Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 333 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 13

❊ ❊ ❊

Những tiếng nổ thưa dần, nhưng David và Kate vẫn thận trọng chạy tiếp.

"Thứ gì có thể gây ra chuyện này chứ?" David băn khoăn.

"Một trận sóng thần có thể đã cuốn mìn dạt vào con tàu."

Tâm trí David lóe lên cuộc trò chuyện với Sonja. Một trận sóng thần - đúng thời điểm diễn ra vụ tấn công Immari toàn cầu ư? Anh không tin vào sự trùng hợp ngẫu nhiên. "Ares và Dorian đã gây ra chuyện này."

"Bằng cách nào?"

"Băng ở Nam Cực. Bọn chúng làm băng tan. Con tàu ở đó có vũ khí gì không?"

"Không. Đợi đã. Nó có mìn khẩn cấp cho trường hợp đối phó với tiểu hành tinh và sao chổi "

"Chúng có thể làm tan băng?"

"Chắc chắn rồi. Sao chổi chủ yếu là băng mà."

"Sao em biết?"

Kate nói chậm lại. "Em không rõ." Cô suy nghĩ một giây. "Em biết bởi vì cô ấy biết. Kỳ cục quá." Thông tin về sao chổi được thốt ra một cách tự nhiên - giống như ký ức của chính cô. Trước đây, khi khống chế dịch bệnh, cô chỉ tập trung vào khoa học; ghi nhớ kiến thức của bản sao người Atlantis là cả một nỗ lực.

"Đi tiếp nào," David nói.

Họ lao qua những hành lang, thỉnh thoảng dừng lại để bám vào vách ngăn khi tiếng nổ làm rung chuyển con tàu.

Trên mặt biển, David ngay lập tức cảm nhận được mọi chuyện đang tồi tệ thế nào. Đáng lẽ lúc này phải là buổi sáng, mặt trời sẽ chào đón họ, nhưng trời lại tối đen như mực, và anh không thấy một ngôi sao nào. Âm thanh của sự hủy diệt hiện diện một cách trọn vẹn: sóng xô vào những tảng đá bên dưới, những tòa nhà đổ nát đằng xa, sấm rền vang khắp bầu trời lẫn trong lồng ngực họ.

Họ đứng hồi lâu, mưa rơi nặng hạt khiến họ tê liệt.

David nghiêng người và hét lên, giọng anh gần như chìm nghỉm trong tiếng ồn ào. "Xuống dưới đi. Anh ở ngay sau em."

Anh chạy đến khu đất trống, băng qua những tấm nâng chất đồ dự trữ. Dưới chân núi, ngay mực nước biển, đống đổ nát trước đây từng là pháo đài Ceuta vẫn đang chịu đựng cuộc công kích ngoài sức tưởng tượng.

Căn cứ gần như đã hoàn toàn bị nhấn chìm; chỉ còn vài tòa nhà nhô lên mặt nước, nhưng chúng cũng đang sập rất nhanh.

Chiếc trực thăng đáng lẽ sẽ đưa họ đi giờ nằm lật úp, cách đường băng cũng đang ngập nước vài trăm mét.

Mưa trút xuống dữ dội, David chật vật vuốt nước mưa khỏi mặt và cố mở mắt.

Qua khóe mắt, anh trông thấy có chuyển động. Milo và Sonja. Họ chạy đến chỗ anh, và ba người trú dưới tán cây, ngay khi qua bãi đất trống. Gió dữ dội thêm, mỗi người buộc phải ôm chặt thân cây, gồng mình chống chọi khi gió tăng tốc.

"Em đến tìm anh," Milo hét lên.

"Cừ lắm," David đáp. "Em làm rất tốt."

Sonja ghé sát vào tai anh. "Có vẻ chúng ta đã đánh giá thấp kẻ thù."

"Tệ thật."

Đằng sau họ, David nghe thấy tiếng xì xì như rút kiệt không khí và âm thanh đi xa. Mưa gần như tạnh hẳn. Xuyên qua bóng tối, anh thấy một bức tường nước đang dâng lên rồi ập xuống núi. Nó sẽ san bằng quả núi ấy, cuốn theo mọi thứ - và mọi người.

Paul có thể cảm nhận thấy dòng nước mát lạnh đang dâng, nhích dần lên cẳng chân anh, như đồng hồ đếm ngược đến cái chết của anh và Mary.

Anh cố tăng tốc, nhưng làm vậy chẳng khác gì tập aerobic dưới nước trong một cái hồ nông choèn trên núi.

Mary đang tụt lại phía sau.

"Em cần dừng lại," cô nói, gập người để thở hắt ra từng hơi.

Paul cố ước lượng quãng đường lên đến đỉnh. Hai, có thể là ba trăm mét?

Mưa gần như tạnh hẳn. Có lẽ cơn bão lớn cũng đã tan. Nhưng nước vẫn dâng lên chân anh - giờ đã gần đến đầu gối. Nếu cuối cùng nước san bằng tất cả, biết đâu họ có thể bơi vào đất liền, dừng giữa chừng để nghỉ bằng cách bám vào ngọn cây hoặc những mảnh vỡ trôi nổi từ Ceuta.

Nhưng nếu nước dâng cao quá đỉnh núi, lựa chọn duy nhất của họ sẽ là phải tìm vật liệu để đóng bè và cố cập bến vào sâu trong đất liền. Nhưng đường bờ biển mới sẽ hình thành ở đâu? Cách hàng dặm, hay hàng trăm dặm?

Có âm thanh trên đỉnh núi - như thể Trái đất vừa hít thở một hơi thật sâu. Paul có thể cảm thấy gió rào rào thổi qua anh rồi ra biển.

