Ông Chủ Nghèo Khó Hay Nhân Viên Giàu Có

Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhân viên giàu có tinh thông kỹ năng mới như thế nào?

❊ ❊ ❊

NHÂN VIÊN GIÀU

CÓ TINH THÔNG KỸ

NĂNG MỚI NHƯ

THẾ NÀO?

B ạn có hài lòng với cuộc sống của mình? Bạn có đến chỗ

làm và biết rõ mình có thể làm tốt hơn nữa? Biết rằng có những năng lực độc đáo trong bạn có thể biến bạn trở

nên vĩ đại và tài giỏi nhất thế giới? Phần này sẽ tập trung vào việc đạt tới trình độ bậc thầy, đồng thời giải thích tại sao không đạt tới mức bậc thầy theo quan niệm truyền thống thì cũng chẳng sao.

Bạn có thể tự định nghĩa nó, mà không sử dụng những định nghĩa người khác đưa ra. Nói cách khác, là một “kẻ thất bại” cũng chẳng sao.

Đã có rất nhiều cuốn sách viết về chủ đề này. Nếu bạn muốn đọc cả một cuốn sách về điều này, hãy tìm đọc cuốn Mastery (tạm dịch: Trình độ bậc thầy) của Robert Greene (hoặc nghe chương trình phát thanh tôi thực hiện với ông). Còn có cuốn The Outliers17 của Malcolm Gladwell. Nhưng không khó khăn đến thế

đâu, đa phần chúng ta, ngay cả chính tôi nữa, sẽ không trở thành bậc thầy lão luyện ở bất cứ lĩnh vực nào. Tôi thử rồi. Tôi đã thử với cờ vua. Tôi đạt đến hạng “kiện tướng” nhưng điều đó đâu có nghĩa gì. Tôi sẽ chẳng bao giờ đạt đẳng cấp thế giới với cờ vua. Tôi cũng thử với chuyện viết lách. Tôi đã viết suốt chừng hai chục năm. Nhưng tôi biết rất nhiều người nằm trong số những tên tuổi hàng đầu thế giới trong lĩnh vực của mình. Tôi đã đọc mọi cuốn sách. Tôi đã trò chuyện với mọi người và mổ xẻ những điều họ

cho rằng đã đưa họ tới trình độ bậc thầy. Tôi đã gây dựng và bán lại các công ty cho những người là bậc thầy trong địa hạt của mình. Nên chí ít tôi cũng nhận định được ai là bậc thầy và họ làm gì. Hãy ngẫm nghĩ thêm về điều này, nhưng dựa trên kinh nghiệm của riêng tôi và kinh nghiệm của những người tôi đã từng tương tác, dưới đây là các yếu tố tạo nên trình độ bậc thầy.

17 Đã được Alpha Books xuất bản với nhan đề Những kẻ xuất chúng.

A) TÀI NĂNG

Tôi ghét phải nói điều này, nhưng tài năng đúng là một nhân tố.

Có một truyền thuyết thế này: ai cũng có tài năng trong ít nhất một lĩnh vực và bạn chỉ cần tìm ra nó. Không phải vậy đâu. Đa phần chúng ta đều không thực sự tài năng trong việc gì. Đa phần mọi người đều có thể làm khá tốt việc gì đó. Ví dụ như Tim Ferris chỉ ra trong cuốn The Four Hour Chef (tạm dịch: Đầu bếp bốn giờ)

cách bạn có thể trở thành một đầu bếp tương đối khá qua bốn giờ

luyện tập. Tôi đã thử các kỹ thuật anh đưa ra và trong bốn giờ, tôi nấu được vài món khá ngon. Cảm ơn Tim nhé. Nhưng ở buổi ra mắt cuốn sách của Tim, anh tổ chức một bữa tối trong đó mỗi món (chừng tám món) lại được một đầu bếp riêng thực hiện. Một trong số các đầu bếp mới tầm tám tuổi và món ăn của cậu bé có lẽ

là ngon nhất. Cậu bé ấy sẽ trở thành bậc thầy một ngày nào đó. Đó chính là tài năng.

