Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 612 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN I - TRỖI DẬY VÀ SUY TÀN - CHƯƠNG 1

❊ ❊ ❊

Tàu Alpha Lander

Hơn 360 mét dưới mực nước biển

Ngoài khơi bờ biển Bắc Maroc

David Vale phát ngán với việc đi đi lại lại trong căn phòng ngủ nhỏ xíu, tự hỏi liệu Kate có trở về không, hay khi nào Kate mới trở lại. Anh liếc nhìn chiếc gối dính máu. Cái vũng mười ngày trước chỉ là vài giọt giờ chảy lênh láng từ gối của cô xuống giường.

"Em ổn," Kate nói vào mỗi buổi sáng.

"Mỗi ngày em đều đi đâu thế?"

"Chỉ là em cần chút thời gian. Và không gian riêng."

"Thời gian và không gian để làm gì?" David gặng hỏi.

"Để khỏe lên."

Nhưng cô không khỏe lên. Mỗi ngày khi trở về, tình trạng của Kate lại tệ đi. Những cơn ác mộng, mồ hôi và những lần đổ máu cam mà David tưởng chừng như không cầm nổi mỗi đêm ngày càng dữ dội. Anh đã ôm lấy cô, kiên trì, chờ đợi, hy vọng người phụ nữ từng cứu mạng anh cũng là người anh từng cứu hai tuần trước, sẽ xoay chuyển tình thế và vượt qua được. Nhưng càng ngày cô càng lặng lẽ mỗi lần rời đi. Và giờ cô còn về muộn. Trước đây cô chưa bao giờ về muộn.

Anh kiểm tra đồng hồ. Muộn ba tiếng.

Cô có thể đang ở bất cứ đâu trên con tàu Atlantis khổng lồ rộng sáu mươi dặm vuông, và bị chôn vùi ngay ngoài khơi bờ biển miền núi phía Bắc Maroc, đối diện với Gibraltar.

David đã dành cả mười bốn ngày Kate vắng mặt để học cách vận hành các hệ thống của con tàu. Anh vẫn còn đang tiếp tục học. Kate đã kích hoạt lộ trình ra lệnh bằng giọng nói để hỗ trợ bất kỳ lệnh nào David chưa nắm được.

"Alpha, vị trí của bác sĩ Warner ở đâu?" Anh hỏi.

Giọng máy tính quái gở của tàu Alpha Lander vọng trong căn phòng nhỏ. "Thông tin tuyệt mật."

"Tại sao?"

"Anh không phải thành viên cấp cao của ban nghiên cứu."

Có vẻ các hệ thống máy tính của tàu Atlantis không tránh khỏi việc tuyên bố những thứ rõ ràng. David ngồi trên giường, ngay bên cạnh vết máu. Thứ tự ưu tiên là gì? Tôi cần biết liệu cô ấy có ổn không? Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh.

"Alpha, có thể cho tôi xem các dấu hiệu sinh tồn của bác sĩ Warner?"

Một bảng điều khiển trên vách ngăn đối diện chiếc giường nhỏ sáng lên, David vội đọc các con số và biểu đồ - những thông tin anh có thể hiểu.

Huyết áp: 92/47

Mạch: 31

Cô ấy bị thương. Hoặc tệ hơn - đang hấp hối. Có chuyện gì với cô ấy vậy?

"Alpha, tại sao các dấu hiệu sinh tồn của bác sĩ Warner lại bất thường?"

"Thông tin tu..."

"Tuyệt mật." David đá chiếc ghế sát vào bàn.

"Như thế có làm anh ngừng thắc mắc không?" Alpha hỏi.

"Hoàn toàn không."

David bước lên cánh cửa đôi, cửa rít lên rồi bật mở. Anh ngừng bước, nắm lấy vũ khí đeo bên sườn. Chỉ để phòng bất trắc.

David bước dọc theo những hành lang le lói sáng được chừng mười phút thì chợt nghe thấy cử động của một hình thù trong bóng tối. Anh dừng lại và chờ đợi, ước rằng mắt sẽ thích nghi với ánh sáng yếu ớt ở sàn và trần. Có thể người Atlantis nhìn được trong điều kiện ánh sáng yếu hoặc có lẽ con tàu - hay phần tàu họ đang chiếm cứ - đang được vận hành ở chế độ tiết kiệm năng lượng. Dù ra sao thì nó cũng khiến con tàu ngoài hành tinh trông càng bí ẩn.

Một bóng người bước ra khỏi bóng tối.

Milo.

David kinh ngạc thấy cậu thiếu niên người Tây Tạng ở sâu trong con tàu đến thế. Milo là người duy nhất ở chung với Kate và David trên con tàu này, nhưng hầu hết thời gian cậu ở bên ngoài. Cậu ngủ ngay bên ngoài đường hầm dẫn từ con tàu bị chôn vùi tới đỉnh núi, nơi những người Berber để lại thức ăn cho họ. Milo thích ngủ dưới trời sao và ngắm mặt trời lên. David thường thấy cậu ngồi khoanh chân thiền khi anh và Kate đến dùng bữa tối cùng cậu hằng đêm. Milo chính là người khích lệ tinh thần cho họ suốt hai tuần qua, nhưng qua ánh sáng lờ mờ, David chỉ thấy nét lo âu hiển hiện trên khuôn mặt chàng trai trẻ.

"Em không thấy chị ấy," Milo nói.

"Gọi anh qua bộ đàm của tàu nếu em thấy cô ấy nhé." David tiếp tục sải bước nhanh.

Milo tụt lại sau anh, bèn tăng tốc để theo kịp. Thân hình vạm vỡ và chiều cao mét chín của David làm cho Milo, thấp hơn cả mấy chục phân, trông như một chú lùn. Bên nhau, họ trông như một người khổng lồ và anh bạn đồng hành trẻ tuổi đang băng qua mê cung tăm tối.

