại cho chủ hay. Ông này truyền mời người nước ngoài vào. Tên nô lệ ra thưa với Zein rằng khách được hoan nghênh.
Thế là Zein bước vào, đi qua một sân rộng đến một căn phòng trang hoàng lộng lẫy. Ở đây, Môbaréc đã chờ sẵn và tiếp vua rất lịch sự. Ông cảm ơn khách đã dành cho ông vinh dự đến nghỉ ở nhà ông. Đáp lễ xong, vua nói với Môbaréc:
- Tôi là con trai của quốc vương Banxôra đã quá cố, tên tôi là Zein Alasman.
Môbaréc đáp:
- Đức vua ấy xưa kia là chủ tôi, nhưng thưa ngài, tôi không hề biết người có con trai. Năm nay ngài bao nhiêu tuổi?
- Tôi hai mươi tuổi. – Zein đáp. – Ngài từ giã triều đình cha tôi đã bao lâu rồi?
- Gần hai mươi năm. – Môbaréc đáp. – Nhưng làm sao ngài có thể làm cho tôi tin chắc rằng ngài là con trai của Người?
- Cha tôi có dưới căn phòng làm việc của Người một căn hầm bí mật trong đó tôi đã tìm thấy bốn mươi cái vò đựng đầy vàng. – Zein đáp.
- Còn có gì khác nữa không? – Môbaréc lại hỏi.
- Còn có chín bệ tượng bằng vàng khối, trên tám bệ có tám tượng bằng kim cương, và trên bệ thứ chín có một tấm sa tanh cho tôi biết rõ tôi cần phải làm những gì để có được tượng thứ chín quý hơn tất cả những cái kia gộp lại. Ngài biết rõ nơi cất pho tượng thứ chín ấy, vì trên tấm sa tanh có ghi rõ chính ngài là người sẽ dẫn tôi tới nơi.
Vua chưa dứt lời thì Môbaréc đã quỳ xuống đất và hôn tay vua nhiều lần. Ông kêu lên:
- Tạ ơn Thượng đế đã đưa ngài tới đây! Tôi nhận ngài đúng là con quốc vương Banxôra. Nếu ngài muốn tới nơi đặt bức tượng kì diệu ấy, tôi sẽ đưa ngài tới. Nhưng trước hết ngài hãy nghỉ ngơi ở đây vài ngày. Hôm nay tôi mở tiệc khoản đãi các vị đại gia ở Cairô. chúng tôi đã ngồi vào bàn thì được tin ngài đến. ngài có vui lòng hạ cố đến vui cùng chúng tôi không, thưa ngài?
- Tôi rất sung sướng được tham dự bữa tiệc quý của ngài. – Zein đáp.
Môbaréc liền dẫn vua tới một gian phòng có vòm cao, ở đấy có đông đủ mọi người. Ông mời vua ngồi và bắt đầu quỳ mà tiếp đãi. Các vị tai to mặt lớn ở Cairô đều kinh ngạc. Họ thì thầm với nhau: “Quái, không biết anh chàng ngoại quốc này là ai mà Môbaréc tiếp đãi cực kì cung kính như vậy?”.
Mọi người ăn uống xong, Môbaréc lên tiếng:
- Thưa các quan, xin chớ ngạc nhiên sao tôi lại hầu hạ chàng trai ngoại quốc như vừa rồi. Xin các quan biết cho, chàng là con trai của quốc vương Banxôra, chủ của tôi. cha chàng đã vét đến đồng tiền cuối cùng của Người để mua tôi. Người qua đời mà chưa kịp cho tôi được tự do. Như vậy tôi vẫn là nô lệ của Người, và bởi vậy tất cả tài sản của tôi về mặt pháp lí thuộc quyền cai quản của hoàng tử đây, người thừa kế duy nhất của Người.
Đến đây Zein ngắt lời ông:
- Hỡi Môbaréc, tôi xin nói rõ trước tất cả các vị ở đây rằng từ giờ phút này, tôi trả tự do cho ông. Tôi tách con người ông cùng với tất cả những gì ông sở hữu ra khỏi tài sản của tôi. Ngoài điều đó ra, ông xem tôi có cần cho thêm gì nữa hay không?
