Thiệu Tống

Lượt đọc: 2667 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 301
Gia Luật

❊ ❊ ❊

Gia Luật Dư Đổ dù sao cũng là nhân vật phong vân từng tung hoành thiên hạ, tuy rơi vào cảnh ngộ này, nhưng vẫn còn chút khí phách kiêu hùng, sau khi suy đi tính lại, lại thực sự nghiến răng, dẫn theo hai ba trăm bộ chúng tiếp tục lấy cờ hiệu úy lạo quân đội mà đi về phía tây, lại là qua Diên An phủ không vào, trực tiếp nhắm thẳng về hướng Hoành Sơn biên giới phía tây bắc mà đi.

Dù sao, đúng như ‘Gia Luật Mã Ngũ’ đã nói, đối với kẻ Khiết Đan tàn dư như y, đầu hàng Tây Hạ chính là giải pháp tối ưu.

Điều này không phải nói Tây Hạ thân thiện nhất với người Khiết Đan, thân thiện cũng phải xem là ai… Chẳng nói đâu xa, cứ xem chuyện Hoàng hậu xuất thân từ nước Liêu cùng Thái tử mang huyết thống Gia Luật đều chết một cách kỳ lạ, thì dám hỏi Gia Luật Dư Đổ dựa vào đâu mà mong Quốc Chủ Tây Hạ Lý Càn Thuận vì mình mà đắc tội với người Kim?

Nguyên nhân thực sự nằm ở chỗ Gia Luật Dư Đổ không có lựa chọn nào khác.

Nói về lâu dài, phía tây bắc của Tây Hạ mới là nơi thực sự duy nhất mà y có thể đặt chân đến trong lúc không còn đường nào để đi, mà muốn đến được nơi đó, Tây Hạ mới chính là con đường an toàn nhất.

Nghĩ một chút sẽ biết, hai ba trăm kẻ đào vong, không có súc vật, không có lương thực, không có người dẫn đường, trong tình thế chiến tranh toàn diện nào đó, điều thực sự đáng lo tuyệt đối không chỉ là phong hiểm chính trị ngoại giao gì đó, mà còn là làm sao tránh né loạn quân, làm sao kiếm được tiếp tế… Cho nên, mau chóng tìm được hoàn cảnh chính trị đáng tin cậy, giành được tiếp tế, để trấn an lòng người của thủ hạ, đây mới là điều Gia Luật Dư Đổ lúc này cần ưu tiên nhất.

Đương nhiên, chạy về phía nam đầu hàng Đại Tống dường như cũng là một con đường, nhưng vấn đề ở chỗ mặt nam chiến sự kịch liệt, đại quân tụ tập, cứ dựa vào thân phận lúng túng của Gia Luật Dư Đổ và vẻn vẹn hai ba trăm thân tín này, đến đó tùy tiện gặp một cánh quân chính quy, e rằng sẽ bị một kẻ nào đó tùy tiện làm thịt mất.

Ồ, ngươi nói mình đến đầu hàng, còn ta nói ngươi là trá hàng thì sao? Tiếp nhận ngươi có công lao hay không chưa biết, chứ giết ngươi nhất định có công lao!

Huống hồ nói thêm, thực sự đến chỗ người Tống, thì có gì đáng để làm đầu danh trạng? Ngược lại bên Tây Hạ này, hình như quả thực có chút thuyết pháp. Hơn nữa, đã nói rồi, điểm dừng chân cuối cùng thực sự là ở phía sau lưng Tây Hạ, đường đến chỗ người Tống chưa chắc đã thông suốt.

Cứ như vậy, Gia Luật Dư Đổ gom lại mấy người biết tình hình, sau đó thừa lúc cuối thu ngựa béo, dựa vào thân phận chưa bị bại lộ, giương cờ hiệu tuần tra biên giới, ngày đêm kiêm trình, dẫn theo vẻn vẹn hai ba trăm chúng vội vã đi về phía tây, lại trực tiếp đến trại Bình Nhung nổi danh. Đến nơi này, biết rằng tin tức chưa dễ bại lộ, kẻ này cũng lớn gan, lại đường hoàng vào trại, trước tiên phơi bày thân phận, đòi tiếp tế, sau đó lại trực tiếp hạ lệnh, nói rằng phía trước đang cùng người Tống tác chiến, chính muốn an ủi người Tây Hạ, bèn sai quan giữ trại đi liên lạc với tướng Tây Hạ bên kia, cùng y đến biên giới, tức là dưới chân Hoành Sơn hội săn.

Lời này hợp tình hợp lý, thậm chí chính là công việc mà thân phận lúng túng hiện tại của Gia Luật Dư Đổ đáng ra phải làm, cho nên quan trong trại không nghi ngờ gì, trực tiếp thoải mái y lệnh mà làm, tướng giữ Hồng Châu bên Tây Hạ cũng sảng khoái đáp ứng, mọi việc thuận lợi có phần ngoài dự liệu.

