Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 333 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 27

❊ ❊ ❊

Dorian muốn bắn nát máy tính của tàu tín hiệu này. Và cả Kate Warner nữa. Trong vài phút cổng mất kết nối với tàu Alpha Lander, cô đã kết nối tới hàng nghìn tàu tín hiệu khác. Các mục nhập nhật trình được nhóm lại trong cùng khoảng thời gian khiến Dorian không thể phân biệt được khoảng thời gian cổng đã kết nối tới từng tàu tín hiệu. Cô có thể đã kết nối tới 999 tàu tín hiệu trong giây đầu tiên, và dành toàn bộ thời giờ còn lại truy cập đích đến thực sự của họ. Bọn họ có thể ở bất cứ đâu trong hàng nghìn địa chỉ trong mục nhập ấy.

Hắn đi đi lại lại trong căn phòng. Làm thế nào tìm được bọn họ? Hắn phải bắt đầu từ đâu bây giờ? Hắn đã kiểm tra: không có video giám sát. Rời tới một tàu tín hiệu khác là một động thái mạo hiểm. David và Kate thực sự đã thực hiện cú nhảy vọt khiến ngay cả Dorian cũng phải bất ngờ.

Rồi họ đã chọn địa điểm như thế nào? Ngẫu nhiên ư? Chắc chắn không. Cô biết điều gì đó? Cô nhất định biết - nhưng đó là gì? Cô đã làm thế nào? Kate có ký ức của một trong những nhà khoa học Atlantis. Đó có phải là manh mối của cô không; có phải cô đã nhớ ra điều gì đó có ích cho bọn họ? Một đồng minh chăng? Ý tưởng ấy chợt dấy lên trong hắn mối nghi ngờ. Nếu bọn họ có nhiều thông tin hơn hắn...

Hắn truy vấn máy tính. Đúng. Tàu tín hiệu có một bản sao lưu của những ký ức hồi sinh. Có ba mục nhập: những mục của Janus, cộng sự của hắn, những mục này được xác định đã bị xóa, và... Ares.

Dorian lệnh cho máy tính, hỏi, Tôi có thể xem các ký úc hồi sinh không?

Ngài chỉ có thể truy cập ký ức của riêng ngài, thưa Tướng Ares.

Tàu tín hiệu nhận thức hắn là Ares. Hắn lại truy vấn. Làm thế nào tôi xem được những ký ức đó?

Một cánh cửa nhỏ bên hông căn phòng mở ra.

Phòng họp có thể được thiết lập thành phòng mô phỏng ký ức hồi sinh.

Dorian bước vào căn phòng vuông. Bốn bức vách và sàn sáng rực, khiến căn phòng trông như được xây nên từ ánh sáng với kích thước tưởng chừng vô hạn. Hắn chớp mắt, và căn phòng hình hộp biến mất, thay vào đó là một nơi như ga tàu. Một bảng thông báo lớn treo bên trên, để trống.

"Xác định ngày ký ức," một giọng nói tích hợp sẵn trong máy tính vang lên.

Ngày ký ức, Dorian nghĩ. Bắt đầu từ đâu đây? Hắn thật sự không biết. Mất một lúc, hắn lên tiếng, "Cho ta xem ký ức đau buồn nhất của Ares."

Ga tàu biến mất, và Dorian thấy ảnh phản chiếu của hắn trong tấm kính cong - nhưng không phải mặt hắn, mà là khuôn mặt của Ares. Khuôn mặt ấy trông gần giống như hồi ở Nam Cực, dù các đường nét có phần khác nhau. Ít chai sạn hơn.

Thoạt tiên, Dorian tưởng mình đang ở trong một ống hồi sinh khác, nhưng thứ này quá lớn. Hắn nhìn quanh. Một cái thang nâng. Phần còn lại của ảnh phản chiếu cho thấy trang phục của hắn: đồng phục xanh biển với phù hiệu cấp bậc trên ngực trái.

Vài giây trôi qua và thang đi lên, Dorian cảm thấy sự hiện diện và những suy nghĩ của chính hắn mờ dần. Giờ chỉ còn mỗi Ares trong thang; Dorian chỉ đơn giản đang theo dõi, trải nghiệm trong lúc bọn họ tiến vào. Trong ký ức này, hắn là Ares.

Thang rung lắc dữ dội, quăng Ares vào vách phía sau. Những lời nói và tiếng động quay cuồng xung quanh gã, gã vật lộn cố giữ tỉnh táo.

Những ảo ảnh nhòe nhoẹt và âm thanh líu ríu lẫn vào nhau, và một người đàn ông đang hét vào tai gã. "Chỉ huy, chúng đã đuổi kịp ta. Hãy cấp quyền huy động hạm đội chủ lực?"

Ares đứng dậy khi cửa thang trượt mở, và con tàu lại rung lắc. Gã đứng trên đài chỉ huy nơi một màn hình quan sát cong che kín bức vách đằng xa. Quanh căn phòng, hơn chục người Atlantis mặc đồng phục đang quát tháo và chỉ trỏ vào các thiết bị đầu cuối.