Nghe câu nói đó, Môbaréc cúi hôn mặt đất, và hết lời cảm tạ vua. Tiếp đó, rượu lại được bày ra. Mọi người uống rượu suốt ngày, và đến tối, những người dự tiệc được chia tặng phẩm, xong ra về.
Ngày hôm sau Zein nói với Môbaréc:
- Tôi nghỉ ngơi đủ rồi. Tôi không đến Cairô để sống trong lạc thú. Tôi muốn có được bức tượng thứ chín. Đã đến lúc chúng ta đi lấy nó về.
- Thưa ngài, – Môbaréc nói – tôi sẵn sàng tuân theo ý muốn của ngài, nhưng ngài chưa biết hết những nỗi hiểm nghèo sẽ phải trải qua để đoạt được của quý ấy.
- Dù hiểm nguy đến đâu, tôi cũng nhất quyết làm việc đó cho bằng được. Tôi sẽ chết hoặc đạt được ý muốn. Những gì xảy ra, ấy là do Trời xui khiến. Ông chỉ có việc đi theo tôi, và hãy có lòng cương nghị giống như tôi.
Thấy vua một mực lên đường, Môbaréc gọi đầy tớ truyền cho việc chuẩn bị. Tiếp đó nhà vua và Môbaréc khỏi hành. Trên đường đi có cơ man của hay vật lạ. Đến một nơi phong cảnh kì thú, hai người xuống ngựa. Môbaréc bảo bọn đầy tớ đi theo: “Các người hãy ở đây trông nom cẩn thận đồ đạc cho đến khi chúng ta trở lại” Rồi ông nói với Zein: “Chúng ta hãy đi một mình, thưa ngài. chúng ta sắp đến nơi ghê gớm cất giữ bức tượng thứ chín. Ngài sắp cần đến dũng khí của ngài rồi đấy”.
Chẳng bao lâu họ đến bờ một cái hồ rộng. Môbaréc ngồi xuống bên bờ và nói với vua:
- Chúng ta phải vượt qua biển này.
- Kìa, làm sao qua được? Không hề thấy có thuyền bè. Môbaréc đáp:
- Ngài sẽ thấy hiện ra trong chốc lát. Sẽ có một chiếc thuyền thần của Đấng chúa tể các thần linh đến rước chúng ta. Nhưng xin ngài nhớ kĩ cho điều tôi sẽ nói đây, ấy là phải hoàn toàn im lặng. Chớ nói gì với người chở thuyền. Mặt mũi anh ta có kì dị đến đâu! Ngài có nhận thấy một điều khác thường tới mức nào chăng nữa, cũng xin ngài chớ có hè răng. Tôi xin báo trước, sau khi xuống thuyền nếu ngài mở miệng nói một lời, chiếc thuyền sẽ chìm ngay tức khắc.
- Tôi sẽ ngậm tăm. – Vua đáp. – Ông chỉ cần cho tôi biết trước tôi phải làm gì, tôi sẽ nhất nhất làm theo.
Đang nói như vậy, bỗng nhiên nhìn thấy trên hồ một chiếc thuyền làm bằng gỗ đàn hương đỏ, cột buồm bằng hổ phách đẹp, buộc một dải sa tanh. Trong thuyền chỉ có độc một người đầu giống như đầu voi và thân thì giống thân hổ. Thuyền đến gần vua và Môbaréc. Người chở thuyền dùng vòi và thân lần lượt cắp hai người bỏ xuống thuyền. Tiếp đó, con thuyền đưa họ sang bờ kia trong chốc lát. Người chở thuyền lại dùng vòi nhấc họ đặt lên bờ, rồi cùng thuyền biến mất ngay lập tức.
