Chiến Tranh Lĩnh Chủ

Lượt đọc: 5031 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 502
Cuộc chiến ngầm (I)

❊ ❊ ❊

Cánh cửa thư phòng bị tông mạnh một cái, một sinh vật dị tộc có thân hình cao lớn từ ngoài cửa chen vào. Nó có khuôn mặt giống như sư tử pha lẫn hổ, nhưng lại có ba con mắt. Chiếc mũi tựa như loài sói khiến khứu giác của nó vô cùng nhạy bén, còn hàm răng lởm chởm lộ ra trên cái miệng rộng kia thậm chí có thể cắn xuyên cả tấm thép. Dị tộc có vẻ ngoài như thú nhân này rõ ràng đã trải qua quá trình cải tạo nhất định, cánh tay phải của nó hoàn toàn cấu tạo từ kim loại, nắm đấm chi chít đinh tán cùng những ống xả hơi nước phun ra bất chợt khiến nó mang đầy phong cách punk.

Cánh tay thép này không chỉ giúp thú nhân có thể phát huy sức tấn công lớn hơn, mà trên đó còn lắp một khẩu súng shotgun, nắm đấm sau khi tháo rời ra còn có thể dùng làm ống phóng tên lửa. Tất nhiên, do giới hạn về lượng đạn, bên trong cánh tay thép cũng chỉ chuẩn bị sẵn một quả đạn pháo mà thôi.

Thú nhân Kabi, vệ sĩ số một của Lavicia. Nó trung thành thực hiện công việc bảo vệ Lavicia, chỉ là thú nhân đôi khi rất cổ hủ, hơn nữa thủ đoạn bảo vệ có chút thô lỗ, cho nên Lavicia không mấy thích nó. Nhưng năng lực của Kabi thực sự rất tốt, sau khi trải qua cải tạo một phần, sức mạnh của nó sánh ngang với cấp bậc bảy của loài người, hỏa tiễn trên cánh tay thép lại giúp Kabi có thể bộc phát sức chiến đấu to lớn trong nháy mắt. Ngoài ra, sự trung thành và dũng cảm của nó là những phẩm chất hiếm thấy. Vì vậy dù nhiều năm qua Lavicia có chút không hài lòng, nhưng vẫn chưa bao giờ sa thải thú nhân thô lỗ này.

Khi nhìn thấy Lavicia, Kabi trước tiên đóng rèm cửa thư phòng lại, sau đó nói với ông chủ của mình: "Ngài Lavicia, chúng ta nên rời đi thôi. Toàn bộ khu chợ đã bị những con bọ cạp đáng chết kia bao phủ. Tôi không cho rằng đội hộ vệ chỉ mười người trong sân có thể ngăn chặn được những con bò sát lớn này, có lẽ chúng ta nên tìm một nơi an toàn hơn."

Lavicia thét lên: "Đây là tài sản của ta, ta không đi đâu cả. Chẳng phải có các ngươi, và cả hệ thống phòng thủ vũ khí của đình viện sao? Chẳng lẽ những thứ này đều là đồ trưng bày à?"

Thú nhân Kabi thô bạo túm lấy một cánh tay đầy thịt của Lavicia, dùng sức lôi ra ngoài thư phòng: "Đám chó ông nuôi dọa nạt đám dân thường trong chợ thì được, nhưng mấy con bò sát lớn kia chắc chắn sẽ không ăn chiêu đó. Hơn nữa lòng trung thành của bọn chúng rất đáng nghi, theo tôi biết, khi thấy bò sát lớn xuất hiện thì đã có vài tên hộ vệ bỏ chạy rồi. Một tên trong đó tôi đã đích thân xử lý, còn lại thìước tính (đoán chừng) ngay cả can đảm chiến đấu cũng không có. Về phần hệ thống phòng thủ vũ khí của ngài, chính ngài cũng nên biết, đó đều là đồ cổ lỗ sĩ, ngài đã sớm quên việc nâng cấp cần thiết cho chúng, giờ thì càng không thể trông cậy vào chúng được nữa!"

"Được rồi được rồi, Kabi dũng cảm, Kabi trung thành. Ngươi có thể buông cái tay đáng chết của ngươi ra không, ta tự đi là được chứ gì." Lavicia vùng thoát khỏi móng vuốt của thú nhân, tức tối rời khỏi thư phòng.

