Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5

❊ ❊ ❊

Atlanta, Georgia

Bác sĩ Paul Brenner trở mình và nhìn chằm chằm vào đồng hồ.

5:25

Chuông sẽ reo trong năm phút nữa. Rồi anh sẽ tắt chuông, trở dậy và sẵn sàng - chẳng để làm gì cả. Chẳng có nhiệm vụ nào phải lo, công việc nào phải làm, danh sách những vấn đề cấp thiết nào cần giải quyết. Chỉ có một thế giới sụp đổ đang nắm phương hướng, và trong suốt mười bốn ngày qua, phương hướng ấy chẳng liên quan gì đến anh. Đáng lẽ anh đang có giấc ngủ ngon nhất trần đời, vậy mà thứ gì đó lại lạc hướng. Chẳng hiểu sao anh luôn thức dậy trước năm giờ ba mươi, vừa lúc chuông reo, sẵn sàng và chờ đợi, như thể ngày hôm nay mọi thứ sẽ thay đổi.

Anh tung chăn, lê bước vào nhà tắm chính và bắt đầu rửa mặt. Anh chẳng bao giờ tắm ra trò vào buổi sáng - anh thích đến văn phòng thật nhanh để là người đầu tiên có mặt, nắm lợi thế hơn những nhân viên sẽ báo cáo với anh. Anh luôn tập gym sau giờ làm. Kết thúc ngày làm việc theo cách đó giúp anh thư giãn ở nhà và công tư rạch ròi. Hoặc cố rạch ròi. Rạch ròi là chuyện khó khăn đối với guồng công việc của anh. Luôn luôn có phát sinh, một vấn đề phát sinh đáng ngờ, hoặc một mớ bòng bong quan liêu cần xử lý. Điều hành Bộ phận Phát hiện Dịch bệnh Toàn cầu và Ứng phó Khẩn cấp của CDC là một công việc khó nhằn. Bệnh truyền nhiễm chỉ là một nửa vấn đề.

Và có những bí mật Paul vẫn giữ kín. Suốt hai mươi năm qua, anh làm việc với một tập đoàn tài chính toàn cầu, lên kế hoạch cho một đợt bùng phát cuối cùng, một đại dịch có thể sẽ quét sạch loài người - đại dịch xuất hiện dưới dạng Dịch bệnh Atlantis. Những năm tháng lao động cật lực đã mang lại trái ngọt. Lực lượng đặc nhiệm toàn cầu, Continuity, đã kiềm chế được dịch bệnh và cuối cùng tìm ra phương pháp chữa trị - nhờ công của một nhà khoa học anh chưa gặp bao giờ, bác sĩ Kate Warner. Dịch bệnh Atlantis vẫn còn quá nhiều bí ẩn đối với Paul, nhưng anh biết rõ một điều rằng nó đã kết thúc. Đáng lẽ anh phải vui mừng. Nhưng anh lại thường cảm thấy trống rỗng, vô định, mông lung.

Anh rửa mặt và lùa tay vào mái tóc ngắn đen nhánh, bù xù của mình, vỗ nhẹ để xóa mọi biểu hiện của người vừa ngủ dậy. Anh thấy chiếc giường king size trống không qua gương và trong thoáng chốc đã cân nhắc tới chuyện quay lại ngủ.

Mày sẵn sàng cho cái gì? Dịch bệnh đã kết thúc. Không còn việc gì phải làm nữa.

Không. Không hoàn toàn đúng. Cô vẫn đang đợi anh.

Giường của anh trống không, nhưng căn nhà thì ngược lại. Anh có thể ngửi thấy mùi của bữa sáng.

Anh rón rén xuống gác, cẩn thận không đánh thức cậu cháu trai Matthew mười hai tuổi.

Tiếng nồi lạch cạch trong bếp.

"Chào buổi sáng," Paul khẽ cất lời khi bước qua ngưỡng cửa bếp.

"Chào," Natalie đáp, nghiêng chảo trút món trứng bác lên đĩa. "Cà phê nhé?"

Paul gật đầu và ngồi xuống bên chiếc bàn tròn nhỏ cạnh cửa sổ hóng mát nhìn ra khoảng sân dốc.

Natalie đặt đĩa trứng bên một bát tô yến mạch. Thịt lợn xông khói bổ sung cho bữa buffet sáng được bọc giấy bạc để giữ nhiệt. Paul im lặng bày bàn ăn. Trước dịch bệnh, anh thường xem tivi trong khi thưởng thức bữa sáng, nhưng anh thích có bạn đồng hành thế này hơn. Đã rất lâu rồi anh không có bạn đồng hành.

Natalie thêm chút tiêu vào phần yến mạch của mình. "Matthew lại gặp ác mộng."

"Thật à? Anh không nghe thấy gì."

"Tầm ba giờ sáng em phải dỗ thằng bé." Cô ăn một miếng trứng trộn với yến mạch rồi thêm chút muối. "Anh nên nói chuyện với thằng bé về mẹ nó."

Paul đã rất sợ điều đó. "Anh sẽ nói."

"Hôm nay anh định làm gì?"

"Anh chưa biết. Anh tính sẽ sang kho." Anh ra hiệu về phía phòng chứa thức ăn không cửa ngăn. "Chúng ta có thể hết thực phẩm trong vài tuần tới. Tốt nhất nên trữ đủ ngay trước khi các quận Phong Lan trống không và lại có chạy loạn."

"Ý hay." Cô ngừng lời, dường như muốn đổi chủ đề. "Em có một người bạn tên Thomas. Trạc tuổi em."

