Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 452 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 52

❊ ❊ ❊

Paul cảm thấy tay Mary luồn vào trong tay mình. Trên màn hình quan sát trong phòng thí nghiệm nghiên cứu thích nghi của Beta Lander, họ quan sát những vật thể rơi bốc cháy trong bầu khí quyển khi chúng lao xuống phía họ.

Cảm giác bình tĩnh kỳ lạ trong phòng ngủ lại xuất hiện. Anh không thể làm gì, nhưng cũng thấy bình yên tuyệt đối, vì đã xử lý được điều gì đó không ổn bên trong anh.

Đợt bắn phá động năng đầu tiên đánh xuống cách tàu đổ bộ chừng một dặm. Sóng xung kích ngay sau đó quăng Paul, Mary và Milo cùng Kate vào vách ngăn phía xa. Trên màn hình hiển thị vụ phun trào bụi và mảnh vỡ, một số từ thành phố đổ nát, quăng lên không trung.

Qua đám mây, Paul thấy một hạm đội tàu mới vừa đến. Chúng có hình tam giác, và ngay khi vượt qua cánh cổng xanh và trắng, chúng tản ra và tấn công các khối cầu, hàng ngàn hình tam giác lao tới, xuyên qua các khối cầu, khai hỏa, phá tan những vật thể đen đúa, tống mảnh vỡ vào bầu khí quyển.

Dù qua lớp bụi mù mịt, trận đánh vẫn là thứ tuyệt vời nhất Paul từng chứng kiến. Anh gần như quên mất những đợt oanh tạc động lực đang giội xuống họ.

Từ hành lang bên ngoài, anh nghe có tiếng bước chân thình thịch.

Anh quay mặt ra cửa, dồn Mary lẫn Milo ra sau lưng. Kate cách đó vài bước chân, vẫn bất tỉnh.

Anh chuẩn bị sẵn sàng trong khi những kẻ xâm nhập xông qua ngưỡng cửa khoang liên lạc. Đám lính, trang bị đồ bảo hộ từ đầu đến chân. Mũ bảo hộ che kín mặt, nhưng chúng rõ ràng có hình dáng con người. Chúng lao về phía trước, tiêm thứ gì đó cho từng người. Paul cố vật lộn với chúng nhưng tay chân anh mềm nhũn. Bóng tối khép lại từ hai bên tầm nhìn của anh, rồi nuốt chửng anh.

Paul tỉnh dậy ở một nơi khác; một chiếc giường thoải mái trong một căn phòng sáng sủa. Anh vội quan sát một lượt: những bức tranh phong cảnh trên tường, cây cảnh, một bình nước để trên chiếc bàn tròn, khu vực ngồi, một chiếc bàn làm việc mặt gỗ và chân kim loại. Giống phòng suite trong khách sạn. Anh ngồi dậy, bước ra khỏi giường sang khu ngồi. Một loạt cửa sổ cho thấy hạm đội tàu hình tam giác, hàng nghìn chiếc, đang xếp đội hình ngay ngắn.

Cánh cửa đôi rít lên khi trượt mở, và một người đàn ông sải bước vào, những bước chân ông ta êm ru trên lớp thảm mỏng. Ông ta cao hơn Paul, đường nét như chạm trổ, da mịn, mái tóc đen cắt sát, như kiểu tóc quân đội. Cửa đóng lại, người đàn ông gõ lên thứ gì đó trên cánh tay. Có phải ông ta vừa khóa cửa?

"Tôi là Perseus."

Paul kinh ngạc: người này nói tiếng Anh.

"Mũi tiêm của chúng tôi giúp các anh hiểu ngôn ngữ của chúng tôi."

"Tôi biết. Tôi là Paul Brenner. Cảm ơn các vị đã giải cứu chúng tôi."

"Xin được hoan nghênh. Chúng tôi đã nhận được tín hiệu của các anh."

"Tôi không gửi nó."

Thái độ của Perseus bèn thay đổi. "Anh không gửi?"

"Chà, tôi không gửi. Người phụ nữ đi cùng tôi, đang bệnh nắng, đã gửi."

Perseus gật đầu. "Chúng tôi đang nghiên cứu trường hợp của cô ấy. Có một số tranh luận về việc liệu tín hiệu có phải là một cái bẫy hay một tín hiệu báo nguy giả. Thế nên chúng tôi mới đến trễ như vậy."

"Tôi hiểu." Paul không rõ người này đang nói về chuyện gì. Cuối cùng anh cũng nhận ra mình đang nói chuyện với một người ngoài hành tinh trên một con tàu vũ trụ ngoài hành tinh. Cảm giác lo lắng lớn dần từng giây. Anh cố tỏ vẻ bình thường. "Người phụ nữ ấy là bác sĩ Kate Warner. Cô ấy có thể giúp các vị."

"Bằng cách nào?"

"Cô ấy là một nhà khoa học, và cô ấy đã thấy những ký ức của một nhà khoa học Atlantis, Isis. Cô ấy có thể giúp các vị an toàn khỏi các khối cầu."

Vẻ nghi ngờ hiện rõ trên mặt Perseus. "Không thể nào."

"Là thật. Cô ấy đã thiết kế thành công một liệu pháp gene sẽ khiến các khối cầu bỏ qua các vị. Liệu pháp này sẽ cứu các vị."