Khi xếp hạng cờ vua của tôi đạt mức cao nhất vào năm 1997, tôi đã chơi trong một giải đấu, so tài với một cô gái tên là Irana Krush, Krush nghĩa là “nghiền nát” – thật thích hợp. Cô bé thực sự nghiền nát tôi sau khoảng 25 nước cờ. Sau trận đấu cô bé bảo tôi, “Có lẽ nước đi tượng vào B4 của chú hơi yếu với cháu.” Cô bé nói đúng. Cô bé mới 13 tuổi. Tôi thôi không còn chơi cờ trong các giải đấu ngay sau khoảnh khắc đó, giờ tôi chỉ chơi khi đang nghe điện thoại của mọi người thôi. Cô bé có tài năng. Giờ đây, Irina Krush là một trong nữ kỳ thủ cờ vua trẻ nhất thế giới.

B) LÀM THẾ NÀO BẠN KHÁM PHÁ XEM MÌNH CÓ TÀI NĂNG GÌ?

Tôi nghĩ có hai phương pháp.

i) Lấy ra một tập giấy

Liệt kê tất cả những gì bạn thích làm từ hồi sáu tuổi cho đến 18

tuổi, trước khi cuộc đời bạn bị đóng khung bởi trường đại học, các mối quan hệ, công việc tệ hại, thế chấp, con cái, trách nhiệm chồng chéo, chán ghét bản thân… Một lần tôi nói chuyện với Lewis Howes trên chương trình phát thanh của tôi. Anh có nhắc chuyện từng luôn muốn trở thành một vận động viên từ khi còn nhỏ xíu. Anh cũng kể đã sử dụng các kỹ năng tạo lập mạng lưới từ

bé để tự giúp mình giải quyết những rắc rối trong học tập. Anh đã tìm ra hai tài năng này và trở thành bậc thầy ở cả hai. Thường thì, chính sự kết hợp hai tài-năng-thứ-yếu này lại biến bạn trở thành bậc thầy duy nhất trong một lĩnh vực. Tôi không biết mình tinh thông điều gì, nhưng từ hồi bé xíu, tôi đã mê viết lách, các trò chơi, và bất cứ thứ gì dính đến kinh doanh. Có lẽ ngày nào đó tôi sẽ trở thành bậc thầy cũng nên.

ii) Đi đến hiệu sách

Hãy tìm một chủ đề bạn sẵn lòng đọc 500 cuốn sách xoay quanh nó. Nếu bạn nóng lòng được đọc ngay 500 cuốn sách về đan lát, rất có thể bạn có tài năng về đan lát thật. Hãy lưu ý rằng, không có tài năng gì cũng không sao cả. Ta đâu có được đưa xuống trần gian này để giỏi đan lát. Bạn có biết tại sao chúng ta lại hiện hữu trên Trái đất không? Tôi mong là bạn biết, vì bạn có thể nói cho tôi rõ. Nhưng khả năng là thực sự không có lý do nào hết.

Suy cho cùng, chúng ta là sự kết hợp từ tất cả trải nghiệm của ta, tất cả những gì chúng ta thích thú, tất cả những gì ta bỡn cợt tán tỉnh. Và sự kết hợp đó, trong mắt người khác, trông như thể một đống rác. Hãy chơi với đống rác của bạn và tận hưởng nó. Nếu có thể làm được điều đó, bạn nằm trong top 0,00001% rồi đấy.

C) BỐN GIỜ MỖI NGÀY

Không có gì bí hiểm trong chuyện mọi cuốn sách của Tim Ferriss đều có cụm “Bốn giờ.” Tôi đã hỏi mọi bậc thầy tôi từng gặp, trong mọi lĩnh vực, xem mỗi ngày họ bỏ ra bao nhiêu thời gian để rèn luyện sở trường của mình. Họ không hề đưa ra câu trả lời theo tiêu chuẩn của những doanh nhân Thung lũng Silicon: “Tôi làm việc 20 giờ một ngày và nếu không phải đi ngủ, tôi sẽ làm liền tù

tì 30 giờ một ngày luôn.” Bạn chẳng thể giỏi chuyện gì nếu phải làm việc đến 20 giờ một ngày. Thật ra, nếu đấy là thời gian bạn tập trung vào CHỈ MỘT việc, chắc hẳn bạn đang gặp vấn đề gì đấy nghiêm trọng lắm rồi.

