Ares liếc nhìn từ kẻ bắt giữ mình sang những hàng ống thủy tinh dài vô tận. Người đàn ông, hoặc ít nhất Ares nghĩ đó là một người đàn ông, đứng ở lối vào căn phòng, ngay bên trong cánh cửa đôi, ánh sáng rực rỡ của những bóng điện ngoài hành lang tạo thành một vầng hào quang phía sau ông ta.
"Gì đây?" Ares hỏi, không dám cỏi bộ đồ.
"Ngươi đã biết rồi."
Ares ngoái nhìn chồng ống. Phòng ngủ đông. Dành cho du hành sâu trong vũ trụ. Một con tàu sơ tán?
"Đúng vậy."
Ares bất giác lùi lại. Nó có thể đọc được ý nghĩ của mình.
"Phải, nó có thể. Cơ thể ngươi tỏa ra bức xạ mà con tàu này có thể đọc, sau đó cho phép ta xem nó như nguồn cấp dữ liệu có tổ chức."
"Ngươi là ai?"
"Ta hệt như ngươi thôi, ngoại trừ chuyện ta đã chết cách đây hàng triệu năm."
Ares cố sắp xếp suy nghĩ. Gã hỏi câu đầu tiên nảy ra trong đầu. "Ngươi không... ở đây? Không còn sống?"
"Không. Những gì ngươi nhìn thấy chỉ là hiện thân của ta, ảnh phản chiếu của những gì từng là ta. Chủng loài của ta đã tuyệt chủng rất lâu về trước. Tất cả những gì còn lại về bọn ta là Đội quân Serpentine."
"Ngươi là một trong số chúng?"
"Không. Ta chưa bao giờ là một trong số chúng. Ta chỉ là một trong số những nạn nhân bị chúng tàn sát trong cuộc trường chinh xuyên thời gian. Rất lâu về trước, thế giới của ta đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Bọn ta đi tìm kiếm câu trả lời tối thượng, sự thực về nguồn gốc của mình và định mệnh của vũ trụ. Bọn ta đã chọn sai công cụ tìm kiếm: khoa học và công nghệ. Những phương pháp vượt quá tầm hiểu biết của ngươi. Trong cuộc theo đuổi kiến thức tối thượng, các công nghệ bọn ta tạo ra cuối cùng đã biến bọn ta thành nô lệ, giết đến mạng cuối cùng trước khi bọn ta kịp nhận ra rằng nó sắp biến mất. Nền văn minh của bọn ta đứt đoạn từ đó. Những người phản kháng đều bị đồng hóa. Đội quân Serpentine là tất cả những gì còn lại. Các thành viên tự xưng là Vòng Vây. Chúng tin rằng mình là số phận của vũ trụ này cũng như khởi đầu của một vũ trụ mới, một Vòng Vây xuyên không gian lẫn thời gian.
"Bọn chúng tin Vòng Vây của mình một ngày nào đó sẽ bao quanh mọi thế giới loài người, gắn kết những mạng sống cuối cùng của con người, đồng thời xây dựng một lực lượng mà chúng gọi là Thể Nguyên, cho phép chúng có thể tạo ra một vũ trụ mới, với các định luật mới, nơi chúng không thể bị hủy diệt."
Ares thở mạnh ra và cởi bộ đồ. Chuyện này vượt quá khả năng của gã, gã đoán nếu bóng ma của quá khứ nhân loại này muốn gã chết, thì có lẽ gã đã không đến được tận đây.
"Ngươi muốn gì ở ta?" Ares hỏi thẳng.
"Sự cứu rỗi. Một cơ hội để sửa chữa sai lầm mà dân tộc của ta đang phạm phải với dân tộc của ngươi ngay lúc này."
