Vấn Đạo Võ Hiệp Thế Giới

Lượt đọc: 3441 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 592
Thiện ác khúc trực

❊ ❊ ❊

"Đảo chủ Long, Đảo chủ Mộc, làm phiền hai vị chờ lâu, thất lễ rồi!" Trở về Hoa Sơn, Nhạc Phương Hưng nhìn thấy hai người Long, Mộc đang đợi ở trong sảnh, liền vội vàng nói.

Hai người Long, Mộc đã sớm tắm rửa thay y phục xong xuôi, hơn nữa còn bàn bạc kỹ đối sách. Thấy Nhạc Phương Hưng, liền nói: "Nhạc tiên sinh khách khí rồi, hai người chúng ta mạo muội quấy rầy, mới là thật sự thất lễ. Chỉ là không biết về chuyện đến Hiệp Khách Đảo xem đồ giải võ công, Nhạc tiên sinh suy tính thế nào rồi?"

"Đến Hiệp Khách Đảo, xem đồ giải võ công..." Nhạc Phương Hưng khẽ gõ lên mặt bàn, như đang trầm tư, một lát sau mới nói: "Hai vị đảo chủ ưu ái, Nhạc mỗ vốn không nên từ chối, chỉ là Nhạc mỗ tuổi đã cao, lại khó lòng vứt bỏ vợ con, chỉ đành phụ lòng hai vị. Đợi đến ngày khác có rảnh, nhất định sẽ đến Hiệp Khách Đảo một phen."

"Điều này..." Đảo chủ Long và Đảo chủ Mộc tuy đã đoán được Nhạc Phương Hưng sẽ từ chối lời mời, nhưng khi thực sự nghe thấy, vẫn không nhịn được mà kinh ngạc. Mấy chục năm nay, phàm là người nhìn thấy đồ giải võ công "Hiệp Khách Hành", không một ai là không đắm chìm trong đó, cũng không một ai nỡ lòng buông bỏ, Nhạc Phương Hưng lại dễ dàng vứt bỏ chuyện này như vậy, đúng là điều hai người lần đầu chứng kiến trong đời.

"Chẳng lẽ... võ công của hắn đã tiệm cận hoặc thậm chí đạt tới cảnh giới của vị tiền bối lưu lại 'Hiệp Khách Hành' kia, cho nên mới không để tâm đến chuyện này?" Hai người Long, Mộc thầm nghĩ trong lòng. Nghĩ tới đây, họ đối với việc mời Nhạc Phương Hưng càng thêm khẩn thiết, nếu Hiệp Khách Đảo có được cao nhân như thế, hy vọng giải mã được đồ giải võ công "Hiệp Khách Hành" chẳng phải sẽ tăng lên rất nhiều sao? Lần này đến Hoa Sơn, nhất định phải mời bằng được Nhạc Phương Hưng.

Hai người đang nghĩ ngợi, thần sắc cũng dần thay đổi. Nhạc Phương Hưng ở bên cạnh nhìn thấy, đã đoán được đại khái suy nghĩ trong lòng họ, liền nói trước: "Hai vị, không phải Nhạc mỗ không muốn tới Hiệp Khách Đảo, mà là cách hành sự của Hiệp Khách Đảo khiến Nhạc mỗ khó lòng thấu hiểu. Không dám khinh suất tin hai vị."

"Không dám khinh suất tin?" Đảo chủ Long nghe vậy, vội nói: "Nhạc tiên sinh, chúng ta sở dĩ mời các vị cao nhân đến đó, vốn có một phần tư tâm, mong rằng giới võ học cao nhân thiên hạ tụ tập tại đảo này, có thể giúp huynh đệ chúng ta giải tỏa nghi hoặc trong lòng, phát dương quang đại đạo võ học, nâng cao thêm một tầng nữa. Nhưng đối với các vị khách quý, tuyệt đối không hề có ý hại người, ba mươi năm qua, các vị anh hùng hào kiệt đến Hiệp Khách Đảo, trừ phi thọ hết mà chết, không một ai bị Hiệp Khách Đảo chúng ta hại chết cả. Phàm là những điều này, Lương chưởng môn quý phái đều có thể làm chứng."

Nhạc Phương Hưng hơi gật đầu, nói: "Điểm này Nhạc mỗ tự nhiên tin được, chỉ là điều Nhạc mỗ nói không phải vì chuyện này. Lương sư đệ của bổn phái nhận được đồng bài, bên trong có nhiều điểm đáng ngờ, mong hai vị đảo chủ cho biết."

Nghe vậy, Đảo chủ Long và Đảo chủ Mộc lập tức nhíu mày. Sau khi Trương Tam, Lý Tứ trở về đảo, đương nhiên từng bẩm báo với họ rằng việc Lương Phát nhận lời mời có chỗ đáng ngờ. Họ cũng từng kiểm tra qua, cuối cùng kết luận là có kẻ đoạt đồng bài của một vị cao thủ võ lâm nào đó đã được mời, rồi đưa cho Lương Phát để hắn đi dự hội. Tuy nhiên, người này rốt cuộc là ai, mục đích là gì, họ lại không thể nào biết được. Suy luận theo lẽ thường, chuyện này hoặc là do người có ý đồ với vị trí chưởng môn trong Hoa Sơn Phái gây ra, hoặc là do người có hiềm khích với Hoa Sơn Phái trong giang hồ gây ra, đối với Hiệp Khách Đảo mà nói, thì chẳng có liên quan gì nhiều, khiến họ không sao giải đáp được.

