Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 430 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 3

❊ ❊ ❊

Mất vài giây, mắt David mới thích nghi được với ánh sáng chói lóa đang rọi vào khoảng không. Ngay trước mặt, một màn hình chữ nhật nhấp nháy những dòng chữ anh không thể luận nổi. Nơi này gợi cho anh nhớ tới một ga tàu có bảng giờ đến/đi, ngoại trừ nó dường như không có lối vào hay lối thoát ra khoảng không hun hút, chỉ thấy một mặt sàn cứng màu trắng và các cột trụ có mái vòm để ánh sáng chiếu qua.

Giọng trầm vang của Alpha vọng tới. "Chào mừng đến Kho Lưu trữ Hồi sinh. Hãy đọc lệnh."

David bước lại gần tấm bảng và bắt đầu đọc.

Ngày ghi nhớ (Tình trạng) Phát lại
========== ========== ==========
12.37.40.13 (bị lỗi) Hoàn thành
12.37.40.13 (nguyên vẹn) Hoàn thành
13.56.64.15 (bị lỗi) Hoàn thành

Hơn chục dòng tiếp tục hiện ra - tất cả đều hoàn thành. Mục nhập cuối cùng là:

14.72.47.33 (bị lỗi) Đang xử lý

"Alpha, tôi có những lựa chọn nào?"

"Anh có thể mở một bộ nhớ lưu trữ hoặc tham gia quá trình mô phỏng đang xử lý."

Đang xử lý. Vậy Kate sẽ ở đó. Lỡ cô ấy bị thương... hay bị tấn công. David liếc nhìn xung quanh. Anh không có vũ khí, không có gì để bảo vệ cô. Không thành vấn đề.

"Tham gia mô phỏng đang xử lý."

"Thông báo cho các thành viên hiện có?"

"Không," anh nói theo bản năng. Yếu tố bất ngờ có thể bảo toàn lợi thế cho anh.

Ga tàu và bảng hiệu mờ dần, một nơi tối và hẹp hơn hình thành. Khoang chỉ huy của một con tàu vũ trụ. David đứng ở phía sau. Văn bản, đồ thị và hình ảnh cuộn lên xuống phủ kín bốn bức tường căn phòng hình bầu dục. Hai hình dáng xuất hiện trước một màn hình rộng đang nhìn chằm chằm vào một thế giới lơ lửng trên nền đen vũ trụ. David ngay lập tức nhận ra cả hai.

Bên trái là Tiến sĩ Arthur Janus, thành viên còn lại của nhóm nghiên cứu Atlantis. Anh ta đã giúp David cứu Kate từ tay Dorian Sloane và Tướng Ares trong những giờ khắc cuối cùng của Dịch bệnh Atlantis, nhưng David vẫn có cảm xúc hỗn độn về Janus. Nhà khoa học sáng giá đã chế sai phương thuốc điều trị Dịch bệnh Atlantis, xóa sổ bảy mươi ngàn năm tiến hóa của nhân loại - đưa loài người trở về cột mốc trước khi Gene Atlantis xuất hiện. Janus từng dứt khoát tin rằng đẩy lùi quá trình tiến hóa là cách duy nhất cứu nhân loại khỏi một kẻ thù không tưởng.

David không cảm thấy có chút mâu thuẫn nào với nhà khoa học đang đứng cạnh Janus. Chỉ có tình yêu. Trong ảnh phản chiếu các vùng đen vũ trụ trên màn hình, David chỉ có thể nhận ra những đường nét nhỏ nhắn trên khuôn mặt xinh đẹp của Kate. Cô nghiêm nghị tập trung vào hình ảnh của thế giới. David đã chứng kiến dáng vẻ ấy nhiều lần. Anh gần như bị hút hồn, nhưng một giọng nói sắc bén từ trên cao vang lên đột ngột kéo anh trở lại.

