Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4

❊ ❊ ❊

3km bên dưới bề mặt Nam Cực

Những tiếng thét là kim chỉ nam duy nhất cho Dorian xuyên những hành lang tối tăm của con tàu. Hắn đã tìm kiếm ngọn nguồn của chúng suốt nhiều ngày ròng. Chúng luôn dừng lại khi hắn đến gần, và Ares sẽ xuất hiện, buộc Dorian phải rời công trình Atlantis bao phủ tới hai trăm năm mươi dặm vuông bên dưới chỏm băng của Nam Cực, buộc hắn quay lại mặt đất, chuẩn bị cho cuộc tấn công cuối cùng - thứ công việc nhàm chán không xứng với hắn.

Nếu Ares đang ở đây, dành từng giờ tỉnh táo trong căn phòng này cùng với những tiếng thét kia, thì Dorian dám chắc đây ắt là nơi hành động.

Những tiếng thét ngừng bặt. Dorian dừng bước.

Tiếng rền rĩ lại vang lên, hắn rẽ vào liên tiếp hai khúc ngoặt. Chúng vọng đến từ sau cánh cửa đôi ngay trước mặt hắn.

Dorian tựa vào tường và chờ đợi. Những câu trả lời. Ares đã hứa cho hắn câu trả lời, sự thực về quá khứ của hắn. Giống như Kate Warner, Dorian đã được thụ thai ở một thời điểm khác - trước Thế chiến I, được cứu thoát khỏi Dịch Cúm Tây Ban Nha từ một ống hồi sinh Atlantis, và tỉnh dậy vào năm 1978 với hồi ức của một người Atlantis.

Dorian có ký ức của Ares, và những hồi ức bị kìm nén ấy đã điều khiển toàn bộ cuộc đời hắn. Dorian chỉ thấy những ý niệm lờ mờ; những trận chiến bằng đường bộ, đường thủy, đường không, và những trận chiến lớn nhất trong tất cả, trong vũ trụ. Dorian nóng lòng muốn biết chuyện gì đã xảy ra với Ares, câu chuyện cuộc đời gã, quá khứ của Dorian, cội nguồn của hắn. Hơn hết, hắn muốn hiểu được chính mình, nguyên do phía sau toàn bộ cuộc đời mình.

Dorian quệt sạch máu trên mũi. Dạo này mũi hắn chảy máu cam thường xuyên hơn, các cơn đau đầu và ác mộng cũng xuất hiện triền miên. Có chuyện gì đó đang xảy ra với hắn. Hắn cố gạt suy nghĩ ấy ra khỏi tâm trí.

Cánh cửa bật mở, và Ares bước ra, không ngạc nhiên khi thấy Dorian.

Dorian căng thẳng nhìn vào phía trong căn phòng. Một người đàn ông bị treo trên tường, máu nhỏ xuống từ những dây nhợ đang cứa vào hai cánh tay dang rộng cùng những vết thương trên ngực và cẳng chân. Cánh cửa đóng lại, Ares dừng bước ở hành lang. "Ngươi làm ta thất vọng đấy, Dorian."

"Ông cũng thế thôi. Ông đã hứa cho tôi câu trả lời."

"Ngươi sẽ được như ý."

"Bao giờ?"

"Sớm thôi."

Dorian thu hẹp khoảng cách với Ares. "Ngay bây giờ."

Ares vung tay giáng thẳng vào họng Dorian, khiến hắn ngã sõng soài, thở hổn hển.

"Ngươi sẽ chỉ được ra lệnh cho ta đúng một lần nữa thôi, Dorian. Ngươi có hiểu không? Nếu là kẻ khác, ta thậm chí sẽ không tha thứ cho thái độ vừa rồi. Nhưng vì ngươi chính là ta. Hơn cả những gì ngươi hiểu được. Và ta biết rõ về ngươi hơn những gì ngươi biết về chính mình. Ta chưa kể cho ngươi về quá khứ của chúng ta bởi vì điều đó sẽ làm lu mờ óc suy xét của ngươi. Chúng ta có việc phải làm. Biết toàn bộ sự thực sẽ khiến ngươi gặp rủi ro. Ta đang dựa vào ngươi, Dorian ạ. Trong vài ngày tới, chúng ta sẽ kiểm soát hành tinh này. Những kẻ sống sót, tức phần còn lại của loài người - một giống loài, nhắc để ngươi nhớ, mà ta đã tạo ra, cứu giúp khỏi sự diệt vong - sẽ là các thành viên sáng lập quân đội của chúng ta."