"Nhạc tiên sinh, sự việc đã qua ba mươi năm, hai người chúng ta nhất thời thật khó mà trả lời. Nhưng có thể khẳng định rằng, ngoài việc đồng bài xuất phát từ Hiệp Khách Đảo ra, chuyện này không còn chút liên quan nào với Hiệp Khách Đảo nữa. Nếu Nhạc tiên sinh cần, trên Hiệp Khách Đảo có sổ thưởng thiện phạt ác của các môn các phái, trên đó ghi lại những sự tích được lưu truyền của các vị võ lâm nhân sĩ, có lẽ từ đó có thể tìm ra chút manh mối." Đảo chủ Long nói. Trong lời nói vẫn không quên mời Nhạc Phương Hưng đến Hiệp Khách Đảo.

"Sổ thưởng thiện phạt ác? Đó là gì?" Nghe vậy, Nhạc Phương Hưng lập tức cảm thấy hứng thú. Nghe cái tên này, liền biết sổ thưởng thiện phạt ác này có liên quan đến hai sứ giả thưởng thiện phạt ác, chẳng lẽ Hiệp Khách Đảo thật sự cho rằng mình đang làm việc nghĩa hiệp?

Đảo chủ Long và Đảo chủ Mộc nhìn nhau, nói: "Huynh đệ chúng ta đã đạt được bí tịch trên Hiệp Khách Đảo, ngoài việc muốn giải khai ảo diệu trong đó, tự nhiên cũng muốn làm nên một sự nghiệp, vì vậy bèn phân phái thuộc hạ đi khắp giang hồ dò hỏi tin tức. Đây không phải là dám thám thính chuyện giang hồ, chỉ là khi hay biết có việc như vậy, thì ghi chép lại. Phàm là những môn phái bang hội bị Hiệp Khách Đảo tiêu diệt, đều là hạng tội ác tày trời, thiên địa khó dung. Chúng ta tuy không dám nói là thay trời hành đạo, nhưng thị phi thiện ác vẫn phân biệt rõ ràng. Tại hạ cùng Mộc huynh đệ đều nghĩ, chúng ta đã ở trên Hiệp Khách Đảo này, việc làm hành sự, luôn phải xứng với hai chữ 'hiệp khách' mới đúng. Chúng ta chỉ hận sức của Hiệp Khách Đảo có hạn, không thể trừ sạch kẻ ác trong thiên hạ. Nhạc tiên sinh thử suy nghĩ kỹ xem, có danh môn chính phái hay bang hội hành hiệp trượng nghĩa nào, vì không nhận đồng bài mời mà bị Hiệp Khách Đảo tiêu diệt hay không?"

Nhạc Phương Hưng suy nghĩ một lúc, nói: "Nhạc mỗ nhiều năm không bước chân vào giang hồ, đối với chuyện giang hồ cũng không nắm rõ, cho nên cũng không biết những chuyện này. Chỉ là Húc Sơn đạo trưởng, Thiện Bổn đại sư, Khổ Bách đạo trưởng... đều là người của chính phái, môn phái nơi họ ở tuy chưa bị diệt, nhưng quý đảo vì họ không nhận đồng bài mà độc sát họ, sợ rằng khó mà giải thích cho rõ ràng được nhỉ?"

Nghe vậy, hai người Long, Mộc nhất thời không biết đáp lại thế nào. Năm xưa Trương Tam, Lý Tứ hai người mới bước chân vào giang hồ, chính là lúc trẻ tuổi khí thịnh, vì Húc Sơn đạo trưởng vô lễ, liền đánh lén giết chết người này, từ đó khơi mào cho sự vây công của quần hùng Trung Nguyên, cho đến mười năm sau, khi giết đến mức chúng nhân Trung Nguyên phải kinh sợ, mới không còn ai dám từ chối nhận đồng bài nữa. Chuyện này tuy đánh ra được uy danh của Hiệp Khách Đảo, nhưng thiện ác khúc trực trong đó, thật sự rất khó phân định, chỉ có thể quy kết vào việc ân oán giang hồ.

Thấy hai người Long, Mộc không nói gì, Nhạc Phương Hưng cũng không ép quá đáng, nói: "Về chuyện ba mươi năm trước, bổn phái chỉ có Lương sư đệ và Lâm sư đệ biết rõ, chi bằng đợi khi hai người họ đến, chúng ta hãy cùng thương nghị lại! Hai vị đường xa đến đây, xin mời dùng chút trà bánh!" Nói rồi liên tục mời chào hai người.

Đảo chủ Long và Đảo chủ Mộc vì muốn mời Nhạc Phương Hưng mà đến, nào đâu để tâm đến những thứ này. Tuy nhiên, điều Nhạc Phương Hưng vừa nói, quả thật khiến họ khó mà trả lời, mà Nhạc Phương Hưng lại nhân chuyện của Lương Phát mà nói thẳng không tin Hiệp Khách Đảo, hai người họ cũng không cách nào biện bác, đành tạm thời chờ đợi, đợi Lương Phát và Lâm Bình Chi đến. Nhưng trong lòng hai người đều biết, lần mời Nhạc Phương Hưng này, hy vọng đã vô cùng mong manh rồi.

Một lát sau, Lương Phát và Lâm Bình Chi lần lượt tới nơi. Nhạc Phương Hưng bảo họ kể lại đầu đuôi sự việc, rồi lại nói với hai người Long, Mộc: "Chuyện này không phải người trong phái ta gây ra, mà người trong giang hồ có năng lực đặt đồng bài vào môn phái của Lâm sư đệ mà không bị phát hiện, ngoài hai vị sứ giả thưởng thiện phạt ác của quý đảo ra, sợ rằng chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Trong số đó, kẻ vừa có hiềm khích với Hoa Sơn Phái ta, lại có năng lực lấy được đồng bài, lại càng ít ỏi vô cùng. Không biết hai vị đảo chủ có nhớ ra người nào không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:181
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.