Ngoài cửa sổ hành lang phản chiếu ánh lửa từ khu chợ, sự tàn phá của Băng Lân Hạt khiến khu chợ tràn ngập hỗn loạn và vô trật tự. Lavicia và Kabi đang đi trên hành lang dài u tối dẫn tới phía sau đình viện, bỗng nhiên bức tường phía trước hành lang vỡ nát, một con bọ cạp khổng lồ đang cố sức chen cơ thể mình vào trong hành lang.

"Xem ra chúng ta phải đi đường tắt rồi." Kabi dừng lại, vung nắm đấm thép giáng một cú mạnh vào bức tường bên cạnh. Bức tường bê tông bị thú nhân oanh kích tạo ra một lỗ hổng sau một tiếng nổ lớn. Không nói hai lời, Kabi đẩy mạnh cơ thể mập mạp của Lavicia ra ngoài khu vườn.

Khi đi qua cái lỗ hổng đáng chết này, Lavicia lần đầu tiên nhận ra mình có lẽ nên giảm cân, nếu đêm nay không chết thì hãy tính. Đến khu vườn, ánh lửa càng rực rỡ hơn. Tiếng súng trầm đục và tiếng gầm thét truyền đến từ khắp mọi phía, hai ba con bọ cạp khổng lồ đã nhắm vào đình viện của Lavicia, số hộ vệ còn lại đang chiến đấu với lũ bọ cạp. Nhưng như Kabi đã nói, đám hộ vệ "hữu danh vô thực" này hù dọa mấy gã trong chợ thì được, rơi vào mắt lũ bọ cạp khổng lồ thì chẳng qua chỉ là những phần thức ăn mà thôi.

Một tên bán thằn lằn trên mái nhà gào thét rồi nhảy xuống vườn, nó rơi cách Lavicia không xa. Tên bán thằn lằn trông hoảng loạn tột độ, màu da trên cơ thể liên tục thay đổi. Nó liều mạng muốn vận dụng năng lực đắc ý của mình để hòa vào môi trường hiện tại, đáng tiếc trong lúc hoảng loạn, màu sắc biến đổi trên da căn bản không có tác dụng che giấu gì cả.

Đúng lúc đó, con bọ cạp khổng lồ ở phía hành lang lao ra, giữa lúc đá vụn bay tứ tung. Con bọ cạp linh hoạt dùng độc châm ở đuôi đâm trúng tên bán thằn lằn, sau đó cuốn lấy rồi ném vào miệng nhai ngấu nghiến. Tức thì, máu từ miệng bọ cạp bắn tung tóe, tên bán thằn lằn chỉ kịp kêu lên một hai tiếng rồi hoàn toàn im bặt.

Lavicia nhìn đến mức những thớ thịt trên người run lên bần bật, may là Kabi từ lỗ hổng đi ra, thô bạo lôi Lavicia đi về hướng cửa sau. Lavicia lần đầu tiên cảm thấy trân trọng sự thô lỗ của Kabi, bởi vì đôi chân ông ta đã nhũn ra đến mức không thể tự đi lại bằng sức của mình được nữa.

"Nhưng Kabi này, hiện tại trong chợ còn chỗ nào an toàn nữa?"

Vừa từ cửa sau của đình viện đi ra con hẻm tương đối yên tĩnh, Lavicia nghĩ đến vấn đề khiến người ta đau đầu này. Kabi chỉ về một hướng trong chợ: "Khách sạn Green Forest, tôi nghe nói nơi đó đã trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của khu chợ."

"Ngươi muốn ta đi nương nhờ người Gegonia sao?" Lavicia thét lên: "Nếu để ngài Midra biết chuyện này, ngài ấy sẽ xé xác ta ra mất!"

Lời còn chưa dứt, vài con Băng Lân Hạt đã chui từ đầu hẻm vào. Những con bò sát lớn này lúc đầu chỉ lắc lư đầu óc tìm kiếm thức ăn, đột nhiên phát hiện ra "con sâu thịt" béo ngậy Lavicia này. Mắt lũ bọ cạp khổng lồ sáng lên, chúng bò như bay từ dưới đất và trên mái nhà lao tới.

