Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 333 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 21

❊ ❊ ❊

David và Sonja áp lưng vào nhau băng rừng, thay phiên nhau quét tia sáng đỏ của ống ngắm trên khẩu súng bắn tỉa theo những hình bầu dục, theo dõi bất cứ dấu hiệu nào của bọn exadon. Khói đang bao trùm và cơn mệt mỏi cũng vậy, nhưng họ vẫn tiếp tục dấn bước.

Kate kinh ngạc nhìn Milo. Cậu có nguồn năng lượng dồi dào mà cô chưa từng thấy trước đây. Cậu quấn vải quanh hai bàn tay đang nắm chặt con dao rựa. Những vết phồng rộp là cản trở duy nhất trong lúc cậu chặt hết cây này đến cây khác và đám dây leo mà Kate tưởng sẽ không bao giờ hết.

Phía sau, cô nghe có tiếng ầm ầm trong rừng, tiếng chạy tán loạn của các sinh vật trên cây và dưới đất.

Paul, Mary và Milo quay sang nhìn cô.

"Nấp đi."

Dorian cảm thấy nhựa sống đang bị rút cạn khỏi cơ thể hắn. Con rắn quấn từ cổ xuống đầu gối hắn, càng lúc càng siết chặt.

Hắn còn đủ sức cho một nước đi nữa. Hắn vặn vẹo, lăn sang bên và cúi về phía trước, đẩy, nghiến và quăng cả người vào vách hang.

Con rắn vẫn siết lấy hắn, nhưng dây cơ của nó co thắt, thả lỏng trong tích tắc - Dorian chỉ cần có thế. Hắn rút con dao từ thắt lưng ra và đâm xuống.

Miệng rắn ngậm chặt cánh tay hắn, hàm nó nghiến chặt. Nhưng nhát cắn chính là pha tự hủy. Dorian nắm lấy con dao bằng tay còn lại, đâm xuống lần nữa, xọc lưỡi dao sắc xuyên qua đầu rắn, đâm cả vào cẳng tay mình. Hắn cố lờ cơn đau khi rút dao ra, lưỡi dao có răng cưa xé toạc đầu của sinh vật gớm ghiếc thành nhiều mảnh. Hắn đâm một nhát nữa, lần này nhẹ hơn, và con rắn buông thõng quanh người hắn.

Hắn với ba lô, lục lọi vội vàng trong bóng tối, tay vẫn nắm chặt dao, sẵn sàng tấn công lần nữa.

Hắn lấy ra một món đồ nhỏ hình trụ và chà mạnh. Ánh lửa lóe sáng trong không gian chật hẹp, khói cuộn lên.

Dorian chỉ thoáng thấy tay lính trước khi khói che mờ gã, nhưng con mắt nạn nhân khiến hắn ớn lạnh. Chúng trống rỗng. Con rắn vặn vẹo rồi nhả nạn nhân ra. Nó sượt qua Dorian trong lúc trườn sâu vào hang, tránh xa lửa và khói.

Dorian nhảy qua con rắn đã chết và sờ lên cổ tay lính. Mạch yếu. Gã cần không khí.

Dorian bò tới chỗ đống đá họ đã chất ở cửa hang và đẩy ra. Một hỏa ngục bùng cháy bên ngoài. Đồng cỏ ở chính giữa đấu trường kỳ dị cháy rực, tương phản rõ rệt với làn khói đen đang bốc lên cuồn cuộn.

Dorian kéo tay lính ra khỏi hang và đặt gã bên ngoài. Gã sẽ sống thôi, được bao lâu thì hắn không biết.

Hắn bế tên lính lên và tạo một vết lõm trên vách đá - nơi Dorian nghĩ rằng mình có thể phòng thủ. Hắn đặt tay lính sang một bên, lấy lại hai ba lô và gom một đống đá khác.

Hắn nhét cả người vào chỗ lõm rồi kéo tay lính nằm lên trên, che chắn cơ thể hắn như một tấm khiên. Nếu tay lính này chết, ít nhất gã cũng sẽ trở thành lá chắn. Và nếu đám gargoyle có tấn công, gã sẽ làm tấm đệm đỡ móng vuốt của chúng. Dorian chất những tảng đá quanh họ, hy vọng phần nào giảm bớt nhiệt lượng họ tỏa ra.

Hắn nắm chắc khẩu súng nhưng không buồn vẫy ống ngắm laser qua lại. Con rắn đã vắt cạn chút năng lượng cuối cùng khỏi cơ thể hắn. Hắn cảm thấy kiệt sức, cảm giác tồi tệ chẳng khác gì những lúc nói chuyện với Ares. Gã người Atlantis đã tóm được hắn - tóm được toàn thể nhân loại - như con rắn đã tóm được Dorian trong hang: âm thầm, không ai nhìn thấy, trong bóng tối, quấn quanh hắn, siết chặt, hy vọng rút cạn sinh khí cuối cùng khỏi hắn rồi nuốt chửng cái xác.

Hắn theo dõi lửa thiêu rụi đến vùng cuối cùng của cánh đồng. Khi lửa lụi dần và than hồng rực sáng, Dorian cảm thấy một ngọn lửa mới đang bùng lên trong mình.

Kate cảm thấy nhẹ nhõm khi David đang lướt qua khu rừng, theo lối mòn họ đã mở.