Sau đó, đến ngày cuối cùng tháng 10, cũng là ngày ước định, Gia Luật Dư Đổ biết thời khắc then chốt sắp đến, sáng sớm đã cùng mấy tâm phúc biết chuyện, lại phong quan hứa nguyện, khó khăn lắm mới ổn định được tình hình nội bộ, rồi trực tiếp mang theo chút tiếp tế, sáng sớm xuất hành về phía tây bắc ‘hội săn’, tướng Tây Hạ quả nhiên cũng đến gặp như ước hẹn.

Hai bên gặp nhau vào buổi chiều, ngay dưới chân Hoành Sơn ruổi ngựa bắn thỏ, tuy nhiên, chỉ sau một mũi tên, biết không thể trì hoãn, Gia Luật Dư Đổ bèn chẳng màng nhiều nữa, trực tiếp ghì ngựa gọi đối phương lại:

“Ngôi Danh tướng quân hãy dừng lại, tại hạ có một lời muốn hỏi.”

Ngôi Danh là quốc tính Tây Hạ, cũng như Lý thị, Triệu thị, Thác Bạt thị đều là quốc tính Tây Hạ nói chung… Tổ tiên họ vốn là Thác Bạt thị thuộc một trong tám bộ Đảng Hạng, sau đó được Đại Đường ban họ Lý, lại được Đại Tống ban họ Triệu, cuối cùng khi khởi binh lại dùng Ngôi Danh, bèn là lấy ý nghĩa của từ này trong tiếng Đảng Hạng là ‘thân cận Đảng Hạng’, một thủ đoạn kích thích chủ nghĩa dân tộc điển hình.

Trên thực tế, chính là vì họ này, Gia Luật Dư Đổ mới hướng đến nơi đây, chứ không phải Long Châu ở phía bắc hơn một chút… Vị tướng giữ Hồng Châu tuổi chừng hơn hai mươi, tên gọi Ngôi Danh Vân Ca này, chẳng những tính theo dòng cha là đường đệ xa của Quốc Chủ Tây Hạ đương kim Lý Càn Thuận, tính theo dòng mẹ lại cũng là biểu điệt của Lý Càn Thuận, bà ngoại của y không phải ai khác, chính là một công chúa Tây Hạ, thuộc hàng trên Lý Càn Thuận một bậc, đã gả cho Lận Bô Bỉ, con trai trưởng của Đổng Chiên, Đại thủ lĩnh Tây Phiên, chỉ là sau đó nghĩa tử của Đổng Chiên là A Lý Cốt đoạt quyền, bức bách công chúa Tây Hạ sau này lại mang theo con gái trở về Linh Châu mà thôi, sau đó con gái cũng thành công cụ liên hôn.

Bất luận thế nào, vị tướng quân trẻ tuổi người Tây Hạ này đều đại khái có thể hiểu được tâm ý của Lý Càn Thuận, là đại tướng trung tâm của Tây Hạ, hơn nữa tuyệt đối có thể làm chủ.

“Gia Luật tướng quân xin cứ nói.” Ngôi Danh Vân Ca đương nhiên phải nể mặt tướng quân nước lớn, huống chi đối phương dù sao cũng là dòng dõi quý tộc Khiết Đan, bèn cũng ghìm ngựa quay lại, thu cung cười làm lành đáp lời.

“Kim quốc không dung được ta, có thể vào Đại Bạch Cao quốc tạm lánh chăng?” Gia Luật Dư Đổ phủi cung án ngựa, vẻ mặt thản nhiên.

Ngôi Danh Vân Ca sững người một chút, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại… với thân phận lúng túng của đối phương, điều này rất có thể là thật, thực tế thì những tin đồn tương tự về người này đã có hơn một lần… Nhưng mà, dù đã rõ ràng hiểu được ý của đối phương, Vân Ca vẫn một lời không nói, chỉ mỉm cười ngắm phong cảnh xung quanh, cũng không biết là đang nghĩ gì.

Thử nói, dưới Hoành Sơn, mùa thu cỏ hoang khắp nơi, nhưng chẳng có vẻ úa tàn, trái lại có dáng vẻ tốt tươi béo mập, chắc là bởi trước kia Tống Hạ hai nước tranh giành ở đây trăm năm, không biết bao nhiêu xương cốt vung vãi khắp nơi, mới làm cho đất đai nơi này mầu mỡ. Cũng chỉ là hai năm gần đây người Kim tới, tuy với Tây Hạ chưa từng có danh nghĩa minh hữu, nhưng lại có thực chất minh hữu, vậy mới có cảnh tường lũy mùa thu cỏ mọc, trạng thái tựa bình an tốt đẹp.