- Bây giờ chúng ta có thể mở miệng được rồi. -Môbaréc nói. – Hòn đảo chúng ta đang ở đây là của Đấng chúa tể các thần linh. Trên thế gian tuyệt không có nơi nào giống nơi này. Kìa, ngài hãy xem, có nơi nào xinh đẹp hơn chăng? Chắc hẳn đây là hình ảnh chân thực của chốn thiên đường mà Thượng đế dành cho những người ngoan đạo của Hồi giáo ta sau khi họ qua đời. Ngài hãy xem những cánh đồng đầy hoa thơm cỏ lạ. Hãy ngắm những cây đẹp trĩu đến tận đất quả trái ngọt ngào. Hãy thưởng thức tiếng ca du dương của hàng nghìn loài chim, mà ngoài đây ra không nơi nào có.
Zein ngắm nghía không biết chán những cảnh vật đẹp chung quanh, và càng đi sâu vào đảo càng thấy những cảnh đẹp mới.
Cuối cùng họ đến trước một tòa lâu đài bằng ngọc bích, chung quanh có hào rộng, trên bờ trồng cách quãng những cây to đến nỗi bóng cây che phủ toàn bộ lâu đài. Đối diện với cổng bằng vàng khối là một chiếc cầu làm bằng mỗi một cái vẩy cá, mặc dù nó dài không kém sáu thước và rộng ba thước. Ở đầu cầu có một đôi thần hộ pháp lớn khôn lường, tay cầm những quả chùy bằng thép Trung Quốc canh giữ. Môbaréc nói:
- Chớ nên đến gần hơn nữa, những vị thần kia sẽ xông tới giết chết chúng ta. Nếu không muốn cho họ ra tay thì chúng ta phải làm một lễ tế thần.
Vừa nói ông vừa rút ra một cái túi giấu dưới tà áo, trong túi có bốn tấm vải mỏng màu xanh. Ông buộc một tấm quanh bụng và để một tấm sau lưng. Ông lại đưa hai tấm vải kia cho nhà vua. Vua cũng làm như vậy. Sau đó Môbaréc trải ra đất hai chiếc chiếu lớn, và trải quanh chiếu một ít ngọc quý cùng với xạ hương và hổ phách. Ông ngồi lên một chiếu. Vua ngồi lên chiếu kia.
Rồi Môbaréc nói với vua như sau:
- Thưa ngài, giờ đây tôi thỉnh Đấng chúa các thần linh ngự trong tòa lâu đài này hiện lên. Cầu mong sao Người đến với chúng ta mà không nổi cơn thịnh nộ. Tôi xin thú thật là tôi không phải không lo âu về thái độ Người sẽ tiếp đón chúng ta. Nếu Người không bằng lòng về việc Ngài đến đảo này, Người sẽ hiện lên với bộ mặt của một con quái vật khủng khiếp. Nếu Người bằng lòng ý đồ của ngài, Người sẽ hiện lên dưới dạng một người đàn ông tuấn tú. Chừng nào Người đến trước mặt chúng ta, ngài phải đứng lên chào mà không được bước ra ngoài chiếc chiếu, bởi vì nếu bước ra ngoài chiếu, cầm chắc ngài sẽ bỏ mạng. Ngài sẽ thưa với Người rằng: “Tâu Đấng chúa tể các thần linh, cha tôi vốn là tôi tớ của bệ hạ xưa kia, nay đã qua đời. Kính mong bệ hạ che chở kẻ này như đã từng che chở cha tôi xưa kia”. Nếu Người có hỏi ngài cần cầu xin ân huệ gì thì ngài cứ đáp: “Tâu bệ hạ, điều tôi khúm núm cầu xin bệ hạ ban cho, chính là cái tượng thứ chín ấy”.
Sau khi nói cho Zein biết rõ những điều trên, Môbaréc bắt đầu khấn vái. Lập tức sấm sét nổi lên làm họ lóa mắt, rồi bóng đen dày đặc trùm cả đảo. Tiếp đó là một tiếng thét khủng khiếp làm rung chuyển mặt đất như thể thế gian rung chuyển trong ngày phán xét cuối cùng.
Zein cảm thấy lo âu, vua bắt đầu nghĩ tiếng thét kia hẳn là điềm chẳng lành, thì Môbaréc vốn thông thạo hơn mỉm cười và bảo: “Xin ngài yên tâm, mọi việc đều tốt đẹp”. Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, vị chúa tể các thần linh hiện ra dưới dạng một người đàn ông tuấn tú. Tuy nhiên trong dáng dấp của ông không phải là không để lộ ra một vẻ gì dữ tợn.