Kabi dùng một tay đẩy ông chủ mình ra, nâng cánh tay thép lên. Giữa nắm đấm và cẳng tay phun ra hai luồng nhiệt mỏng, hai con ốc vít thô to bắn ra từ cổ tay, khiến nắm đấm rơi xuống đất, để lộ ra nòng pháo trống rỗng bên trong.

Giây tiếp theo, nòng pháo lóe lên tia lửa, một quả đạn tên lửa mang theo dấu hiệu cá mập phun lửa từ nòng bay ra, mang theo một dải lửa và chỉ 0.5 giây sau đã găm trúng con Băng Lân Hạt chạy đầu tiên.

Đạn pháo nổ tung, một quả cầu lửa khổng lồ bùng lên trong hẻm. Con Băng Lân Hạt chịu đòn trực diện bị nổ tung thành từng mảnh ngay trong ngọn lửa, còn hai con bò sát theo sau cũng bị sóng xung kích của vụ nổ chấn bay ra ngoài, ngã xuống mặt đất ở đầu hẻm, nhất thời không thể cử động. Thế nhưng ở khúc cua đầu hẻm, dưới ánh lửa soi rọi, Lavicia nhìn rõ bóng dáng của những con bò sát khác đang không ngừng tiến lại gần.

Kabi nhìn về phía Lavicia nói: "Ông chủ, mau đưa ra quyết định đi!"

Lavicia hét lớn: "Không cần nghĩ nữa, đi khách sạn Green Forest. Cứ vượt qua đêm nay rồi hãy tính, còn ngài Midra nghĩ thế nào, tạm thời không quan tâm tới nữa!"

Khi cần phải lựa chọn giữa tính mạng và sự trung thành, Lavicia đã không hề do dự mà chọn cái trước.

Trong một đại sảnh ở tầng cao nhất của khách sạn Green Forest, Leah đang đứng giữa sảnh. Bên cạnh cô là Adimili, xung quanh sảnh rải rác những binh sĩ hỗ trợ tầm xa của tộc Gegonia. Những tên ngư nhân xạ thủ cầm vũ khí hình dáng như súng này đang bắn ra từng tia năng lượng cao, tiêu diệt từng con bọ cạp khổng lồ đang tiến lại gần khách sạn. Không còn nghi ngờ gì nữa, các xạ thủ đã chiếm được vị trí đắc địa, điều này đối với chúng mà nói không khác gì một lợi thế.

Nguyên nhân chính có thể trấn áp được sự tấn công của thủy triều bọ cạp là vì chúng luôn có thể nắm bắt vị trí của lũ bọ cạp trước một bước và tiêu diệt chúng. Còn công thần lớn nhất giúp chúng có thể bắn tỉa chính xác lại chính là Leah. Leah đang nhắm mắt, dốc toàn lực phát động tinh thần quét của mình, kiểm soát chặt chẽ môi trường xung quanh khách sạn. Bất kể lũ bọ cạp lao ra từ hướng nào, cũng không thể qua mắt được tinh thần quét của Leah.

Ngoài ra, Leah còn đang kích hoạt một năng lực khác. Cô sử dụng năng lực "Tâm linh khóa liên" (Xích tâm linh) để kết nối với các vệ sĩ ngư nhân khác nhằm thuận tiện chỉ huy chúng bắn tỉa lũ bọ cạp. Vốn dĩ năng lực của Leah không thể kết nối cùng lúc nhiều vệ sĩ ngư nhân như vậy, nhưng nhờ có Adimili, vấn đề này đã được giải quyết dễ dàng. Adimili không có bất kỳ năng lực chiến đấu nào, nhưng tinh thần lực của cô lại như vực sâu không đáy, như biển cả vô tận, thâm sâu không lường.

Nếu không, ngày đó "Lý thế giới" (thế giới bên trong) mà cô chống đỡ sao có thể dung nạp được sự xâm nhập của ý chí tinh cầu như Agradis. Còn bây giờ, Adimili đóng vai trò như một cỗ máy khuếch đại tinh thần lực, mở rộng đáng kể giới hạn tinh thần lực của Leah, từ đó khiến cho Tâm linh khóa liên của cô có thể kết nối được tất cả các vệ sĩ ngư nhân.

