Atlanta, Georgia
Paul ngắm Mary đi dọc ngôi nhà họ từng chung sống, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa thích thú. "Anh không định gỡ ảnh xuống à?"
"Anh... ờm... không."
"Em nghĩ mình nên làm thế."
"Dĩ nhiên, anh có thể..."
"Mình sẽ treo ảnh mới lên."
"Ảnh mới sẽ rất tuyệt," Paul ủng hộ. Đó là ý tưởng thú vị nhất anh từng được nghe suốt một quãng thời gian dài.
Cửa trước mở ra, và cháu anh, Matthew lao vào, chạy thẳng đến chỗ Paul. Thằng bé ôm anh, anh cũng ôm chặt nó.
Natalie và Thiếu tá Thomas theo sau. Trông họ có vẻ mệt nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ.
Paul giới thiệu.
"Mary và anh vừa mới bàn xem bọn anh nên làm gì ở đây."
"Bọn em cũng vậy," Natalie nói, liếc Thiếu tá Thomas. "Bọn em đang báo cáo với văn phòng cứu trợ ở trung tâm thành phố, xem chúng ta có thể giúp được gì."
Họ nói lời tạm biệt, rồi Mary và Paul bắt đầu thu gom các bức ảnh. Họ cẩn thận dỡ những ảnh cũ ra và đặt chúng xuống đáy ngăn kéo tủ. Họ giữ lại khung. Chúng là quà cưới.

Kate không biết liệu thính giác của cô kém đi hay cô đã quen với âm thanh liên tục của búa và các dụng cụ công suất lớn. Và tiếng huyên náo đó - các dự án xây dựng liên miên của David - là âm thanh duy nhất trong bán kính vài dặm. Không có sự nhộn nhịp của một đô thị, không có tiếng máy bay, không sân vận động gần kề. Ngôi nhà của cha mẹ anh nép mình trên một khu đất rộng với một khoảnh sân xinh đẹp, xung quanh là những hàng cây xanh nhất cô từng thấy.
Cô đã thắc mắc tại sao mình lại thích nó đến thế. Cô chưa bao giờ sống ở ngoại ô, nhưng thật ngạc nhiên, cô thấy cuộc sống thôn quê đó hợp với mình. Hoặc cũng có thể chỉ là vì có bầu bạn. Từ cửa sổ phòng bếp, cô có thể thấy Milo trong vai trò anh cả đang chơi với Adi và Surya. Cậu dự định sẽ chuyển ra ngoài sống trong vài tháng tới, David và Kate rất lo lắng khi nghĩ tới ngày đó. Nhưng cậu có những dự định lớn lao.
David bước vào. Anh đẫm mồ hôi, tóc lấm tấm những hạt bụi trắng, bút chì cài sau tai. Kate rất thích diện mạo đó.
"Hôm nay ta ở chế độ xây dựng hay hủy diệt đây nhỉ?"
David tự rót cho mình một ly nước rồi nói. "Là làm hỏng, không phải hủy diệt, nhưng đúng vậy, thiếu tá hủy diệt."
"Có khi em nên bắt đầu gọi anh như thế: Thiếu tá Hủy diệt. Hay anh thích là Đại tá Hủy diệt hơn?"
Anh uống cạn ly nước, đặt nó lên bàn đảo, rồi túm lấy cô.
"Ồ, anh nghĩ cả hai ta đều biết anh chỉ là một binh nhì quèn trong đội quân của người phụ nữ này."
Kate cố đẩy anh ra. "Thôi nào, anh mồ hôi mồ kê và bẩn quá."
"Đúng rồi, rất bẩn."
Điện thoại đổ chuông, David bèn buông một tay ra để nhấc máy. Kate vẫn đang vật lộn trong vòng ôm của anh bằng tay còn lại, nhưng anh thả cô ra sau cuộc gọi vài giây.
Anh nói nhanh, vừa đặt câu hỏi, vừa lắng nghe, càng lúc càng nghiêm túc.
Sau khi gác máy, anh nhìn Kate. "Họ đã tìm thấy nó."
Kate đã từng băn khoăn tự hỏi liệu cuộc gọi ấy có bao giờ đến. Khi cô bắt David hứa ở Maroc, lúc đó cô đang hấp hối và cho rằng mình sẽ không sống đến ngày hôm nay. Giờ thì cô vô cùng sợ hãi, và cô biết vì sao: cô có hy vọng.