"Đi nào," anh nắm tay Mary và kéo cô về phía đỉnh núi, dấn bước qua vùng nước giờ ngập sâu đến gối. Tất cả những gì Paul có thể làm là không quay lại khi trông thấy bức tường nước đang ào ào đổ ra biển.

Anh nghĩ Mary sẽ buông tay anh ra một lúc, nhưng cô lại siết chặt hơn.

Paul nhìn từ ngọn núi sang thung lũng đã hoàn toàn chìm nghỉm. Họ có thể lùi lại, cố ở dưới nước, bám vào thứ gì đó. Liệu thế có an toàn? Anh hoàn toàn không biết.

Hay họ có thể chạy lên đỉnh núi. Nếu sóng chồm qua...

Anh đưa ra quyết định.

Anh kéo mạnh tay Mary, và cô chạy theo nhanh hết sức có thể, không nói lời nào.

Anh kéo mạnh hơn, cảm thấy sức lực của cô đang cạn dần, hệt như anh.

Cuối cùng, cô ngã khuỵu xuống nước, và Paul xốc cô lên. "Phải đi tiếp," anh nói, vòng tay ôm cô, gần như vác cô lên trong lúc chân cô vừa đi vừa đạp nước.

Phía trước họ là bìa rừng và một khoảng đất trống trải rộng. Không phải đỉnh núi nhưng...

Những bóng người, đang di chuyển, hướng về phía một tảng đá đang trồi lên.

"Cứu!" Paul vội hét lên. Anh thả Mary ra, cô khuỵu xuống nước. Paul lao về phía trước, vẫy tay tới lui trong không trung. "Này!"

Những bóng người dừng lại, rồi hai người lao về phía anh, cắt ngang vùng nước với tốc độ nghẹt thở. Người đàn ông cao ráo, khoảng mét chín, thân hình lực lưỡng. Một người lính. Người phụ nữ cũng vậy, dù thân hình thon thả, nước da ngăm đen.

Người đàn ông ghé vai vào bụng Paul rồi xốc anh lên, vừa giữ chặt hai chân anh vừa chạy trở về bãi đất trống, tốc độ chỉ hơi chậm hơn một chút khi vác thêm trọng lượng của Paul. Paul nhìn thấy người phụ nữ nâng Mary lên theo cách tương tự, đi sát phía sau họ.

Một cậu thiếu niên châu Á gầy gò với mái tóc đen cắt ngắn đang lôi mấy gói nhỏ ra khỏi những thùng gỗ lớn xếp chồng lên nhau trên các tấm nâng hàng nơi bãi đất trống.

"Đến lúc phải đi rồi, Milo," người đàn ông gọi.

Anh ta thả Paul xuống, người phụ nữ cũng thả Mary ra. Sau đó hai người họ chạy hết tốc lực về phía vách đá và... biến mất.

Cậu thiếu niên châu Á dừng lại ngay phía trước vách đá và vẫy tay. "Đi thôi." Cậu quay người đi xuyên qua.

Paul và Mary theo sau họ xuyên qua vách đá, thứ rõ ràng là một kiểu hình ảnh ba chiều.

Phía bên kia gần như tối đen, ngoại trừ một tia sáng vàng le lói ở cuối đường hầm, như một đoàn tàu ở đằng xa.

"Đi nào!" Giọng nói phía trước họ gọi to.

Paul lại nắm chặt tay Mary, và họ ì ạch lội đôi chân rã rời xuyên qua màn đêm tăm tối.

Tác động của sóng thật đinh tai nhức óc. Paul cảm thấy như thể mình đang ở trong nòng súng vừa khai hỏa. Cứ quăng quật khiến cả anh lẫn Mary bị ném vào vách bên trái. Họ lăn dưới đất và nước chồm lên họ. Đường hầm dốc xuống. Nó sẽ ngập...

Paul cảm thấy có bàn tay đặt trên người mình, và anh ở trên cao, trôi bập bềnh qua đường hầm, người lính đang vác anh.

Ánh sáng màu vàng trở nên rực rỡ hơn và tiếng đập của nước to dần cho đến khi anh nhìn thấy một cánh cửa, năm người họ ra khỏi đường hầm và vào một thiết bị giống như thang máy. Người đàn ông thao tác trên bảng điều khiển cho cửa đóng lại nhanh chóng, nhưng vẫn còn chừng một mét nước trong thang. Anh ta có vẻ không bận tâm. Ánh sáng trong thang chớp nháy vài lần. Paul không chắc có phải sắp mất điện hay không.

Anh dựa vào vách, cố kiểm tra các vết thương. Cả người anh đau ê ẩm, các cơ bắp căng rần rật. Thật khó để phân biệt được từng vết thương.

"Tôi là Paul Brenner," anh nói, không hẳn với riêng người nào.

"Tôi đã đoán ra anh," người lính đáp. "Tôi là David Vale"

"Cảm ơn anh đã cứu chúng tôi... hai lần."

"Có gì đâu." Anh ta nhìn chằm chằm xuống nước. "Tôi chỉ làm việc của mình thôi."

Cửa thang mở ra, nước rút hết vào một hành lang khô ráo nơi một người phụ nữ đang đứng. Paul nhận ra cô ấy. Anh từng xem các video của cô ấy về những thí nghiệm lâm sàng Dịch bệnh Atlantis nhiều tháng ròng, từng nói chuyện với cô vài lần qua điện thoại, nhưng chưa bao giờ gặp cô ấy bằng xương bằng thịt cho đến tận lúc này, cô là Kate Warner.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.