Truất Long

Lượt đọc: 1452 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 140
Khổ Hải Hành (7)

❊ ❊ ❊

Bệnh tình của Đại Trưởng Công Chúa chuyển biến xấu đi rất nhanh.

Không còn cách nào, tuổi đã cao, lại đổ bệnh đột ngột giữa đường, đúng là gian nan, đến động cũng không dám động.

Kỳ thực, trình độ y thuật của thế giới này cao hơn so với bề ngoài vẫn thấy, chủ yếu là nhờ công sức của hai vị Chí Tôn là Thanh Đế Gia và Bạch Đế Gia ở phương diện này. Thảo dược học của Thanh Đế Quan và ngoại khoa phẫu thuật trong Bạch Đế Quan đều rất nổi tiếng, cũng gián tiếp cung cấp một hệ thống y tế rộng khắp. Đối với giới quý nhân mà nói, Trường Sinh Chân Khí của Thanh Đế Gia lại càng là một loại chân khí thích hợp cho việc ôn dưỡng... Đây cũng là nguyên nhân vì sao Trường Sinh Chân Khí lan tràn khắp nơi.

Tất nhiên rồi, tu vi chân khí suy cho cùng cũng chỉ là phụ trợ, là một trong nhiều biến số, phải tu luyện đến Chính Mạch đại viên mãn thì thân thể mới cường kiện rõ rệt, phải đến bậc Tông Sư thì tuổi thọ mới tăng lên đáng kể, Đại Tông Sư cũng phải vượt qua ải quan trọng đó, chứng vị thành long thành tiên thì mới có khả năng đạt được thăng hoa về hình thái sinh mệnh.

Mà những thứ này đối với tuyệt đại đa số mọi người mà nói đều là quá xa vời.

Đại Trưởng Công Chúa với tư cách là một trong năm người tôn quý tuyệt đối nhất của thế giới này, cũng không sao thoát khỏi sinh lão bệnh tử.

Liên tiếp mấy ngày, toàn bộ khu vực Lũng Tây Quận đều tín sứ qua lại không ngớt, quan viên các lộ và huân quý ở Quan Trung đều đang nổi điên đưa thầy đưa thuốc, không biết bao nhiêu lão đại phu, lão đạo sĩ bị lăn lộn đến chết dọc đường, nhưng đoàn tây tuần nằm ở khu vực Vị Nguyên thuộc Lũng Tây thì ngược lại yên tĩnh đến đáng sợ.

Mấy vị cao thủ Trường Sinh Chân Khí từ Ngưu Đốc công trở xuống, về cơ bản đều đã dọn vào trong Quan Phong Hành Điện, thay phiên nhau kéo dài tính mạng cho Đại Trưởng Công Chúa, mà Trương Hành kẻ ngoài ý muốn có được chút quyền chỉ huy lâm thời bên ngoài Quan Phong Hành Điện thì lại rất nhanh đã ý thức được —— Đại Trưởng Công Chúa căn bản là hết thuốc chữa rồi, chỉ là mượn nhiều cao thủ Trường Sinh Chân Khí đến thế này để kéo dài hơi tàn, rồi chờ đợi chuyện gì hoặc người nào đó mà thôi.

Mà hai người này thì rất nhanh đã xuất hiện.

Con rể và cháu ngoại của Đại Trưởng Công Chúa, tức là Mã Duệ, Lưu thủ Thái Nguyên, cùng con trai của ông ta là Mã Hồng, cũng chẳng biết dùng cách gì... là ngựa tốt thay nhau chạy, hay là cao thủ Ngưng Đan thay nhau vận chuyển... tóm lại là vào cuối tháng bảy đã đến hành tại Vị Nguyên.

Trái lại là cô con gái duy nhất của Đại Trưởng Công Chúa, e rằng không chịu nổi gió bụi, có phần không kịp đến nơi rồi.

Mà theo sự xuất hiện của hai cha con Mã Duệ, Mã Hồng, tất cả mọi người liền biết rằng, tính mạng của Đại Trưởng Công Chúa sắp kết thúc rồi.

Quả nhiên, ngày hai mươi chín tháng bảy, cha con họ Mã đến nơi, tới xế chiều ngày hôm sau, cũng chính là lúc chạng vạng ngày ba mươi tháng bảy, bên trong hành điện đột nhiên vang lên tiếng khóc, đám cung nhân và thái giám bên ngoài cũng lập tức khóc theo, ngay cả quan lại, quân sĩ trong đoàn tây tuần cũng không khỏi nghiêm túc cúi đầu.

