Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 333 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 50

❊ ❊ ❊

Điều cuối cùng David nhớ là con tàu với huy hiệu rắn lao đến chiến trường trong vũ trụ và nó kéo theo khoang thoát hiểm của anh khỏi tàu tín hiệu quân sự. Anh hẳn đã bất tỉnh sau đó. Hoặc chúng khiến anh bị ngạt hơi.

Anh tỉnh dậy trên một chiếc giường êm ái, trong căn phòng tràn ngập ánh sáng với những bức tường trắng xóa. Anh không chắc đó là phòng giam hay phòng bệnh, nhưng có cảm giác đâu đó giữa hai nơi ấy. Đặc trưng duy nhất của căn phòng là một cửa sổ venexi nhỏ nhìn ra không gian vũ trụ. Cảnh tượng khiến anh lạnh sống lưng. Từng vòng tàu nối tiếp nhau trải dài tới tận chân trời. Nó nhắc anh nhớ tới các vành đai của sao Thổ, còn những vòng vây này tạo bởi những con tàu nối nhau. Tàu Serpentine. Có bao nhiêu con tàu? Hàng triệu? Hàng tỷ? Anh đứng trong con tàu ở giữa trung tâm những vòng vây ấy, có thể nói là trong bụng của con quái thú.

Cửa trượt mở, và David kinh ngạc thấy ai đó trông như con người lướt vào, biểu cảm nhã nhặn. Mái tóc vàng óng của anh ta được cột đuôi ngựa. Đường nét trẻ trung, nên David đoán anh ta trạc bốn mươi.

"Anh dậy rồi," kẻ vừa vào lên tiếng.

"Phải," David do dự, không chắc nên bắt đầu từ đâu. Bọn họ giải cứu anh? Hay bắt cóc anh? Anh nên bắt đầu với một câu hỏi trung lập rồi tiếp tục từ đó. "Tôi đang ở đâu?"

"Bên trong Vòng Vây thứ nhất."

"Vòng Vây thứ nhất?"

"Chúng ta sẽ có cơ hội đến đó. Sự am hiểu của chúng tôi về phong tục giao tiếp của các anh còn hạn chế, mà anh có lẽ đang băn khoăn nên gọi tôi là gì."

"Vâng..."

"247." Người đàn ông chìa tay ra, và David miễn cưỡng bắt lấy. "Vâng, đúng là một cái tên kỳ quặc, nhưng chúng tôi không cần tên, vì vậy chúng tôi phải bịa ra cái tên gì đó để mỗi khi gặp ai đó như anh. Tôi là liên kết số 247 trong Vòng Vây đầu tiên; và giờ đó là tất cả những gì tôi có, ừm, về mặt tên tuổi."

"Phải rồi. Chà, tôi là David Vale."

247 lùi lại, giơ hai tay lên. "Tôi biết. Tôi biết mọi thông tin về anh. Và loài người các anh. Anh đã gây ra khá nhiều xáo trộn quanh đây."

David nheo mắt, không chắc phải nói gì.

"Anh biết đấy, chúng tôi tìm thấy anh ở một chiến trường cổ xưa, nơi chúng tôi từng vô tình tiếp xúc với giống loài mà các anh gọi là người Atlantis. Điều kỳ lạ là anh có một số ADN của họ, một số ADN của chúng tôi, anh cũng có một số ADN mới, một số thành phần gene hết sức kỳ lạ, những chuỗi chúng tôi chưa thấy bao giờ," 247 mỉm cười. "Và chúng tôi cứ tưởng mình đã thấy tất cả."

David vẫn im lặng, nhưng trong lòng anh, những hồi chuông báo động đã vang lên. Có gì đó không ổn ở đây. Sinh vật này không như vẻ ngoài của nó. Quá trình được huấn luyện của David phát huy công hiệu. Anh biết đây là gì: một cuộc thẩm vấn.

247 nhướng mày. "Ôi, đừng nghĩ thế. Tôi không thẩm vấn anh - ôi, được rồi, để tôi giải thích. Cơ thể anh phát ra bức xạ tôi có thể đọc được, vì vậy tôi không đọc suy nghĩ của anh. Mà tâm trí anh đang phát sóng cho tôi nghe." Anh ta lại mỉm cười. "Tôi không thể tránh được."

"Anh muốn gì ở tôi?"

"Không gì cả. Tuyệt đối không gì cả. Chúng tôi thật ra muốn giúp anh."

"Giúp tôi làm gì?"

"Gia nhập Vòng Vây."

"Tôi không phải hội viên."

"Tôi biết," 247 vui vẻ nói. "Phải nói lại, là tôi biết mọi điều về anh. Tôi đã thấy ký ức của anh. Anh lại không biết gì về Vòng Vây. Chúng tôi đang mang đến cho anh cơ hội cứu hàng triệu, có thể là hàng tỷ công dân của anh." 247 ngừng lời. "Nhưng hãy đối diện với nó, anh chỉ thực sự quan tâm đến một người."

