Ông Chủ Nghèo Khó Hay Nhân Viên Giàu Có

Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10 ĐIỀU MỘT NHÂN VIÊN GIÀU CÓ SẼ LÀM NẾU VỪA BỊ SA THẢI

❊ ❊ ❊

Cảm giác tệ hại nhất là khi đột nhiên bạn bị mời vào phòng họp, và ở đó chỉ có vẻn vẹn sếp của bạn cùng một người đến từ bộ phận nhân sự mà bạn mới gặp một lần trước đây, vào ngày đầu tiên đi làm.

Khi việc đó xảy ra với tôi, não tôi không tài nào hiểu nổi nhưng trái tim tôi đã tan thành trăm mảnh. Tôi biết.

Họ bảo hoặc tôi chịu giảm 50% lương hoặc tôi sẽ bị sa thải. Trong trường hợp tôi bị sa thải, họ sẽ đền bù việc cắt đứt hợp đồng. Tôi

không thích phương án nào cả. Tôi còn các trách nhiệm phải gánh. Tôi trông cậy vào đồng tiền kiếm được. Tôi sợ chết khiếp.

Tôi đâu ngờ chuyện này. Chuyên viên nhân sự nói: “Tôi phải tuyên bố chính thức với anh rằng đây là quyết định cuối cùng.”

Tôi sợ phải về nhà. Không phải vì vị chua chát của ngày hôm sau đã sớm lan trên đầu lưỡi, mà là nỗi khiếp hãi những gì tôi sẽ nghĩ

đến khi choàng tỉnh giấc giữa đêm.

Tôi biết tôi sẽ tỉnh dậy giữa đêm khuya với nỗi sợ hãi, cô đơn và bất an. Tại sao họ muốn sa thải tôi? Tôi biết tôi sẽ tỉnh dậy, hoảng loạn và kinh hoàng.

Tôi có một tháng để đưa ra quyết định. Nên tôi làm theo cách của mình và đưa ra hành động điển hình “Kiểu-của-James”!

Tôi không đưa ra quyết định. Tôi không hề đến chỗ làm trong suốt một tháng đó. Một ngày nọ, tôi mới nghe nói rằng ở đó mọi người ghét tôi vì họ nghĩ tôi quá kiêu căng.

Đến cuối tháng, họ thông báo rằng tôi bị sa thải, nhưng tôi không được hưởng khoản bồi thường phá vỡ hợp đồng vì đã bỏ làm cả

tháng đó. Họ chờ 32 ngày để nói với tôi nốt phần cuối cùng.

Khoản bồi thường này đáng lẽ đã giúp tôi sống được trong vòng sáu tháng.

Giờ thì tôi chết lặng. Tôi gọi bộ phận Nhân sự. Tôi gọi điện lên Tổng giám đốc. Tôi gọi cho các bạn tôi ở đó. Tôi khóc lúc nói chuyện với người trực tổng đài. Hóa ra tôi không còn bạn bè gì ở

đó nữa. Còn thư ký của Tổng giám đốc nói ông ta sẽ gọi lại ngay cho tôi nhưng ông ta chẳng hề làm thế. Tôi chẳng thể làm gì được.

Tôi ngu ngốc, bị đuổi việc, và gần như trắng tay.

Một lần nữa.

Tôi ghét bị đuổi việc. Và tôi ghét phải ghét bị đuổi việc. Như thể

tôi phải van nài ai đó rất xem thường tôi, rằng làm ơn cho tôi được nô dịch lần nữa. Xin làm ơn! Xin cho tôi được khom lưng uốn gối và rồi ông bà có thể đuổi việc tôi thêm lần nữa, lần nữa nữa lúc bốc đồng. Tôi thậm chí sẽ nhận giảm lương 50%, tôi xin nhận bất cứ thứ gì ông bà cho là xứng với một con chó. Tôi thậm chí còn làm không công! Tôi nói với họ như vậy đấy. Tôi cần tiền.

Cần ngay lập tức. Tôi có hai lựa chọn: hoảng loạn hoặc hành động.

Khi bạn hoảng loạn, bạn sống trong những suy nghĩ của chính mình. Bạn ngồi đó và rà soát lại mọi phương án sẽ xảy đến với mình. Nhưng bạn không thể di chuyển. Bạn luôn có hai lựa chọn: hoặc hoảng loạn, hoặc bình tĩnh hành động. Một hôm tôi rời khỏi phòng và đến một tiệm bán bánh kẹp. Tôi ăn một chiếc bánh kẹp xúc xích rồi trở về nhà và nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ đến hết ngày. Tôi đông cứng. Nỗi hoảng loạn khiến bạn đông cứng. Không ai đi vào đầu bạn và đuổi nỗi kinh hoảng đi. Nhưng hành động sẽ

đẩy nỗi kinh hoảng ra khỏi đầu bạn.

Tôi không muốn đưa ra lời khuyên. Tôi chỉ muốn kể cho bạn nghe những hành động tôi đã thực hiện.

Lần khác, tôi điều hành một công ty bị mua lại. Những người chủ

mới muốn tôi phải sa thải nhân viên. Tôi từ chối. Cuối cùng họ

đuổi việc tôi. “Anh làm tôi phát chán,” một trong những người điều hành mới nói với tôi.

Tôi không thể đuổi việc ai cả, tôi không đủ can đảm. “Anh phải làm việc đó,” sếp mới nói. “Không còn cách nào khác, đây chính là tình huống mà chế độ nô lệ vẫn có hiệu lực, và anh buộc phải làm

theo lời tôi nói.” Người đó giờ đây là một nhà sản xuất phim nổi tiếng. Một trong những bộ phim của ông ta thu về hơn 300 triệu đô la. Vậy là công việc đó của tôi kết thúc.

Mọi chuyện chẳng đi đến đâu khi bạn cứ phải chiều theo ý muốn của kẻ khác. Bất kể bạn đang tự kinh doanh hay đi làm thuê. Một khi có người mua chuộc bạn để làm việc gì đó (trả lương chính là một dạng mua chuộc, nếu bạn chỉ đang làm việc vì tiền chứ

không vì ý nghĩa nào hết), bạn liền trở thành một tù nhân.

Bất cứ ai cũng có thể trở thành tù nhân. Có nhiều người rất vui lòng được làm cai ngục cho bạn. Ai cũng muốn có phần. Ai cũng muốn có miếng. Họ kiếm phần cho mình, bỏ mặc bạn chảy máu.

Mới gần đây, một công ty tôi quen biết lâm vào cảnh làm ăn sa sút. Tôi có nhiều bạn ở đó. Tôi không muốn họ bị hoảng loạn. Tôi không muốn họ cảm thấy nỗi sợ hãi ấy.

Tôi viết cuốn sách này, một phần, bởi nỗi sợ đó. Tôi hy vọng mọi người đọc cuốn sách này và hiểu rằng dù là người làm thuê, ta cũng có thể lựa chọn bản thân ĐỒNG THỜI đạt được sự thành công và thăng tiến.

Người dịch: Trương Trung Tín
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.