Tiếng khóc đêm hôm ấy đã làm chấn động cả dòng Vị Thủy.

Mãi đến nửa đêm về sau, Trương Hành mới từ mấy vị công công ở Bắc Nha đi ra kiếm đồ ăn mà biết được một số chi tiết —— Nghe nói, Đại Trưởng Công Chúa sau khi nhìn thấy cháu ngoại thì đã hoàn toàn buông bỏ, thế rồi cả ngày hôm ấy cứ lặp đi lặp lại chỉ kéo lấy tay áo Thánh Nhân khẩn cầu, nói rằng bà đã trải qua nhiều chuyện, sớm đã nhìn thấu, không hề sợ chết, chỉ riêng đời này có một người con gái, một người con rể, cháu ngoại gái đã mất rồi, lại chỉ có một đứa cháu ngoại trai này thôi, nên xin Thánh Nhân cho phép đem phong ấp ba nghìn hộ của bà cùng tài sản cá nhân toàn bộ chuyển phong cho con rể, đồng thời cho cháu ngoại cưới một vị Công Chúa hợp tuổi, phê chuẩn cho cả nhà con gái được bình an phú quý đến già.

Điều này về cơ bản giống hệt như mọi người dự đoán, mà Thánh Nhân cũng không có lý do gì để từ chối, thậm chí còn trực tiếp phong thêm cho Mã Duệ lên đến con số kinh người là năm nghìn hộ.

Không chỉ có vậy, Đại Trưởng Công Chúa suy cho cùng cũng là người cùng thế hệ thân thích cuối cùng của Thánh Nhân rồi, e rằng vị Thánh Nhân này trong lòng cũng mềm ra, cho nên dù bản thân Đại Trưởng Công Chúa không có yêu cầu gì, nhưng đợi đến ban đêm, bên trong hành điện vẫn truyền ra ý chỉ, chính là bảo bên Tây Đô đi sửa sang lăng tẩm của Hoàng Đế triều trước, cũng chính là Hoàng lăng của chồng bà, để chuẩn bị cho người chị này của mình được hợp táng với chồng theo nghi chế Hoàng Hậu.

Cùng lúc đó, đoàn người lập tức quay đầu quay về phía Đông, chuẩn bị quay về Đại Hưng, Thủ tướng Tô Nguy cùng Tả Thừa Trương Thế Chiêu đi trước để sắp xếp các sự vụ liên quan.

Cũng chính lúc này, Trương Hành bất ngờ nhận được một nhiệm vụ ngoài dự liệu — Ngưu đốc công sai người đến triệu y cùng mười một quân quan khác vào trong, chịu trách nhiệm canh gác cỗ quan tài tạm thời của Đại Trưởng Công Chúa.

Vào trong rồi mới vỡ lẽ, mười hai người đều là tu luyện Hàn Băng Chân Khí, đây là lo Đại Trưởng Công Chúa sẽ bốc mùi.

Công việc thì rất nhẹ nhàng, mười hai người chia ba ca, đảm bảo quan tài Đại Trưởng Công Chúa nằm bên trong hàn băng không tan là được.

Đương nhiên, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là, tuy chỉ là một cái liếc nhanh trong khoảnh khắc, Trương Hành rốt cuộc cũng được thấy dung mạo của Thánh Nhân — râu rất rậm rạp, hơn nữa là râu quai nón, vừa nhìn qua, rất giống quái vật lông lá.

Có điều, Thánh Nhân lông lá chỉ đến xem hai hôm đầu, đợi khi đoàn người lên đường, cỗ quan tài để Đại Trưởng Công Chúa được dời đến cuối Quan Phong Hành Điện, hơn nữa Thánh Nhân cũng không đến nữa, chỉ có Hoàng Hậu và mấy vị Hoàng Phi, dẫn theo mấy vị Công Chúa, cùng cha con họ Mã thay phiên nhau túc trực.

Trương Hành tự nhiên vui vẻ nhàn nhã.

Tuy rằng nhiệm vụ của y từ đầu tới cuối vốn chẳng thay đổi bao giờ, đều là đưa tay nắm lấy một trong bốn cái tay vịn kim loại thò ra từ trong quan tài, làm cục sạc hình người… nhưng không có một gã lông lá một lời quyết sinh tử bên cạnh, chung quy vẫn rất dễ chịu.

