Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 452 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7

❊ ❊ ❊

Trụ sở CDC

Atlanta, Georgia

Đi dọc hành lang của Continuity khiến Paul cảm thấy kỳ quặc ở khu vực này của CDC, anh và các nhân viên Continuity đã kiểm soát một dịch bệnh toàn cầu kéo dài tám mươi mốt ngày cướp đi mạng sống của gần hai tỷ người. Tám mươi mốt ngày ngủ trên trường kỷ văn phòng, uống cà phê không ngừng, những trận hò hét, những lần suy sụp, và một đột phá cuối cùng.

Những khuôn mặt xuất hiện trên các hành lang giờ đã khác: những người lính, nhân viên DOD, và nhiều người khác Paul không thể nhận ra.

Bộ trưởng Bộ Quốc phòng North đang đợi anh trong phòng Tình huống chính của Continuity. Cánh cửa kính mở hé rồi đóng lại sau lưng Paul, và chỉ còn hai người đàn ông trong phòng. Những màn hình trên bức tường phía xa hiển thị thông tin giống hệt thông tin họ thấy khi Paul bước ra ngoài mười bốn ngày trước: thống kê số thương vong từ các quận Phong Lan trên khắp thế giới, thứ tự từ hai mươi tới bốn mươi phần trăm, trừ một ngoại lệ: Malta. Bác sĩ Warner và đội của cô đã tìm thấy mảnh ghép cuối cùng của phác đồ điều trị ở đó. Màn hình nháy xanh, dòng chữ "Tỷ lệ thương vong 0%" trôi bên cạnh.

North ngồi cạnh một chiếc bàn lăn. "Một nhóm của tôi vừa đón Natalie và cháu trai của anh, Paul. Họ sẽ đến đây sớm thôi."

"Cảm ơn ngài. Tôi đã liên lạc với các thành viên của tôi - những người còn lại. Bao giờ họ đến đày, tôi sẽ gọi cho các đối tác nước ngoài."

"Tuyệt. Tôi biết họ đang tiến hành những cuộc thảo luận tương tự vào lúc này. Vậy nên hãy ưu tiên việc cần làm trước. Chúng tôi cần lấy mã truy cập đặc quyền của anh cho chương trình kiểm soát Continuity."

Paul nhíu mày. "Mã truy cập của tôi?"

North chìa ra một cây bút và lơ đễnh gật đầu. "Ừ hứ."

"Tại sao?"

"Tôi được thông báo rằng chỉ mật mã của anh mới có thể tạo ra một liệu pháp mới cho các mô cấy Phong Lan."

"Thì đúng thế," Paul đáp, tâm trí anh gióng lên hồi chuông cảnh báo.

"Để đảm bảo an toàn, Paul ạ. Anh là điểm lỗi duy nhất[1]. Nếu anh chết, những mật mã đó sẽ biến mất cùng anh - và về cơ bản, cả Continuity cũng thế. Cả hệ thống là vô giá trị nếu chúng ta không thể thực thi một liệu pháp mới. Chúng ta cần dự phòng."

"Chúng ta có dự phòng. Hai người có mã truy cập: ai đó trong nhóm - người tôi chọn - và tôi. Không ai biết nhận dạng của người đó. Để đảm bảo an toàn. Hãy tưởng tượng nếu Immari biết được mã truy cập của Continuity. Bọn chúng sẽ quét sạch chúng ta trong vài giờ."

"Vậy người còn lại là ai?"

Paul đứng dậy và rảo bước tránh xa North, biểu cảm của ông ta lúc này đã thay đổi. Người còn lại giữ mật mã đã qua đời cùng với nhiều nhân viên khác trong những giờ cuối cùng của dịch bệnh. Paul đã chủ đích sẽ chọn một người giữ mã mới khi các nhân viên sống sót về đến nơi, nhưng giờ anh không chắc lắm. "Liên quan đến mật mã tôi chỉ có thể nói thế. Nhưng tôi hứa với ngài rằng chúng ta sẽ không để mất quyền truy cập vào Continuity."

North cũng đứng dậy. "Chúng ta chưa hề kết thúc cuộc trò chuyện ở quận Phong Lan. Chúng ta chính thức ở trong tình trạng chiến tranh. Chúng ta đang tìm cách liên lạc với các hạm đội hải quân của mình, nhưng họ có lệnh thường trực triển khai tấn công nếu mất liên lạc với Lầu Năm Góc trong một khoảng thời gian dài. Bom sẽ sớm rơi xuống trụ sở trung tâm Immari ở Nam Cục. Họ đã sơ tán các cơ sở tại Cape Town, Buenos Aires và nhiều nơi khác, nhưng họ sẽ bị truy đuổi. Chiến đấu trực diện với Immari không phải điều ta lo lắng. Mà là cuộc chiến sắp tới ở quê nhà. Chúng tôi ước tính quân số của Immari ở Mỹ cỡ bốn mươi nghìn, chênh lệch không đáng kể. Đủ để cướp chuỗi thức ăn của chúng tôi và làm tê liệt mạng lưới điện, nhưng chúng không thể làm gì khác."

