Truất Long

Lượt đọc: 1452 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 110
Trảm Kình Hành (2)

❊ ❊ ❊

Tạm không nhắc ba người bọn họ mưu tính ra sao trong lúc đó, chỉ nói sau một ngày, đợt tuần tra sáu quận Hoài Bắc lần này của Tĩnh An Đài Trung Trấn Phủ Ti tổ tuần thứ hai cùng các viên chức tùy hành của Bộ Binh đã bắt đầu tản ra.

Hắc thụ Hồ Ngạn dẫn theo một đội nhân mã "áp giải" Trần Lăng đến Đông Đô nhậm chức;

Viên ngoại lang Bộ Binh Vương Đại Tích tự mình dẫn các lại viên Bộ Binh đến doanh trại Long Cương tạm giữ binh phù, chờ Trần Lăng bàn giao xong, Đông Đô phái tướng lĩnh mới tới tiếp nhận;

Còn thủ lĩnh tổ tuần đồng thời là chỗ dựa võ lực lớn nhất Bạch Hữu Tư, lại cùng bạch thụ Tiền Đường dẫn theo mấy người tiếp tục xuống phía nam, đến khu vực Nhữ Âm quận tuần tra;

Cuối cùng, không ngờ chỉ có Trương Hành và Lý Thanh Thần dẫn bảy tám người qua Oa Thủy, rồi theo dòng Hoán Thủy vừa mới đi qua một lần, trực tiếp xuôi dòng đến cửa sông đổ vào Hoài Thủy, tức là khu vực huyện Từ Thành thuộc Hạ Bi quận mà đi.

Nhân tiện nói, Hoán Thủy bắt đầu từ Thành Phụ, chảy đến cửa Hoài Thủy, lần lượt đi qua phía đông Tiếu Quận, phía nam Bành Thành Quận, cùng phía tây nam Hạ Bi quận, cuối cùng đổ vào Hoài Thủy.

Trong đó, ba anh em họ Tả chính là xuất thân từ huyện Phù Ly, phía nam Bành Thành, đông bắc Hoán Thủy. Tổ tiên hai ba đời trước đã rất có tiếng tăm rồi, nghe nói thường xuyên men theo Hoán Thủy xuống phía nam, rồi rẽ sang Hoài Thủy, chuyên làm nghề buôn cá mặn, cho nên đến đời cha bọn họ thì đã là một gia đình hào cường tử tế hẳn hoi.

Nhưng mà, thứ thực sự khiến họ Tả phi hoàng đằng đạt, trở thành dòng họ đứng đầu trên đất Hoài Bắc, kỳ thực vẫn là ba anh em họ Tả ở thế hệ này.

Lão đại Tả Tài Hầu lớn tuổi hơn chút, từ nhỏ đã theo cha đi lại buôn bán ở Đông Hải, Hoài Bắc, tính tình ôn trọng, giao du rộng rãi, từ sớm đã có năng lực tự mình gánh vác một phương, cũng có chút danh tiếng trên cả hai mặt đen trắng, việc làm ăn cá muối cũng vô cùng thuận lợi, xem như vừa lên đã khiến họ Tả không còn nỗi lo về sau trong việc nối nghiệp nhà.

Mà điều này, cũng khiến hai người em của hắn càng thêm đắm chìm vào việc tu hành.

Đặc biệt là lão nhị Tả Tài Tướng, từ nhỏ đã là một tay tu hành xuất sắc được công nhận, trước tuổi thành niên chỉ khổ công tôi luyện chính mạch ở quê nhà, kết quả hai mươi tuổi liền chính mạch đại viên mãn, sau đó bèn theo huynh trưởng cùng thuyền ra khơi, lại thường xuyên ở lại một mình nơi vùng duyên hải, nghe nói phần nhiều là xoay xở trên biển.

