Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 2148 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
161. Ước tính điểm

❊ ❊ ❊

Trong lòng Lý Hòa không có gì kích động, chỉ cảm thấy buồn cười, không chú ý một chút là có thể gặp ngay một đại lão, mà đại lão gặp nhiều cũng thành quen rồi.

"Hai người quen nhau thế nào?", cậu vẫn giữ sự tò mò hỏi.

Tiểu Uy thấy Lý Hòa rốt cuộc cũng chịu để ý đến mình, vui mừng nói: "Nó cùng anh trai nó buôn bán quần áo, hàng đều là của chúng ta."

"Có mấy nhóm người gây khó dễ cho bọn em, đều là anh Uy giúp bọn em giải quyết cả," Hoàng Quốc Ngọc lấy hết can đảm nói. Lúc đến đây, cậu ta đã được Tiểu Uy dặn không được nói năng linh tinh, nhưng vẫn không nhịn được mà chen lời. Cậu ta từng thấy đại ca của Tiểu Uy là Bình Tùng oai phong thế nào, một nhân vật lợi hại như vậy mà khi gặp người trước mặt này còn không dám thở mạnh.

Cậu ta cũng biết Tiểu Uy gần đây bị phạt cũng là vì người trước mắt này.

Tiểu Uy hiện giờ sa cơ lỡ vận, người thân cận tự nhiên cũng ít đi, cho nên Hoàng Quốc Ngọc coi như bắt lấy cơ hội, bám lấy Tiểu Uy, nguyện ý hầu hạ tận tụy.

Tiểu Uy trách móc liếc nhìn Hoàng Quốc Ngọc một cái vì tội lắm lời, trong lòng thấp thỏm nhìn Lý Hòa. Cậu biết Lý Hòa ghét nhất chuyện cậu đánh đấm quậy phá ngoài đường.

"Ồ." Lý Hòa đáp một tiếng rồi quay về phòng tiếp tục luyện viết thư pháp.

Hoàng Quốc Ngọc thấy Lý Hòa đi rồi, không giấu nổi vẻ thất vọng.

Tiểu Uy nói: "Đứng ngây ra đấy làm gì, tiếp tục làm việc đi, vét bùn xong rồi anh dẫn mày đi ăn món ngon."

Hai người dọn dẹp sạch sẽ cái ao, lại chủ động xúc phân trong chuồng gà, phân gà được chôn trực tiếp xuống mảnh vườn rau đã bỏ hoang.

Sau khi bận rộn xong xuôi mồ hôi nhễ nhại, Tiểu Uy nói với Lý Hòa: "Anh, vậy em đi trước đây."

Lý Hòa nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Anh Bình Tùng của cậu chẳng phải lần trước nói muốn mở cửa hàng điện máy sao, hai cậu qua đó giúp một tay đi."

Tiểu Uy suýt chút nữa không tin vào tai mình, thời hạn thi hành án của mình cứ thế kết thúc rồi sao?

"Dạ, em biết rồi, anh, em nhất định sẽ làm tốt."

Ngay cả Hoàng Quốc Ngọc ở phía sau cũng mặt mày rạng rỡ, đi theo sau liên tục nói: "Cảm ơn anh."

Cậu ta vẫn còn ngơ ngác, Tiểu Uy kéo tuột cậu ta đi: "Đi nhanh, ra ngoài ăn mừng tí."

Lý Hòa vốn định tiếp tục luyện chữ, nhưng trời oi bức khiến cậu cũng chẳng còn hứng thú, cầm ấm trà nằm dài trên ghế ngẩn người.

Thường Tĩnh bước vào cửa, cười nói: "Chị biết ngay là chú ở nhà mà."

Lý Hòa hỏi: "Có việc gì ạ?"

Thường Tĩnh nói: "Chị muốn chặt hai cây trúc nhỏ trong sân nhà chú để mắc màn."

"Chị cứ chặt đi, nhiều quá, sân nhà sớm muộn gì cũng bị chúng chiếm sạch mất."

Trúc này là loại trúc bốn mùa bình thường, Lý Hòa chưa bao giờ dọn dẹp, chúng mọc san sát nhau, còn đang mọc lan ra xung quanh, không ít rễ trúc đã hất tung cả gạch lát sân lên rồi.

Thường Tĩnh chọn một cây trúc thẳng tắp, khom người dùng lưỡi liềm thường chém liền ba nhát mà vẫn không đứt, cô không khỏi dùng thêm sức mạnh, thế mà vẫn không đứt.

Lý Hòa đứng bên cạnh nhìn xuống, liếc thêm hai mắt vào cổ áo của Thường Tĩnh. Người phụ nữ đã sinh hai con, không xệ, không nhão, cũng không sạm, căng tròn, thấp thoáng hiện ra những đường gân xanh nhạt.

Thường Tĩnh vẫn đang loay hoay với cây trúc, cổ áo phập phồng lên xuống.

Lý Hòa cười bảo: "Để em chặt cho."

Dứt lời, một cây trúc đổ rạp xuống. Thường Tĩnh thở phào nhẹ nhõm, đưa lưỡi liềm cho Lý Hòa: "Chú khỏe tay, để chú chặt đi."

Lý Hòa chỉ vung lưỡi liềm nhẹ nhàng một nhát vào gốc, cây trúc đã đứt lìa, sau đó cậu còn tiện tay tỉa bớt những cành nhỏ trên cây trúc.