"Chính xác."

"Tôi đã đọc hồ sơ của anh, Paul. Anh rất thông minh. Một nhà khoa học cừ khôi. Tôi là một người lính thiện chiến. Tôi đã phải mất nhiều năm mới bắt kịp tốc độ về chính trị. Nó là một trò chơi khác biệt. Nhưng anh biết điều đó. Anh thuộc tầng lớp quản lý cấp cao ở CDC này. Anh cũng chơi trò chơi này. Anh có thể thấy mọi chuyện đang đi theo hướng nào."

"Rõ ràng tôi không sáng láng như ngài nghĩ."

"Bọn chúng cắt điện và thực phẩm cấp cho các quận Phong Lan hòng buộc chúng ta phải thả người. Một khi chúng tôi làm thế, Immari sẽ thay đổi chính kiến của những đám đông đói khát đang thoát ra đó. Thông điệp của bọn chúng sẽ thu hút hàng triệu người chúng ta đã thả. Chúng ta sẽ chiến đấu trong một cuộc chiến tuyên truyền. Hệ tư tưởng của chúng chống lại chúng ta. Chúng ta không chiến đấu với quân đội Immari, mà chiến đấu với thông điệp của chúng. Thông điệp đó chung quy là loại bỏ nhà nước phúc lợi. Immari muốn một quốc gia toàn cầu được gây dựng cùng những người có thể tự lo liệu cho bản thân, những người không dựa dẫm vào chính phủ để sống. Nhiều người thích ý tưởng đó. Họ không muốn quay lại như trước đây. Và thực tế đơn giản từ phía chúng ta là: chúng ta không thể đối đầu với dân quân và lo cho những kẻ yếu ớt không đủ sức chiến đấu. Nguồn cung insulin của Mỹ còn đủ cho chừng mười ngày. Kháng sinh đã gần hết; giờ chúng ta chỉ dùng đến kháng sinh trong những trường hợp nguy kịch nhất. Lâu nay, chúng ta vẫn đốt xác bên ngoài các quận Phong Lan, nhưng ta không thể cứ duy trì mãi. Ở các khu chật chội bí bách, một siêu vi khuẩn kháng kháng sinh mới rất có thể đã sớm lây lan trong một quận Phong Lan nào đó."

"Chúng ta có thể xử lý các siêu vi khuẩn. Đó là lý do Continuity tồn tại."

"Siêu vi khuẩn chỉ là phần nhỏ trong những gì chúng ta đối mặt. Ngay cả khi không có mối nguy Immari, giờ đây chúng ta vẫn đang phải chứng kiến một cuộc khủng hoảng nhân đạo trên quy mô toàn cầu. Chúng ta phải tái thiết lại thế giới và phải nuôi quá nhiều miệng ăn. Chúng ta có một cơ hội. Chúng ta có thể loại bỏ vài người mình không thể gánh vác và đồng thời, thuyết phục những người ủng hộ Immari không đối ý. Đây là vở kịch của chúng ta. Continuity và các mô cấy Phong Lan là chìa khóa. Chúng ta phải xây dựng đội quân riêng ngay bây giờ, từ sức mạnh trong hàng ngũ của chúng ta."

Paul nuốt khan. "Tôi... cần ít thời gian để suy nghĩ..."

"Chúng ta không có thời gian, Paul. Tôi cần các mật mã đó. Nhắc cho anh nhớ rằng Natalie và cháu trai anh đang ở trong tay tôi."

Paul thấy mình bất giác lùi lại. "Tôi... tôi muốn biết kế hoạch."

"Các mật mã." North liếc nhìn những lính gác ngoài cửa.

Paul xem đó như một hình thức đe dọa. Anh ngồi xuống bàn và hạ giọng. "Tôi đoán ngài đang cố phá mã."

"Đã hơn một tuần rồi. NSA[2] nói họ có thể phá được trong vài ngày, nhưng khi các vệ tinh bị hạ, chúng tôi quyết định gọi cho anh. Chúng tôi thực sự muốn có những mã đó theo cách dễ chịu."