Trong lời đồn đại, chừng bảy tám năm về trước, vào một ngày nọ, hắn từ Yêu Đảo phía Bắc trở về Đông Hải quận, giữa đường thấy mặt trời mọc ở phương Đông, trên mặt nước và dưới mặt nước, âm dương phân cách buổi sớm mai, vốn tu vi đã đến độ, tâm thần hắn rung động, chỉ một buổi sáng đã đột phá được Nhâm mạch trong Kỳ kinh bát mạch. Nhưng vậy còn chưa tính, đến lúc hoàng hôn, chiếc thuyền hắn ngồi lại gặp một con cá kình khổng lồ, lúc đó cá kình nằm ngửa giấu lưng trôi nổi trên biển, in như một cái xác, thế nhưng sau khi thuyền đến gần, nó lại bỗng lật mình, quẫy lên sóng dữ, trong tiếng sóng dữ ấy vang lên một tiếng hót dài rồi bỏ đi… đúng vậy, Tả Tài Tướng nhờ cơ duyên này, lại vào buổi tối đột phá nốt Đốc mạch.

Nhâm Đốc nhị mạch một ngày mà thông suốt, từ đấy tiền đồ rộng mở. Chuyện này, cũng trở thành một giai thoại ai ai ở Hoài Thượng cũng đều biết.

Chuyện sau đó không cần phải nói nhiều, Tả Tài Tướng tuy rất ít khi về quê làm việc, nhưng cũng không làm lỡ chuyện lão đại nhà họ Tả là Tả Tài Hầu nhân khi đệ đệ Nhâm Đốc nhị mạch đã thông suốt, thừa cơ dựng nên Trường Kình Bang, làm ăn càng lúc càng lớn, và chừng năm sáu năm trước bỗng chốc vứt bỏ hẳn mọi thứ mua bán khác, đồng loạt thống nhất nghề vận tải trên sông Hoán Thủy và trung du Hoài Hà, kế đó ung dung nhận lấy việc làm ăn quan phương ở Hoán Thủy.

Phải biết rằng, Hoài Thượng hào kiệt khắp nơi, nghề vận tải đường thủy và cá muối nuôi sống không biết bao nhiêu hảo thủ, cái mối lợi lớn như thế, Tả lão đại muốn một mình hốt trọn, thì sao có thể ai cũng tâm phục được? Nhưng mà cứ thế, lúc bấy giờ mấy bang phái dám cùng Trường Kình Bang cạnh tranh, trong đó chí ít có bốn bang chủ, lại lần lượt gặp phải một kẻ tự xưng là Tý Ngọ kiếm, một cao thủ Ngưng Đan Cảnh, dùng lối ám sát báo trước, và tất cả đều đắc thủ mau chóng, trong đó thậm chí còn có một vị cao thủ Ngưng Đan Cảnh thành danh đã lâu.

Tuy kẻ đó vẫn không lộ mặt, cũng không để lại dấu vết gì khác ngoài tờ thiếp chữ, nhưng trong vòng mười ngày chết mất bốn tên bang chủ hoặc hung hãn, hoặc giảo hoạt, hoặc có uy vọng, trong khi chỉ có hai bang chủ có chỗ dựa là không bị đụng đến, thì Hoài Thượng tự nhiên đều biết, đây chính là lão nhị nhà họ Tả Ngưng Đan Cảnh đã thành, muốn thay mặt gia đình thu lấy mối lợi từ nghề vận tải trên Hoán Thủy và Hoài Thượng rồi.

Vì thế, hai bang còn lại có chỗ dựa cũng đều chịu mềm, bèn chủ động tìm Tả lão đại nói chuyện, chính thức sáp nhập vào Trường Kình Bang.

Danh hiệu Tý Ngọ Kiếm của Tả Tài Tướng từ đó cũng vang dội khắp vùng Hoài Thượng.

Còn lão tam Tả Tài Tương, tất nhiên không thể sánh với nhị ca của mình, nhưng tiến độ tu hành bản thân kỳ thực cũng không thể nói là kém. Hồi nhị ca hắn vừa đả thông hai mạch Nhâm Đốc, lão tam mới vừa trưởng thành đã có năng lực đạt tới bảy tám điều chính mạch, nhưng lại không theo học huynh trưởng chuyên tâm tu hành, cũng không theo đại ca lăn lộn giang hồ, mà trái lại đầu nhập vào công môn, làm một chức Tịnh Nhai Hổ của quận Giang Đô.