Cứ như vậy, ngày mười lăm tháng tám, trăng tròn hòa nhau, đoàn người vội vã lên đường đã về đến huyện Trần Thương thuộc Phù Phong quận, đến chỗ này là tới vị trí hạch tâm của Quan Trung bình nguyên, mọi người vốn đáng lẽ không còn căng thẳng nữa.

Nhưng chính vào ban ngày hôm ấy, đã xảy ra hai chuyện, khiến cho đoàn tuần phía Tây càng thêm bầu không khí căng thẳng.

Một là phía trước dòng Khiên Thủy thượng nguồn mưa to, dẫn đến nước lũ tràn bờ dâng cao, phá hỏng cầu phao lúc đến, thậm chí nếu gấp thời gian, rất có khả năng cần Quan Phong Hành Điện tháo dỡ lắp lại; chuyện còn lại là đám thủ lĩnh Vu Tộc vẫn luôn đi theo từ Vị Nguyên lấy cớ tang sự của Đại Trưởng Công Chúa để xin từ biệt ra về, đợi Thiên Xu lạc thành sẽ đến sau.

Kỳ thực, không phải nói hai chuyện này là trớ trêu gì, nó đều là chuyện rất bình thường, nhưng vấn đề tại chỗ, chúng nó đều khiến cho Thánh Nhân tâm tình trở nên tồi tệ.

Thánh Nhân tâm tình tồi tệ, cả đoàn tuần phía Tây không thể không nơm nớp lo sợ.

Thủ lĩnh Vu Tộc bị yêu cầu tiếp tục đi theo.

Về phần dòng Khiên Thủy, Thánh Nhân cự tuyệt tháo dỡ hành điện, yêu cầu chờ nước lũ rút xuống rồi mới dựng cầu phao lớn rồi quay về.

Trưởng Công Chúa cũng đã chết rồi, lại càng không ai dám khuyên nhủ vị Thánh Nhân lông lá này, chỉ đành cứ thế mà dạ lời.

Và cái ngày hôm ấy, nhằm tiết Trọng Thu, mấy vạn người trong đoàn tuần phía Tây, chỉ đành sống trong cảnh nơm nớp lo sợ. Ngay cả Trương Hành, cũng có chút chán chường, bởi vì buổi tối ngày ấy chính là ca trực nửa đêm về sáng của y.

Lúc canh ba, Trương Phó Thường Kiểm cùng ba tên quân quan Thượng Ngũ Quân khác bước vào bên trong hành điện trải thảm, đến cả đi đường cũng đều cẩn thận tỉ mỉ… cũng chỉ là giữa đường gặp Bạch Hữu Tư vác Phục Long Ấn ôm trường kiếm hơi gật đầu một cái mà thôi.

Tiếp đó, chính là cuộc trực đêm buồn chán.

Cha con Mã Duệ, còn có một vị tiểu Công Chúa chừng bảy tám tuổi đã hứa gả cho Mã Hồng thuộc dạng trọng tang, vẫn cứ thủ trước quan tài, nhưng đều đã sớm ngủ mất, bảy tám cung nữ, thái giám theo hầu cũng đều ngủ cả, mà bốn tên quân quan tu vi Hàn Băng Chân Khí đều đã coi như là cao thủ nhìn nhau ngơ ngác, lại không một ai dám trộm lười, chỉ đành vịn vào tay vịn mà đứng nghiêm.

Đêm nay, vốn cứ như vậy an ổn trôi qua.

Rồi đó, ước chừng nửa canh giờ, Trương Hành bỗng nhiên liền bị động tĩnh ở phần trước hành điện làm cho kinh động — tiếng quát mắng, tiếng hô hoán, tiếng ồn ào tạp loạn, loạn thành một bầy, tựa như bỗng dưng bốc lửa vậy.

Nhưng rất nhanh, khi vị tiểu Công Chúa bảy tám tuổi cũng dụi mắt bị giật mình tỉnh, động tĩnh lại ngược lại im bặt, khiến cho vị công chúa điện hạ này trở mình, lại tiếp tục chảy nước miếng trước quan tài cô mẫu kiêm bà bà của mình mà ngủ đi trong lòng cung nữ.

