Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 452 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 8

❊ ❊ ❊

Trụ sở CDC

Atlanta, Georgia

Paul Brenner kiểm tra đồng hồ cả trăm lần, rồi đứng dậy khỏi trường kỷ và tới bên cửa sổ. Ba vòng xe quân sự làm thành lũy chắn giữ tòa tháp CDC đứng im lìm, vài người lính đứng hút thuốc, hầu hết đều ngồi trong xe Humvee hoặc ngồi bệt xuống các bao cát.

Tiếng quát tháo vang lên trong khu vực lễ tân bên ngoài văn phòng của Paul. Tay nắm cửa kêu lạch cạch rồi rung lắc khi ai đó bắt đầu nện mạnh vào cánh cửa gỗ chắc nịch.

"Mở khóa cánh cửa này, Brenner!" Giọng North khàn đặc nhưng đủ đanh thép để giáng nỗi sợ hãi xuống Paul.

Hắn còn sống. Paul lại kiểm tra đồng hồ.

"Ba giây nữa, Brenner! Nếu không, chúng tôi sẽ mở cửa mà không cần đến anh."

Paul chết lặng.

Đằng sau cánh cửa, anh nghe thấy điều gì đó giống như "Nhắm thấp xuống, chúng ta cần hắn còn sống." Những mảnh đạn văng vào phòng và cửa bật mở.

Terrance North loạng choạng xông vào, túm chặt ngực anh. "Mày định giết tao."

"Ngài nên đến bệnh xá..."

"Đừng giở trò nữa, Paul." North hất đầu với lính gác. "Bắt hắn."

Lính gác giữ hai cánh tay Paul và lôi anh ra hành lang.

Trong phòng Tình huống của Continuity, lập trình viên trẻ tuổi lặng lẽ quan sát North ném Paul vào tường và chầm chậm gắn từng lời vào mặt anh. "Mày dừng chuyện này lại ngay, nếu không tao thề là đám lính này sẽ bắn mày."

Paul không thể tin nổi gã đàn ông này còn đứng vững. Sức khỏe tim mạch đã giúp North sống lâu hơn nhiều so với những gì Paul dự liệu. Tâm trí anh vội nắm bắt bất kỳ chiến thuật nghi binh nào hòng kéo dài thời gian.

Trong tầm nhìn ngoại vi, anh thấy Natalie đi vào sảnh cùng với Matthew. Anh cố nhìn tránh đi, nhưng đã quá muộn - North đã thấy họ.

"Tao sẽ xử lý thằng nhỏ trước. Mày có thể chứng kiến." Hắn thở hổn hển. Hắn buông Paul ra và gục xuống bàn, giờ thì bắt đầu thở dốc. "Thiếu tá."

Paul nuốt khan, đoạn nói với ba người lính. "Dừng lại. Thiếu tá, tôi tin ngài đã thề bảo vệ đất nước này chống lại thù trong giặc ngoài. Đó là tất cả những gì tôi vừa làm. Ba mươi phút trước, Bộ trưởng đã cưỡng ép tôi lợi dụng Continuity để tiêu diệt hàng triệu công dân của chúng ta."

"Hắn nói dối!"

"Anh ta không nói dối," lập trình viên gầy gò lên tiếng. "North đã ra mệnh lệnh tương tự cho tôi. Tôi cũng không tuân thủ. Tôi đã phá được mã đăng nhập vài ngày trước, tôi đã nói dối chuyện đó từ bấy đến giờ."

North lắc đầu, nhìn Paul trừng trừng vẻ kinh tởm. "Mày là thằng ngu. Mày đã giết tất cả chúng ta. Khi Immari đến, chúng sẽ quét sạch ta."

Đám lính chầm chậm hạ súng xuống. Paul thở mạnh trong lúc quan sát Terrance North co giật và ngã xuống sàn, hấp hối. Đó là sinh mệnh đầu tiên Paul Brenner từng tước đoạt, và anh mong đó cũng sẽ là cuối cùng.

Paul vừa day hai thái dương vừa nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ, đúng lúc cánh cửa đã nứt toác dẫn vào văn phòng anh kêu kèn kẹt rồi mở ra.

Natalie bước vào và đứng bên cạnh anh trong giây lát, nhìn chằm chằm vào các vòng vây quân sự bên ngoài tòa nhà. Cuối cùng, cô nói, "Em có thể giúp gì đây?"