Rồi thì nên tiêu tiền tiêu tiền, nên tôi luyện tư lịch tôi luyện tư lịch, nên lập công lập công. Vừa đúng vào năm thứ hai sau khi nhị ca hắn ngưng đan đại thành, Tý Ngọ Kiếm vang dội Hoài Thượng, cũng là năm thứ tư sau khi đại ca hắn thành lập Trường Kình Bang, hắn lấy tu vi chính mạch đại viên mãn được điều tới quận Hạ Phì, nơi sông Hoán Thủy đổ vào cửa Hoài, nhậm chức địa phương hắc thụ.

Trước đó đã nói rồi, nhà hắn là người quận Bành Thành lân cận, tới Hạ Phì đảm nhiệm chức vụ là hợp với quy củ.

Chỉ có điều thời gian hơi dài, sắp ở Hạ Phì tới bốn năm năm nay rồi.

Nhưng sự tình một khi đã như thế, cũng khó trách thế lực của Trường Kình Bang dọc từ trung du sông Hoán Thủy đến trung du Hoài Thủy, vững như bàn thạch là thường.

"Trương bạch thụ, Lý bạch thụ, không ngờ lại gặp mặt nhanh như vậy sao? Ta nghe bên thượng du nói hai vị tới đây, nên sớm đến nơi này nghênh đón."

Từ Thành huyện, quận Hạ Phì, còn cách cái chợ ở cửa sông Hoán Thủy cả chục dặm, đoàn người của Trương Hành đã gặp bang chủ Trường Kình Bang Tả Tài Hầu. Người này dẫn theo tới mấy chục thủ hạ, người người đều có ngựa cưỡi, đang ở bên đường nghênh đón, căn bản không thể bỏ qua. Mà xem bộ dạng của hắn, dường như căn bản không biết mục đích chuyến đi này của Trương Hành, chỉ là nghe báo từ bang chúng ở thượng du mà thôi.

Thấy bộ dạng ấy, nghe những lời này, Lý Thanh Thần hừ lạnh một tiếng, dứt khoát ngồi im trên ngựa không xuống, vẻ ngạo mạn lộ rõ tới cực điểm.

Ngược lại Trương Hành, trực tiếp xuống ngựa, mỉm cười đón lên, nhưng cũng không chắp tay đáp lễ: "Tả bang chủ, chúng ta tuy là tháng trước mới gặp mặt, nhưng quả thật là nhất biệt kinh niên (một năm xa cách) a!"

Tả Tài Hầu ngẩn ra một lát, mới phản ứng lại ý tứ trong lời nói, nhưng vẫn liên tục cười khổ chắp tay: "Trương bạch thụ, kẻ bán sức lao động như ta, sao hiểu mấy thứ ấy, ngài có lời xin cứ thực tình một chút, ta cũng dễ nghe hiểu."

Trương Hành cười ha hả, bước tới kéo tay đối phương, thong dong đáp lời:

"Được thôi, trước tiên nói chút lời sòng phẳng… không giấu Tả bang chủ, lần này Tổ Tuần Tra thứ hai của chúng tôi lại ra ngoài cần vụ, kiểm tra sáu quận vùng Hoài Bắc, chủ yếu là theo lệnh điều tra rõ ràng quan lại địa phương, hào cường cùng hội bang có cấu kết thành bè phái, làm hại dân lành, gây họa cho địa phương hay không. Mấy ngày trước ở Long Cương, Trần Lăng Trần tướng quân chính là vì ở địa phương làm quá trớn, một mình chiếm đoạt việc làm ăn của rừng sam, chọc giận vị tuần kiểm nhà tôi, cho nên bị một tờ điều lệnh đưa tới Tây Bắc canh giữ sa mạc… Việc này ngươi đã biết chưa?"