Trực thăng là là trên mặt nước. Phi công nói với David qua tai nghe. "Chúng ta đến rồi."
Kate liếc xuống nước, rồi nhìn David. Anh nhoài sang, hôn cô, đoạn kéo mặt nạ lặn lên rồi nhảy qua một bên.
Trong khoảnh khắc, anh nhấp nhô trên mặt nước, thu vào tầm mắt thành phố San Francisco bị nhấn chìm.
Màn hình trên cánh tay anh đánh dấu vị trí, và anh bắt đầu lặn xuống. Khi đến tòa nhà thấp tầng, anh bơi qua một cửa sổ kính vỡ, cẩn thận để không bị thương. Anh luồn lách qua các hành lang, di chuyển chậm, ánh sáng từ chiếc mũ bảo hộ soi đường. Tất cả các cửa đều mở - nơi này từng được sơ tán nhanh chóng. Các phòng thí nghiệm Immari là một bộ sưu tập các thiết bị và những thứ kỳ quặc David bất giác không hiểu được. Nhưng anh khá quen với những thứ mà anh đang tìm kiếm. Tại một trong các phòng thí nghiệm trung tâm, anh đối mặt với bốn ống thủy tinh mà Patrick Pierce đã lấy ra từ tàu Alpha Lander dưới vịnh Gibraltar gần một trăm năm trước. Chúng vẫn là các ống từng chứa Kate, cha cô - Patrick Pierce, và hai người đàn ông sẽ là kẻ thù của họ: Dorian Sloane và Mallory Craig. Bốn người họ đã tỉnh dậy vào năm 1978, và các ống này vẫn trống kể từ đó, trừ một ngoại lệ: Dorian đã đặt đứa trẻ sơ sinh hắn lấy từ tay Kate vào một trong các ống. Hoặc Dorian đã nói với cô như vậy trong một phòng thẩm vấn ở Nam Cực vài tháng trước. Kate và David vẫn không chắc liệu Dorian đã đùa giỡn với Kate hay liệu đứa trẻ có thực sự ở trong một trong những ống đó, nhưng ở Maroc, David thề rằng anh sẽ tìm thấy con của Kate - ngay cả khi điều đó giết chết anh.
Anh bơi lại gần hơn, chiếu đèn vào ống đầu tiên, chờ đợi, hy vọng. Tia sáng chiếu thẳng qua. Trống không. Ống thứ hai - trống không. Ống thứ ba trống không. Ở ống thứ tư, tia sáng soi rõ đám mây xám trắng. David hít vào. Đám mây tách ra, để lộ một đứa trẻ. Cậu bé nom ngây thơ, hai mắt nhắm nghiền, tay chân duỗi thẳng. David thấy mình thở mạnh ra.

Trở về căn cứ quân sự Mỹ trên bờ biển mới của California, David có thể cảm thấy nỗi lo lắng của Kate.
"Họ nghĩ họ sẽ rút các ống trong vài tuần nữa," anh nói. "Chúng có nguồn năng lượng độc lập, nhưng ta phải thận trọng."
"Em vẫn đang nghĩ... xem ta nên làm gì."
"Anh cũng vậy. Anh nghĩ con trai chúng ta nên có anh chị em trạc tuổi nó," anh nhướng lông mày. "Anh hứa sẽ hoàn thiện xong ngôi nhà trước tam cá nguyệt thứ hai của em."
"Thỏa thuận vậy nhé."