Paul ngước nhìn lên. Tuổi em?

"Chính xác là... ba mươi lăm," cô khẽ nở nụ cười, trả lời câu hỏi ngầm của anh. Cô tập trung vào đĩa của mình, nụ cười nhạt dần. "Vợ anh ấy mất vì ung thư hai năm trước. Anh ấy tuyệt vọng lắm. Anh ấy treo ảnh cô ấy khắp nhà. Anh ấy chẳng bao giờ vui trừ những lúc nói về cô ấy. Với anh ấy, cô ấy chính là động lực để sống tiếp."

Chồng cô ấy mất rồi sao? Trong Dịch bệnh Atlantis? Hay trước đó? Có phải đó là những gì cô đang nói với mình không? Paul là một chuyên gia trong việc giải mã virus sao chép ngược nội sinh hay bất cứ thứ gì trong phòng thí nghiệm về vấn đề đó. Còn con người, đặc biệt là phụ nữ... thực sự là một bí ẩn với anh. "Ừ, anh đồng ý. Đối với bất kỳ ai từng... mất người thân yêu, anh nghĩ nói về nó rất tốt cho sức khỏe."

Natalie nghiêng người lại gần anh đúng lúc đầu bên kia căn phòng vang lên tiếng chuông, phá tan khoảnh khắc hiếm hoi. Không phải chuông báo động, là chuông điện thoại. Điện thoại bàn.

Paul đứng dậy nhấc máy.

"Paul Brenner nghe đây."

Anh lắng nghe, thi thoảng lại gật đầu, định đặt câu hỏi nhưng đường truyền đã ngắt trước khi anh có cơ hội.

"Ai vậy?"

"Chính phủ," Paul nói. "Họ đang điều xe đến đón anh. Có vấn đề gì đó ở các quận Phong Lan."

"Anh có nghĩ bệnh dịch đã biến chủng không? Một làn sóng lây nhiễm mới?"

"Có thể."

"Anh muốn em đi cùng không?"

Natalie là thành viên duy nhất còn lại của nhóm nghiên cứu Continuity - nhóm đã phối hợp các nỗ lực toàn cầu để khống chế thành công Dịch bệnh Atlantis. Trước đây, cô là nhà nghiên cứu làm việc trong phòng thí nghiệm tại CDC. Cô không thể cống hiến gì thêm ở góc độ nghiên cứu, nhưng vì lý do nào đó, Paul muốn có cô đồng hành. Nhưng còn một vấn đề quan trọng hơn. "Anh cần ai đó ở đây với Matthew, anh không thể bắt em..."

"Anh không cần làm thế. Bọn em sẽ ở đây đến khi anh quay lại."

Paul nhanh chóng lên gác thay đồ. Anh muốn tiếp tục trò chuyện với Natalie, nhưng anh phải thừa nhận: thật tuyệt khi được ăn vận chỉnh tề đi làm, được cần đến và có nơi để đi. Anh nghe thấy tiếng còi xe bên ngoài. Anh liếc nhìn ra cửa sổ và thấy một chiếc sedan màu đen có cửa kính màu đang trờ tới, phả những đám khói thải vào buổi sớm tinh mơ giá lạnh.

Ở cửa trước, anh lôi chiếc áo choàng ra khỏi tủ đồ. Phía bên kia tiền sảnh là chiếc bàn nhỏ đặt khung ảnh cưới của Paul và vợ. Vợ cũ. Người đã rời đi bốn năm trước.

Đó có phải là những gì cô ấy nghĩ? Rằng vợ mình đã mất?

Dĩ nhiên rồi. Tất cả ảnh vẫn còn nguyên, rải rác khắp nhà.

Đột nhiên Paul có một thôi thúc khó cưỡng là phải làm sáng tỏ mọi chuyện trước khi rời đi. "Natalie."

"Đợi một chút," cô nói với ra từ trong bếp.

Paul liếc nhìn khung ảnh cưới một lần nữa. Cuộc chuyện trò cuối cùng với vợ cũ vụt qua đầu anh.

"Anh làm việc quá nhiều, Paul ạ. Lúc nào cũng thế. Chẳng tác dụng gì đâu."

Paul khi ấy ngồi trên trường kỷ - cách chỗ hiện giờ anh đứng ba mét - mắt dán xuống sàn nhà.

"Ngày mai bên vận chuyển sẽ đến lấy đồ của em. Em không muốn cãi vã nữa."

Và đúng là họ không cãi vã. Quả thực, anh không trách gì cô. Cô chuyển tới New Mexico, họ vẫn giữ liên lạc suốt nhiều năm và anh không hề gỡ những bức ảnh đó xuống. Anh chưa từng nghĩ đến điều đó. Đây là lần đầu tiên anh hối tiếc vì đã không làm thế.

Giọng Natalie cắt ngang dòng hồi tưởng của anh. "Phòng trường hợp họ không có đồ ăn cho anh."

Còi xe lại vang lên, lần này là một hồi dài.

"Chúng ta có thể nói chuyện khi anh quay về. Anh nhớ bảo trọng."

Paul định chạm vào cô nhưng lại lưỡng lự. Thay vào đó anh với tay mở cửa và chầm chậm bước ra xe. Hai lính thủy đánh bộ bước ra, người gần nhất mở cửa cho anh. Họ khởi hành ngay lập tức.

Paul nhìn căn nhà gạch hai tầng của mình qua gương chiếu hậu, ước chi mình được ở đó lâu hơn.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.