Tả Tài Hầu bị kẹp cánh tay, nghiêm túc đáp lời: "Có nghe nói qua việc này, nhưng chúng tôi…"

"Cho nên a, Tả bang chủ, lần này ông cần phải dấy lên mười hai phần cẩn thận, đánh lên mười hai phần tinh thần, dùng hết mười hai phần khí lực mới được." Trương Hành níu cánh tay đối phương, căn bản không để đối phương kịp nói tiếp, chỉ khẩn thiết nhắc nhở. "Nếu không, chỉ sợ không qua được cửa của chúng tôi đâu… Nhất là vị Lý Thập Nhị Lang trên ngựa kia, xuất thân danh môn, tính tình lại không tốt, sớm đã kết luận bang Cá Voi của các ông có điều bất ổn tày trời."

Lý Thanh Thần hừ lạnh một tiếng, vậy mà không phản bác.

Sắc mặt Tả Tài Hầu cũng hơi biến đổi, phía sau nhiều võ sĩ hình thù kỳ quái cũng có vẻ xôn xao, nhưng theo cái liếc mắt quay lại của người phía trước, đám phía sau cuối cùng cũng trở lại yên tĩnh.

Lúc này, vị bang chủ Trường Kình Bang này mới quay đầu trở lại, một mặt liếc nhìn Lý Thanh Thần, một mặt tiếp tục nắm lấy tay Trương Hành, nghiêm túc nói: "Còn phải trông cậy Trương bạch thụ nói nhiều lời tốt đẹp rồi."

"Đương nhiên phải trông cậy vào ta." Trương Hành trêu ghẹo đáp lời. "Sau khi xử trí Trần Lăng, tuần kiểm nhà ta chia đường đi tới vùng Nhữ Âm, phó tuần kiểm Hồ đại ca lại về Đông Đô, nay ở chỗ các ngươi, vậy mà lại do hai tên bạch thụ chúng ta làm chủ… Ông vừa rồi nói, muốn ta nói một câu thực tình, giờ ta liền cho ông một câu thực tình… Tả bang chủ, bang Cá Voi của các ông lần này coi như là rơi vào trong tay ta rồi."

Nói xong, Trương Hành còn vỗ vỗ mu bàn tay đối phương, rồi để lộ hai hàm răng trắng toát ra nhìn đối phương.

Tả Tài Hầu nghe đến câu cuối cùng, trong lòng giật nảy, cố gượng cười khan mấy tiếng, nhưng bắt gặp ánh mắt và hàm răng đối phương, lại không cách nào cười nổi. Không còn cách nào, sau chuyện cuối năm ngoái, sự tích Tam Lang liều mạng lùa hổ qua sông vang dội khắp Hoài Thượng, thân là người có lợi hại nhất ở gần, hắn há chẳng biết, con người trông cực kỳ hòa nhã này, e rằng mới là kẻ khó đối phó nhất?

Mười hai phần tinh thần, lão đại Tả hắn hận không thể dốc lên hai mươi phần tinh thần.

"Thôi được rồi, đùa một chút thôi mà." Trương Hành nhận ra bắp thịt đối phương căng cứng, trái lại buông tay ra, rồi vừa quay người lên ngựa vừa nói. "Lần trước đến Hạ Bi Từ Thành, đi vội vàng, căn bản chưa thấy phong cảnh Hoài Thượng, nay về, lại đang đúng xuân ấm áp, chúng ta hãy cùng đi ra cửa sông Hoán Thủy, hết sức ngắm nhìn tiết xuân xanh tươi Hoài Thượng."

Tả Tài Hầu vội vàng nghiêm mình, ra dáng mời.

Trương Hành vừa mới trở mình lên ngựa, đang định cùng Tả Tài Hầu và những người khác song mã cùng đi, thì bên kia, Lý Thanh Thần lại hừ lạnh một tiếng, trực tiếp dẫn một tuần kỵ ruổi ngựa đi trước.