Một hình ảnh ba chiều hiện lên trong khoảng tối giữa họ. Thế giới quê nhà của Ares lơ lửng ở đó, một vòng những con tàu đen đúa tạo thành một cánh cổng ngay phía trước. Một sợi thừng tàu Serpentine dày đặc tràn ra. Đoạn cuối sợi thừng sờn xơ xác, phun những con tàu lên bề mặt như những giọt nước mắt sẫm màu rơi xuống thế giới của Ares.
Hàng nghìn khối cầu chiến đấu với con rắn kim loại, nhưng hệt như ở chiến trường Serpentine, chúng thua cuộc. Thế giới quê nhà của người Atlantis sụp đổ.
"Trong những ngày cuối cùng, khi nhận ra sự điên rồ của mình, bọn ta đã tạo ra thứ mà các ngươi gọi là khối cầu, với hy vọng cứu được những thế giới loài người khác khỏi sai lầm của bọn ta. Như ngươi đã thấy, các khối cầu đã bị vượt mặt trong chiến tranh Serpentine. Và như giải pháp cứu rỗi cuối cùng, bạn ta chuyển sang chiến lược che giấu thế giới con người."
"Phòng tuyến khối cầu."
"Phải. Nó tạo thành một rào cản, một kiểu mạng lưới tàu tín hiệu che chắn cho không gian của các ngươi, ngăn cản Đội quân Sepentine nhìn thấy thế giới có sự sống con người. Phòng tuyến ấy cũng ngăn các đường hầm siêu không gian băng qua."
Ares tỏ ra thấu hiểu. "Ta đã tạo lỗ thủng trong phòng tuyến khối cầu tạo điều kiện cho Đội quân Serpentine xuyên qua."
"Đúng. Nhưng đó là cách vận hành của chu kỳ."
Cơn giận dâng lên trong Ares. "Các ngươi đáng ra có thể cảnh báo."
"Bọn ta đã thử. Nhiều lần, trong suốt nhiều năm. Các cảnh báo thảm họa kém hiệu quả hơn nhiều so với ký ức về thảm họa."
"Ký ức?"
Hiện thân kia bước tới chỗ các ống thủy tinh. "Ngươi sẽ mang con tàu lớn này về thế giới của ngươi. Bức xạ truyền đi suy nghĩ của ngươi cũng có thể được dùng để truyền đi sơ đồ tế bào của cơ thể ngươi. Hạm đội khối cầu bao quanh con tàu này sẽ đưa các ngươi vào quỹ đạo. Virus Serpentine, công nghệ sinh học chúng sử dụng để đồng hóa sinh mệnh con người có một hạn chế: chủ thể phải phục tùng. Các kỹ thuật của chúng có sức mạnh áp đảo, nhưng trong quần thể lớn, một vài linh hồn dũng cảm vẫn có thể kháng cự. Những kẻ không chịu quy phục, Đội quân Serpentine sẽ tàn sát. Con tàu này sẽ thu các dấu hiệu bức xa của họ, hồi sinh họ. Họ sẽ là người của các ngươi. Các ngươi sẽ tái thiết nền văn minh của mình lên họ. Họ đã chứng kiến nỗi kinh hoàng từ Đội quân Serpentine. Họ sẽ biết rõ nguy hiểm. Các ngươi phải rơi vào bóng tối thì mới cảm kích ánh sáng."

Trên đài chỉ huy của tàu hồi sinh, Ares quan sát những làn sóng xanh trắng siêu không gian tan biến, còn thế giới của gã dần hiện lên trên màn hình.
Con tàu rung lắc khi hứng chịu hỏa lực. Cuộc bao vây thế giới của Ares mà Đội quân Serpentine thực hiện đã gần hoàn tất. Những con tàu đen đúa to lớn càn quét trên mọi lục địa. Các khối cầu chống trả, nhưng dần thua cuộc.
Ares dõi nhìn con tàu băng qua chiến trường khổng lồ, hứng chịu hỏa lực mà không đáp trả. Mỗi lần đội hình tàu Serpentine dày đặc công phá phòng tuyến khối cầu, lại thêm nhiều khối cầu khác xuất hiện, đẩy lùi nó.