Paul gật đầu. Anh biết cách khó khăn sẽ thế nào. Anh cố gạt ý tưởng bị tra tấn ra khỏi tâm trí và tập trung nghĩ xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh giao các mã. Anh thấy hai khả năng. Một: North là một mật vụ Immari và ông ta sẽ dùng các mã này để sát hại rất nhiều người. Hai: nước Mỹ và Liên minh Phong Lan sắp phạm phải sai lầm to lớn nhất trong lịch sử nhân loại. Và rất có thể bọn họ định sẽ đổ mọi tội lỗi lên đầu Paul. Anh cần biết nhiều thông tin hơn. Anh cần thời gian để lên kế hoạch. "Thôi được. Nghe này, tôi đã ở nhà hai tuần rồi. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi đồng ý rằng chúng ta đã bị dồn vào chân tường. Tôi sẽ giao mã, nhưng ngài nên biết rằng chương trình Continuity có nhiều cấp độ bảo mật khác nhau, bao gồm cả các cửa sập và các giao thức đảm bảo chỉ nhân viên Continuity là có thể gửi các liệu pháp mới cho những mô cấy từng cư dân quận Phong Lan có. Các ngài cần tôi. Giờ tôi đã hiểu mối đe dọa chúng ta đang đối diện. Tất cả những gì tôi yêu cầu là ngài để tôi tham gia vào giải pháp."

North ngồi xuống và kéo một bàn phím lại gần. "Tôi nghĩ chúng ta có bước tiến rồi." Màn hình đổi sang một loạt số liệu thống kê. Paul nhận ra vài số liệu.

"Các ngài đã triển khai một đợt khám sức khỏe..."

"Đợt ngắn, đúng vậy. Chúng tôi đã thực hiện một đợt khảo sát toàn nhân loại - những người dưới ngọn cờ Phong Lan - ở quy mô lớn."

"Mục đích là gì?"

"Có hai danh sách ở đây. Những người ta có thể cứu - ví dụ thích hợp để chiến đấu hoặc đóng góp công sức. Và những người không thích hợp."

"Tôi hiểu."

"Tôi cần sử dụng Giao thức An tử cho danh sách những cá nhân không phù hợp... ngay bây giờ."

"Người dân sẽ không chịu dựng được chuyện này. Các ngài sẽ thấy những cuộc bạo động..."

"Chúng tôi định đưa ra cáo buộc cho Immari. Bọn chúng đã cướp đi thực phẩm và nguồn điện. Đây không phải suy diễn. Nếu chúng có thế chiếm Continuity, đây chính xác là chuyện chúng sẽ làm: ban cho kẻ yếu cái chết nhẹ nhàng. Cái chết của hàng triệu người kích động những người sống sót đứng lên chống lại sự đe dọa của Immari. Và như thế sẽ tước đi lợi thế độc nhất của Immari: loại bỏ nhà nước phúc lợi. Và một khi những kẻ yếu không còn, chúng ta có thể cung cấp mọi thứ mà họ có thể. Thế giới mà những kẻ ủng hộ Immari muốn chính là nơi này." North dịch lại gần Paul hơn.

"Chỉ bằng vài thao tác gõ phím, chúng ta có thể thắng trận chiến này trước cả khi nó bắt đầu, trước trận đại hồng thủy. Tôi cần câu trả lời của anh."

Paul liếc nhìn bên ngoài cửa kính. Nhân viên của anh vừa đến, nhưng lính gác đang yêu cầu họ rời đi. Không có cách nào ra khỏi căn phòng này.

"Tôi hiểu," Paul đáp.

"Tốt lắm," North vẫy người lính gác, và một anh chàng gầy gò mang một chiếc laptop bước vào. "Chàng trai trẻ này đang duy trì cơ sở dữ liệu Continuity. Cậu ta sẽ đồng hành với anh, Paul. Cậu ta sẽ theo dõi - và ghi chép, bao gồm cả mật mã của anh. Để phòng hờ thôi, dĩ nhiên rồi."

"Dĩ nhiên rồi."

Paul bắt đầu gõ phím trong khi "trợ lý" mới của anh tiến hành cài đặt.

Vài phút sau, Paul mở chương trình điều khiển chính của Continuity và bắt đầu hướng dẫn cậu ta một cách cụ thể. "Giao thức An tử thực tế là một liệu pháp được lập trình sẵn..."

Mười lăm phút sau, Paul nhập mã ủy quyền cuối cùng của anh vào và màn hình bắt đầu nhấp nháy:

Truyền Giao thức An tử sang tập hợp con Dân cư.

Paul đứng dậy và nói, "Tôi muốn ở phòng riêng ngay bây giờ."

"Đương nhiên rồi, Paul." North ra lệnh cho một quân lính. "Hộ tống bác sĩ Brenner đến văn phòng của anh ta. Tạm giữ máy tính và điện thoại, đảm bảo cung cấp cho anh ta đủ thức ăn và đồ uống theo yêu cầu."

Trong văn phòng riêng, Paul ngồi trên trường kỷ nhìn trân trân xuống sàn. Anh chưa bao giờ cảm thấy tồi tệ như thế trong đời.

[1] Point of failure: một phần của hệ thống, nếu nó bị lỗi thì toàn bộ phần còn lại của hệ thồng cũng bị phá hủy.

[2] Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.