Vừa trông thấy ông, Zein vội nói lời chúc tụng đúng như Môbaréc dặn. chúa tể các thần linh mỉm cười đáp: “Này con, xưa kia ta yêu cha con, và cứ mỗi lần cha con đến đây chầu, ta đều làm quà cho một cái tượng để mang về. Ta cũng có cảm tình với con không kém. Ta đã buộc cha con, mấy ngày trước lúc lâm chung, viết những dòng chữ mà con đã đọc trên tấm sa tanh trắng. Ta đã hứa với cha con sẽ che chở con, và sẽ cho con bức tượng thứ chín đẹp hơn tất cả những cái mà con đã có. Ta đã bắt đầu giữ lời hứa với cha con. chính ta là cụ già báo mộng cho con. Ta đã xui con phát hiện ra cái hầm giấu các vò và tượng. Ta đã góp phần khá nhiều cho những gì đã xảy đến với con, hay đúng hơn, ta là căn nguyên gây nên những việc đó. Ta biết vì sao con đến đây. Con sẽ có được điều con mong muốn. Cho dù ta không hứa với cha con đi nữa, ta cũng vui lòng cho con cái tượng ấy. Nhưng trước hết, con hãy viện những gì thiêng liêng nhất để thề với ta là con sẽ trở lại hòn đảo này, mang theo một cô gái tròn mười lăm tuổi chưa từng biết đến đàn ông cũng như chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương. Hơn nữa, người con gái ấy phải xinh đẹp tuyệt vời, và con cũng phải tự chủ đến mức không nảy ra ý nghĩ tự tình với nàng trong khi dẫn nàng đến đây”.
Zein đọc lời thề độc mà thần linh đòi hỏi: “Nhưng, tâu bệ hạ, – vua cất lời hỏi thêm – giả dụ con may mắn gặp được một người như bệ hạ mong muốn, làm sao con có thể biết người ấy đúng là người mình tìm?”
Chúa tể các thần linh mỉm cười:
- Ta biết là con sẽ nhầm lẫn, trong chuyện này, người trần tục các con không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Bởi vậy ta không tin tưởng nhiều ở con về mặt ấy. Ta sẽ cho con một tấm gương để con dễ xét đoán khi con gặp dịp may. Mỗi lần gặp một người con gái mười lăm tuổi và xinh đẹp tuyệt vời, con chỉ việc nhìn vào tấm gương, thì sẽ thấy hình ảnh người con gái ấy. Nếu người thiện nữ còn trinh bạch, hình ảnh của nàng sẽ trong sáng và rõ ràng. Ngược lại, nếu gương mờ đi, ấy là dấu hiệu chứng tỏ cô ta không phải lúc nào cũng trong trắng, hoặc ít ra cũng đã từng nghĩ tới chuyện gió trăng. Vậy thì con chớ có quên lời con đã thề với ta. Con hãy giữ lời như một kẻ trượng phu phải làm. Nếu không, ta sẽ giết chết con, cho dù ta có cảm tình với con đến bao nhiêu chăng nữa.
Một lần nữa, vua Zein Alasman lại thề thốt là mình sẽ giữ vẹn lời nguyền.
Thế là vị chúa tể các thần linh đặt vào tay vua một tấm gương mà bảo: “Này con, con có thể trở về lúc nào tùy thích. Đây là tấm gương sẽ giúp ích cho con”.
Zein và Môbaréc cáo từ chúa tể các thần linh và đi trở lại phía hồ. Người chở thuyền đầu voi thân hổ đưa thuyền đến, và cho họ sang trở lại bờ bên kia, theo như lối cũ. Họ gặp đoàn tùy tùng, và cùng nhau trở về Cairô. Vua Zein nghỉ ngơi mấy ngày ở nhà Môbaréc, rồi bảo ông: “Chúng ta hãy đi Bátđa tìm cho chúa tể các thần linh một người thiện nữ”.
- Kia, chẳng phải chúng ta đang ở trong thành phố Cairô vĩ đại hay sao? – Môbaréc đáp. – chẳng có thể tìm được gái đẹp ở đây hay sao?