"Chúng ta đang lâm vào thế khó. Hoàn toàn tùy thuộc vào động thái tiếp theo của Nhà Trắng. Lính thủy đánh bộ trong Continuity sẽ theo Thiếu tá Thomas, người đang hỗ trợ anh ngay lúc này, nhưng nếu chính phủ ra lệnh tấn công toàn lực tòa nhà, chúng ta sẽ không trụ được lâu."

"Vậy..."

"Chúng ta cần đưa Matthew ra khỏi đây. Anh cũng không muốn em ở đây."

"Bằng cách nào? Ta có thể đi đâu?"

"Các quận Phong Lan sẽ không an toàn. Các thành phố cũng vậy. Có lẽ cả các cung đường nữa. Bà anh có một cabin ở vùng núi Bắc Carolina." Anh đưa cô một tấm bản đồ với chỉ dẫn được đánh dấu. "Hãy đưa Matthew cùng vài lính thủy đánh bộ đến đó càng nhanh càng tốt. Kho dự trữ ở đây vẫn còn rất đầy. Hãy chất càng nhiều thức ăn và nước uống càng tốt lên chiếc Humvee và ra khỏi đây trước khi thảm họa kế tiếp giáng xuống."

"Thế còn...?"

"Anh có điện thoại, anh Paul." Susan, thư ký của Paul, đang tựa người vào khung cửa.

Paul ngập ngừng. Liệu đó có phải là "Điện thoại" đầu hàng hay đối mặt với mệnh lệnh của đội khai hỏa? "Là..."

"Là vợ cũ của anh."

Paul từ lo lắng chuyển sang kinh ngạc.

Natalie thậm chí còn kinh ngạc hơn anh.

Paul nhấc một ngón tay. "Phải, vợ cũ của anh vẫn khỏe, và mấy năm rồi anh không nói chuyện với cô ấy." Anh quay sang Susan. "Bảo cô ấy tôi chưa thể nói..."

"Cô ấy nói có chuyện quan trọng. Cô ấy có vẻ sợ hãi, Paul."

Paul bước vào văn phòng bên ngoài và nhấc điện thoại: Anh ngập ngừng, không chắc phải mở lời ra sao. Anh định thần lại, "Brenner nghe đây." Giọng anh gay gắt hơn dự định.

"Chào, là, ừm, Mary đây. Em... xin lỗi đã gọi..."

"Ừ, Mary à, thật tình... đó là quãng thời gian tồi tệ."

"Em phát hiện ra vài thứ, Paul ạ. Một tín hiệu trên kính viễn vọng vô tuyến. Có tổ chức. Một loại mật mã."

"Mật mã kiểu gì?"

Khi cuộc hội thoại kết thúc, Paul gác máy và liếc ra ngoài cửa sổ nhìn toán lính đang đợi phía ngoài tòa nhà. Anh cần ra khỏi Atlanta, có thể là ra khỏi đất nước, và nếu mật mã là thật, nó có thể thay đổi toàn bộ phương trình. Chắc chắn phải có liên hệ với thuyết âm mưu Atlantis, mặc dù Paul không chắc bằng cách nào. Sự trùng hợp về thời điểm, mật mã xuất hiện ngay khi dịch bệnh vừa được kiểm soát không thể là chuyện tình cờ. Anh gọi người lính đang gác trong phòng. "Thiếu tá, giả sử chúng ta có thể ra khỏi đây, anh có thể sắp xếp cho tôi một chiếc máy bay không?"

Ba tiếng sau, Paul đang đứng trong văn phòng Mary, cố luận những gì cô vừa nói.

"Khoan đã." Anh giơ tay lên. "Vậy là một mã hay hai?"

"Hai," Mary nói. "Nhưng có thể là cùng một tin nhắn được mã hóa trong hai định dạng..."

"Đùng phí lời nữa, Mare!" John Bishop, đồng nghiệp của Mary, nắm lấy cánh tay cô và quay sang nhìn Paul. "Chúng ta cần nói chuyện thẳng thắn trước đã."

"Chuyện gì?"

"Chúng tôi muốn mười triệu đó la" John ngập ngừng: "Không... một trăm triệu!" Anh ta chỉ ngón trỏ xuống bàn. "Nghiêm túc đấy. Một trăm triệu... ngay bây giờ hoặc chúng tôi sẽ xóa thứ này."