"Đây là khu vực cách ly quân sự. Sơ tán ngay lập tức. Nhắc lại: đây là khu vực cách ly quân sự."

Một giọng nói khác xen ngang. Tương tự giọng Alpha. "Quy trình sơ tán được thiết lập. Thực thi?"

"Vô hiệu," Kate lên tiếng, "Sigma, tắt thông báo từ các phao quân đội và duy trì quỹ đạo địa đồng bộ."

"Làm thế thật liều lĩnh," Janus lên tiếng.

"Tôi cần biết."

David tiến lại gần màn hình hơn. Thế giới đó tương tự Trái đất nhưng các màu sắc thì khác biệt. Các đại dương quá xanh, mây quá vàng, đất chỉ có sắc đỏ, nâu và nâu nhạt. Không có cây cối. Chỉ có những miệng hố đen sì làm gián đoạn cảnh quan cằn cỗi.

"Có thể chỉ là một hiện tượng tự nhiên," Janus nói. "Một loạt sao chổi hoặc một trường tiểu hành tinh."

"Không phải."

"Cô không định..."

"Không phải." Màn hình được phóng cận cảnh một trong các hố va chạm. "Một loạt con đường dẫn tới từng miệng hố. Có các thành phố ở đó. Đây là một vụ tấn công. Có thể chúng đã chia cắt một trường tiểu hành tinh và dùng các mảnh đó cho cuộc bắn phá động lượng." Màn hình lại thay đổi. Một thành phố đổ nát trong một phối cảnh hoang mạc hiện lên, các tòa nhà chọc trời sụp đổ. "Bọn chúng để mặc bụi phóng xạ ảnh hưởng đến bất kỳ ai ở ngoài các thành phố lớn. Có thể có đáp án ở đó." Giọng Kate dứt khoát. David cũng biết giọng nói đó. Anh đã đích thân trải nghiệm vài lần.

Rõ ràng Janus cũng thế. Anh ta cúi đầu. "Hãy thử tàu Beta Lander. Nó sẽ cho cô khả năng linh động hơn nhiều mà không cần phòng vòm."

Anh xoay người tiến về phía cửa cuối khoang chỉ huy.

David chuẩn bị tinh thần. Nhưng Janus không thể nhìn thấy anh. Liệu Kate có thấy không?

Kate lùi ra phía sau Janus, đột nhiên dừng lại và nhìn chằm chằm David. "Anh không nên ở đây."

"Chuyện này là sao, Kate? Có chuyện gì đó đang xảy ra với em ngoài kía. Em đang hấp hối."

Kate sải hai bước dài về phía cửa. "Ở đây, em không thể bảo vệ anh."

"Bảo vệ anh khỏi chuyện gì?"

Cô tiến thêm một bước. "Đừng đi theo em." Cô lao ra khỏi cửa.

David đuổi theo cô.

Anh đứng ở bên ngoài. Trên hành tinh. Anh lảo đảo, cố gắng...

Kate. Cô đi trước anh, trong bộ đồ bảo hộ EVA, hướng về thành phố đổ nát. Đằng sau họ, một con tàu nhỏ màu đen đậu trên địa hình gồ ghề đá đỏ.

"Kate!" David gọi, vội chạy theo cô.

Cô dừng lại.

Mặt đất rung chuyển hết lần này đến lần khác, khiến David ngã nhào. Bầu trời mở ra, và một vật thể màu đỏ lọt qua khiến David lóa mắt và nghẹt thở vì sức nóng. Anh cảm thấy như thể một quả cầu lửa cỡ tiểu hành tinh đang cuồn cuộn lao về phía mình.

Anh cố đứng dậy nhưng mặt đất rung chuyển lại kéo anh ngã xuống.

Anh bò lê, cảm nhận rõ hơi nóng bên trên và đá xèo xèo bên dưới đang sắp nung chảy mình.

Kate dường như đang lơ lửng bên trên mặt đất rung lắc. Cô nhảy lên, căn thời điểm tiếp đất theo những cơn rung chấn để bật thật cao về phía trước, về phía David.