- Ông có lí, nhưng chúng ta làm thế nào biết được họ ở chốn nào?
- Xin ngài chớ lo về việc ấy, thưa ngài. – Môbaréc nói. – Tôi có quen một bà già rất khôn khéo, tôi muốn nhờ bà ta đảm đương việc ấy, chắc bà sẽ làm tốt thôi.
Quả nhiên, bà già khéo léo sắp xếp cho nhà vua gặp nhiều cô gái tuổi mười lăm tuyệt đẹp, nhưng mỗi lần nhìn họ xong, vua nhờ đến tấm gương làm hòn đá thử vàng cho đạo đức của họ, thì lần nào tấm gương cũng mờ đi. Tất cả những cô gái con các vị quan trong triều cũng như mọi thiện nữ trong thành phố đến tuổi mười lăm đều lần lượt trải qua một lần kiểm tra như vậy mà không một lần nào tấm gương giữ được hình ảnh trong và rõ.
Khi nhận thấy không thể tìm được trinh nữ ở Cairô, họ sang Bátđa. Họ thuê một tòa nhà lộng lẫy ở một trong những khu phố đẹp nhất. Rồi họ bắt đầu mở yến tiệc đãi đằng. Ai cũng có thể đến dự được. Khi mọi người trong nhà đã ăn uống no nê, thức ăn còn lại được mang ra cho những người tu hành khổ hạnh, những người này nhờ vậy sống cũng tiềm tiệm.
Trong khu phố ấy có một trưởng giáo tên là Bubêkia Muezin. Đó là một con người kiêu ngạo, tự phụ và hay khoe khoang. Lão ghét những người giàu chỉ vì mỗi một lí do là lão nghèo. Sự cùng khổ làm cho lão sinh thù hận cảnh giàu sang của người khác. Lão nghe đồn về Zein Alasman và sự giàu có của ông. Chỉ có thế thôi đã đủ cho lão chống đối ông hoàng này. Lão đi xa đến mức, một ngày kia, sau buổi cầu kinh chiều, lão nói với dân chúng trong nhà thờ của lão như sau:
- Hỡi những người anh em! Tôi nghe nói trong khu phố chúng ta có một người ngoại quốc đến ở, ngày nào cũng tiêu hoang những số tiền lớn không biết bao nhiêu mà kể. Ai có thể đoán trước được. Biết đâu con người không quen biết ấy chẳng là một tên vô lại trộm cướp được rất nhiều của cải trong nước nó, rồi đến thành phố này chơi bời cho bõ. Xin các anh em hãy tỉnh táo. Nếu hoàng đế hay tin có một con người như loại ấy sống trong khu phố ta, e rằng Người sẽ trừng phạt chúng ta về tội không trình trước với Người. Về phần tôi, tôi xin tuyên bố với anh em là tôi không chịu trách nhiệm về vụ đó, nếu có xảy ra tai biến gì thì không phải lỗi tại tôi.
Dân chúng cả tin, liền đồng thanh bảo Bubêkia:
- Thưa ngài tiến sĩ, đấy là việc của ngài. Ngài cứ đưa việc này ra trước hội đồng.
Thế là lão trưởng giáo hài lòng, trở về nhà bắt đầu làm một bản sớ tấu, chuẩn bị ngày hôm sau dâng lên hoàng đế.
Nhưng Môbaréc hôm ấy cũng đến cầu kinh, và cũng như mọi người khác, có nghe những lời nói của trưởng giáo. Ông liền lấy năm đồng xơcanh gói vào chiếc khăn tay cùng một bọc nhiều tấm lụa đến nhà Bubêkia. Lão trưởng giáo sừng sộ hỏi ông muốn gì.
- Thưa tiến sĩ, – Môbaréc dịu dàng đáp, vừa nói vừa đặt tiền và lụa vào tay lão, – tôi là hàng xóm và kẻ tôi tớ của ngài. Hoàng tử Zein hiện ở trong khu phố này sai tôi đến. Hoàng tử nghe danh ngài, cho nên sai tôi đến thưa rằng Người muốn làm quen với ngài. Trong khi chờ đợi, xin ngài vui lòng nhận cho chút quà mọn này.