"Chúng ta chiến đấu với ai?"

"Một kẻ thù mạnh ngoài sức tưởng tượng."

Dorian đứng dậy nhưng vẫn giữ khoảng cách. "Tôi lại khá giỏi tưởng tượng đấy."

Ares tiếp tục nhịp chân thoăn thoắt, Dorian theo sau cách một quãng. "Chúng đã đánh bại chúng ta trong một ngày một đêm Dorian ạ. Tưởng tượng xem. Chúng ta là giống loài phát triển nhất trong vũ trụ - thậm chí phát triển hơn cả những nền văn minh đã thất truyền được ta tìm thấy."

Họ đến nút giao nơi một loạt cánh cửa khổng lồ mở ra hàng ki lô mét ống thủy tinh giữ những người Atlantean sống sót. "Chúng là tất cả những gì còn lại."

"Tôi tưởng ông nói chúng không bao giờ tỉnh lại, rằng chấn thương từ những vụ tấn công nghiêm trọng đến mức chúng không thể nào vượt qua."

"Đúng thế."

"Ông đã giải thoát cho ai đó. Hắn là ai?"

"Hắn không phải người của chúng. Mà là người của chúng ta. Ngươi không phải bận tâm về hắn. Việc ngươi nên bận tâm là cuộc chiến trước mắt."

"Cuộc chiến trước mắt," Dorian lẩm bẩm. "Chúng ta không có số liệu hay thông tin gì."

"Cố gắng đến cùng, Dorian. Có niềm tin. Chỉ vài ngày nữa, chúng ta sẽ có cả thế giới này. Rồi chúng ta sẽ dấn thân vào chiến dịch vĩ đại này, một cuộc chiến cứu rỗi toàn bộ thế giới loài người. Kẻ thù này cũng là kẻ thù của ngươi. Con người có chung ADN với chúng ta. Không sớm thì muộn, kẻ thù này cũng đến tìm ngươi. Ngươi không thể lẩn trốn. Nhưng chúng ta có thể cùng nhau chiến đấu. Nếu chúng ta không chiêu mộ quân của mình ngay bây giờ khi cánh cửa cơ hội còn mở, ta sẽ mất hết. Số phận của hàng nghìn thế giới ở trong tay ngươi."

"Phải. Hàng nghìn thế giới. Tôi muốn chỉ ra những gì tôi xem là thách thức chính. Nhân lực. Có khoảng vài tỷ người còn lại trên Trái đất. Họ ốm yếu và đói khát. Đó là nguồn cung cho quân đội của ta - giả sử ta có thể thật sự chiếm được hành tinh này, tôi không dám chắc điều đó. Vậy là vài tỷ, không nhất thiết phải mạnh, trong hàng ngũ 'quân ta'. Và tôi dùng thuật ngữ 'quân ta' này một cách mơ hồ thôi. Đối đầu với một thế lực thống trị thiên hà... Xin lỗi, nhưng tôi không thấy cơ may nào."

"Ngươi thông minh hơn thế mà, Dorian. Ngươi nghĩ cuộc chiến này sẽ tương tự những ý niệm ban sơ của ngươi về chiến tranh vũ trụ ư? Những tàu vũ trụ nhựa và kim loại lơ lửng trong vũ trụ bắn lade và chất nổ vào nhau? Làm ơn đi. Ngươi nghĩ ta chưa cân nhắc tình hình của chúng ta hay sao? Quân số không phải chìa khóa thắng lợi. Ta đã lên kế hoạch này từ bốn mươi ngàn năm trước. Còn ngươi mới tham gia được ba tháng. Hãy tin tưởng, Dorian."