Câu trả lời điển hình là: “Tôi chuyên chú bốn giờ mỗi ngày.”

Anatoly Karpov, cựu vô địch cờ vua thế giới nói thời gian tối đa anh nghiên cứu cờ vua là ba tiếng một ngày. Đó là người từng vô địch thế giới đấy nhé. Khi không phải đấu giải, anh sẽ dành cả

ngày để tập thể thao, học ngoại ngữ, làm những việc khác để tự

cân bằng cuộc sống của mình.

D) LỊCH SỬ

Trong bất cứ lĩnh vực nào bạn muốn thành công trong cuộc sống, bạn buộc phải nghiền ngẫm lịch sử. Mọi tác phẩm nghệ thuật đều được sáng tạo trong bối cảnh nào đó. Nếu giờ ai đó viết ra bản Giao hưởng số Năm như Beethoveen, chắc chắn anh ta sẽ bị cười nhạo, bởi nó không phù hợp với bối cảnh âm nhạc hiện thời, dù vẫn được coi là kiệt tác.

Andy Warhol đã thử rất nhiều loại hình nghệ thuật khác nhau trước khi quyết định rằng vẽ các hộp súp Campbell’s là phù hợp nhất với thời điểm bấy giờ.

Trong bất cứ môn thể thao nào, nghiên cứu lịch sử để biết các nhà vô địch thế giới trước đây đã chơi và huấn luyện ra sao đóng vai trò thiết yếu để khám phá ra xem bạn có thể nâng cấp cách chơi và luyện tập như thế nào. Trong bất cứ ngành kinh doanh nào, nghiên cứu lịch sử của ngành, lai lịch của các vị giám đốc tiền nhiệm, thành công và thất bại của những người đi trước bạn, là yếu tố cực kỳ quan trọng để tinh thông ngành kinh doanh ấy. Ví

dụ, tôi mời Greg Zuckerman lên chương trình phát thanh, nói chuyện về sự hồi sinh của ngành khoan dầu ở nước Mỹ. Ai cũng cho là nước Mỹ đã cạn dầu từ những năm 1970. Và giờ thì thành phố phát triển nhanh nhất ở Mỹ là Williston, Bắc Dakota và Mỹ

chắc hẳn sẽ trở thành một nước xuất khẩu năng lượng tinh chế

vào năm 2020. Đây không phải là quan điểm chính trị về công nghệ khai dầu bằng thủy lực. Đó chỉ đơn thuần là thực tế đang diễn ra mà thôi.

Nếu tôi có chút hứng thú với công nghệ phá vỡ thủy lực, tôi sẽ

nghiên cứu tất tật về cách thức khoan mỏ dầu từ những thập niên 1920, 1950, 1970. Những người khai mỏ đầu tiên đã tìm thấy giếng dầu ra sao. Những loại công nghệ nào đã được áp dụng. Lịch sử của công nghệ đó ra sao, người ta đã cải tiến thế nào, lịch sử

của địa chính trị quanh việc khai mỏ dầu thế nào… Ẩn trong đó là con đường dẫn tới sự giàu có. Không phải cho tôi, vì tôi hoàn toàn hờ hững về dầu mỏ, mà với người nào đó. Hoặc, rất nhiều người.

E) NGHIỀN NGẪM CÁC THẤT BẠI CỦA BẠN

Tôi đã nói chuyện với nhà vô địch bài xì tố Ylon Schwartz. Anh đã thắng hơn 7 triệu đô la trong các giải đấu, chưa kể hàng triệu đô la không tiết lộ trong những ván chồng-tiền-mặt không chính thức. Chúng tôi cùng lớn lên, chơi cờ vua với nhau cho đến khi anh chuyển sang cờ tào cáo, rồi đến bài xì tố. Tôi hỏi anh tại sao có những người chơi xì tố miệt mài 20 năm nhưng không thể khá hơn được. Anh đáp: “Ai cũng muốn đổ lỗi cho người khác. Họ

muốn đổ lỗi cho vận rủi. Hoặc do họ cãi cọ với vợ. Hay lý do gì đấy.