Nếu không phải ba tên quân quan khác cùng với Thái Nguyên Lưu Thủ Mã Duệ và một vị công công Bắc Nha đều đang ở nơi đó lấy ánh mắt dò xét lẫn nhau, Trương Hành cũng gần như cho rằng vừa rồi là ảo thính.

Rất nhanh, đã có người đến.

“Trương Hành.” Ngưu Đốc công bước nhanh tới, nhưng gần như không phát ra tiếng động, đảo mắt nhìn những người có mặt một lượt, rồi gọi thẳng tên y giữa bao ánh mắt kinh ngạc. “Ra ngoài gọi người của ngươi vào, ít nhất mười người… đi vào từ cửa hông bên phải phía sau.”

Trương Hành chẳng hiểu đầu đuôi, nhưng vẫn vội cúi đầu giả vờ như không nghe thấy, cùng những người khác nhanh chóng rời khỏi hành điện qua cửa nhỏ phía sau, rồi lập tức gọi đủ mười tên Phục Long vệ vốn đang rải rác làm nhiệm vụ bên ngoài, men theo đúng lộ trình đã chỉ mà quay lại.

“Trương Phó Thường Kiểm.” Vừa quay lại, quả nhiên y lại đụng mặt Ngưu Đốc công, người này chắp tay đứng trước cửa hành điện, lời lẽ càng thêm nghiêm nghị. “Ngươi là kẻ thông minh, có những chuyện không cần ta phải dạy… Lát nữa vào trong, dẫn người của ngươi nấp vào gian bên cạnh tẩm cung của Thánh nhân. Không cần để ý gì khác, chỉ nhìn xem Bạch Thường Kiểm nhà ngươi có phát động Ấn Phục Long hay không. Một khi phát động, ngươi lập tức dẫn người ra bắt kẻ gian; còn nếu Bạch Thường Kiểm nhà ngươi không động, thì ngươi chỉ là một ngự tiền thị vệ… Hiểu chưa?”

Trương Hành gật đầu thật mạnh, ra vẻ hết sức bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng đã nổ tung.

Chưa nói đến nguyên do sự việc, chỉ riêng việc thật sự cần Bạch Hữu Tư dùng đến Ấn Phục Long, thì y chẳng dám chắc mình sẽ ngoan ngoãn đi bắt người… Nhân cơ hội này, cho tên lông lá kia một đao, có phải là có thể đẩy nhanh tiến trình lịch sử không?

Phải biết rằng, Trương Hành luôn giữ phận ngay ngắn bên hành điện, trước hết là vì e ngại Ngưu Đốc công và chính tên lông lá.

Ngưu Đốc công là tông sư, là cao thủ Thiên bảng, chính mắt y thấy, kẻ cường hoành như Hạ Nhược Hoài Báo, một cao thủ Ngưng Đan cảnh gần như vô địch, bị ông ta tát một cái toàn thân xuất huyết, chết ngay tại chỗ; còn Thánh nhân lông lá tuy không chắc lắm, nhưng xét thấy người ta là chủ nhân thiên hạ chính thống lúc này, mà việc tu hành đến cảnh giới cao tự nhiên sẽ gắn với “thống trị”, nên tên này ít nhất là Thành Đan, cao nhất không chừng có thể diện của một đại tông sư.

Vậy mà bây giờ một khi dùng đến Ấn Phục Long, hai vị các hạ nói xem sẽ ra sao?

Hơn nữa lại là trong đêm tối, hơn nữa bên bị chế tài rất có thể còn có ít nhất một tông sư, Bạch Hữu Tư cũng rất có thể đứng về phía mình, thêm vào sự quen thuộc của y đối với tình hình quanh hành điện, cùng với sự mệt mỏi của phần lớn mọi người sau chặng đường dài, trong cơn hỗn loạn… nói không chừng có thể toàn thây rút lui!

Trương Hành mặt trầm như nước, lòng dạ rối bời, khiến Ngưu Đốc công khẽ lắc đầu, dường như thấy Trương Tam Lang xưa nay trông có vẻ đáng tin cậy, đến thời khắc mấu chốt lại thất thố trong lòng như vậy.

Nhưng sự đã đến nước này, dường như cũng chẳng kịp làm gì hơn.