"Cho tôi một lý do."

Ares mỉm cười. "Ngươi thực sự nghĩ có thể dụ ta cho ngươi biết mọi câu trả lời mà trái tim hèn mọn của ngươi khao khát sao, Dorian? Muốn ta làm cho ngươi cảm thấy dễ chịu, trọn vẹn, an toàn? Chính vì lý do này mà ban đầu ngươi đã đến Nam Cực, nhỉ? Để tìm cha ngươi? Khám phá sự thực về quá khứ của ngươi?"

"Ông đối xử với tôi... như thế này sau tất cả những gì tôi đã làm cho ông?"

"Ngươi làm cho bản thân ngươi thôi, Dorian. Cứ hỏi ta những điều ngươi thực sự muốn hỏi."

Dorian lắc đầu.

"Tiếp tục đi chứ."

"Chuyện gì đang xảy ra với tôi?" Dorian nhìn chằm chằm Ares. "Ông đã làm gì tôi?"

"Chúng ta sắp đạt được mục tiêu rồi đấy."

"Có chuyện gì đó không ổn với tôi, phải không?"

"Dĩ nhiên. Ngươi là con người mà."

"Ý tôi không phải thế. Tôi sắp hấp hối. Tôi có thể cảm thấy điều đó."

"Vừa đúng lúc, Dorian ạ. Ta cứu người của ngươi. Ta có một kế hoạch. Chúng ta sẽ thiết lập một nền hòa bình vĩnh viên trong vũ trụ này. Ngươi không biết trước giờ sự vĩnh viễn đó khó nắm bắt thế nào đâu." Ares bước tới gần Dorian. "Những sự thực này ta chưa thể tiết lộ cho ngươi. Ngươi chưa sẵn sàng. Hãy kiên nhẫn. Những câu trả lời sẽ xuất hiện. Việc ta giúp ngươi hiểu được quá khứ rất quan trọng. Việc ngươi hiểu sai có thể nhấn chìm tất cả chúng ta, Dorian ạ. Ngươi rất quan trọng. Ta vẫn làm được chuyện này mà không cần có ngươi, nhưng ta không muốn thế. Ta đã đợi một thời gian dài để có kẻ như ngươi kề vai sát cánh. Nếu niềm tin trong ngươi đủ lớn, những việc chúng ta có thể làm là không giới hạn."

Ares quay đi và đưa cả hai ra khỏi những nơi đường giao nhau, xa khỏi đại sảnh hun đầy các ống, về phía cổng vào. Dorian im lặng theo sau, một cuộc chiến đang dậy sóng trong tâm trí hắn: mù quáng phục tùng hay phản kháng? Cả hai người trước kẻ sau không nói thêm một lời nào, băng qua căn phòng băng phía xa, nơi treo Quả Chuông.

Dorian nấn ná, ánh mắt hắn lạc tới hẻm núi nơi hắn tìm thấy cha mình đóng băng trong bộ đồ bảo hộ EVA, một nạn nhân của Quả Chuông và tay Trung úy Immari, kẻ đã phản bội ông.

Ares bước lên cái giỏ kim loại. "Tương lai chính là thứ hệ trọng nhất, Dorian ạ."

Trục thẳng đứng sẫm màu trôi đi trong im lặng và cái giỏ dừng ở mặt đất. Những dãy nhà ở dựng tạm trải dài trên lớp băng phẳng như một hàng sâu bướm trắng vô tận vùi trong tuyết.

Dorian lớn lên ở Đức rồi London. Hắn cứ tưởng mình quá quen với cái lạnh. Nam Cực quả là hoang dã không đối thủ.

Trong lúc hắn và Ares sải bước về phía tòa nhà trung tâm, đội quân Immari mặc áo parka trắng dày đi tuần giữa những nhà tạm, một số chào hỏi, số khác cúi đầu tránh gió.

