Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 2061 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
231、Nam bay

❊ ❊ ❊

"Nuôi con gái theo kiểu giàu, nuôi con trai theo kiểu nghèo", câu nói này vốn dĩ là logic hống hách của xã hội gia trưởng. Con trai phải nuôi "nghèo": chịu khổ chịu tội, nếm trải thăng trầm, sau này mới có thể làm nên nghiệp lớn, có gánh vác; con gái phải nuôi "giàu": cuộc sống tinh tế, vô ưu vô lo, cuộc sống ưu việt giống như một mũi tiêm miễn dịch mạnh mẽ, giúp cô bé sau này có thể chống lại cám dỗ, phân biệt thật giả, trở thành một người phụ nữ hiểu biết, thú vị, thanh lịch và xinh đẹp. Nhìn qua thì có vẻ đúng, nhưng ngẫm kỹ lại thì hoàn toàn có vấn đề.

Câu nói này hiểu sai hoàn toàn vai trò của tiền bạc trong việc giáo dục con cái. Tiền bạc có vai trò rất quan trọng, nhưng không phải là yếu tố quyết định.

Lão Tứ nói: "Vậy con gọi điện thoại cho Lý Thu Hồng."

Ăn xong quả dưa hấu, cô cũng chẳng sợ nóng, xỏ đôi dép lê rồi chạy huỳnh huỵch đi gọi điện thoại công cộng.

Lý Hòa tìm Tiểu Uy, thấy nó đang ở trong bộ dạng dở sống dở chết liền đá cho một cái: "Cái bộ dạng chết tiệt này cho ai xem đấy? Không vui thì cút ngay."

Tiểu Uy thấy Lý Hòa nổi cáu, lập tức đổi sang bộ mặt cười cợt: "Anh, anh à, em đây là bị bí bách quá, anh nói xem ngày nào em cũng nhàn rỗi không có việc gì làm thế này sao được."

"Trong cửa hàng điện máy chẳng lẽ mày không đi giúp được tí gì à?"

Tiểu Uy nói: "Hai người họ làm việc giỏi thế, đâu cần em nhúng tay vào. Vả lại, em cũng không thích bán đồ điện, còn chẳng bằng em mở quán bi-a."

Lý Hòa cười lạnh: "Tao thấy cả đời mày cũng chỉ có ngần ấy tiền đồ thôi."

Tiểu Uy cười hì hì: "Em có tiền đồ hay không, chẳng phải đều trông cậy vào anh sao!"

Lý Hòa nói: "Tao phải đi xa một chuyến, ở nhà trông coi cho tốt, xảy ra bất cứ chuyện gì, tao về sẽ lột da mày, tao không nói đùa đâu."

"Em biết rồi, ai dám đụng đến Lão Tứ, em cũng lột da hắn."

Lý Hòa vỗ vỗ vai nó: "Không sợ không đụng được ai, đứa nào không có mắt mày cứ táng trước đi, về đây tao xử lý. Nhưng vẫn câu nói đó, không được gây chuyện vô cớ."

Trong lúc không hay không biết, anh vậy mà đã có đủ bản lĩnh để nói ra những lời như vậy.

Anh gặp Thường Tĩnh, lại dặn dò thêm mấy câu: "Phiền cô giúp tôi để mắt tới nó một chút."

Thường Tĩnh cười nói: "Nếu anh thật sự không yên tâm, tôi dọn qua ở cùng nó mấy ngày, nhà anh diện tích rộng thế, nó ở một mình quả thật cũng thấy sợ sợ."

"Cũng có chút." Lý Hòa một mình ở trong đó còn thấy hoang vắng trống trải, huống chi Lão Tứ là con gái.

Sắp xếp Lão Tứ xong xuôi, Lý Hòa mới coi như không còn nỗi lo lắng nào nữa.

Lư Ba lái xe đưa Lý Hòa và những người khác đến sân bay, nói với Bình Tùng: "Lần này cậu đi thám đường trước, lần sau tôi cũng đến địa bàn của chủ nghĩa tư bản mà xả tí nước."

Bình Tùng nói: "Lần sau đưa cậu đi cùng."

Lý Hòa xách hành lý, để Bình Tùng dìu Lý Ái Quân lên máy bay, người hơi đông, cái nạng của Lý Ái Quân không xoay xở được, đành phải để Bình Tùng dìu.

Máy bay cất cánh, Lý Ái Quân nói: "Cái này mà ném bom từ cửa sổ xuống, chẳng phải là bay một phát đi một loạt, tay chân ruột gan cứ gọi là tách rời nhau."

Lý Hòa nói: "Cậu đang nói đến máy bay chiến đấu đấy, máy bay chiến đấu mới có chỗ treo bom."

"Hì, tôi chỉ nói thế thôi mà."

Xuống máy bay đã là bốn giờ chiều, Lý Hòa dẫn Lý Ái Quân đứng trông ở cửa ra, Bình Tùng đi ra ngoài tìm Tô Minh và Nhị Bưu đến đón.

Một hàng năm chiếc xe con màu đen đỗ ở cửa ra, thu hút không ít người chú ý.

Người từ trên xe bước xuống lại chính là Vu Đức Hoa, ông ta sải bước tiến lên nắm lấy tay Lý Hòa: "Sớm đã mong cậu qua đây rồi."

Lại đưa tay về phía Lý Ái Quân nói: "Anh em Ái Quân, đã lâu không gặp."