Thường Tĩnh nói: "Sao chú chặt dễ dàng thế nhỉ?"

Lý Hòa bảo: "Chị phải chém vát mới được, lưỡi dao của chị chém thẳng đứng thì làm sao mà đứt nổi."

Thường Tĩnh ôm hai cây trúc vào lòng rồi hỏi: "Chú chưa ăn trưa à?"

"Lát nữa em ra ngoài ăn tạm gì đó là được."

Ngày thi đại học kết thúc, Lý Hòa nhịn không gọi điện về nhà, định bụng để ngày hôm sau mới gọi.

Sáng sớm ngủ dậy, chạy hai vòng trong sân, cậu mới đi mua bữa sáng.

Vừa ăn sáng xong, không ngờ Hà Phương đã quay về.

Cô mặc một chiếc váy màu vàng tươi, tóc dài xõa ngang vai, trông vô cùng thanh thoát. Dáng người cũng cao ráo, gầy mà không trơ xương, đẹp vừa vặn. Con gái mười tám tuổi thay đổi, quả nhiên không sai chút nào.

Lý Hòa hỏi: "Ăn sáng chưa?"

"Ăn rồi." Hà Phương nhìn vườn rau trước, không nhịn được thở dài, vườn rau này đúng là bỏ hoang rồi.

"Năm nay không về quê à?"

"Không về nữa, em đến hỏi xem con bé thi cử thế nào."

Lý Hòa bảo: "Anh định lát nữa mới gọi, giờ chắc vẫn chưa ước tính xong điểm đâu."

"Anh đi mua thức ăn đi, trưa nay nấu cơm, anh muốn ăn gì thì cứ mua." Hà Phương vốn định nghỉ ngơi, nhưng nhìn căn phòng bừa bộn lại không ngồi yên được, bắt đầu dọn dẹp.

Đầu tiên cô rửa sạch đống xoong nồi bát đĩa trong bếp, lại bắt đầu sắp xếp quần áo bẩn của Lý Hòa, vừa dọn dẹp vừa thở dài liên tục.

Sau bữa trưa, cô giục Lý Hòa nhanh đi gọi điện thoại.

Lý Hòa vẫn gọi vào số điện thoại của ủy ban thôn, trước tiên hỏi Lưu Truyền Kỳ: "Lão Tứ nhà tôi về chưa?"

Lưu Truyền Kỳ đáp: "Không biết nữa, để tôi gọi một tiếng."

"Anh." Quả nhiên là Lão Tứ nghe máy.

Lý Hòa có thể nghe thấy bên cạnh còn có Lão Ngũ đang chen lời, gào lên với ống nghe, hình như còn có cả tiếng Vương Ngọc Lan đang nói chuyện với người khác. "Ước tính điểm chưa?"

"Ra khỏi phòng thi là em đã tính được khoảng bao nhiêu rồi, không cần phải ước tính đặc biệt làm gì."

Lý Hòa nói: "Sao em không bay lên trời luôn đi, giỏi thế cơ à."

Lão Tứ đáp: "Em sai mấy câu em còn không rõ sao, cứ trừ tổng điểm đi là xong."

"Vậy khoảng bao nhiêu?"

"Ước chừng khoảng 602. Mấy câu lớn môn Lịch sử và Chính trị em không chắc, nên chỉ tính một nửa số điểm thôi."

"Chắc chắn chứ?"

"Tất nhiên là chắc chắn rồi."

Lý Hòa thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Vậy thì ở nhà chơi cho thoải mái đi, đợi giấy báo nhập học."

Cuối cùng Vương Ngọc Lan nghe máy, không ngoài mấy lời nhắc ăn no mặc ấm, sau đó lại tự nhiên lái sang chuyện lấy vợ sinh con.

Lý Hòa sợ nhất mẹ mình nói chuyện này không dứt, vội vàng cúp máy.

Về đến nhà, Hà Phương hỏi: "Thế nào rồi?"

"Nó tự bảo ước tính được hơn 600, nhưng ai mà biết được, cứ chờ kết quả thôi."

"Vậy thì không vấn đề gì rồi."

Hà Phương bắt đầu dọn dẹp vườn rau, tiện tay gieo ít hạt cải thảo.

"Sau này anh có thời gian thì tự tưới nước cho nó nhé."

Cô cũng không ở lại ăn tối, đạp xe đi thẳng.

Một mảng mây đen lớn vần vũ trên trời, cách mặt đất rất gần, tưởng chừng như giơ tay ra là chạm tới.

Lũ trẻ con chạy ở đầu ngõ hét lớn, sắp mưa rồi, sắp mưa rồi.

Chẳng bao lâu sau, quả nhiên mưa như trút nước.

Thu dọn quần áo xong, cậu cũng chẳng muốn ăn tối nữa, uống một chai bia vào là bụng đã no căng.

Mưa quá lớn, nước trong sân bị tắc, suýt nữa thì tràn qua bậc thềm.

Cậu không còn cách nào khác đành cởi áo, cởi trần cầm xẻng ra sân khơi thông dòng nước.

Đào một cái rãnh nhỏ, nước mưa chảy hết vào trong ao, coi như một công đôi việc, cái ao cũng có thể tích nước rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:299
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.