Mừng quýnh, Bubêkia đáp lời Môbaréc:
- Thưa ngài, xin ngài hãy làm ơn xin lỗi hoàng tử hộ tôi. Tôi rất lấy làm xấu hổ là chưa kịp đến chào Người, nhưng tôi sẽ xin chuộc lỗi, ngay ngày mai tôi sẽ đến làm bổn phận của mình.
Quả nhiên, sáng hôm sau, sau buổi cầu kinh sớm, lão nói với dân chúng:
- Xin những người anh em hãy biết cho rằng không ai không có kẻ thù. Những người càng có nhiều của cải càng dễ bị ghen ghét. Người ngoại quốc mà tôi nói với anh em hôm qua tuyệt nhiên không phải là một con người xấu như một vài kẻ có ác ý muốn làm cho người ta tin như vậy. Đó là một hoàng tử trẻ tuổi đạo đức cao dày. chúng ta hãy chú ý chớ có tâu trình không đúng lên hoàng đế.
Bằng những lời lẽ đó, Bubêkia xóa ấn tuợng lão đã gây nên trong đầu óc dân chúng tối hôm trước, rồi trở về nhà. Lão thắng bộ áo quần ngày lễ, đến thăm Zein, và được tiếp đãi khá nồng hậu. Sau khi chào hỏi xong, Bubêkia hỏi:
- Thưa ngài, ngài có ý định ở lâu tại Bátđa không ạ?
- Tôi sẽ ở lại đây, – Zein đáp, – cho đến bao giờ tìm được một thiện nữ đến tuổi mười lăm, xinh đẹp tuyệt trần và trong trắng tới mức chưa bao giờ biết tới đàn ông hay có mơ tưởng gì về chuyện ân ái.
- Ngài kiếm của thật hiếm đấy, – Bubêkia nói – và tôi sợ ngài tốn công vô ích thôi. Cũng may mà tôi biết được có một người con gái đức hạnh như vậy. Thân sinh cô ta xưa kia làm thượng thư, nhưng ông đã treo ấn từ quan và đã lâu lắm sống trong một ngôi nhà riêng biệt, chỉ chuyên lo việc giáo dục con gái. Thưa ngài, nếu ngài muốn, tôi sẽ đi hỏi cô ấy cho ngài, tôi tin rằng ông ta sẽ phấn khởi có được chàng rể xuất thân cành vàng lá ngọc như ngài.
- Ấy chớ nên vội vàng thế! – Zein nói. – Tôi sẽ không cưới nàng làm vợ nếu tôi không biết trước nàng có họp ý tôi không. Về nhan sắc tôi có thể tin tưởng ở ngài, còn về đức hạnh, ngài có những gì cam đoan với tôi?
- Vậy ngài cần được cam đoan như thế nào?
- Tôi cần nhìn mặt cô ta, và chẳng muốn gì hơn để quyết định
- Ngài thạo khoa xem tướng vậy ư? – Lão trưởng giáo mỉm cười. – Vậy thì ngài hãy cùng tôi đến nhà vị thân sinh ra cô, tôi sẽ xin ông ta cho ngài được nhìn cô một lát ngay trước mặt ông.
Muzein dẫn nhà vua đến dinh quan thượng thư. Ông này vừa biết rõ gia thế và ý đồ của Zein, liền cho gọi con gái đến và truyền cất tấm mạng che mặt. Chưa bao giờ quốc vương trẻ xứ Banxôra thấy một con người đẹp hoàn hảo và khêu gợi đến thế. Vua rất đỗi ngạc nhiên. Để thử xem đạo đức người con gái này có được như nhan sắc của nàng nay không, vua lấy chiếc gương ra soi. Hình ảnh của cô hiện lên rất trong và rất rõ.