Mười mấy tên Phục Long vệ dưới sự dẫn dắt của Trương Hành nối đuôi nhau tiến vào, theo chân Ngưu Đốc công đến sau một bức tường gỗ, vịn đao xếp thành một hàng, nhưng đều bị vách che khuất, còn bản thân Trương Hành theo hiệu lệnh của Ngưu Đốc công lặng lẽ đứng nơi cửa ở cuối bức tường gỗ… Từ vị trí vịn đao hiên ngang đứng thẳng của y, có thể thấy rõ Bạch Hữu Tư ở vị trí tương tự phía đối diện, cũng có thể thấy tên Thánh nhân lông lá mặc áo trong ngồi trên sập, nghiêng lưng về phía mình thở hổn hển, còn thấy khắp nơi bừa bộn và án kỷ bị lật đổ.

Thậm chí, dường như còn lờ mờ thấy một vũng máu.

Không kịp nghĩ nhiều, vừa đứng yên, đảo mắt xem tình hình tẩm cung chẳng bao lâu, Trương Hành bỗng nghe thái giám bên ngoài vào bẩm: “Khải bẩm Thánh nhân, Tư Mã tướng công và Tư Mã tướng quân phụng chỉ đến gặp.”

Dù Trương Hành đã có chuẩn bị từ sớm, cũng không khỏi thoáng sững sờ, còn Bạch Hữu Tư phía đối diện rõ ràng cũng ánh mắt khẽ động.

“Cho bọn chúng vào!” Giọng tên Thánh nhân lông lá đầy vẻ hung ác.

Liền đó, Tư Mã Trường Anh dẫn đầu, tiếp sau là con trai Tả Đồn vệ Đại tướng quân Tư Mã Hóa Đạt, mờ mịt bước vào tẩm cung. Vừa mới vào, Tư Mã tướng công đi đầu liền liếc nhìn Bạch Hữu Tư và Trương Hành ở hai bên trái phải, rồi lại nhanh chóng lướt qua Ngưu Đốc công, lập tức cúi đầu, cung kính hành lễ.

Không biết có phải ảo giác không, từ góc nhìn của Trương Hành, sau khi hành lễ, cánh tay của đối phương dường như hơi run run.

Trái lại, Tư Mã Hóa Đạt, cũng chính là cha của Tư Mã Chính, người đằng sau để hai chòm râu nhỏ, vẫn có dáng vẻ thong dong, cúi người hành lễ hay thỉnh an, thảy đều rắn rỏi đầy đủ trung khí.

Vị này, thời trẻ từng làm cận thị cho Thánh Nhân.

“Là thế này.” Thánh Nhân căn bản không cho cha con họ đứng dậy, thậm chí còn chẳng ngoảnh mình lại, chỉ ngồi trên sập cất lời lành lạnh. “Trẫm vừa nằm mơ một giấc mộng, lấy làm rất lạ… Tư Mã tướng công xưa nay tuổi cao đức trọng, kiến văn quảng bác… phiền Tư Mã tướng công giải mộng giúp trẫm.”

Tư Mã Hóa Đạt rõ ràng đã nhận ra có chuyện chẳng lành, cúi đầu đến độ chẳng dám ngẩng lên, trái lại Tư Mã Trường Anh lúc này giữ chắc giọng mình, nằm phục trên đất mà lời nói vẫn thông tỏ: “Xin Thánh Nhân cứ thẳng thắn nói ra, hễ thần biết sao, ắt thật lòng bẩm bạch cùng Thánh Nhân.”

“Giấc mộng rất đơn giản.” Thánh Nhân cười lạnh nói. “Trẫm trước mơ thấy mình bị hồng thủy vây khốn trong thành, muốn xuất thành mà không thể nào ra được, đành bất đắc dĩ quay trở về hành cung, lại ở trước cửa cung thấy hai con ngựa đang ăn cỏ trong máng… Ngươi nói, nên giải mộng thế nào đây?”

Tình tiết quái quỷ thể loại gì thế này?

Trương Hành há hốc miệng, lập tức bị Ngưu đốc công quay lại trừng một phát, may mà Thánh Nhân vẫn quay lưng về phía y, nhờ thế Trương Tam còn có cơ hội thu nét mặt lại ngay.

Mà sau khi thu lại nét mặt, liền là một khoảng im lặng căng thẳng kéo dài đến hơn chục hơi thở trong tẩm cung của hành điện.