Dưới sự phối hợp ăn ý của ba người, khách sạn Green Forest được canh giữ không kẽ hở. Tất cả Băng Lân Hạt đều bị dọn dẹp sạch sẽ ngoài phạm vi năm trăm mét, trong phạm vi năm trăm mét giống như hồ lôi (vùng cấm), khiến lũ bọ cạp không thể bước qua. Tuy nhiên, khoảng cách của ranh giới này đang thu hẹp lại, cùng với việc ngày càng nhiều dị tộc đổ vào khách sạn tìm kiếm sự che chở, sự xuất hiện của họ cũng thu hút thêm nhiều Băng Lân Hạt hướng về phía khách sạn.

Điều này có nghĩa là khối lượng công việc của Leah và các vệ sĩ ngư nhân tăng lên theo cấp số nhân, nếu không nhờ Adimili khuếch đại và bổ sung tinh thần lực liên tục cho Leah, thì cả hai năng lực của Leah đều không thể duy trì đến giờ. Và theo sự gia tăng chóng mặt của số lượng bọ cạp, tiếng báo cáo của Leah cũng ngày càng gấp gáp, vũ khí chùm sáng của ngư nhân xạ thủ cũng chưa từng dừng lại dù chỉ một khắc.

Nguồn năng lượng của những vũ khí này được rút trực tiếp từ năng lượng sinh học của các vệ sĩ ngư nhân, dù chúng đều là những chiến binh tinh nhuệ đã qua huấn luyện. Thế nhưng trong tình thế tác chiến mật độ cao như vậy, cũng dần dần có chút không trụ nổi.

Nhìn thấy tình hình này, Adimili nói trong thế giới tinh thần: "Cô Leah, xin hãy kết nối tôi với thị vệ trưởng Balmore."

Leah không biết cô muốn làm gì, nhưng lúc này cô đã không thể phân tâm để hỏi. Gật đầu một cái, Leah nhanh chóng tìm kiếm phản ứng tinh thần lực của Balmore, và sau một lát đã kết nối tinh thần của ông ta và Adimili lại với nhau.

Sau khi kết nối tinh thần, Adimili nói ngay: "Thị vệ trưởng, tình hình đại sảnh thế nào rồi?"

Giọng của Balmore vang lên trực tiếp trong tâm trí Adimili: "Thật sự là một mớ hỗn độn, người đến tìm sự che chở quá đông. Đông đến mức ngay cả chúng ta cũng không thể duy trì trật tự cần thiết. Tiếp tục thế này, tôi lo tình hình sẽ mất kiểm soát."

"Đúng là như vậy, theo cảm ứng của cô Leah, ngày càng nhiều bầy bọ cạp đang đổ về hướng chúng ta. Chỉ dựa vào đội hộ vệ của chúng ta đã không thể đảm bảo sự an toàn cho khách sạn, thị vệ trưởng, hãy để những người tìm kiếm sự che chở đó cùng tham gia vào công tác phòng thủ. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có hy vọng đẩy lùi được bầy bọ cạp."

"Chuyện này... tôi sẽ cố gắng thử xem, nhìn tới nhìn lui, đám này đều là những kẻ ích kỷ."

Tại đại sảnh, Balmore kết thúc cuộc đối thoại với Adimili. Ông nhìn ra đại sảnh, đại sảnh chật ních các sinh vật thuộc đủ mọi chủng tộc. Mà cánh cửa vốn đã bị tông vỡ nát thỉnh thoảng lại có những người khác chạy vào, khiến cho đại sảnh vốn dĩ không rộng rãi lại càng trở nên chật chội hơn.

Lúc mới đầu, chỉ là bốn năm dị tộc tình cờ đi ngang qua khách sạn, thấy nơi này an toàn như một pháo đài nên chạy vào khách sạn tìm sự bảo vệ. Adimili không hề phản đối, hơn nữa với sức mạnh của họ, bảo vệ thêm bốn năm người cũng không phải là chuyện không làm được. Nhưng khi ngày càng nhiều dị tộc đổ vào khách sạn, thì đó lại là chuyện khác.

Số người trong đại sảnh quá đông, khiến cho mấy tên ngư nhân kiếm sĩ còn lại của tộc Gegonia căn bản không thể đóng vai trò duy trì trật tự. Balmore chỉ đành điều các kiếm sĩ tới canh giữ lối đi dẫn lên trên khách sạn, để tránh đám người này ùn ùn kéo lên, làm ảnh hưởng tới cuộc chiến của Adimili và những người khác ở tầng trên.

