Kate đang tìm cách lựa lời thì David xoa lông mày và nói. "Anh xin lỗi, nhưng khi anh nghe câu 'Chúng ta có thể gặp vấn đề, thì gần như luôn luôn, ý anh là 99,9% số lần, đều đồng nghĩa với chúng ta tiêu rồi."
"Em... không nghĩ xa tới mức ấy," Kate đáp. Cô xem lại sơ đồ của con tàu lần nữa. "Thông thường, chúng ta sẽ đi theo các hành lang phía ngoài để đến phòng cổng. Nhưng chúng ngập rồi."
"Thế còn căn phòng lớn ở trung tâm? Phòng vòm Arc 1701-D.'"
"Đó chính là vấn đề tiềm ẩn khi đi qua nó."
"Nó là gì thế?"
"Arc là viết tắt của Arcology. 1701 là thế giới nó được thu thập, còn D là ký hiệu kích cỡ lớn nhất. Phòng này dài năm dặm và rộng ba dặm."
"Arcology?"
"Là một hệ sinh thái độc lập. Những người Atlantis thu thập chúng từ các thế giới họ viếng thăm, chúng gần giống những quả cầu tuyết nhỏ. Các tàu đổ bộ, trong trường hợp này là Alpha Lander, mang các cỗ máy hình vòm lên mặt đất nơi nó nghiên cứu thế giới và thu thập dữ liệu. Rồi nó sẽ gom một tập hợp con các loài của hành tinh và tạo nên một sinh quyển cân bằng. Mục tiêu là thu thập các loài ngoại lai mà các công dân Atlantis có thể muốn xem khi những phòng này được trưng bày ở thế giới quê nhà của họ."
"Vậy nó giống như một cuộc triển lãm vườn thú di động nhỉ," Sonja lên tiếng.
"Đúng vậy. Các nhà khoa học dùng nó để phát động sự ủng hộ. Khoa học rất khó được nhận tài trợ, ngay cả ở thế giới Atlantis."
David giơ tay tán thành. "Anh đang nghĩ từ khóa ở đây là 'các loài ngoại lai'. "
"Phải. Đó là một trong các vấn đề," Kate đáp.
"Vậy vấn đề còn lại?"
"Thông thường khi phòng vòm này hoàn thiện việc thu thập, tàu đổ bộ sẽ mang nó trở lại tàu không gian để lưu trữ. Nó còn chưa tách ra khi con tàu bị tấn công. Có thể hình dung phòng vòm tự duy trì đến vô thời hạn - nhờ vào một nguồn năng lượng tách biệt với tàu đổ bộ, và thiết bị tính toán của nó không ngừng tiếp nhận các thông số, đồng thời can thiệp để cân bằng sinh quyển."
"Vậy nếu ta vào trong, liệu nó có thể cố... cân bằng ta không?" David hỏi.
"Nếu ta băng qua đủ nhanh thì sẽ không có vấn đề gì."
"Vậy tốc độ chính là vấn đề?"
"Đúng thế. Chà, nhưng đó không phải vấn đề lớn nhất. Phòng vòm từng bị quăng quật một lần cách đây mười ba nghìn năm khi tàu đổ bộ bị tách làm đôi sau cuộc tấn công của Ares nhằm vào hai nhà khoa học, lần tiếp theo là chín tháng trước khi cha em phá hủy nửa kia của con tàu ngoài khơi Gibraltar và đẩy nửa còn lại về Maroc, và ngày hôm nay khi mìn khiến con tàu rung chuyển. Không thể biết được môi trường bên trong ra sao. Vài loài có thể đã chết, loài khác bị biến đổi, chưa kể địa hình... giờ có thể không tài nào đi qua được."
Paul hết nhìn Kate lại nhìn David. "Xin thứ lỗi nhưng chuyện này nghe có vẻ càng lúc càng nghiêm trọng."
David lại xoa lông mày. "Ta hãy quay lại từ đầu. Phòng vòm kia trông ra sao khi người ta thu thập nó? Và làm ơn, hãy nói cho tôi biết chính xác những sinh vật ngoại lai ấy là gì?"
"Được rồi." Kate hít sâu một hơi. "Thế giới 1701 về cơ bản là một rừng mưa khổng lồ, giống như rừng Amazon."
"Có rắn?" David hỏi ngay.
"Đương nhiên rồi."
"Anh ghét rắn."
"Chúng thuộc bậc thấp trong danh sách động vật ăn thịt," Kate nói. "Các ghi chép nghiên cứu cho thấy thế giới 1701 là một hệ sao nhị phân - đồng nghĩa nó có hai mặt trời."
David và Mary đều trao cho cô ánh mắt như nói, Chúng tôi biết thế nào là một hệ sao nhị phân mà. Paul nhìn đăm đăm xuống sàn với vẻ lo lắng. Mặt Sonja không biểu cảm, cực kỳ khó đoán, trong khi Milo tỏ vẻ hoàn toàn trái ngược: cậu cười ngoác miệng, như một đứa trẻ đang đợi cỗ xe trong công viên giải trí khởi hành.
"Ở đó, một ngày rất dài," Kate nói. "Thời gian có ánh nắng khoảng mười hai tiếng. Sự chồng chéo của hai mặt trời lúc giữa trưa sẽ cực kỳ sáng và nóng nực. Đêm kéo dài khoảng năm tiếng. Đó là khi mọi thứ có thể trở nên... nguy hiểm."