Đằng sau các nhà tạm sâu bướm, dọc vành đai, máy móc hạng nặng và nhiều nhóm làm việc đang xây nốt phần còn lại của "Pháo đài Nam Cực", cái tên giờ đã thành phổ biến. Hai tá pháo điện từ nằm im lìm, chĩa về hướng bắc, sẵn sàng chờ cuộc tấn công mà quân Immari biết sẽ xảy đến.

Không có đội quân nào trên Trái đất sẵn sàng phát động chiến tranh ở đây - kể cả trước dịch bệnh. Sau dịch thì chắc chắn càng không. Sức mạnh không lực hoàn toàn vô hiệu khi đối diện với sức mạnh của pháo điện từ. Ngay cả một cuộc tấn công đường bộ ồ ạt, với sự yểm trợ của pháo binh từ đường thủy, cũng sẽ chẳng thể nào thắng lợi. Tâm trí Dorian trôi dạt tới các đảng viên quốc xã, tới những kẻ kế nhiệm cha hắn, chiến dịch mùa đông ngu xuẩn của bọn họ ở Nga khi đó. Liên minh Phong Lan sẽ đối mặt với số phận tương tự nếu, hay nói đúng hơn là khi, bọn họ đáp xuống đây.

Quân lính đón tiếp Dorian và Ares bên trong tổng hành dinh trung tâm và xếp hàng dọc hành lang, đứng nghiêm khi hai nhà lãnh đạo đi qua. Trong phòng Tình huống, Ares trang trọng hỏi chỉ huy chiến dịch. "Chúng ta sẵn sàng rồi chứ?"

"Sẵn sàng, thưa sếp. Chúng ta đã đảm bảo an toàn cho các tài sản khắp thế giới. Thương vong ở mức tối thiểu."

"Còn các đội tìm kiếm?"

"Đã vào vị trí. Bọn họ đã tiếp cận đến độ sâu được khoan theo chỉ định dọc vành đai pháo đài. Một số đội gặp khó khăn với các lỗ hổng trong băng nhưng chúng tôi đã cử thêm đội hỗ trợ." Viên chỉ huy ngập ngừng. "Tuy nhiên, họ chưa tìm thấy gì." Ông ta gõ mạnh vào bàn phím và một tấm bản đồ Nam Cực xuất hiện. Các chấm đỏ rải rác trên bản đồ.

Ông ta đang tìm cái gì thế? Dorian tự hỏi. Một con tàu nữa? Không. Nếu vậy Martin chắc chắn phải biết. Là thứ gì đó khác?

Ares cũng nhìn chằm chằm Dorian, và thời khắc ấy, trong Dorian dâng lên cảm giác từ rất lâu hắn không thấy, ngay cả lúc bị Ares đánh ở hành lang bên dưới. Nỗi khiếp sợ.

"Họ đã hạ những thiết bị ta cung cấp chưa?" Ares hỏi.

"Đã xong," viên chỉ huy trả lời.

Ares bước tới trước căn phòng. "Để ta dùng bộ đàm toàn cơ sở." Viên chỉ huy gõ vài phím và gật đầu ra hiệu cho Ares.

"Hỡi các thành viên can trường đang làm việc vì lý tưởng của chúng ta, những người đã hy sinh và lao động vì mục tiêu của chúng ta, xin hãy nhớ: ngày chúng ta dày công chuẩn bị đã tới. Trong một phút nữa, chúng ta sẽ gửi đề nghị hòa bình tới Liên minh Phong Lan. Ta hy vọng họ chấp thuận. Chúng ta tìm kiếm hòa bình trên địa cầu này để có thể chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng với một kẻ thù không hề biết tới hòa bình. Thách thức đó đang ở ngay phía trước. Ngày hôm nay, ta cảm ơn tinh thần phục vụ hết mình của các vị, và ta đề nghị các vị hãy giữ vững lòng tin trong vài giờ sắp tới." Ares tập trung ánh nhìn vào Dorian. "Và khi niềm tin của các vị được thử thách, hãy biết điều này: nếu muốn xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn, trước hết phải đủ dũng khí hủy diệt thế giới đang tồn tại."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.