Khi thấy cuối cùng mình đã tìm được con người mong muốn, vua xin phép thượng thư cho được kết hôn với nàng. Lập tức một pháp quan được mời đến. Người ta lập giá thú và làm lễ. Sau buổi lễ, vua mời thượng thư về nhà mình, đãi đằng thật hậu và biếu nhiều tặng phẩm. Sau đó, vua sai Môbaréc mang đến cho cô dâu cơ man là châu báu. Ông này dẫn nàng về, rồi lễ thành hôn được cử hành với những nghi thức xứng đáng với địa vị của Zein. Khi mọi người đã ra về, Môbaréc thưa với chủ:
- Chúng ta đừng ở lâu hơn nữa ở Bátđa. Hãy lên đường đi Cairô. Ngài có còn nhớ lời thề của ngài với chúa tể các thần linh chứ, thưa ngài?
- Chúng ta hãy lên đường. – Zein đáp. – Ta cần giữ trọn lời thề. Tuy nhiên, Môbaréc thân mến ạ, ta xin thú thật nếu ta vâng lệnh chúa tể các thần linh thì cũng không phải là không tự kiềm chế. Người mà ta vừa cưới thật đáng yêu, và ta những muốn đưa nàng về Banxôra đưa lên ngôi chính cung hoàng hậu.
- Áy thưa ngài, xin ngài chớ để cho dục vọng thắng thế. Hãy làm chủ tình cảm của mình. Cho dù ngài đau khổ đến đâu cũng phải giữ lời thề với chúa tể các thần linh.
- Vậy thì Môbaréc ơi, ông hãy chú ý giấu cô gái xinh đẹp ấy đi, đừng để bao giờ nàng đến trước mặt ta. Có lẽ ta đã nhìn nàng quá nhiều rồi đấy.
Môbaréc sai chuẩn bị lên đường. Họ trở về Cairô, rồi từ đó khởi hành đến hòn đảo của chúa tể các thần linh. Cô gái trước nay vẫn đi kiệu và từ hôm cưới đến giờ không được gặp mặt vua, đến đây liền hỏi Môbaréc:
- Chúng ta đang ở đâu? Đã sắp đến nước của chồng ta chưa?
- Thưa bà, – Môbaréc đáp – đã đến lúc bà cần hiểu rõ sự thật. Vua Zein cưới bà là chỉ nhằm mời bà rời cụ thân sinh đó thôi. Ngài xin thành hôn với bà không phải để cho bà trở thành hoàng hậu xứ Banxôra, mà chỉ để mang dâng lên chúa tể các thần linh, ông đòi cho được một thiếu nữ đức hạnh như bà.
Nghe câu nói đó, cô gái bật khóc thảm thiết, làm cho nhà vua và Môbaréc rất mủi lòng. Nàng nói với họ:
- Xin các ông hãy thương tôi. Tôi là một người nước ngoài. Các ông sẽ phải trả lời trước Thượng đế về sự phản bội đối với tôi.
Nàng khóc than cũng vô ích. Người ta vẫn dâng nàng lên chúa tể các thần linh. Sau khi chăm chú nhìn nàng, ông bảo Zein.
- Này hoàng tử, ta hài lòng về con. Cô gái con đưa đến cho ta đáng yêu và trong trắng, và ta vui lòng về sự tìm kiếm của con để giữ lời hứa với ta. Hãy trở về nước, xuống căn hầm ngầm có tám cái tượng, con sẽ thấy cái tượng thứ chín mà ta đã hứa cho con. Ta sẽ sai các thần linh của ta mang tượng đến đấy.
Zein cảm ơn chúa tể rồi cùng Môbaréc trở về Cairô. Nhưng vua không ở lại đây lâu. Lòng nôn nóng được nhìn thấy bức tượng thứ chín thúc giục vua sớm lên đường. Lòng vua vẫn luôn nghĩ tới người con gái mình đã cưới làm vợ, và tự trách mình đã lừa dối nàng. Vua tự cho mình là căn nguyên và là thủ phạm gây nên tai họa cho nàng. Vua tự nhủ: “Than ôi! Ta đã cướp đoạt nàng khỏi sự thân yêu trìu mến của phụ thân nàng và bắt làm vật hy sinh cho một đấng thần linh. Hỡi tuyệt thế giai nhân! Nàng đáng hưởng số phận tốt đẹp hơn thế nhiều”
Đăm chiêu với những ý nghĩ ấy, vua Zein về tới Banxôra. Trăm dân mừng vua trở về mở hội lớn. Vua vội đến trình với mẹ về chuyến đi, hoàng thái hậu vui mừng biết vua đã nhận được bức tượng thứ chín. “Nào con, ta hãy đi xem, có lẽ nó đã có dưới hầm rồi, bởi chúa tể các thần linh đã nói với con rằng con sẽ thấy bức tượng dưới đó”.