Hiện thân kia dẫn Ares ra khỏi đài chỉ huy, vào lại căn phòng cũ, và cả hai đứng im lặng trong khi quan sát các ống thủy tinh chất đầy người Atlantis.
Bất an lớn dần từng giây, cuối cùng, hiện thân quay sang Ares. "Đến lúc rồi."
Ares bước vào ống gần nhất, màn sương từ từ nuốt chửng gã. Cuộc di cư của những cư dân thuộc thế giới của gã rồi sẽ sớm hoàn tất, và họ sẽ đáp xuống quê nhà mới. Hiện thân kia cho gã biết con tàu cũng hiệu chỉnh tương ứng với thời gian. Sự dịch chuyển thời gian ở đây sẽ chẳng là gì so với bên ngoài.
Cuối cùng, hiện thân kia quay trở lại, và cái ống mở ra. Ares bước ra ngoài, theo gã đến đài chỉ huy. Màn hình hiển thị một thế giới nguyên sơ, xanh lục và xanh dương pha trắng.
"Nếu tàu Serpentine tìm thấy chúng ta thì sao?"
"Bọn ta đã thiết lập một phòng tuyến khối cầu mới và đặt một tàu tín hiệu trong quỹ đạo vòng quanh thế giới này. Nó sẽ che chắn cho ngươi. Nhưng không có gì đảm bảo. Bọn ta chỉ cung cấp cho ngươi được đến đây. Bọn ta đã cho ngươi thấy nguy hiểm và cứu ngươi. Ta có thể tặng ngươi món quà cuối cùng: Bộ mã con người. Nó sẽ đảm bảo ngươi không lặp lại lỗi lầm của bọn ta."
Hiện thân kia nói rất dài, chia sẻ triết lý của dân tộc mình, kế hoạch chi tiết cho sự tồn tại hòa bình. "Một cuộc sống đơn giản theo bộ mã này là tất cả những gì bọn ta yêu cầu để đổi lại việc cứu người cuối cùng của ngươi. Có nhiều thế giới con người bên trong phòng tuyến khối cầu mới, tất cả đều kém phát triển hơn thế giới của ngươi. Một ngày nào đó, bọn họ cũng sẽ mạo hiểm ra đi, tìm kiếm những câu trả lời, và sẽ lại khuấy động phòng tuyến mới. Ngươi có thể chứng kiến mối hiểm nguy hơn thế, cứu vô số sinh mạng ở vô số thế giới. Hãy truyền bá bộ mã con người, rồi tất cả các ngươi sẽ sống an toàn ở đây. Đó là chìa khóa cho sự sinh tồn của các ngươi."
Ares nghĩ đến giây phút cuối cùng của mình với vợ, những gì bọn chúng đã làm với cô, và nghĩ về thế giới của gã, những khối cầu đen đúa phủ lên nó, thảm sát hàng tỷ người. Gã cố gắng nhưng không thể kìm nén cơn thịnh nộ trong lòng. "Con quái vật các ngươi tạo ra đã thảm sát dân tộc của bọn ta, và giờ các ngươi đòi ra điều kiện sao?"
"Bọn ta đưa ra chỉ dẫn, một con đường dẫn tới sự thanh thản và bình yên. Một cơ hội ngăn những kẻ khác lặp lại sai lầm như các ngươi, không phải chịu chung số phận."
Ares tập trung nhìn nhóm nhỏ các khối cầu đang trôi nổi cạnh tàu lớn.
Bọn ta sẽ không lẩn trốn, cầu nguyện và cố xua đuổi kẻ thù của mình. Bọn ta sẽ chiến đấu. Gã chợt nhớ ra, dù đã muộn, rằng hiện thân kia có thể đọc được suy nghĩ của gã.
"Ngươi suy ngẫm về sai lầm lớn của chính mình."
"Kẻ đã chết cả triệu năm đang chứng kiến thế giới loài người chịu thảm sát cho hay."