Mọi người ngẩn ra một lúc, Trương Hành lại chỉ bật cười, rồi tự mình cùng Tần Bảo, Chu Hành Phạm và các tuần kỵ khác, đi theo đám bang chúng của Tả Tài Hầu, tăng tốc đuổi kịp Lý Thanh Thần, rồi song mã hướng về phía cửa sông Hoán Thủy mà đi.

Đi tới cửa sông Hoán Thủy, Trương Hành lúc này mới có dịp quan sát cái chợ bến phà to lớn đến hơi quá mức này, chỉ thấy quanh bên ngoài, tường viện chồng chồng lớp lớp, bên trong lờ mờ trông thấy lầu đài đình các, rõ ràng là biệt viện của nhà giàu. Vượt qua một lớp tường thấp, vào tới bên trong, càng thấy vô số tửu tứ, cửa hàng, kỹ quán... cũng khiến người ta phải tấm tắc kỳ lạ.

Phải biết rằng, nơi này cách huyện thành Từ Thành khá xa, hoàn toàn nhờ vào vận tải thủy đường hưng thịnh ở cửa sông Hoán Thủy và sự tồn tại của tổng đà Trường Kình Bang mà mới hưng khởi thành một trấn giao thông.

"Trương Bạch thụ, Lý Bạch thụ."

Đi tới chỗ này, không khí hơi hòa hoãn, mọi người cũng giảm tốc độ, Tả Tài Hầu thấy Lý Thanh Thần và Trương Hành đều đang mải ngắm phong cảnh trái phải, cuối cùng đã có cơ hội nói đôi câu. "Chớ nói tới cả vạn phu kéo thuyền, ngay cái trấn Hoán Khẩu này, cũng có đến hai ba vạn nhân khẩu, thảy đều nhờ vào Trường Kình Bang chúng tôi duy trì, chúng tôi quả thực..."

"Vậy Trường Kình Bang các người lại nhờ vào đâu duy trì?" Trương Hành còn chưa kịp mở miệng, Lý Thanh Thần đang đi phía trước chợt quay đầu lại, cười lạnh hỏi ngược.

"Ơ..." Tả Tài Hầu thoáng chốc tỉnh ngộ, là hắn đã lỡ lời.

"Có cần ngưỡng lại thánh ân không?" Lý Thanh Thần hơi ghìm tốc độ ngựa xuống, quay đầu lại, trừng mắt hỏi.

"Chuyện này đương nhiên là phải." Tả Tài Hầu bất đắc dĩ đáp lời.

"Có cần ngưỡng lại chư vị đại nhân Nam Nha tận tâm trị quốc không?" Lý Thập Nhị Lang tiếp tục truy hỏi.

"Điều này là đương nhiên rồi." Tả bang chủ ngôn ngữ lúng túng, đành phải cúi đầu ruổi ngựa.

"Có cần ngưỡng lại hao lửa thu giải xuân kế mỗi năm từ mấy chục quận phương nam không?" Lý Bạch thụ vẫn không chịu buông tha đối phương.

"Ắt hẳn là..." Lão Đại Tả đã có thể nói là quẫn bách đến cùng cực.

"Có cần ngưỡng lại chúng ta những kẻ lao đi khắp nơi, thay các người trừ bỏ trộm cướp Mang Đãng Sơn, Kê Sơn không?" Ngay lúc này, Trương Hành vốn không hề mở miệng, bất chấp đối phương đã quẫn bách, đột nhiên lên tiếng, thậm chí còn cao giọng. "Tả lão đại, ngươi chớ có nói mình không biết công lao chuyện này là của ai?"

Nghe đến đây, không chỉ lão đại Tả thoắt cái nghiêm mặt ngẩng đầu, mà ngay cả nhiều bang chúng hào khách ở phía sau vốn dần dần bất bình đến mức liếc mắt ra hiệu cho nhau, cũng đều đột nhiên nghiêm trang chỉnh tề.

Ngay cả Lý Thanh Thần vốn đột ngột làm khó dễ, nghe đến đây cũng thở dài một hơi, ngậm miệng không nói nữa.