"Các sinh vật ngoại lai," David lên tiếng.
"Đúng vậy. Các nhà khoa học chưa từng nhìn thấy thú săn mồi ở 1701. Chúng là các loài giáp xác biết bay kiếm mồi về đêm, nhưng những hoạt động ban ngày của chúng mới là điều đặc biệt. Chúng tỏa lên các đỉnh núi và thu thập ánh mặt trời. Cơ thể chúng được bao phủ bởi các vảy chủ yếu là các tế bào quang điện. Chúng hấp thụ ánh sáng suốt cả ngày, tích năng lượng mặt trời làm nhiên liệu cho các tế bào vào ban đêm. Chúng sử dụng năng lượng đó để che đậy bản thân, về cơ bản là trở nên vô hình."
"Ngầu thật," Milo nhận xét.
"Ta có thể băng qua nội trong một ngày được không?" David hỏi.
"Em không chắc. Nếu địa hình giống 1701, thì rất rậm rạp. Chúng ta sẽ phải phát quang lối đi, dựng trại ít nhất một đêm, có thể hai."
"Chúng thông minh đến mức nào?"
"Rất thông minh. Chúng có cấu trúc xã hội, đi săn theo bầy và thích nghi nhanh chóng."
"Anh có thể nói chuyện riêng với em không?"

Khi chỉ còn Kate và David trong phòng ngủ, anh liền nói, "Chắc em đang đùa anh."
"Chuyện gì?"
"Chúng ta đã ở cận kề quả cầu tuyết Công viên Kỷ Jura suốt hai tuần, và em không buồn đề cập đến nó?"
"À thì, em không... nghĩ nó sẽ xuất hiện."
"Không thể tin nổi."
Kate ngồi lên giường và vén tóc ra sau tai. "Được rồi. Em xin lỗi. Ý em là, chẳng phải anh từng thắc mắc tại sao tàu đổ bộ này lại lớn thế? Sáu mươi dặm vuông?"
"Không đâu Kate, anh thực sự chưa từng nghĩ vì sao tàu đổ bộ lại lớn đến thế." Anh đi đi lại lại trong phòng. "Anh cảm thấy mình giống như Sam Neill ở Công viên Kỷ Jura khi anh ta nhận ra lồng chim ăn thịt đã mở toang."
Kate tự hỏi không biết phần nào của não bộ nam giới ưu tiên cảnh phim hơn mọi chi tiết khác trong đời thực. Có lẽ câu trả lời ở đâu đó trong cơ sở dữ liệu nghiên cứu của người Atlantis. Tất cả những gì Kate có thể làm là không truy vấn câu trả lời.
"Còn một phòng khác nữa?"
"Đúng vậy," Kate đáp. "Con tàu có hai phòng vòm - một ở phía bên kia để giữ thăng bằng - đó là lý do tại sao 1701-D được gắn vào. Nhưng phòng ở bên kia đã bị phá hủy cách đây mười ba nghìn năm, giờ trống không. Đáng lẽ nó sẽ chứa cả một kiến trúc sinh thái Trái đất."
"Triển lãm hổ răng kiếm hoặc voi ma mút đầy lông chăng?"
"Đại khái vậy," Kate thờ ơ đáp.
"Xin lỗi, hôm nay quả là một ngày mệt mỏi." David day mí mắt. "Anh cứ tưởng em có cả tin tức về Dorian và Ares.."
"Nếu chúng ta có thể tới được tàu tín hiệu và liên hệ trợ giúp, thì dù ai là người đã gửi tin nhắn, chúng ta cũng có thể xoay chuyển tình thế," Kate nói. "Còn một vấn đề nữa." Cô nhận ra biểu cảm nghiêm trọng trên mặt David và nói luôn. "Nhưng em nghĩ ta có thể xử lý được. Cửa vào phòng vòm bị kẹt. Alpha không thể mở được chúng."
"Sao không?"
"Em không rõ. Có thể nó tự khóa để ngăn chặn tiếp cận, hoặc chuyện gì đó khác."
David gật đầu.
"Anh muốn làm gì?" Cô hỏi.
"Ta không có lựa chọn. Chúng ta phải lấy càng nhiều thức ăn từ mặt đất càng tốt, nhưng sẽ không được lâu. Chúng ta phải cố đến được tàu tín hiệu - vì lợi ích của chúng ta và mọi người. Chúng ta sẽ cho nổ tung cánh cửa và giành lấy cơ hội bên trong.

Ba mươi phút sau, David và Sonja đang đặt số mìn cuối cùng lên cánh cửa dẫn vào 1701-D.
"Đây là một nửa số mìn ta có," Sonja lên tiếng. "Nếu không đủ, chúng ta sẽ không thể thoát ra."
"Chúng ta sẽ băng qua đài chỉ huy khi đến đó," David nói.
Họ đặt đồng hồ hẹn giờ và rút lui.
Tiếng nổ vọng đến chát chúa, dù họ ở cách xa khu vực đặt mìn. Nhóm sáu người thận trọng tiến lại đám mây bụi mù mịt đang lan rộng, lấp kín các hành lang cả hai bên cánh cửa. Những đốm sáng dưới sàn và trên trần lấp lánh chiếu rọi qua đám mây xám đen, dẫn đường cho bọn họ.
David đưa mắt liếc qua cánh cửa và lập tức cảm thấy nhẹ nhõm: mìn đã thông lối. Nhưng đó là toàn bộ tin tốt mà họ có.