Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 273 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 48

❊ ❊ ❊

Trong nhiều tuần sau khi Ares đến, cuộc sống của Isis và Janus gần như trở lại bình thường. Họ tiến hành các thí nghiệm như vẫn làm trước đây, ngoại trừ Ares liên tục có mặt, luôn nhìn qua vai họ, hiếm khi nói một lời. Và Janus cũng vậy. Nếu phải nói, anh chỉ nói về nhiệm vụ trước mắt, không chút hứng thú, không chút đam mê với công việc anh đã cống hiến cả đời. Điều đó, cùng với việc biết những gì cô đã gây ra cho dân tộc mình, đã đẩy Isis xuống một hố sâu tăm tối. Mỗi ngày trôi qua, những bức vách tàu đổ bộ và thế giới nhỏ bé mà họ không bao giờ có thể rời bỏ bủa vây lấy cô. Cô cảm thấy bị mắc kẹt, thực sự cô đơn.

Cô thường quay lại và bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Ares, nhưng gã không bao giờ tiếp cận cô hay nói bất cứ điều gì.

Một ngày nọ, trong lúc Janus đang ở ngoài thực địa, Ares gọi cô đến. Cô miễn cưỡng chuyển tới tàu hồi sinh. Tận sâu trong tâm trí cô, một hy vọng vẫn nhen nhóm: Ông ta đã cân nhắc lại. Ông ta sẽ để mình gặp Lykos. Cô tuân theo chỉ dẫn của con tàu tới báo cáo tại khoang ngủ đông phụ. Thật hợp lý khi giữ Lykos ở đó, tách biệt khỏi khoang ngủ đông chính. Hy vọng của cô lớn dần.

Cánh cửa đôi mở ra, Isis há hốc miệng. Một tá ống xếp thành hình bán nguyệt, mỗi ống chứa một người hominid khác nhau.

"Chỉ là muốn thu hút sự chú ý của cô thôi. Tôi biết cô có sở thích với bọn người man rợ."

Isis xoay một vòng. "Ông không có quyền giữ bọn họ."

"Bọn họ đang gặp nguy hiểm. Thực ra, nhờ cô, mà giờ họ là giống loài có nguy cơ tuyệt chủng lớn nhất trong vũ trụ này. Đội quân Serpentine sẽ đồng hóa họ một ngày nào đó. Trừ phi các khối cầu tìm ra thế giới này và xóa sổ chúng trước. Dĩ nhiên, giả sử những người Lưu vong không tìm thấy tất cả chúng ta..."

"Ông sai rồi..."

"Cô không ở đó, Isis. Lẽ ra cô phải chứng kiến hạm đội Lưu vong thảm sát thế giới của ta. Bọn chúng là lũ mọi rợ. Lũ mọi rợ với năng lực không tưởng không thể kiểm soát. Lũ quái vật mà liệu pháp của cô tạo ra. Những nạn nhân của các thí nghiệm của cô. Y hệt như phân loài 8472."

"Ông muốn gì ở tôi?"

"Tôi muốn cho cô một cơ hội, Isis ạ. Một cơ hội để chuộc lỗi."

Thấy Isis không nói gì, Ares tiếp tục. "Chúng ta có một cơ hội để sửa chữa mọi sai lầm, để đưa dân tộc ta trở lại bên nhau, và cứu những con người này."

"Bằng cách nào?"

"Chúng ta có thể dẫn dắt sự tiến hóa của họ. Ta có thể tạo ra thứ gì đó kết thúc cuộc chiến này."

Isis tuyệt vọng muốn kháng cự, muốn chạy ra khỏi căn phòng và không bao giờ quay lại, nhưng sức hấp dẫn của việc sửa chữa sai lầm mà cô đã phạm phải thật khó cưỡng. Cô quyết định sẽ nghe Ares nói. Thế cũng đâu hại gì. Cô khẽ đáp, "Tôi đang nghe đây."

"Tôi đã lấy một số mẫu gene, nhưng tôi không có kỹ năng xây dựng loài tôi cần. Cô thì có thể. Và tôi biết những thứ cô cần - thông tin về cách thức các khối cầu nhắm trúng ADN và virus Serentine, thông tin mà tôi giữ kín không cho người của mình biết kể từ Cuộc di cư."