Paul nhìn Mary với vẻ bối rối. "Anh ta say ư?"

"Say mèm."

Paul khẽ gật đầu với người lính thủy đánh bộ, anh ta và một người lính khác liền kéo John, người đang khua khoắng chân tay và la hét, ra khỏi căn phòng.

Giờ chỉ còn hai người ở riêng với nhau, biểu cảm của Mary liền thay đổi. "Paul, em thật sự rất cảm kích vì anh đã đến. Em rất kinh ngạc. Em chỉ đang mong được ra khỏi chỗ này."

"Chúng ta sẽ ra khỏi đây." Anh chỉ vào màn hình. "Vậy mã này là gì?"

"Phần đầu tiên là nhị phân. Chỉ là những con số - vị trí của Trái đất tương quan với trung tâm của thiên hà và Hệ Mặt trời."

"Phần thứ hai?"

"Em chưa biết. Nó là một chuỗi với bốn trị số. Phần đầu chỉ có hai trị số - không và một, tắt và mở. Em nghĩ chuỗi thứ hai có thể là một hình ảnh hoặc một video."

"Tại sao?"

"Hệ màu CMYK[1]. Cyan, magenta, yellow, key - hoặc black. Sẽ là cách chính xác để truyền một hình ảnh hoặc video độ phân giải cao. Hình ảnh có thể là một tin nhắn hoặc thậm chí một lời chào phổ thông. Một lời chào mừng. Hoặc những hướng dẫn về cách truyền một tin nhắn quay lại."

"Ừ. Hoặc một virus."

"Có khả năng. Em chưa nghĩa đến khả năng đó." Mary cắn môi. "Trong phần đầu của tin nhắn, chúng ta đọc được mã nhị phân này. Nó chỉ rõ chúng ta có năng lực máy tính nhị phân, ta có thể lưu trữ hình ảnh CMYK thành một tệp máy tính, nhưng em không hiểu làm thế nào có thể..."

"Không, ý anh là một virus thực sự, một virus ADN. A.T.G.C. Adenine, thymine, guanine và cytosine là bốn nucleobase tạo thành ADN. Hoặc có thể là RNA, trong đó uracil thay thế cho thymine. Mật mã có thể là một bộ gene. Có thể là một dạng sống hoàn chỉnh hoặc chỉ là một liệu pháp gene."

Mary nhướng lông mày. "Ồ. Phải. Biết đâu đấy. Quả là... một giả thuyết thú vị."

"Hoặc rất có thể ADN của chúng là do các nucleobase khác tạo nên." Paul bước ra xa, chìm trong suy nghĩ.

Mary nhìn xung quanh. "Phải chăng... anh đã nghĩ đến điều đó trước khi đến đây?"

"Không."

"Vậy thì..."

"Anh nghĩ có thể tín hiệu này kết nối với Dịch bệnh Atlantis và có khả năng một cuộc chiến đang bắt đầu lúc chúng ta đang nói chuyện ở đây."

"Ôi!" Mary ngừng lời. "Trời ạ."

"Chúng ta cần nói chuyện với một người. Cô ấy có lẽ là người duy nhất trên Trái đất này có thể nói cho chúng ta biết đó là gì."

"Tuyệt. Ta hãy gọi..."

"Tất cả điện thoại vệ tinh đã mất tín hiệu."

"Thật sao?"

"Chúng ta phải đi tìm cô ấy. Lần gần đây nhất anh nghe được thì cô ấy ở Bắc Maroc."

Hơn ba trăm sáu mươi mét dưới mực nước biển, ngay ngoài khơi bờ biển Bắc Maroc, David Vale ngồi bên chiếc bàn kim loại nhỏ, chăm chú nhìn những con chữ nhấp nháy trên tấm ốp tường. Một đồng hồ đếm ngược từng giây.

3:41:08

3:41:07

3:41:06

3:41:05

Nhưng David chỉ có thể nghĩ đến một con số. 39%. Cơ may Kate có thể sống sót qua cuộc phẫu thuật là 39%.

[1] CMYK: những màu được sử dụng trong quá trình in. Máy in sử dụng các chấm mực để tạo hên hình ảnh từ bốn màu này. Cyan là màu lục lam, Magenta là màu đỏ tươi (màu hồng đỏ). Yellow là màu vàng, Key/Black là màu đen.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.