Nhà vua trẻ và hoàng thái hậu sốt ruột muốn nhìn thấy bức tượng kì diệu, vội đi xuống hầm ngầm và bước vào căn phòng để các tượng. Hai người xiết bao kinh ngạc nhìn thấy trên bục thứ chín không phải là một bức tượng kim cương mà là một người con gái xinh đẹp tuyệt trần. Nhà vua nhận ra đó chính là người mình đã đưa đến đảo, dâng các chúa tể thần linh. Nàng thưa với vua:
- Ngài hẳn hết sức ngạc nhiên khi thấy tôi ở đây. Ngài chờ đợi một vật gì quý báu hơn tôi, và tôi chắc lúc này ngài đang hối tiếc đã trái qua bao gian lao đến vậy, bởi chắc là ngài chờ đợi một phần thưởng tốt đẹp hơn thế này nhiều.
- Không, thưa nàng, – vua đáp – nói có trời chứng giám, tôi đã hơn một lần nghĩ tới chuyện thất hứa với chúa tể các thần linh để được giữ nàng. Một bức tượng bằng kim cương dù có quý đến bao chăng nữa, làm sao sánh được niềm vui có được nàng? Tôi yêu quý nàng hơn tất cả kim cương, hơn mọi của cải trên đời này.
Vua vừa dứt lời, một tiếng sét nổ rung chuyển cả căn hầm. Hoàng thái hậu kinh hoàng, nhưng chúa tể các thần linh đã hiện lên, và cất tiếng trấn yên bà:
- Ta là người che chở và yêu mến con trai bà. Ta muốn biết xem ở lứa tuổi này, chàng có khả năng thắng được dục vọng hay không. Ta biết rõ lắm, chàng đã bị xúc động trước vẻ kiều diễm của cô gái trẻ này, và không hoàn toàn giữ trọn lời thề là sẽ không ước mong được ăn ở với nàng. Tuy nhiên, ta hiểu rõ sự mềm yếu của bản tính con người, cho nên đã không mếch lòng vì việc đó, mà còn lấy làm thú vị về sự tự kiềm chế của chàng. Đây là bức tượng thứ chín mà ta dành cho chàng, nó hiếm hơn, quý hơn mọi bức tượng khác. Này Zein, con hãy sống hạnh phúc với người thiếu nữ này, nàng là vợ con đấy, và nếu con muốn nàng luôn luôn trong trắng và thủy chung, thì hãy yêu nàng mãi mãi, và chỉ yêu mỗi một nàng mà thôi. Con chớ đem lòng yêu thương ai khác, thì ta sẽ bảo đảm cho con lòng chung thủy của nàng.
Dứt lời, chúa tể các thần linh biến mất. Và Zein, say mê người vợ trẻ, không chờ được đến ngày mai, lập tức phong nàng làm hoàng hậu xứ Banxôra. Hai vợ chồng đời đời chung thủy, đời đời yêu quý nhau, sống bách niên giai lão.[2]
Nàng Sêhêrazát kể xong chuyện hoàng tử Zein Alasman mà trời vẫn chưa sáng hẳn. Nàng xin vua Saria cho phép được kể thêm một chuyện nữa. Vua đồng ý, nàng liền kể tiếp chuyện sau đây:
❀ ❀ ❀
[1] Chỉ Môhamét, người sáng lập đạo Hồi. (ND).
[2] Truyện này có trong bản in đầu tiên. Khi tái bản, không hiểu sao Ăngtoan Galăng đã bỏ đi. Bản cổ nhất mà chúng tôi được đọc (mười tập, xuất bản năm 1881) không có truyện này. Những bản in năm 1921 cũng như bản năm 1968 của Nhà xuất bản Garnier Freres thì lại có(ND).