Nhưng chìa khóa ở đây là ta phải nghiền ngẫm thất bại của mình.

Bạn phải ghi chép về những trận thua và thậm chí cả những ván thắng. Bạn buộc phải suy nghĩ về mọi thứ.”

Chúng tôi trò chuyện về một người bạn chung khác, từ chỗ cầu bất cầu bơ trở thành triệu phú trong vòng sáu tháng ngay sau khi anh này phát hiện ra mình có tài năng về cờ tào cáo. Biệt danh của anh là “bánh Falafel”, vì hồi đó anh chỉ đủ tiền để ăn món này thôi. Ylon kể với tôi, “Falafel ghi nhớ mọi số liệu về cờ tào cáo.

Ngay lúc này, trên trang web, cậu có thể thấy các cuộc đấu của Falafel được xếp thứ nhất xét về mức độ mô phỏng chính xác máy tính. Falafel còn nghiền ngẫm mọi ván bài cậu ấy thua.”

Tôi từng chơi cờ vua với Falafel mỗi ngày. Cậu ấy ngủ ở công viên Quảng trường Washington, sáng hôm sau thức dậy với tóc tai vương đầy bụi bặm và lá cây, chúng tôi lại chơi cờ vua, 50 xu mỗi ván. Giờ những khoản thu cả triệu đô la từ cờ tào cáo đã là chuyện thường với cậu ấy.

F) KINH NGHIỆM

Tính đến thời điểm nào đó, bạn đã nấu 10.000 bữa ăn. Hoặc chơi một triệu ván xì tố, 1.000 ván cờ vua. Hay khởi sự 20 doanh nghiệp. Chẳng mấy thứ thành công ngay lập tức. Muốn thế cần có rất nhiều may mắn, mà may mắn chỉ ưu ái với những kẻ sẵn sàng và kiên định mà thôi. Trong số hàng nghìn lượt làm bất cứ việc gì đó, bạn sẽ vấp phải rất nhiều thất bại. Ta đều biết những cầu thủ

bóng chày cừ nhất thế giới đều được coi là thành công nếu họ

đánh trúng “chỉ” 70% số lượt. Khi tôi đăng nhập vào tài khoản cờ

vua của cha, tôi thấy cha đã chơi chừng 30.000 ván cờ, nhưng không hề giỏi hơn. Nhiều người có thể chơi đến 10.000 ván xì tố

và vẫn không chơi giỏi hơn, hoặc nướng 1.000 cái bánh và không thể ngon hơn. Bạn buộc phải ghi nhớ những kinh nghiệm của mình, nghiền ngẫm các thất bại, cố gắng lưu ý những gì làm đúng những gì làm sai và ghi nhớ cho những trải nghiệm tương lai.

Liệu những trải nghiệm tương lai có giống hệt những trải nghiệm đã qua? Không bao giờ. Nhưng bạn buộc phải có khả năng nhận xét rằng “Hừm, điều này giống lần X, Y hay Z xảy ra hồi bốn năm về trước.”

G) NHẬN BIẾT TÍNH DẠNG

Có khả năng nhận biết hoàn cảnh hiện tại có giống một kinh nghiệm bạn từng có trong quá khứ, hoặc một kinh nghiệm của AI ĐÓ mà bạn từng nghiên cứu trong quá khứ đóng vai trò thiết yếu làm nên sự tinh thông. Nhận biết tính dạng và sự tinh thông là phép kết hợp của tất cả những yếu tố kể trên: nghiên cứu + lịch sử

+ kinh nghiệm + tài năng + một thứ mới nữa… Tình yêu.