Nhưng Trương Hành chỉ một lời đè nén hai bên vốn dần dần cứng nhắc, trái lại không tiếp tục đề tài này nữa, chỉ lại nở nụ cười: "Nói một câu lương tâm, Tả lão đại, Lý Thập Nhị Lang tuy rằng tính tình kiêu căng một chút, nhưng mấy chuyện hỏi cũng không sai... Cứ theo ta thấy, dù không nói tới phía trên, thì chỉ nói cái bang cá voi gì đó của các người bên trong, kẻ thực sự bán sức chẳng phải vẫn là cả vạn phu kéo thuyền kia sao? Kết quả người ta chai tay chai chân cả ngày, ngươi lại chỉ cho người ta có mười đồng, rồi tự mình lại dẫn bang chúng suốt ngày ăn uống chơi bời trong cái thế giới hoa hoa này, cũng chẳng biết tiền ở đâu ra, thế này thì coi là cách duy trì gì?"

Chưa nói tới đám bang chúng kia, Tả Tài Hầu chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, liên tục gật đầu: “Trương Bạch Thụ nói phải, nói phải!”

Lúc này, Tiểu Chu đi theo phía sau không nhịn được, hạ giọng nhắc một câu: “Trương Tam Ca… người ta có phải bang Cá Voi đâu.”

Trương Hành thoắt hiểu ra, vội vàng gật đầu, còn chắp tay với Tả Tài Hầu.

Tả lão đại cũng lập tức đáp lễ: “Không sao, không sao.”

Quả là uất ức vô cùng.

Trong lúc nói chuyện, mọi người lại không đi thẳng ra bến đò, mà dừng lại trước cụm kiến trúc đồ sộ uy phong của bang Trường Kình. Nơi đây mái ngói cong vút, từng tầng cao chồng lớp, trước cổng còn có một khoảng đất trống riêng. Khu chợ bên cạnh chen chúc đông đúc, vậy mà không ai dám bén mảng vào, rõ ràng là biểu tượng cho thực lực, tài lực và danh vọng của bang phái này.

Tới nơi này, số người lại nhiều gấp mấy lần người ra đón bên đường. Các tinh anh trong bang theo phẩm cấp, tư lịch, tu vi mà xếp hàng chỉnh tề. Lại có thương nhân bản địa quen biết tới ra mặt, thậm chí còn có các vị lão trượng trong vùng chuyên mang rượu tới dâng, náo nhiệt hẳn hoi.

Lý Thanh Thần thấy cảnh tượng này, ngay trước mặt mọi người mà buông một câu chê bai chẳng ra thể thống gì, rồi dẫn theo một tên tuần kỵ vào trước. Trương Hành thì chẳng khách khí chút nào, tự mình tiến lên, theo sự dẫn dắt và chỉ bảo của Tả lão đại, lúc thì uống rượu, lúc thì vỗ tay, lúc thì thăm hỏi.

Vất vả lắm mới xong một vòng, Tả lão đại dường như nhìn ra vị Trương Bạch Thụ này là người sĩ diện, bèn lại chiều theo sở thích của đối phương, mời đối phương lên đài phát biểu vài câu trước mọi người.

Trương Hành chẳng thấy ngại ngùng chút nào, lại nhảy lên một cái đài trước sảnh bang hội, chắp tay vòng quanh, còn cảnh tượng thì dưới sự trấn áp của bang chúng bản địa, nhanh chóng lặng yên.

“Thưa bà con phụ lão.” Trương Hành buông tay xuống, vận chân khí, lên tiếng sang sảng. “Hôm nay xuân về nắng ấm, may mắn gặp gỡ, ta không nói lời vô nghĩa nữa. Kỳ thực triều đình phái Trương Hành Trương Tam Lang ta đi tuần tra nơi đây, chỉ vì ba việc: một là đả hắc trừ ác, hai là trừ mạnh phù yếu, ba là giải oan báo khuất! Các ngươi hễ ai có oan khuất, có bị ức hiếp, cứ tới đây, tới bang Cá Voi… bang Cá Voi Hổ này tìm ta Trương Hành. Trương Tam Lang ta ở ngay đây, cùng Tả bang chủ bang Cá Voi Hổ chờ các ngươi! Nhất định sẽ trả lại cho trấn Hoán Khẩu một tấm càn khôn trong sáng!”