Lý Ái Quân cũng cười bắt tay: "Tôi đến để thỉnh kinh học hỏi, không tiếc chỉ giáo."

Vu Đức Hoa cười chỉ Lý Hòa nói với Lý Ái Quân: "Tôi biết ngay mà, không thể ở cùng cậu ta quá lâu, nếu không cũng sẽ trở nên văn vẻ sến súa đấy. Còn 'không tiếc chỉ giáo'? Anh em à, tôi hiểu cậu mà, tổng cộng cũng chỉ biết được vài chữ thôi."

Lý Ái Quân cười lớn: "Được, đến rồi chỉ bàn chuyện uống rượu, không bàn chuyện chữ nghĩa, thế được chưa."

Tô Minh và Nhị Bưu nói chuyện với Bình Tùng xong mới tiến lại gần Lý Hòa, Lý Hòa hỏi: "Xe đâu ra thế?"

Tô Minh cười nói: "Tôi mua một chiếc, còn lại đều là xe của công ty lão Vu."

Vu Đức Hoa cười nói: "Đến Hồng Kông rồi, xe gì tốt cũng có, mặc cậu chọn mặc cậu lựa, tôi dẫn cậu đi xem một vòng nhé?"

"Không cần đâu, đưa chúng tôi về chỗ ở trước đã." Lý Hòa cũng không hứng thú với xe cộ.

Việc khiến anh cảm thấy hứng thú vẫn còn quá ít.

Lần này Tô Minh rất biết điều ngồi ở ghế phụ, để Lý Hòa lái xe.

Lý Hòa nói: "Cậu tự lái đi, giờ cậu cũng thạo rồi còn gì."

Tô Minh cười cười rồi ngồi vào ghế lái.

Đến Thâm Quyến, xảy ra bất đồng, Vu Đức Hoa muốn sắp xếp ở khách sạn, Tô Minh thấy để Lý Hòa và bọn họ tự ở nhà sẽ thoải mái hơn.

Lý Hòa nói: "Cứ ở chỗ Tô Minh đi, rộng rãi thế kia, còn sợ không có chỗ ở à. Mệt rồi, không muốn làm trò nữa."

Miền Bắc dễ vào thu sớm, ở phương Nam không để ý thì chẳng biết mùa thu trông như thế nào, lúc nào cũng là một mùa hè đằng đẵng.

Thời tiết Thâm Quyến cũng nóng ẩm bất thường, khiến anh cảm thấy toàn thân không thở nổi, hận không thể tìm cái tủ lạnh mà chui vào.

Vu Đức Hoa nói: "Tôi đã đặt chỗ ở nhà hàng rồi, nghỉ ngơi chút rồi qua đó nhé."

"Không đi nữa, tối nay ăn tạm ở đây thôi." Lý Hòa cởi trần, chỉ còn mỗi cái quần đùi, anh không muốn rỗi hơi mà lại phải mặc quần áo vào nhà hàng đóng vai ông tướng.

Tô Minh nghe thấy vậy, liền sắp xếp người trong bếp nấu cơm nấu thức ăn, cô bé gầy gò mà Tô Minh thu nhận vào bếp trước kia nay đã lớn thành một cô gái đầy đặn trên mặt có da có thịt rồi.

Theo yêu cầu của Lý Hòa, lên toàn là mấy món nguội, măng tây trộn, dưa chuột trộn, lạc rang các thứ, sau đó trước mặt mỗi người đặt vài chai bia rồi bắt đầu uống.

Vu Đức Hoa đối với cái tính cách này của Lý Hòa đã sớm có miễn dịch, chỉ nói: "Thằng nhãi Thẩm Đạo Như kia sắp tới, tôi không cho nó tới."

Lý Hòa không tiếp lời, chỉ cụng một ly rượu với Tô Minh, nói một câu: "Vất vả rồi."

Tô Minh nói với Vu Đức Hoa: "Ông lại gọi nó là thằng nhãi, nó nghe thấy lại không vui đấy."

"Tôi cần nó vui làm cái gì."

Lý Hòa vẫn không nói gì, cụng một ly rượu với Nhị Bưu bên cạnh.

Vu Đức Hoa nói: "Chuyện ở trung tâm triển lãm bị tắc nghẽn rồi, bên đầu tư lại tìm thêm một công ty của Đức, nhưng công ty Đức không đồng ý mở rộng diện tích, họ muốn cắt giảm quy mô đầu tư."

Lý Hòa nói: "Cứ cố gắng đi. Nếu mặt bằng không mở rộng, chúng ta đầu tư cái này cũng chẳng có ý nghĩa gì, chúng ta rút ra là được."

"Vậy trung tâm thương mại chúng ta mới xây, cậu có đi xem không?"

"Trang trí xong rồi à?"

"Sắp rồi."

"Vậy không đi nữa." Vài tòa nhà giữa bãi đất hoang thì có gì để xem, Lý Hòa không có hứng thú.

Sau bữa ăn, Lý Hòa có đi xem cái gọi là xưởng băng từ của Tô Minh, anh ta mở ra mấy chục đơn vị xưởng gia đình, cả khu vực này đều thành nơi nhận thầu của anh ta.

Quả thực là người lớn trẻ nhỏ cùng ra trận, thậm chí còn có không ít người vừa bưng bát cơm vừa thu băng từ.

Lý Hòa cũng không nói ra được lý do gì, dù sao chất lượng ổn là được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:299
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.