Cô che chắn cho anh, và David ước chi anh có thể nhìn rõ khuôn mặt cô qua tấm kính tráng gương của bộ đồ bảo hộ EVA.

Anh cảm thấy mình đang rơi xuống. Chân anh chạm mặt sàn lạnh lẽo, đầu đâm sầm vào kính. Cái bể chứa. Phòng thí nghiệm nghiên cứu.

Kính xoay mở, Milo chạy ào về phía anh, lông mày nhướng cao, miệng há hốc. "Anh David..."

David nhìn xuống. Cơ thể anh không bị bỏng, nhưng nhễ nhại mồ hôi. Mũi chảy máu.

Kate.

Cơ bắp David run bần bật khi anh đẩy người đứng dậy và lảo đảo đi tới bể chứa. Kính mở ra và cô rơi thẳng xuống, như một đấu thủ trong bể nhúng[1].

David đỡ lấy cô nhưng anh không đủ sức để đứng vững. Họ ngã xuống mặt sàn lạnh lẽo và cô đáp lên ngực anh.

David chạm vào cổ cô. Mạch yếu nhưng vẫn đập.

"Alpha! Ngươi giúp cô ấy được không?"

"Không rõ."

"Sao lại không rõ?" David quát.

"Hiện tại không có chẩn đoán."

"Phải làm thế quái nào mới có chẩn đoán?"

Một ô tròn mở ra và một chiếc bàn phẳng kéo dài vào phòng.

"Quét chẩn đoán tổng thể."

Milo vội chạy tới nhấc chân Kate lên, David xốc nách cô, dốc toàn bộ sức lực còn lại để nhấc cô lên bàn.

David nghĩ chiếc bàn đã trượt vào lại bức tường một cách nhẹ nhàng. Một mảnh kính sẫm màu che kín ô tròn, và nhìn vào trong, anh thấy một tia sáng xanh di chuyển dọc từ đầu tới chân Kate.

Màn hình trên tường nhấp nháy rồi hiển thị một thông báo duy nhất:

ĐANG CHỤP CHẨN ĐOÁN

"Có chuyện gì vậy ạ?" Milo hỏi.

"Anh... chúng ta..." David lắc đầu. "Anh không biết nữa."

Thông báo trên màn hình thay đổi.

Chẩn đoán cơ bản:

Thoái hóa thần kinh do Hội chứng Hồi sinh Tiên lượng bệnh:

Giai đoạn cuối Tiên liệu sống:

4 đến 7 ngày địa phương Các vấn đề trước mắt:

Xuất huyết dưới nhện

Xuất huyết não Giải pháp đề xuất:

Can thiệp phẫu thuật Ước tính tỷ lệ phẫu thuật thành công:

39%

David đọc đến đâu, không gian trong phòng biến mất tới đó. Ý thức mờ dần. Anh thấy tay mình với ra đỡ lấy bể thủy tinh, mắt nhìn chằm chằm màn hình.

Thông báo của Alpha đã giáng một đòn xuống anh, nghiền nát anh như sức nóng từ que cời lửa trên hành tinh đổ nát kia. "Tiến hành phẫu thuật được đề xuất?"

David nghe thấy mình nói đồng ý, và anh mơ hồ ý thức được Milo choàng tay ôm mình, mặc dù tầm với của cậu còn chưa tới bả vai anh.

[1] "Dunking booth" (bể nhúng) rất phổ biến tại các hội chợ và lễ kỷ niệm ở Canada và Mỹ. Nó bao gồm một bể chứa nước khổng lồ với tình nguyện viên ngồi trên băng ghế có thể gập gọn. Cơ chế nhúng của bể được kích hoạt bằng cách một quả bóng chạm vào mục tiêu, khi đó ghế sẽ gập lại và "nhúng" tình nguyện viên xuống nước.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.