H) TÌNH YÊU

Tay vợt huyền thoại người Mỹ Andre Agassi có một tuyên bố nổi tiếng, rằng anh không yêu quần vợt. Tôi tin và tôi không tin. Ta đều biết có rất nhiều kiểu tình yêu. Có tình yêu vô điều kiện, rất khó đạt được. Đức Đạt Lai Lạt Ma có thể có tình yêu vô điều kiện.

Rồi lại có những cám dỗ. Bạn nhìn vào ai đó và thấy nàng đúng là người trong mộng. Cả hai trúng tiếng sét ái tình! Bạn mơ mộng cho đến khi yêu đương cạn khô, và sáu tháng hay sáu năm sau chuyện cũng qua và các bạn bước tiếp. Nhưng cũng có kiểu tình yêu chín chắn. Có rất nhiều điều bạn thích ở một người, thậm chí là yêu. Trộn tình cảm đó với chút say mê. Rồi khối pha trộn tình yêu này thay đổi dần qua thời gian. Bạn học cách thích nghi vì biết rằng một tình yêu chín chắn không phải bạn khám phá những nét tinh tế bên trong người kia, mà rốt cuộc bạn có thể

khám phá những nét tinh tế bên trong chính bản thân mình. Và

đôi khi bạn không còn yêu nữa. Không có gì xấu hổ cả. Cứ làm những gì trái tim bạn mách bảo.

Có những mối quan hệ là sự pha trộn lạ lùng của tất cả những kiểu kể trên. Chúng hỗn độn ồn ào. Nhiều khổ đau và khoái lạc. Có thể quần vợt cũng như thế với Agassi. Tôi không thể nói thay lời anh. Nhưng để trở thành bậc thầy ở bất cứ lĩnh vực nào, sẽ đều có rất nhiều nỗi đau. Không thể tránh được. Chưa ai từng tránh được. Nếu có thứ gì đó mang lại quá nhiều nỗi đau, thì từ bỏ nó không phải chuyện tệ nhất thế gian. Tôi không thích việc chỉnh nha. Nó quá đau với tôi. Nên răng tôi hơi lộn xộn. Tôi đã từ bỏ việc có một hàm răng hoàn hảo.

I) TÂM LÝ

Một lý do hầu hết mọi người trên thế giới đều không thực sự giỏi bất cứ việc gì, là bởi họ không có tài năng ở những lĩnh vực mà mọi người quan tâm tới. Một lý do nữa là họ không muốn phải bỏ

công bỏ sức. Tôi hiểu điều này. Thường thì có quan hệ rộng rãi, bạn bè, có những mối thân tình gia đình và người thương thì vẫn tốt hơn. Rất nhiều người là bậc thầy trong các lĩnh vực lại thường gặp khó khăn với những mối quan hệ gia đình, vợ chồng hay bạn bè. Van Gogh tự cắt tai. Dostoevsky, Kafka, Bobby Fischer, Godel chưa từng có tiếng tốt về các kỹ năng xã hội, và thường phải đối mặt với sự trầm uất, xu hướng tự sát hoặc rối loạn nhân cách.

Khi bạn có một sự nghiệp, thường bạn nghĩ mình sẽ đi từ thành công này sang thành công khác. Bạn khởi sự ở một khoang làm việc nhỏ, rồi có hẳn một văn phòng, rồi một khu văn phòng riêng, rồi bạn tiến thẳng lên vị trí CEO ở một công ty khác. Bạn có thể

gặp một vài thất bại trên đường nhưng sẽ chẳng to tát gì. Còn với

trình độ bậc thầy, thì một điều chung là sẽ LUÔN có những thất bại thê thảm.

Với nhà vô địch bài xì tố Ylon Schwartz, một ngày trước khi anh rời khỏi Las Vegas năm 2008, nơi anh đã thắng 3 triệu đô la, tôi đã đi với anh, để động viên anh trong một phiên tòa. Anh có một luật sư do tòa chỉ định vì đã tay trắng do nợ nần. Hôm đó anh hỏi tôi, “Tôi phải lên máy bay tới Las Vegas ngày mai, đến lúc quay về, có thể tôi phải vào tù. Tôi phải vượt qua chuyện này bằng cách nào đây?” Tôi không có đáp án nào cho anh ngoài những câu động viên sáo rỗng bình thường. Nhưng anh vẫn lên máy bay. Và mỗi ngày anh đặt cược càng cao hơn. Rồi anh thắng 3,7 triệu đô la trong giải đấu đó, và không bao giờ phải nhìn lại chuyện cũ nữa.

