Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 333 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN III - CÂU CHUYỆN HAI THẾ GIỚI - CHƯƠNG 35

❊ ❊ ❊

Dorian đã lục tìm khắp công xưởng khối cầu lần nữa. Nó thực sự trống không, và hẳn đã duy trì tình trạng này một thời gian. Đối với hắn, căn cứ khổng lồ lơ lửng trong vũ trụ này cảm giác hệt như một bệnh viện, ngoại trừ nó không liên quan gì đến khám bệnh hay sạch sẽ; nó công nghiệp và chắc chắn, tiện dụng song chuẩn xác. Một mạng lưới đối xứng gồm các hành lang rộng dẫn xuyên qua khu phức hợp bốn tầng, mở ra các căn phòng với những trang thiết bị và bộ phận máy móc kỳ lạ mà hắn cho là thuộc về các khối cầu nguyên mẫu. Giống như một phân xưởng: một nơi người ta cải tiến các khối cầu, sửa đổi công thức phân phối tới dây chuyền lắp ráp cho "phiên bản kế tiếp". Một phòng thí nghiệm nghiên cứu.

Tất cả các trạm đều nhận thức hắn là Tướng Ares, và toàn bộ cửa đều mở cho hắn mà không bị hạn chế.

Dorian đã đưa ra những lựa chọn: sẽ quay về tàu tín hiệu quanh Trái đất và trở lại thành Ares để tìm trợ giúp hoặc lựa chọn thông qua phần ký ức còn lại. Hắn cảm thấy như cái chết đang đợi mình trên cả hai con đường, nhưng một đường sẽ nắm giữ câu trả lời và có thể là một cơ hội để làm sáng tỏ bí ẩn phía sau Ares cũng như thay đổi vận mệnh của Trái đất. Một quyết định dễ dàng.

Hắn tải lõi dữ liệu chứa ký ức của Ares vào phòng họp rồi bước vào.

Đối với Ares, thời gian như một dòng sông: không ngừng chảy, cuốn trôi đến ký ức cuối cùng. Hắn cảm thấy mất mát từng giây, từng phút, từng giờ.

Hắn đã chứng kiến Đội quân Serpentine chiến đấu với các khối cầu khi chúng tràn vào lỗ thủng. Các khối cầu đen đúa dường như tăng lên theo cấp số nhân. Nhưng con rắn tạo thành từ những con tàu Serpentine xếp thành vòng còn bành trướng hơn. Chúng khai thác năng lượng của ngôi sao tạo thành một cánh cổng xanh trắng bên trong nó, gần như che khuất mặt trời, ngoại trừ một vòng lửa mỏng vàng cam lấp ló quanh các cạnh như nhật thực. Con rắn khổng lồ tràn qua cổng trút bỏ lớp ngoài trong lúc từng mảnh của nó - những con tàu - tách ra, thu hút các khối cầu. Các khối cầu ghim vào cột sống của con rắn và những con tàu tách rời, cắt chúng, xé toạc chúng thành từng đốm đen pha xám trôi dạt xuống chiến trường mảnh vụn khổng lồ trông như tro tàn rơi trên đường cao tốc.

Cuộc chiến theo đà hết tiến lại lùi, con rắn mở rộng, vươn ra rồi thu lại khi một làn sóng những khối cầu mới nuốt chủng các cạnh của nó và buộc nó phải co lại, trở về kích thước cũ. Cuối cùng, con rắn lọt qua. Đầu của nó tạo thành một vòng khác phía bên kia chiến trường, và một cánh cổng khác hình thành. Con rắn khổng lồ trườn qua chiến trường, một đoàn tàu như vô tận di chuyển giữa hai cổng. Các khối cầu còn lại chớp mắt đã biến mất, trận chiến rõ ràng đã thất bại.

Ares phớt lờ cơn đói. Mong muốn dập tắt nó chưa bao giờ trỗi dậy trong gã.