"David," cô gọi, rời khỏi chỗ ẩn nấp mà lao vào vòng tay anh.

Anh càu nhàu và khẽ quay đầu lại.

Anh bị thương. Tay cô bắt đầu rà khắp người anh, tìm chỗ máu đang rỉ ra.

"Anh ổn. Chỉ là vụn gỗ thôi."

David nhìn tất cả các thành viên còn lại của nhóm.

"Chúng ta cần phải nhanh lên," anh nói khi cùng Sonja dẫn đầu và những người khác theo sau.

Hai giờ sau, cả nhóm đang nhìn chằm chằm vào lối ra phòng vòm 1701-D.

Chỉ có một vấn đề duy nhất: Nó cách mặt đất hơn sáu mét.

David bước tới nơi lớp đất sẫm màu cuối cùng tiếp xúc với composite rắn đanh - vật liệu làm nên phòng vòm. Đất ở đây rất. mịn. Hết sức kỳ lạ.

Cả nhóm tập trung vào hai thách thức trước mắt: đưa mìn lên cửa phòng vòm và rồi, giả sử vụ nổ thông được lối đi, đưa tất cả mọi người ra ngoài. Họ nhanh chóng bàn cách tiếp cận cánh cửa; cụ thể là cách đốn hạ một cái cây họ có thể dùng để trèo lên: dùng dao rựa sẽ mất rất nhiều thời gian. Sử dụng mìn thì quá mạo hiểm - có thể phải cần đến toàn bộ chỗ đó để phá thông. Nếu không đủ, tất cả mắc kẹt ở đây. Dùng súng bắn cây - cần đạn để đề phòng Dorian và lũ exadon, hơn nữa tiếng ồn có thể gây rắc rối.

Cuối cùng, họ chọn cách công-nghệ-kém-nhất, không-đạn, không-lựu-đạn, không-tiếng-ồn để đưa mìn lên cửa vòm cung.

David làm trụ. Sonja đứng trên vai anh, giữ thăng bằng hết sức có thể, giơ hai cánh tay lên cao, Milo đứng trên tay cô. Cô hơi run khi Milo với lên, gắn mìn vào cánh cửa dày và bấm nút kích hoạt.

Sonja để Milo ngã thẳng vào vòng tay đang khum của cô, cú va chạm khiến David bật ra tiếng gầm gừ đau đớn. Rồi cô chuyền tay cậu xuống và nhảy xuống đất. Tất cả tìm chỗ nấp và chờ đợi, hồi hộp ngóng kết quả.

Khi bụi tan, họ thấy ánh đèn khẩn cấp lờ mờ của hành lang phía xa, tiếng reo hò dậy lên. David chạy ào đến ôm Kate, rồi Milo. Mary thấy mình trong vòng tay Paul, còn David gật đầu với Sonja, người đang khẽ nở một nụ cười.

Họ tạo lại đội hình kim tự tháp, lần này là cả nhóm tham gia: Milo trước nhất, sau đó là Mary, Kate, Paul, rồi đến Sonja, đang hướng dẫn những người khác đỡ cô trong khi cô nắm chặt dây đai của ba chiếc ba lô và ròng xuống cho David. Anh chạy, nhảy, tóm lấy dây đai rồi bật hai chân lên tường, tiến đến đủ gần để có thể chạm vào tay Sonja. Cô kéo anh lên, và những người khác theo họ.

Tiếng nổ đánh thức Dorian. Nỗi sợ hãi xâm chiếm hắn - hắn không có ý định ngủ thiếp đi. Đầu tay lính lăn đập vào người hắn. "Sếp?" tay lính thì thầm bằng giọng khàn khàn.

"Ở yên đây."

Dorian vội chạy tới rìa vách đá, rê ống ngắm của khẩu súng trường theo tiếng ồn.

Một cánh cửa. Một lối thoát - nhóm của David đã phá tung nó. Dorian quan sát cả nhóm, chính xác có sáu người, song Dorian không biết một ai, ngoại trừ Kate đang bò lên và ra ngoài.

Hắn thở mạnh ra và quan sát phòng vòm. Im ắng, còn ở góc xa, nơi rừng mưa giáp lối vào, mặt trời ló dạng. Trên vách đá đối diện, hai con chim lấm lem đang sải rộng cánh tắm nắng.

Dorian tự hỏi liệu họ có còn ở đó sau khi mặt trời lặn không. Nếu vậy, hắn sẽ có một đường quang để lần theo Kate và David.

Kate và cả nhóm rảo bước dọc hành lang, tránh xa lối vào phòng vòm và hiểm nguy bên kia.

Trong phòng cổng, Kate đang thao tác trên đám mây ánh sáng màu xanh lục, rồi đến cửa vào. "Chúng ta đã sẵn sàng."

"Em có thể đóng cửa lại không? Ngăn Dorian bám theo?" David đề nghị.

"Không được. Con tàu đang trong giao thức khẩn cấp. Đây là lộ trình sơ tán cuối cùng. Không thể bị vô hiệu hóa."

David gật đầu. Từng người một, Milo, hai người lính và ba nhà khoa học, bước qua cổng vòm lung linh ánh sáng trắng vào trong con tàu tín hiệu Atlantis.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.