Rất nhiều người trong giới đầu tư không ưa gì Tim Sykes. Anh này có một phong cách marketing cực ngạo mạn. Anh là bạn của tôi và tôi khẳng định với bạn rằng anh không ngạo mạn đến vậy, thậm chí còn rất khiêm nhường là đằng khác. Lý do Tim khiêm nhường đến vậy là bởi anh đã phá sản vài lần kể từ thành công đầu tiên. Phá sản không hề vui chút nào. Tôi cũng từng khánh kiệt vài lần. Làm gì có chuyện bạn phá sản mà lại nghĩ bụng,

“Được rồi, lần này không nên chuyện nhưng lần sau sẽ ổn thôi.”

Bạn phá sản và tự nhủ, “Đây là trải nghiệm kinh khủng nhất đời mình, mình chết đi còn hơn. Đấy là cơ hội cuối cùng của mình.

Giờ thì hết rồi. Chết quách đi còn hơn phải trải qua cảm giác này.”

Bạn sẽ nghĩ như vậy cơ. Và khi Tim thực hiện được một cú lội ngược dòng, không ai thèm nói chuyện với anh. Tôi đã mời anh xuất hiện trong những video với công ty tôi cộng tác, nhưng họ

đã loại anh ra. Vậy là, anh tự lựa chọn bản thân mình. Anh làm tất cả những việc kể trên và kiếm được hàng triệu đô la từ việc giao

dịch. Tôi biết có hàng nghìn chuyên gia giao dịch ngày. Hàng nghìn. Tôi chỉ biết có một chuyên gia thành công, và đó là Tim.

Trên con đường đi tới trình độ bậc thầy, mọi thứ đều sẽ rối tung.

Như Robert Greene chỉ ra trong cuốn sách Mastery (tạm dịch: Bậc thầy) của ông, Napoleon bị lưu đày ra đảo Elba, nơi được cho là ông đã nói một câu đọc-xuôi-ngược-đều-như-nhau rất nổi tiếng (có lẽ đây là lần nói tiếng Anh đầu tiên và duy nhất trong đời Napoleon) “Able was I ere I saw Elba” (tạm dịch: Có lẽ ta đã từng thấy Elba trong đời.) Mọi bậc thầy đều có đảo Elba của riêng mình. Bị lưu đày đến một hòn đảo, cuộc đời trước đây bạn vốn quen không còn tồn tại nữa, và dường như chẳng có cách nào thoát được. Napoleon thoát ra được vì ông là người giỏi nhất trong lĩnh vực ông làm. Vì ông có một tâm lý, hoặc có lẽ là điểm mù, để không nhận thấy đây chính là “ngõ cụt”, là điểm cuối của hành trình cuộc đời mình. Nghiên cứu cách ông trở lại ngôi vương chính là một ví dụ tuyệt vời của tâm lý hòa trộn với tất cả

những kỹ năng nói trên để trở thành một bậc thầy.

Tim từ chỗ có hàng triệu đô la đến khánh kiệt, rồi từ chỗ giao dịch từ tầng hầm nhà cha mẹ anh, cho đến kiếm lại hàng triệu đô la, và lần này, anh sẽ không sụt hố lần nữa.

Bobby Fischer mất gần như toàn bộ cuộc đời trong chứng rối loạn nhân cách khi anh không thể nào chấp nhận thất bại. Anh biến mất hàng năm trời, nhưng rồi trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Bạn xây dựng tâm lý ấy như thế nào? Tôi không rõ. Đó là sự kết hợp của nhiều yếu tố:

• BẢN NGÃ. Một niềm tin thực sự rằng bạn có thể trở thành người giỏi nhất, bất chấp mọi bằng chứng hợp lý chống lại điều này. Bất

chấp việc mọi người nhất loạt phủ định bạn.