Gã nhìn một nhóm nhỏ tàu Serpentine lảng vảng quanh đống đổ nát. Chúng đang tìm kiếm những người Atlantis sống sót để đồng hóa? Hay chính đồng loại của chúng, giờ là người Atlantis đã cải đạo. Myra gọi chúng là gì nhữ? Vòng Vây. Nghĩ đến cô, đến những gì chúng đã làm với cô và đứa trẻ chưa chào đời khiến Ares đau đớn, nhắc gã rằng không phải mọi xúc cảm đều đã chai sạn. Gã rời mắt khỏi những con tàu, từ chối nhìn chúng.

Ares cứ tưởng tất cả các khối cầu đã biến mất, nhưng hóa ra một khối cầu vẫn lơ lửng gần tàu của gã, dường như đang nhìn gã chằm chằm, đọc suy nghĩ của gã.

Ares nhìn đáp trả với vẻ vô cảm, chỉ có một suy nghĩ duy nhất, Tấn công đi.

Một khe nhỏ trên khối cầu mở ra, và nó lao nhanh về phía trước, nuốt chửng con tàu của Ares.

Bóng tối bao trùm. Ares lơ lửng trong bộ đồ bảo hộ EVA. Chỉ còn chút tò mò mơ hồ về số phận của mình.

Ánh sáng xuyên qua bóng tối làm chói mắt. Ares giơ tay lên che mắt. Mảnh vỡ của con tàu đổ bộ giữ gã bay lơ lửng khi khối cầu lùi ra xa.

Mắt Ares quen dần với ánh sáng, và qua cửa sổ buồng lái con tàu, gã chỉ có thể nhận ra một hạm đội khối cầu, nhưng chính con tàu khổng lồ mới khiến gã nghẹt thở. Ánh sáng của ba ngôi sao phía xa đủ giúp gã nhìn ra hình dạng của nó chứ không phải đường nét cụ thể. Nó thuôn dài, và Ares tự hỏi liệu đó có phải là tàu chỉ huy các khối cầu hay là một tàu chuyên chở hoặc một công xưởng.

Vài khối cầu nhỏ bám vào con tàu vô chủ chở gã và dẫn gã về phía con tàu khổng lồ đang chờ đợi kia. Một khoang mở ra, và các khối cầu đưa con tàu chở gã vào trong.

Cửa khoang đóng lại, trọng lực nhân tạo ào ào quật Ares xuống sàn tàu. Trong tích tắc, gã nghĩ tác động đó đủ khiến gà văng ra ngoài, nhưng bộ đồ bảo hộ EVA đã làm giảm bớt sức mạnh của cú va chạm.

Gã đẩy người đứng dậy và lững thững ra khỏi con tàu, bước vào căn phòng lớn, trống trải. Căn phòng được chiếu sáng, và trọng lực nhân tạo dường như là tiêu chuẩn của người Atlantis, điều Ares nhận thấy là một sự trùng hợp kỳ quặc gây khó chịu. Bộ đồ bảo hộ EVA cho gã biết có đủ không khí để thở, nhưng gã quyết định không cởi bộ đồ ra.

Cánh cửa đôi mở ra ở cuối khoang tàu, Ares đi vào một hành lang hẹp có vách kim loại xám với bóng đèn tròn nhỏ trên trần và dưới sàn.

Gã ngập ngừng trong giây lát, không chắc nên tiến lên hay rút lui về tàu của mình. Sự tò mò đã chiếm ưu thế. Gã tiến sâu hơn vào hành lang, dừng lại ở một nút giao lớn nơi hai hành lang khác chia ngả sang trái và phải, và một bộ cửa đôi sừng sững đằng trước. Cửa mở, để lộ ra một hang lớn sâu trong con tàu, lớn hơn nhiều so với khoang mà tàu của gã vừa đáp xuống.

Ares từ từ tiến tới, nửa băn khoăn liệu mình có đang lún sâu vào cái bẫy nào đó hay không. Những gì bên trong khiến gã bối rối. Các ống thủy tinh, hàng tiếp hàng, chất đống từ sàn lên tận bóng tối bên trên và xa hết tầm nhìn của gã. Mỗi ống trông đủ lớn để chứa được một người Atlantis.

"Ông có thể cởi bộ đồ ra."

Ares quay lại, lần đầu nhìn thấy kẻ bắt giữ mình.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.