Dứt lời, Trương Hành lại chắp tay vòng quanh, quay người đi thẳng vào sảnh đường của bang Trường Kình.

Tả lão đại cùng đám người ngẩn ra một lúc, vội vàng đuổi theo.

Vào tới sảnh đường, Trương Hành ngạc nhiên một thoáng, bởi Lý Thanh Thần đã vào trước lại ngồi ngay vị trí chủ vị ở chính giữa. Đợi Trương Hành và Tả lão đại dẫn theo mấy bang chúng cao cấp vào trong, mọi người chỉ còn biết lúng túng chắp tay đứng yên.

“Tả lão đại.” Lý Thập Nhị Lang trông thấy Tả Tài Hầu, đột nhiên biến sắc ngay trên ghế. “Ngươi cũng thấy rồi đấy, việc hôm nay là do ta và Trương Tam Lang xử lý. Trương Tam Lang nam chinh bắc chiến, quen việc kết giao với hạng người các ngươi, nhưng ta xuất thân từ chi phòng Kinh Triệu Hồng Sơn Lý thị, là danh môn bậc nhất, lại lười hư tình giả ý với các ngươi… Ta nói rõ đây, nếu Tam gia nhà ngươi tới, ta còn có thể cho hắn chút thể diện; nếu Nhị gia nhà ngươi tới, ta tự nhiên sẽ bày tỏ mục đích thương lượng, vui vẻ rồi tan. Còn ngươi, một tên thổ hào bán cá mặn, một tên bang chủ đầu đường xó chợ, có mặt mũi gì mà chơi trò lễ trước binh sau với ta?! Chuyện Mang Đãng Sơn, Trương Tam Lang thân kinh bách chiến, Tào Trung Thừa đài Tĩnh An đích thân định tội Trần Lăng và bang Trường Kình các ngươi ‘kỳ tâm khả tru’, muốn chúng ta chuyên tới càn quét, ngươi còn tưởng trốn được sao?!”

Nói đoạn, Lý Thập Nhị đứng dậy, phất tay áo bỏ đi, lại chỉ vào một người, bảo đối phương đi thu xếp chỗ ở.

Trong sảnh đường, dưới trướng Tả lão đại có không dưới hai ba chục người, vừa nãy cùng vào. Trước khi vào, bất kể trong lòng nghĩ gì, nhưng ngoài mặt vẫn vui cười rộn rã, thế là đúng. Vào tới nơi bị dội gáo nước lạnh này, thì trong khoảnh khắc như bị đông cứng tới tận xương tủy.

Thế nhưng, vẫn là câu nói kia, dưới trướng Tả lão đại, mọi người đều là dân giang hồ, ai mà chẳng biết, Lý Thập Nhị Lang chỉ là kẻ xuất thân danh môn, tuổi trẻ kiêu ngạo, coi thường bọn họ. Người thực sự có thủ đoạn, vẫn là vị Trương Bạch Thụ với vẻ mặt mơ hồ ngay trong sảnh đường này.

Nhất thời, mọi người biểu cảm khác thường, chỉ biết nhìn Tả Lão Đại, còn Tả Lão Đại cũng chỉ đành ngượng nghịu quay sang nhìn Trương Hành: "Trương Bạch Thụ, Lý Bạch Thụ nói là thật ư?"

Trương Hành hoàn hồn, hai tay buông thõng, nghiêm túc hỏi ngược lại: "Vậy các người là Trường Kình Bang, không phải Bang Cá Voi, cũng không phải Bang Cá Hổ Kình sao? Thế sao lúc trước ở ngoài cửa không nhắc ta một tiếng? Thế này chẳng ra làm sao cả phải không?"

Tả Lão Đại chỉ biết liếm bờ môi đã hơi khô khốc của mình.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.