Bức tường đối diện chuyển thành một video, thẳng tầm nhìn của David. Nó chiếu một phòng ngủ có cửa kiểu Pháp mở ra một chái hiên trông ra biển. Gibraltar. Kate nằm trên giường, nhìn lên anh, đôi mắt cô dịu dàng, mời gọi, nhìn anh đắm đuối.

"Chúng tôi có thể cứu cô ấy," 247 nói.

David nghe chính mình hỏi làm thế nào, những từ ngữ gần như tự động thốt ra.

"Cơ thể cô ấy bị suy nhược, nhưng ở trong Vòng Vây thì không vấn đề. Vòng Vây tồn tại bên ngoài không gian và thời gian. Mỗi liên kết là vĩnh cửu. Chúng tôi đã vượt qua giai đoạn sinh học nguyên thủy và cô ấy cũng có thể. Hai người có thể ở bên nhau mãi mãi, sống một cuộc đời không-hồi-kết. Và thậm chí còn hơn thế nữa. Chúng tôi đã tạo ra một Vòng Vây truy cập được vào một cấu trúc lượng tử mà chúng tôi gọi là Thể Nguyên. Chúng tôi tin rằng khi chúng tôi khai thác được mọi dạng sống trong vũ trụ, mọi liên kết với Thể Nguyên, chúng tôi sẽ có thể toàn quyền kiểm soát, khiến chúng tôi thực sự bất diệt, hoàn toàn nắm uy quyền. Chúng tôi là Vòng Vây bao quanh không gian và thời gian và không thể ngăn cản. Hãy tham gia với chúng tôi."

"Các anh cần tôi."

"Chúng tôi muốn sự hợp tác của anh. Chúng tôi muốn giúp anh."

Bức tường đối diện lại biến đổi, hiển thị chiến trường Serpentine nơi những mảnh vỡ cuối cùng của tàu tín hiệu đang đâm vào một mặt phẳng toàn mảnh vỡ. Các vòng tàu tiếp nối xoay quanh mặt trời, tạo ra các cổng xanh và trắng. Dòng tàu bất tận di chuyển giữa chúng.

"Hạm đội tàu này đang hướng tới thế giới của anh. Nó là một trong nhiều thế giới ẩn giấu mà chúng tôi vẫn đang cố gắng tìm kiếm từ rất lâu rồi. Các tàu tương tự đang hướng tới mọi thế giới bên trong phòng tuyền khối cầu. Bản thân phòng tuyến ấy là một sản phẩm tạo tác từ nền văn minh của chúng tôi, thế giới đã tạo ra Vòng Vây đầu tiên. Thế giới của chúng tôi sụp đổ. Vài người bám chặt vào quá khứ, vào sự tồn tại nguyên thủy, có sinh có tử của họ, hệt như anh bây giờ. Họ tạo ra các khối cầu để kéo dài thời gian cho các thế giới con người khác, nhưng các khối cầu giờ đã lỗi thời. Bọn họ đang rút lui. Họ đã rút lui trong một thời gian dài. Mỗi lần như vậy, họ lại tạo một phòng tuyến mới, nhỏ hơn cái cũ, và lần nào chúng tôi cũng vượt qua được."

"Hạm đội của các anh có ý định tấn công thế giới của tôi?"

"Chúng tôi thích dùng thuật ngữ 'giải phóng' hơn."

David săm soi người đàn ông, đồ vật hay bất cứ thứ gì anh không rõ. "Chuyện gì sẽ xảy ra với dân tộc của tôi?"

"Cái đó tùy thuộc vào anh. Anh không thể chống lại chúng tôi. Thế giới của anh đang hỗn loạn. Hãy nhìn nỗi thống khổ, những gì dân tộc anh đã gây ra cho chính họ. Nỗi đau đớn. Chúng tôi có thể chấm dứt tất cả những điều đó. Hãy nghĩ về cuộc đời anh."

Bức tường lại thay đổi. David thấy một đoạn phim về những cảnh trong cuộc sống của anh khi hình thành và tàn lụi, một chuỗi ký ức, phần lớn là buồn. Anh là một đứa trẻ, trong lễ tang của cha, đang chạy sang phòng ông và sự bình yên khi được cô lập trong khoảng thời gian tăm tối ấy. Một sinh viên đang chạy về hướng các tòa nhà trong ngày 11 tháng 9; chúng đổ sụp, chôn vùi anh. Sự hồi phục đầy đau đớn của anh. Gia nhập CIA. Suýt bị giết và bắt đầu lại, gia nhập Tháp Đồng hồ. Các trận chiến của anh với Dorian. Tiếp quản căn cứ Immari ở Ceuta. Lũ lụt toàn Trái đất. Và cuối cùng, cuộc rút lui về tàu đổ bộ và hành trình tới tàu tín hiệu.