"Nỗi sợ hãi và thù hận phản bội các ngươi."
Ares tảng lờ hiện thân kia đi. Một kế hoạch bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí gã.
Hiện thân kia bước lại gần hơn. "Hãy nhớ lấy câu chuyện của bọn ta. Công nghệ bọn ta xây dựng đã biến bọn ta thành nô lê. Hãy coi chừng, Ares: cái giá cho sự an toàn có thể là tự do của ngươi. Có thể là sự sống còn nữa."
"Ngươi biết ta nghĩ gì không: ngươi đã thua cuộc chiến này quá lâu, đó là tất cả những gì ngươi biết. Ngươi thậm chí còn không nhớ nổi cảm giác làm người - chỉ thế ngươi mới để mặc biết bao người bị sát hại trong thế giới của ta. Với ngươi, đó hoàn toàn là phép toán vô cùng hóc búa. Nhưng với ta, họ là những mạng sống, những con người mang giá trị. Bọn ta đã có đủ sự giúp đỡ của ngươi. Từ giờ bọn ta sẽ tự bảo vệ chính mình."
"Cứ thế đi, Ares." Hiện thân kia từ từ nhạt nhòa, vẻ mặt thoáng buồn bã.
Suốt một lúc lâu, Ares đứng một mình trong căn phòng tối, nhìn chằm chằm những hàng ống dài vô tận đang giam giữ những người cuối cùng thuộc về dân tộc của gã. Bọn họ sẽ sớm thức dậy. Bọn họ là tất cả những gì Ares còn lại, và bằng bất cứ giá nào gã cũng sẽ đảm bảo để họ được sống.

Từ khoang thoát hiểm, David quan sát các trường lực trong tàu tín hiệu ở chiến trường Serpentine chập chờn và tan biến. Khí quyển thoát ra ngoài không gian vũ trụ khiến tàu tín hiệu đâm sầm vào chiến trường mảnh vụn. Các mảnh vỡ văng xa và va chạm khi chúng đáp xuống những lối tắt không gian. David cảm thấy những mảnh vụn đang kéo khoang thoát hiểm của chính anh, và anh biết có thể mình rồi sẽ sớm vĩnh viễn ở lại đây.
Anh nghĩ đến Kate. Cô sẽ sống những ngày cuối cùng của mình ra sao? Anh chỉ có một mong ước: được gặp lại cô, dù chỉ trong giây lát. Hình ảnh cuối cùng về cô lướt trong tâm trí anh: cô đứng trước màn hình, giải thích về thứ khoa học nào đó anh hầu như không thể hiểu. Lời cuối cùng anh nói với cô là gì? "Khóa cửa vào." Anh mỉm cười. Không hiểu sao nó cực kỳ hợp lý. Tương tác cuối cùng của họ giống hầu hết những lần họ bên nhau. Thời gian quả là thứ quý giá. Giờ thời gian của cả hai đều ngắn ngủi, chỉ còn tính bằng giờ.
Rồi anh nhận ra điều gì đó: anh thực sự sợ phải sống thiếu cô. Biết mình sẽ không phải đối diện với điều đó cho anh cảm giác bình tĩnh kỳ lạ.
Bên trên chiến trường mảnh vụn, một kẽ hở mở ra, hệt như một khe nứt lởm chởm xanh pha trắng trên nền kết cấu không gian màu đen. Một con tàu đơn độc lọt qua và nhanh chóng di chuyển băng qua đống đổ nát, vạch một đường thẳng đến khoang thoát hiểm của David.
Lẽ nào vụ nổ phá hủy tàu tín hiệu đã giúp con tàu nhìn thấy những gì đang diễn ra ở đây, nhận ra anh đang bị mắc kẹt?
Con tàu đến gần hơn, David có thể nhận ra một phù hiệu ở mũi tàu: một vòng xuyến. Không, một con rắn đang cắn đuôi của chính nó.