Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 333 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 12

❊ ❊ ❊

Tàu Alpha Lander

Hơn 360 mét dưới mực nước biển

Ngoài khơi bờ biển Bắc Maroc

David rón rén trở lại phòng ngủ, nhưng hành động đó cũng chẳng quan trọng.

Anh ngồi xuống ghế trước chiếc bàn nhỏ, quay mặt về phía giường ngủ. "Anh biết em tỉnh rồi."

Kate ngồi dậy. "Làm thế nào anh luôn nhận ra vậy?"

"Em hơi mỉm cười, giống như khi đang giấu giếm chuyện gì đó. Em mà làm gián điệp thì tệ lắm."

Kate giữ nguyên nụ cười dễ thương mà anh rất thích thêm vài giây. Rồi nụ cười biến mất, như thể chút không khí cuối cùng đã bị rút kiệt khỏi phòng.

"Em quyết định rồi."

David nhìn xuống sàn nhà.

"Bắc Carolina nghe rất tuyệt."

"Sẽ rất tuyệt. Và chúng ta sẽ hạnh phúc ở đó."

"Em biết. Biết mình không còn nhiều thời gian khiến em nhận ra vài điều, nó nhắc em nhớ điều gì là quan trọng. Đó chính là anh. Em có... hai yêu cầu."

David cảm thấy dạ dày có chút cồn cào. "Em nói đi."

"Trước hết, về hai cậu bé được đưa ra khỏi phòng thí nghiệm của em. Em để chúng lại cho một cặp đôi ở Tây Ban Nha khi Immari chiếm cứ quận Phong Lan ở Marbella. Sau này... khi em không còn, em muốn anh tìm chúng, đảm bảo cho chúng được an toàn và đầy đủ."

"Anh hứa. Yêu cầu còn lại là gì?"

Sau khi Kate nói cho anh biêt, David chỉ nhìn chằm chằm vào cô. "Yêu cầu cao quá."

"Em hiểu nếu anh nói 'không'."

"Anh sẽ nói là 'được'. Anh sẽ thực hiện yêu cầu của em, cho dù điều đó có giết chết anh."

"Em hy vọng chuyện sẽ không tệ đến thế."

Sau khi máy bay hạ cánh, hành trình bằng xe Jeep xuyên qua các dãy núi Maroc, đối với Paul, như một chuyến dã ngoại. Anh ngồi bên cạnh Mary ở ghế sau, hai lính gác Maroc ngồi phía trước. Họ bắt quân hộ tống của Paul đợi cùng máy bay, và điều khiến Paul còn lo ngại hơn cả trận mưa xối xả và chuyến xe đầy mạo hiểm là cái nhìn trừng trừng của người đàn ông đang ôm khẩu súng trường như từ Thế chiến II.

Anh nghe thấy một tràng sấm đinh tai dội lại từ xa.

Anh ngoái lại phía sau, nhưng trận mưa gần như đã làm mờ hết tầm nhìn. Những gì ít ỏi lọt vào tầm mắt khiến anh kinh hãi. Sóng nước cao hơn sáu mét dâng lên từ mặt biển rồi ập mạnh vào căn cứ quân sự ngổn ngang. Một đợt sóng khác cuốn theo thứ gì đó. Paul cố tập trung. Trông như... một con tàu du lịch. Con tàu xoay tròn trên đỉnh sóng, như một món đồ chơi bằng nhựa bị thủy triều đánh dạt vào bờ, sau đó đâm sầm vào căn cứ, san bằng mọi thứ nó đi qua.

Miệng Paul khô khốc.

Nước chảy xiết trên con đường chưa trải nhựa, và anh cảm thấy chiếc xe Jeep trượt đi, mất lực bám lúc leo lên núi.

"Chậm lại!" Paul hét lên.

Tên lính chĩa súng vào Paul và quát anh.

Lái xe tăng tốc nhanh hơn, Paul bèn ra dấu cho Mary cài chặt dây an toàn. Vài giây sau, một con sóng đánh trúng chiếc xe, quăng nó khỏi con đường sình lầy.

"Điều gì đã thuyết phục được em vậy?" David hỏi.

"Để xem nào..." Kate cởi phăng sơ mi trên người. "Em nghĩ có lẽ một phần là vì muốn tận hưởng khoảng thời gian chúng ta còn lại."

David hôn cô, còn cô chạm vào áo anh.

"Anh rất giỏi thuyết phục, anh biết mà."

"Phải rồi..." David toan cởi sơ mi ra nhưng khựng lại.

"Khoan đã. Anh suýt quên. Paul Brenner đang ở đây."

"Gì cơ?"

"Ừm, anh không biết. Chúng ta cần lên trên nói chuyệ..."

Con tàu rung lắc, quật David vào vách ngăn, Kate đáp lên trên anh.

Anh mở to mắt và lắc đầu. Những âm thanh và cảm xúc dần ổn định, anh lấy lại tập trung. "Anh không sao."

"Tàu bị trúng chất nổ," Kate giải thích.

"Gì cơ? Sao em..."

"Mô cấy ghép thần kinh của em."

Một đợt rung lắc nữa ập đến, nhưng David đã chuẩn bị sẵn. Anh bám chặt vào cái bàn liền vách bằng một tay, tay kia nắm lấy tay Kate.

"Động đất?" David kêu lên thất thanh.

"Không. Em nghĩ là mìn do người Anh đặt dọc eo biển. Thứ gì đó đã kích nổ chúng."

Con tàu lại rung chuyển, lần này dữ dội hơn.

"Bọn chúng đang phá hủy con tàu," Kate nói. "Alpha không phản hồi."

"Đi nào," David kéo cô đứng lên, và bọn họ bắt đầu loạng choạng dò dẫm qua những hành lang tối om, cố tìm đường thoát ra.

Paul gạt lọn tóc đang xõa xuống mặt Mary, cố nhìn cho rõ vết cắt đang rỉ máu. Cô mở mắt ra, anh bèn lùi lại theo bản năng.

"Em ổn," cô nói, nhìn xoáy vào chỗ ngồi trống phía trước. "Đám lính gác?"

"Tiêu rồi. Bị văng ra ngoài."

Nước lênh láng dưới sàn khi Paul cởi dây an toàn cho mình, rồi đến Mary.

"Chuyện gì vậy, Paul?"

"Không rõ."

"Cuồng phong?"

"Có thể," anh đáp, hy vọng lời nói dối sẽ xoa dịu được cô.

Phản ứng của Mary cho anh biết cô không tin. Vậy là cô vẫn nhớ điều gì đó về chuyện đã kết hôn với anh.

"Đi nào, chúng ta phải lên chỗ cao hơn."

Mary nắm chặt cái túi đựng laptop.

"Bỏ nó đi, Mary."

"Em không thể..."

"Nó sẽ ướt sũng và chỉ làm ta chậm lại. Chúng ta phải đi thôi."

Anh kéo cô ra khỏi xe Jeep, lội qua con đường bùn lầy nơi bức tường thành của mưa và gió vây lấy họ, quật họ xuống đất rồi lăn đi hai lần trước khi dịu lại.

Khi Paul đứng dậy, đập vào mắt anh là khung cảnh hỗn loạn bên dưới, nơi vài giây trước còn là Ceuta.

Biểu cảm trên mặt Mary khiến anh đủ can đảm để túm lấy cô, xoay cô lại và hét lên, "Chạy đi!"

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.