Trên màn hình ở đầu kia căn phòng, một chuỗi ADN xuất hiện. "Đây là virus Serpentine đã được sử dụng trên hạm đội thám hiểm Atlantis trước cả Cuộc di cư. Nó là chìa khóa. Với thông tin của tôi, và kiến thức về kỹ thuật gene của cô, chúng ta có thể thay đổi tiến trình của vũ trụ." Ares bước lại gần cô. "Các loài chúng ta tạo ra sẽ khôi phục dân tộc chúng ta. Cô từ chối, cũng có nghĩa là cô đã thực sự giết tất cả chúng ta."

Ares có vẻ biết mọi nút nhấn cảm xúc của cô ở đâu, và gã điều khiển chúng như chơi nhạc cụ. Gã nắm giữ một thứ mà Isis sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt được: sự chuộc tội. Một cơ hội để thống nhất dân tộc của họ và giúp cho những người Lưu vong được an toàn. Isis tự nhủ rằng để làm việc tốt, đôi khi ta cần cộng tác với những kẻ xấu. Nhưng đâu đó trong thâm tâm, cô tự hỏi liệu có phải mình đang cố hợp lý hóa hay không.

Trong những năm sau đó, Isis bí mật cộng tác với Ares, một lần nữa giấu công việc của mình với Janus, người mà Ares đoán chắc sẽ phản đối. Isis biết Ares cũng đang giấu giếm thông tin, chỉ cho cô biết vừa đủ để hoàn thành những thí nghiệm gã cần. Thần chú của gã luôn luôn là thông tin về Serpentine và khối cầu thì nhất-định-phải-biết, còn tiết lộ chi tiết cho Isis ảnh hưởng đến an toàn của vô số thế giới.

Isis biết mình chỉ là con tốt thí, nhưng cô cảm thấy mình không có lối thoát, không còn lựa chọn nào khác. Năm tháng trôi qua, cô vẫn không thể thú nhận mọi chuyện với Janus. Cô không thể phản bội anh lần nữa.

Hết chu kỳ này đến chu kỳ khác, cô lui về khoang ngủ đông của mình, hy vọng Ares sẽ giữ lời, rằng ở lần tỉnh dậy kế tiếp, Ares sẽ tuyên bố rằng phân loài 8472 đã sẵn sàng, rằng sự tái hợp của người Atlantis đã trong tầm tay.

Thay vào đó, cô tỉnh dậy sau tiếng báo động. Nhìn màn hình bên ngoài khoang ngủ đông sáng lên cảnh báo dân số, Isis mới hiểu hết tính nghiêm trọng từ sự phản bội của Ares. Khắp toàn cầu, các phân loài của con người đang chết dần - ba trong số phân loài cùng lúc, tất cả trừ 8472, vũ khí của gã.

Giả sử Janus có nhận ra sự thực, anh cũng không chịu nói ra. Anh làm những gì Isis đoán trước: lao vào cứu những loài mà anh có thể cứu, phân loài 8470, mà sau này được gọi là người Neanderthal. Tàu Alpha Lander đáp xuống ngay bờ biển một khu vực mà sau này sẽ được gọi là Gibraltar, và Janus cùng Isis mặc đồ bảo hộ, lên bờ rồi đưa người Neanderthal còn sống cuối cùng trở về.

Ngay khi họ về đến tàu, những vụ nổ rung chuyển tất cả, xé con tàu làm đôi, hất văng Janus và Isis đi. Họ đặt người Neanderthal trong một ống ngủ đông và tìm lối về đài chỉ huy.

"Ares đã phản bội chúng ta," cuối cùng Janus nói.