Gia Luật Dư Đổ bất lực, đành giục ngựa tiến lên vài bước, cùng đối phương giao mã mà đứng, rồi áp sát bên đối phương cúi đầu khẩn thiết nói tiếp: “Ngôi Danh tướng quân, thực sự là người Nữ Chân bức bách quá lắm… trước đây Kim quốc Thái Tổ lấy ta làm chức Nguyên soái, kết quả đợi khi Niêm Hãn nắm quyền, lòng dạ hẹp hòi, liền dần dần tước binh quyền của ta, mà nay bọn họ Hoàn Nhan thị trong nhà đao binh tranh nhau, giết Niêm Hãn còn chưa đủ, cái Ngột Truật này lại muốn lấy tính mạng ta để lập uy, ta ngay cả gia quyến cũng chưa kịp đưa, liền vội vàng đến đây… còn mong Đại Bạch Cao quốc niệm tình xưa Gia Luật thị cùng Ngôi Danh thị mấy đời liên hôn, cho ta tạm lánh một hai.”

Ngôi Danh Vân Ca cuối cùng cũng có phản ứng, nhưng khi hắn mở miệng định nói, lại lần nữa ngậm lại, rồi vẫn cứ quay đi chỗ khác mà cười.

Gia Luật Dư Đổ ngắm mặt trời sau trưa dần ngả sang, trong lòng phát hoảng, chỉ có thể hạ thấp giọng hơn nữa, trực tiếp khẩn cầu lên: “Ngôi Danh tướng quân, xin hãy nhất định giúp đỡ… nên biết, nếu tôn giá không đáp ứng, mối lo cho tính mạng của ngoại tướng này, chính ở ngay trước mắt, còn nếu đáp ứng, ta cũng sẽ không để Đại Bạch Cao quốc khó xử, trực tiếp mượn đường tới Mạc Bắc lánh nạn là được.”

“Ngươi có thể mang bao nhiêu kỵ tới đây?” Vân Ca cuối cùng nghiêm sắc mặt lên tiếng.

Dư Đổ do dự một chút, rồi lấy tay chỉ về phía trước.

Vân Ca theo bản năng quay đầu nhìn, lại chỉ thấy những tên thân vệ của Dư Đổ đang vây bắt thỏ, hồi lâu mới tỉnh ngộ, rồi trong lời nói vẫn tỏ vẻ khó có thể tin nổi: “Chỉ hai ba trăm kỵ này thôi ư?”

Dư Đổ lúng túng không đáp được.

“Trong Tây Lộ Quân, kỵ binh Khiết Đan, kỵ binh Hề nhân hẳn có đến mười mấy Mãnh An đấy chứ, hơn nữa đều là chính ngươi hôm đó đích thân dẫn đầu hàng với A Cốt Đả, hai ba năm trước ngươi vẫn là chủ tướng của họ, nay lại chỉ có ngần này người nguyện theo ngươi đi sao?” Vân Ca không hề đoái hoài tới cảm nhận của đối phương, truy vấn liên tục.

“Kỵ binh của bản tộc bị Gia Luật Mã Ngũ nắm giữ, kỵ binh Hề nhân lại càng sớm bị chia cắt, và đều ở Hà Đông.” Dư Đổ càng thêm lúng túng, chỉ có thể cúi đầu lên tiếng. “Bên mình chỉ có hai trăm năm mươi kỵ này thôi.”

Vân Ca cười nhạt một tiếng, ngay tại chỗ ghìm ngựa quay đầu, rồi nhét ngón tay vào miệng huýt một tiếng… đám kỵ binh Tây Hạ vừa rồi còn đang cùng kỵ binh Khiết Đan đuổi thỏ, nghe tiếng ai nấy huýt đáp không ngừng, rồi trực tiếp quay đầu hướng về phía chủ tướng nhà mình.

Mà Vân Ca huýt hai tiếng, cũng chỉ tự mình thúc ngựa không ngừng, trông chừng như là sắp sửa từ trong cửa ải Hoành Sơn quay đầu trở về phía bắc mất.

Thấy hình dạng ấy, Gia Luật Dư Đổ như rơi xuống hầm băng, không thể lo liệu gì nữa, chỉ có thể vội vàng ghìm ngựa đuổi theo: “Ngôi Danh tướng quân, hôm nay nếu không cứu ta, ấy là giết ta! Hơn nữa cần phải cẩn thận Đại Thạch Lâm Nha vì việc này mà phẫn hận Đại Bạch Cao quốc!”