"Anh luôn ở phe thua cuộc, David ạ. Anh luôn chiến đấu trong một trận chiến vô vọng theo trái tim mách bảo. Hãy dùng lý trí một lần thôi. Tham gia cùng chúng tôi. Kate cần anh."

"Và các anh cần tôi?"

"Chúng tôi thì không. Chúng tôi không cần bất cứ ai. Sẽ không thể tránh nổi Vòng Vây. Nhưng sự tham gia của anh sẽ giúp chúng tôi đồng hóa dân tộc của anh. Như tôi đã nói, chúng tôi chưa từng thấy bất cứ thứ gì giống anh. Giống loài của anh là hoàn toàn mới, nên chúng tôi tin anh có một mối liên hệ đặc biệt nào đó với Thể Nguyên. Chúng tôi nghĩ nó có thể thay đổi cách chúng tôi hành động quanh đây." 247 cười toe toét. "Hãy để tôi giải thích. Cơ thể anh cấu tạo bởi các nguyên tử có vướng víu lượng tử với các nguyên tử của từng người anh tiếp xúc. Tất cả những nguyên tử ấy cũng kết nối chặt chẽ với lực lượng tử chúng ta gọi là Thể Nguyên. Công nghệ của chúng tôi đã vượt quá tầm hiểu biết của các anh, nhưng nếu anh chấp nhận vai trò của mình như một mắt xích trong Vòng Vây, chúng tôi có thể truy cập liên kết của anh với Thể Nguyên, sau đó tiếp cận những người mà anh đã kết nối. Kate. Những người còn lại của dân tộc anh. Nó sẽ là hiệu ứng domino. Nếu lý thuyết của chúng tôi đúng, Vòng Vây sẽ lập tức lan rộng thông qua những vướng víu lượng tử của anh."

"Đó là những gì anh theo đuổi: mối liên hệ của tôi với thể vũ trụ này? Linh hồn tôi."

247 tỏ vẻ chán nản. "Thuật ngữ của anh thật thô lỗ..."

"Nhưng đó là sự thật."

"Đúng vậy."

"Vậy nếu tôi từ chối?"

"Chúng tôi luôn thử cách dễ trước, David. Chúng tôi đã làm chuyện này rất lâu rồi. Nếu anh từ chối, chúng tôi vẫn sẽ cố đồng hóa anh thôi. Nếu không được, chúng tôi sẽ giết anh. Khi tàu của chúng tôi tới thế giới của anh, chúng sẽ giết tất cả những người khác. Chúng tôi giết bất cứ thứ gì không thể đồng hóa. Chỉ có chỗ cho một giống loài tiên tiến trong vũ trụ này, và Vòng Vây chính là giống loài đó. Hãy sáng suốt lên, David. Hãy nghĩ đến Kate. Những gì cô ấy muốn. Nếu anh gia nhập Vòng Vây, những con tàu đó sẽ tiếp nhận các liên kết khi chúng đến. Nếu không, nó sẽ là một cuộc thảm sát. Kate sẽ chết. Anh cũng thế."

"Vậy là tham gia hoặc bị giết?"

"Đó là cách vũ trụ này hoạt động, David. Dù anh chấp nhận hay không cũng vậy. Giờ thì sao đây?"

David liếc nhìn ra ngoài cửa sổ những vòng tàu như vô tận. Sẽ không thể thoát khỏi chỗ này. Với David, quyết định này là tấm gương phản chiếu những niềm tin đã định hướng toàn bộ cuộc đời anh. Anh tin mỗi người đều xứng đáng được tự do để trở nên khác biệt. Tự do, nói cách khác, chính là mục đích anh đã đấu tranh suốt cả đời. Một bên là tự do và cái chết, một bên là Kate và đồng hóa, và trên hết, là vận mệnh toàn thế giới. Nhưng David tin thế giới của anh đã chống cự quá gay gắt, khó lòng chấp nhận sự đồng hóa. Nhân loại không chiến đấu hết mình chỉ để trở thành một vài mắt xích trong một chuỗi dài bất tận. Quyết định quá dễ dàng. "Câu trả lời của tôi là không."

Những bức tường trắng của căn phòng biến thành màu đen. Chiếc giường thoải mái biến thành một chiếc bàn kim loại cứng. David bị trói chặt. Bề ngoài con người của 247 nhạt nhòa thành một làn da xám xịt với các máy móc nhỏ xíu chen chúc bên dưới bề mặt.

"Cứ vậy đi."

David cảm thấy một mũi kim đâm vào cổ mình.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.