Isis vẫn không dám lên tiếng. Từng giây trôi qua, cô nghĩ Janus đã nhận ra toàn bộ chân tướng, nhưng anh lại không nói với cô lời nào. Anh chỉ tập trung vào bảng điều khiển. Anh khóa tàu đổ bộ, rồi kích hoạt các giao thức xâm nhập trên tàu vũ trụ của họ, đảm bảo Ares sẽ mắc kẹt nếu gã cố tình sử dụng con tàu. Một vụ nổ nữa rung chuyển tàu đổ bộ, quăng Isis vào vách tàu. Cô nhìn lên, nửa mê nửa tỉnh. Janus băng qua phòng, quỳ xuống bên cô, nhìn chằm chằm vào mặt cô. Qua lớp che mặt trong suốt của anh, cô có thể thấy chút cảm xúc mờ nhạt. Đau đớn. Tổn thương. Phản bội. Isis tuyệt vọng muốn thú tội, muốn nói với anh tất cả, muốn xin anh tha thứ. Nhưng anh không nói lời nào. Anh nhấc bổng cô lên, khung bộ đồ phòng hộ của anh dễ dàng đỡ được trọng lượng của cô. Anh chạy nhanh qua các hành lang tàu đổ bộ, lao qua cổng, xông vào tàu lớn. Ký ức cuối cùng của Isis là thấy Ares bắn một phát đạn vào cô, tiếng nổ giết chết cô đúng lúc cô tuột khỏi vòng tay Janus.

Kate ướt sũng mồ hôi. Từng hơi thở đều có cảm giác như sắp chết đuối. Giờ cô đã nhìn thấy tất cả ký ức - những ký ức cô được sinh ra cùng với nó lẫn những ký ức Janus đã cố giấu không cho cô biết. Và cô biết phần còn lại. Ares đã bắn Janus vào ngày hôm đó trong tàu hồi sinh, nhưng gã không giết được anh. Janus đã quay trở lại qua cổng dẫn tới tàu Alpha Lander bị chôn vùi, đắm ngoài khơi bờ biển Gibraltar. Janus bị mắc kẹt trong một khu vực gần Maroc. Anh đã tuyệt vọng cố hồi sinh đồng đội của mình trong một khu khác của tàu Alpha Lander, nhưng không có tín hiệu về cái chết của cô, con tàu sẽ không phối hợp. Anh đã nỗ lực trong nhiều năm, thử vô số phương pháp với các phòng ngủ đông.

Khi cuối cùng đành bỏ cuộc, anh đã lập trình thiết bị giãn thời gian của con tàu phát tán bức xạ có thể đẩy lùi những thay đổi gene của Ares và Isis, hy vọng đưa nhân loại trở về bộ gene an toàn trước các khối cầu, những người Lưu vong, và Ares.

Rồi Janus chờ đợi. Con tàu đổ bộ bị chôn vùi suốt mười ba nghìn năm, cho đến khi một nhóm có tên Immari International bắt đầu khai quật khu vực bên dưới vịnh Gibraltar, hy vọng tìm thấy thành phố Atlantis huyền thoại của Plato. Họ thuê một thợ mỏ tên Patrick Pierce từng bị thương trong Thế chiến I. Khi đội của họ đến được thiết bị giãn thời gian, mà sau này họ gọi là Quả Chuông, nó phát tán một thứ dịch bệnh, Cúm Tây Ban Nha, giết chết hàng triệu người. Pierce đã đặt người vợ đang hấp hối vào một cái ống ông tìm thấy, và bào thai trong cơ thể cô chào đời vào năm 1978. Tên cô bé là Kate Warner, và suốt ba mươi lăm năm, cho đến trận bùng phát cuối cùng của Dịch bệnh Atlantis, cô gái ấy đã lưu chứa những ký ức của Isis. Những mảnh vỡ trong tiềm thức của Isis đã định hướng toàn bộ cuộc đời cô. Cô trở thành một nhà di truyền học tập trung vào mảng điện não, cống hiến cuộc đời cho việc tạo ra một liệu pháp xử lý những sai khác về nhận thức. Trong suốt cuộc đời mình, Kate đã luôn nỗ lực sửa chữa Gene Atlantis, nỗ lực hoàn tất sự nghiệp và tâm nguyện sửa chữa lỗi lầm của Isis. Giờ Kate cuối cùng đã có mọi kiến thức lẫn ký ức cô cần để làm điều đó.

Cô mở mắt.

Cô cảm thấy phần đáy lạnh giá của bể chứa dưới lưng cô và vòng tay của Milo quanh vai cô. Máu chảy từ mũi cô thành vũng bên dưới.

"Chị bị thương rồi, bác sĩ Kate."

"Không sao, giờ chị đã biết mình phải làm gì."

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.