Thật sự là hơn chục hơi thở, bởi vì tuy không ai lên tiếng, lại có thể nghe thấy rành mạch hơi thở của tất cả mọi người. Thánh Nhân thì thở hồng hộc chẳng cần kiêng dè gì, còn Tư Mã tướng công và Tư Mã tướng quân, cặp cha con này dường như muốn cố ghìm hơi thở của mình lại, nhưng vẫn chẳng làm sao giấu nổi, cộng thêm mấy kẻ ẩn vệ kiểu như Trương Hành chưa kiểm soát nổi kình lực, mà xem chừng trong phe đối phương cũng thế… Trong khoảnh khắc, cả tẩm cung chỉ còn mỗi tiếng hơi thở.

Đợi sau hơn mười hơi thở, Thánh Nhân thở dài ra một hơi: “Sao không nói gì?”

“Thần không dám nói.” Tư Mã tướng công khó nhọc đáp.

“Quân thần chúng ta, không có gì là không dám nói.” Thánh Nhân quát lạnh. “Nói!”

“Bẩm Thánh Nhân.” Tư Mã tướng công vẫn phục xuống đất, chòm râu hoa râm hơi lấp lóa dưới ánh đèn. “Thần thì nghĩ thế này… Thánh Nhân là chí tôn trên mặt đất, hễ có chiêm bao điềm triệu, ắt có sự ứng vào, không thể đợi nhàn mà coi thường…”

“Nói hay lắm, rồi sau đó?”

“Sau đó, Thánh Nhân đã là bậc chí tôn trên mặt đất, lại bị vây khốn nơi sầu thành, đây hiển nhiên không phải điềm lành gì… Đây là ác mộng, là ác triệu!”

“Nói không sai, đây là ác triệu! Nhất định có tai ương gì đó đang chờ trẫm!” Mao Nhân thánh nhân bỗng cao giọng, rồi tiếp tục truy hỏi. “Rồi sau đó?”

“Sau đó, quay đầu lại thấy… thấy song mã ăn cỏ trong máng, cũng là… cũng là điềm triệu chẳng lành.” Tư Mã tướng công khó nhọc nói.

Trương Hành nhìn rõ rành rành, vị lão tướng công này dùng chân mình đè lên vạt áo của con.

“Sao lại không tốt?” Thánh Nhân cười khẩy đáp lại. “Nói tỉ mỉ ra…”

“Không có gì đáng nói cả.” Tư Mã Trường Anh gắng gượng đáp. “Quốc tính là Tào, máng cũng đồng âm với Tào, song mã ăn cỏ trong máng, đây là sợ có kẻ như hai con ngựa kia, làm tổn hại đến quốc tính!”

“Ai làm tổn hại đến quốc tính?” Thánh Nhân lạnh lùng truy hỏi.

Tư Mã tướng công lại trầm mặc một hồi, trong tẩm cung, bầu không khí đã căng thẳng đến tột cùng.

Ngưu đốc công đã chắp tay sau lưng.

Một lát sau, Tư Mã Trường Anh gần như là gian nan trả lời dưới ánh đèn: “Thần không nên nói.”

“Đừng sợ, nói ra đi.” Thánh Nhân cười thất thanh. “Trẫm có lẽ xá cho ngươi vô tội.”

Tư Mã Trường Anh cuối cùng đã ngẩng đầu lên, nhưng mặt lộ ra vẻ giằng xé, giọng bi thiết: “Máng đã thông với quốc tính, thì ngựa cũng nên thông với tính… Đây là nói, trong đám người mang họ Mã, có kẻ gây trở ngại to lớn cho quốc tính… cộng thêm phía trước còn có hồng thủy… Thánh Nhân, trưởng công chúa vừa mới đi, thần thân là tộc nhân Tư Mã thị đời đời chịu ơn nước, nói ra thế này thực sự hổ thẹn!”

Nói đến chỗ đó, giọng Tư Mã Trường Anh đã nức nở tự lúc nào, dập đầu mạnh xuống đất, khóc không thành tiếng, bi thống lạ lùng.

Còn Mao Nhân thánh nhân thì giống hệt phản ứng của Trương Hành, Ngưu đốc công, Bạch Hữu Tư, cùng nhau trước tiếng khóc ấy trợn tròn mắt, bàng hoàng trong giây lát, rồi sởn tóc gáy kinh hãi.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.