Perseus mỉm cười, nhưng nụ cười không có chút ấm áp nào. "Cách đây rất lâu từng có một nhà khoa học nói với những người Lưu vong tương tự thế. Và chúng tôi đã ổn hơn rất nhiều sau đó. Sự tính toán thời gian chuẩn xác rất đáng tò mò. Mới vài giờ trước, một hạm đội khối cầu mới tấn công tàu của chúng tôi. Giờ chúng tôi sống trong vũ trụ. Chúng tôi đã cố định cư ở hàng tá thế giới, nhưng các khối cầu luôn tìm thấy chúng tôi. Chúng tôi trở thành dân du mục, liên tục trốn chạy. Hạm đội mới hôm nay xuất hiện thật sự không ngừng nghỉ với số lượng như vô hạn. Chúng biết cách đánh bại chúng tôi. Cứ như thể chúng được tạo ra để chống lại chúng tôi, chứ không phải Đội quân Serpentine. Chúng đã đánh bại chúng tôi trong mọi trận chiến. Chúng tôi tin đợt tổng tiến công cuối cùng này sẽ tiêu diệt chúng tôi. Anh có thể hiểu tại sao tôi nghi ngờ rồi đấy. Một nhà khoa học đề nghị một liệu pháp gene có thể cứu chúng tôi ư? Vào đúng ngày tàn của chúng tôi?"

Paul nuốt khan. "Tôi không thể chứng minh điều tôi vừa nói. Tôi không thể ngăn các vị giết tôi, nhưng những gì tôi nói là sự thực. Các vị có thể tin tưởng tôi, và tất cả chúng ta đều có cơ hội sống sót, hoặc các vị có thể bỏ đi, và tất cả chúng ta sẽ chết. Dù bằng cách nào, có một người phụ nữ khác trong nhóm của tôi. Cô ấy không nhiễm bệnh. Cô ấy và tôi... tôi muốn gặp cô ấy trước khi chết."

Perseus quan sát Paul trong giây lát. "Anh hoặc là một kẻ nói dối cừ khôi hoặc là một đặc vụ lợi hại. Hãy theo tôi."

Paul đi theo người kia qua các hành lang hoàn toàn đối lập với những con tàu Atlantis. Chúng được chiếu sáng đầy đủ và chứa đầy những người nhốn nháo từ cửa này sang cửa khác. Vài người mang theo màn hình nhỏ để nghiên cứu, vài người khác nói chuyện vội vã. Với Paul, cảm giác này giống ở CDC trong một ngày dịch bệnh bùng phát. Một tình thế khủng hoảng.

"Đây là tàu đô đốc Hạm đội Hai. Chúng tôi đang điều phối phòng thủ hạm đội dân sự."

Perseus dẫn Paul đến nơi mà anh cho là một phòng khám hoặc một phòng thí nghiệm nghiên cứu. Qua một cửa sổ kính rộng, anh thấy Kate, đang nằm trên bàn, vài cánh tay robot đang vờn quanh hộp sọ của cô.

"Cô ấy mắc hội chứng hồi sinh," Perseus giải thích.

"Đúng vậy. Cô ấy đã mạo hiểm mạng sống để xem ký ức của nhà khoa học Atlantis kia. Chính vì thế, cô ấy mới phát hiện ra dân tộc của các vị và liệu pháp gene."

Paul bước lên phía trước và nhìn qua cửa sổ. "Các vị có thể cứu cô ấy không?"

"Chúng tôi không biết. Chúng tôi đã nghiên cứu hội chứng hồi sinh suốt mười nghìn năm, kể từ cuộc bao vây thế giới quê nhà của chúng tôi. Khi bị tấn công, chúng tôi đã cho rằng bất cứ ai chúng tôi giết đơn giản là sẽ sống lại sau trận đánh. Mục tiêu của chúng tôi là tìm thấy trạm điều khiển khối cầu, vô hiệu hóa chúng, rồi giúp xây dụng lại thế giới trước kia của chúng tôi với các công dân sống dậy từ các ống hồi sinh. Trong suốt cuộc xâm lăng, chúng tôi biết được rằng hội chứng hồi sinh xuất hiện ở một trăm phần trăm những người chúng tôi giết. Không ai trong họ có thể trở lại. Với sự truy sát của các khối cầu, chúng tôi không thể giải cứu ai ở thế giới quê nhà. Chúng tôi ra về tay trắng, nhưng chúng tôi đã nghiên cứu hội chứng hồi sinh từ đó. Chúng tôi hy vọng một ngày nào đó có thể gặp lại đồng bào của mình và chữa lành cho họ. Chúng tôi vẫn đang nghiên cứu một liệu pháp dựa trên dữ liệu tải về trong cuộc bao vây và các mô hình máy tính của chúng tôi. Chúng tôi cũng chưa biết liệu nó có hiệu quả hay không." Anh ta hất cằm về phía cửa sổ, và Kate trên bàn phẫu thuật đằng xa. "Cô ấy là alpha - đối tượng đầu tiên tiếp nhận liệu pháp thử nghiệm của chúng tôi."

"Vậy thì tất cả hy vọng của chúng ta đều đặt vào cô ấy."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.