• KHÔNG LỐI THOÁT. Tôi đã hỏi Ylon, Lewis và nhiều người khác nữa xem họ đã nghĩ gì khi chạm đáy, và câu trả lời gần như luôn là: “Tôi có thể làm gì khác với cuộc đời mình đây? Tôi buộc phải tiến bước!”

J) KIÊN ĐỊNH

Cộng tất cả những thứ ở trên và bạn sẽ có được sự kiên định. Kiên định tạo ra may mắn. Kiên định vượt qua thất bại. Kiên định mang lại kinh nghiệm. Kinh nghiệm là một câu dài gồm những đoạn thất bại, ngắt dấu bằng chút thành công thoáng qua, và cuối cùng những thành công ấy sẽ bắt đầu thúc đẩy bạn đến với trình độ bậc thầy. Không phải chỉ một, hai thành công. Mà rất, rất, rất nhiều.

Bạn làm thế nào có thể kiên định khi cuộc đời toàn là những công việc, mối quan hệ, trách nhiệm biến đổi không ngừng, những cú sụp đổ kinh tế, lịch sử rẽ ngoặt và rất nhiều thứ khác có thể ngáng đường bạn. Không có câu trả lời nào hết. Đó chính là lý do nó được gọi là kiên định. Vì bất kể bạn ở đâu, bạn luôn hiện diện ở đó, làm những điều bạn luôn làm. Đừng để bất cứ điều gì ngăn trở bạn.

Vận dụng tất cả những thứ kể trên trong Kho Vũ Khí Bậc Thầy của bạn để thúc đẩy bạn tới những thành công, những thất bại và rồi tới những thành công cao hơn nữa. Nó đớn đau, tàn nhẫn, không phải chuyện đùa và không ai có thể hiểu nổi tại sao. Và khi bạn đạt được thành công, người ta sẽ hành xử như thể đó là điều

“đương nhiên phải thế” nhất trên đời từng xảy ra với bạn. Và bạn gắng sức giải thích, “Không phải đâu, tôi đã từng thành công…”

nhưng họ chẳng muốn nghe. Họ muốn biết bước tiếp theo họ nên làm để có thể đứng ở vị trí của bạn lúc này.

Làm gì có bước tiếp theo nào. Chỉ có bước tiếp theo của bạn mà thôi.

L) BÍ ẨN

Suy cho cùng, Bậc thầy = Bí ẩn. Bạn sẽ phá vỡ rào cản ở một vài lĩnh vực chưa từng có ai đi nhanh hoặc đi xa đến thế. Bạn sẽ tìm thấy một bộ kết hợp độc đáo những đam mê biến bạn trở thành số một. Nếu chẳng ai thèm quan tâm? Cũng không sao. Bạn quan tâm là đủ. Sẽ ra sao nếu bạn không bao giờ kiếm tìm điều bí ẩn?

Bạn quay trở lại trú ngụ trong vùng đã biết, với sự tồn tại thoải mái, không-căng-thẳng của những đồng nghiệp, bạn bè và mọi người bạn từng quen biết. Thế giới chưa chắc đã cho phép bạn làm điều đó. Những gì bạn vốn nghĩ là an toàn thoải mái có lẽ

cũng lại là một bí ẩn khác.

Nên bạn chỉ có thể làm thế này mà thôi.

HỎI: Tôi có thể làm gì ngay bây giờ để tiến lên. Ngay giây khắc này. Đề ra một mục tiêu trong tương lai xa gần như là một sự

nguyền rủa khoảnh khắc hiện tại. Một sự xúc phạm. Ta không thể

tiên đoán tương lai. Và lịch sử bậc thầy chỉ ra rằng không ai có thể

dự đoán xem mục tiêu nào sẽ tựu thành, còn mục tiêu nào thì không. Chỉ khoảnh khắc này đây là quan trọng. Hãy lưu ý đến sức khỏe: cả thân thể, cảm xúc, trí não và tinh thần.

Người dịch: Trương Trung Tín
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.