Trên màn hình, bốn con tàu lớn thả hàng trăm vật thể hình tròn tối màu đang tăng tốc lao tới và bắn vào họ. Những khối cầu đen đúa hội tụ ở đuôi con tàu tập hậu, đâm xuyên qua nó tạo thành một khối cầu ánh sáng vàng lẫn xanh da trời.

"Xin hãy huy động hạm đội chủ lực, thưa sếp?"

"Không phê chuẩn!" Ares hét lên. "Triển khai bè cứu hộ. Tách chúng ra!"

"Thưa sếp?"

"Làm ngay! Dọn sạch bè xong, lệnh cho các lực lượng hỗ trợ gỡ mìn trọng lực và tất cả các tàu để ban hiệu lệnh đột kích tiểu hành tinh."

Trên màn hình, hàng nghìn vật thể hình đĩa nhỏ trượt ra khỏi những con tàu còn lại trong hạm đội, một số ít đang kết nối với những khối cầu bao quanh các con tàu, Những vụ nổ xé toạc các khối cầu thành từng mảnh, nhưng số lượng khối cầu quá lớn.

Chúng ta hy sinh để bảo vệ hạm đội, Ares nghĩ khi màn hình ngập tràn ánh sáng lẫn sức nóng xé toạc con tàu và ép chặt vào gã.

Gã mở mắt. Gã đứng trong một con tàu nhỏ hình chữ nhật có duy nhất một cửa sổ nhìn ra làn sóng ánh sáng đang dâng trào - những tàn dư còn lại của trận chiến gã vừa đánh.

Gã đang ở trên một chiếc bè cứu hộ - thẻ sơ tán khẩn cấp đã đưa gã lên bè, cùng chín người khác: sĩ quan đầu tiên từ đài chỉ huy của gã cùng các thuyền trưởng và sĩ quan của tàu khác trong tiểu đội. Tất cả đang đứng, lui vào trong các kén y tế. Vài người thò đầu ra, chăm chú theo dõi.

Sóng ánh sáng đã đuổi kịp họ, luồng nhiệt, cơn đau và lực công phá có thể làm tan xương nát thịt táp vào Ares lần nữa.

Gã mở mắt. Một bè cứu sinh khác. Đợt sóng đã lùi xa. Thẻ sơ tán khẩn cấp đã chuyển họ tới bè kế tiếp ngay khí đợt sóng phá hủy bè lúc trước. Ares không buồn thu mình lại khi đợt sóng cuồn cuộn lao tới. Gã quan sát, chờ đợi và lấy hết can đảm. Lực công phá, sức nóng và cơn đau lại ập đến, và gã lại đứng trên chiếc bè cứu sinh thứ ba. Đến chiếc bè thứ năm thì gã bắt đầu sợ sóng.

Đến đợt thứ mười, gã không còn mở mắt được nữa. Thời gian dường như biến mất. Chỉ còn duy nhất làn sóng dao động của đau đớn lẫn hư vô. Và rồi con tàu rung lắc, nhưng sức nóng và cơn đau không xuất hiện. Chiếc bè xoay vòng trong không gian. Nó xoay, và gã thấy sóng hấp dẫn, không còn sức mạnh, giờ đang cuộn ra xa, bẻ cong những chấm sáng nhỏ chính là những vì sao xa xăm.

Ares nhắm mắt. Gã tự hỏi liệu bè cứu sinh có gây tình trạng hôn mê y tế hay đơn giản cứ mặc gã chết đi. Gã không biết mình thích phương án nào hơn. Gã không chắc chuyện gì sẽ xảy ra sau đó, nhưng gã chỉ trải nghiệm sự hư vô, một vực thẳm thời gian không có cảm xúc hay suy nghĩ.

Tiếng kim loại rít lên khi các cửa bè mở rộng. Không khí ùa vào, và ánh sáng rọi thẳng xuống, làm hai mắt gã đau đớn.

Gã đang ở trong khoang hàng lớn trên một con tàu. Có mấy chục sĩ quan đứng vây quanh, chăm chú nhìn. Các nhân viên y tế mặc trang phục xanh trắng lao lên bè, gật đầu về phía gã vẻ mong đợi.

Gã đẩy kén y tế đang thụt sâu và bước ra ngoài. Hai chân loạng choạng, và gã lấy hết sức bình sinh cố đứng vững khi ngã khuỵu xuống sàn. Gã vòng tay quanh ống quyển, cuộn mình thành một quả bóng lúc ngã đập hông xuống. Các kỹ thuật viên y tế nhấc gã lên cáng và chuyển gã ra khỏi bè. Chín người còn lại vẫn ở nguyên trong kén y tế, mắt nhắm nghiền. "Tại sao các anh không cứu viện người của tôi?"

Kỹ thuật viên ấn một thiết bị vào cổ gã, và gã bất tỉnh.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.