Hiện tại, toàn bộ đại sảnh đang ồn ào hỗn loạn. Các dị tộc đang bàn tán về thảm họa ập đến bất ngờ lần này, và không ít ý kiến cho rằng thảm họa lần này là do những con người vào chợ lúc chập tối gây ra. Phải nói rằng, xét từ một góc độ nào đó, phỏng đoán như vậy lại đúng.

Ngay trong một môi trường như thế này, Balmore nhảy lên quầy của đại sảnh. Hành động của thị vệ trưởng lập tức thu hút sự chú ý của những người khác, và đây cũng chính là hiệu quả mà Balmore muốn. Ông hít sâu một hơi, sau đó lớn tiếng nói: "Mọi người, tin rằng mọi người cũng đã thấy rồi. Ngày càng nhiều bọ cạp đang tiến về phía chúng ta, chỉ dựa vào sức lực của chúng ta đã rất khó phòng thủ trước sự tấn công của bọ cạp. Trong thời khắc nguy nan này, tôi hy vọng mọi người có thể đoàn kết lại, chỉ có đồng tâm hiệp lực, chúng ta mới có hy vọng sống sót qua thảm họa lần này!"

Lời của Balmore vừa dứt, đã có một giọng nói âm ỉ yếu ớt cất lên: "Vị đại nhân này, nếu chúng tôi có năng lực chiến đấu đó, thì còn cần phải trốn đến đây làm gì?"

Thị vệ trưởng nhìn về phía nguồn phát ra tiếng nói, người lên tiếng lại là một sinh vật giống người trông như bạch tuộc. Đó chính là kẻ buôn người Lano, bạch tuộc nhân vung vẩy mấy cái xúc tu của mình, dùng giọng điệu đầy châm chọc nói. Nhưng lời của Lano lại nhận được sự đồng tình của rất nhiều dị tộc, vì vậy không ít dị tộc nhao nhao từ chối yêu cầu của Balmore.

Balmore nghe mà giận đến mức muốn bốc hỏa, khi những âm thanh từ chối ngày càng lớn, thị vệ trưởng cuối cùng không nhịn được mà gầm lên: "Câm miệng, đám người ích kỷ các ngươi. Cũng không nghĩ xem, nếu không phải các ngươi đến đây tìm sự che chở, chúng ta sao lại dẫn tới sự chú ý của bầy bọ cạp. Xin các ngươi nhớ cho, chúng ta không hề có nghĩa vụ bảo vệ các ngươi. Nếu không phải sự nhân từ của cô Adimili, các ngươi nghĩ mình có thể đứng ở đây bây giờ sao?"

Mấy câu nói này của thị vệ trưởng khiến đám dị tộc cảm thấy hơi xấu hổ không còn mặt mũi nào, những tiếng phản đối cùng phòng thủ vừa rồi cũng dần dần biến mất. Nhưng tên bạch tuộc Lano đó lại nói: "Vị đại nhân này, Mobistone chúng tôi từ trước đến nay vẫn luôn rất an toàn. Những con Băng Lân Hạt đó thường sống trong các hang động sâu trong rừng, tại sao hôm nay các người và những cái gọi là bạn bè loài người vừa tới, những con bò sát lớn này liền tấn công khu chợ của chúng tôi ngay lập tức. Các người không thấy mọi thứ quá trùng hợp sao? Theo tôi mà nói, e rằng là các người đã chọc giận lũ bọ cạp, cho nên mới có tình cảnh bây giờ. Vậy thì bây giờ chúng tôi yêu cầu các người cung cấp sự bảo vệ, chẳng lẽ không phải là chuyện hợp lý sao?"

Lời này vừa ra, lập tức có không ít dị tộc phụ họa theo: "Đúng vậy đúng vậy, rắc rối là do các người gây ra, đương nhiên phải do các người giải quyết."

Balmore nghe đến mức mắt như sắp phun ra lửa, vừa định phát tác, lại có một luồng dao động kỳ lạ lướt qua đại sảnh. Cùng lúc đó, trong tâm trí của tất cả sinh vật trong đại sảnh đều vang lên một giọng nói dịu dàng: "Tôi là Adimili đến từ Gegonia, xin mọi người hãy im lặng nghe tôi nói vài câu!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:435
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thần Nhiên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.