"Em sẽ không làm thế đâu," Milo hổn hển.

David lườm cậu ta.

"Em sẽ đi cùng anh."

"Em nên quay lên nóc."

"Anh biết em không thể mà," Milo đáp.

"Cô ấy sẽ giận đấy."

"Em không quan tâm, miễn chị ấy an toàn."

Anh cũng thế, David thầm nghĩ. Họ im lặng bước đi, thanh âm duy nhất là tiếng đôi bốt của David nện thành nhịp trên nền kim loại, theo sau là tiếng bước chân nhẹ nhàng hơn của Milo.

David ngừng bước trước một cánh cửa đôi đồ sộ và kích hoạt bảng điều khiển trên tường. Màn hình hiển thị dòng chữ:

Khoang Y tế Phụ 12

Đó là khoang y tế duy nhất thuộc phần tàu họ đang ở, phỏng đoán khả dĩ nhất của David về nơi Kate đến mỗi ngày.

Anh đưa tay vào sâu trong đám mây ánh sáng xanh lục phát ra từ bảng điều khiển trên tường, gõ ngón tay vài giây và cánh cửa rít lên khi bật mở.

David nhanh chóng băng qua căn phòng.

Có bốn bàn y tế ở chính giữa. Những màn hình ba chiều trên tường choán hết bề dài phòng - căn phòng trống không. Có thể cô ấy đã đi rồi?

"Alpha, cho tôi biết lần cuối cùng khoang này được sử dụng?"

"Khoang này được sử dụng lần cuối vào ngày thực hiện nhiệm vụ, 9.12.38.28, ngày tiêu chuẩn 12.39.12.47.29..."

David lắc đầu. "Là cách đây bao nhiêu ngày địa phương?"

"Chín triệu, một trăm hai mươi tám ngàn..."

"Thôi, được rồi. Liệu có còn khoang y tế nào khác trong khu vực này của tàu không?"

"Vô hiệu."

Cô ấy đi đâu được chứ? Rất có thể còn cách khác để truy vết.

"Alpha, có thể cho tôi xem khu nào của tàu đang tiêu thụ nhiều năng lượng nhất không?"

Một màn hình trên tường sáng lên và mô hình ba chiều của con tàu hiển thị. Ba phân khu sáng: Phòng vòm 1701-D, Khoang Y tế Phụ 12 và Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Thích nghi 47.

"Alpha, Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Thích nghi 47 là gì?"

"Một Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Thích nghi có thể được thiết lập cho hàng loạt những thí nghiệm sinh học và nhiều thí nghiệm khác nữa."

"Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Thích nghi 47 hiện tại được thiết lập như thế nào?" David căng thẳng chờ câu trả lời.

"Thông tin đó tu..."

"Tuyệt mật," David lầm bầm. "Phải rồi..."

Milo chìa ra một thanh protein. "Cho cuốc dạo bộ của chúng ta."

David dẫn Milo trở lại hành lang, tại đây anh xé lớp giấy gói, cắn một miếng lớn của thanh màu nâu và nhai trong im lặng. Dường như nó cũng giúp giải tỏa nỗi thất vọng.

David khựng lại ở hành lang, còn Milo suýt đâm sầm vào lưng anh.

David ngồi xổm kiểm tra gì đó trên sàn.

"Gì vậy ạ?" Milo hỏi.

"Máu."

Sau đó David bước nhanh hơn và máu trên sàn từ vài giọt giờ đã thành vệt dài.

Tại cánh cửa đôi dẫn vào Phòng Nghiên cứu Thích nghi 47, David lần mò ngón tay dưới ánh sáng xanh của bảng điều khiển trên tường. Anh nhập lệnh mở sáu lần, mỗi lần màn hình hiển thị lại nhấp nháy đoạn thông báo y hệt:

Không đủ quyền truy cập

"Alpha! Sao tôi không mở được cửa này?"

"Anh không đủ quyền truy cập..."

"Vậy làm thế nào vào được bên trong?"

"Anh không thể." Giọng đứt khoát của Alpha vang khắp hành lang.

David và Milo đứng ngây ra một lúc.

David nói khẽ. "Alpha, cho tôi xem dấu hiệu sinh tồn của bác sĩ Warner."

Màn hình hiển thị thay đổi, các con số và biểu đồ xuất hiện:

Huyết áp: 87/43

Mạch: 30

Milo quay sang David.

"Đang giảm," David nói.

"Tính sao giờ?"

"Đợi thôi."

Milo ngồi khoanh chân và nhắm mắt. David biết cậu đang cố tìm cảm giác tĩnh tại. Và trong khoảnh khắc ấy, David chỉ mong anh cũng có thể làm y hệt, có thể gạt bỏ mọi thứ khỏi tâm trí. Nỗi sợ hãi che mờ những suy nghĩ của anh. Anh tuyệt vọng muốn cánh cửa đó mở ra, nhưng anh cũng sợ điều đó, sợ sẽ phát hiện ra chuyện gì đã xảy ra với Kate, cô đang tiến hành thí nghiệm gì, cô đang làm gì với bản thân mình.

David suýt nữa ngủ thiếp đi khi chuông báo động kêu. Giọng Alpha vang như sấm dậy suốt hành lang chật hẹp.

"Đối tượng cấp cứu y tế. Tình trạng nguy cấp. Thực hiện quyền truy cập vượt quyền."

Cánh cửa đôi rộng dẫn vào phòng thí nghiệm trượt mở.

David vội chạy vào, vừa dụi mắt, cố hiểu điều anh vừa nhìn thấy.

Đằng sau anh, tiếng Milo cất lên trong kinh ngạc, "Ôi trời."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.