Vân Ca nghe vậy dừng ngựa ngoảnh lại, nhất thời cười lạnh lắc đầu: “Gia Luật tướng quân, ta kính ngươi là dòng dõi quý tộc Khiết Đan… ngươi quả thực là dòng dõi quý tộc Gia Luật, thế nhưng lại chính là kẻ đầu tiên mang quốc tính mà hàng Kim trong hàng đại tướng danh thần… Mà đã làm kẻ hàng tướng, dần dà rơi vào cảnh bị người ta nghi kỵ, rồi sau đó muốn trừ đi cho nhanh, há chẳng phải chuyện thường tình sao? Làm sao có thể trách ta? Đổi lại là ta, dẫu là địch quốc thế lớn, cũng phải nhất tử báo quốc, làm sao có thể như ngươi thế này vứt mặt mũi đi!”

Đây gần như là trước mặt châm chọc quát mắng, với sự cẩn thận dè dặt khi vừa gặp mặt của Vân Ca lúc trước tạo thành sự tương phản rõ rệt, Gia Luật Dư Đổ bị mắng cho sắc mặt cứng đờ, rồi một trận đỏ bừng trào lên, nhưng lại cứng họng không đối đáp được, dẫu là mấy tên tâm phúc người Khiết Đan cơ trí đi theo sau lưng cũng đều đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không ngóc đầu lên nổi.

“Lui thêm một vạn bước mà nói, cho dù ngươi bất kham như thế, chỉ cần còn có trong tay mấy ngàn binh mã để làm vốn liếng, vậy thì dù là cá nhân ta không ưa, cũng đáng để cho Đại Bạch Cao quốc chúng ta vì chút binh mã ấy mà cùng người Kim xoay xở đôi chút… hai trăm năm mươi kỵ, đủ nhét kẽ răng cho những bộ lạc phía bắc Âm Sơn kia ư? Chẳng lẽ là muốn Quốc Chủ chúng ta lại cấp thêm cho ngươi ba trăm kỵ để làm hộ vệ dọc đường?” Ngôi Danh Vân Ca tiếp tục cười lạnh. “Ngươi lấy Gia Luật Đại Thạch ra để uy hiếp, tưởng chừng rằng lần này căn bản vẫn là muốn đến Khả Đôn thành chứ gì?”

Gia Luật Dư Đổ vừa hổ vừa giận đan xen, nhưng chỉ có thể cúi đầu: “Phải!”

“Ta hỏi ngươi, ngươi biết năm ngoái khi trận Nghiêu Sơn, Quốc Chủ nhà ta vì sao án binh bất động không?”

“Biết.” Gia Luật Dư Đổ hạ giọng đáp lại. “Đại Thạch Lâm Nha ở Khả Đôn thành giết trâu xanh ngựa trắng thề quân, hợp mười tám bộ tiến về phía tây, người Kim tuy vì thế hơi thấy yên ổn, nhưng do hành quân lộ tuyến của Đại Thạch đều ở phía sau Đại Bạch Cao quốc, nên quý chủ và Đại Bạch Cao quốc lại không dám khinh động.”

“Ngươi biết thì tốt.” Ngôi Danh Vân Ca lắc đầu than nói. “Vậy ta kể thêm chút ngươi chưa chắc đã biết, Gia Luật Đại Thạch không giống ngươi, người này bách chiết bất nạo, trong miệng quốc chủ nhà ta, gần như là nhân vật lợi hại sánh ngang Đại Tống Quan Gia. Người tới Khả Đôn thành, bất quá một vạn người, hợp mười tám bộ tây tiến, bất quá hai vạn người. Kết quả tây chinh một năm rưỡi mà thôi, đã dọc đường hàng phục Hồi Cốt, Cao Xương, thôn tính Dã Mê Lý (vùng Tháp Thành đời sau), A Lý Ma (vùng Y Ninh đời sau), toàn chiếm núi Lặc Viên Sơn nam bắc (A Nhĩ Thái Sơn). Mảnh đất đó, có thể cày cấy có thể chăn nuôi, phì nhiêu đẹp đẽ như Hà Sáo, với Gia Luật Đại Thạch mà nói, gần như đã có căn cơ vương nghiệp, hơn nữa binh mã cũng dần dần đạt tới số đông mấy vạn hùng binh, thế lực đã không kém Đại Bạch Cao quốc chúng ta…”

Gia Luật Dư Đổ trợn mắt há mồm, phía sau hắn đám kỵ binh Khiết Đan đang dần vây lại cũng đều thở dốc nặng nề.

“Nhưng đáng tiếc.” Ngôi Danh Vân Ca thấy thế càng lắc đầu không ngớt. “Gia Luật Đại Thạch đã lập vương nghiệp ở bên kia, Khả Đôn thành bên này tuy vẫn coi là y lãnh địa, nhưng cũng chỉ là một tòa Khả Đôn thành thôi, từ Âm Sơn hướng bắc, dọc đường sa mạc ba ngàn dặm, thêm vào đó người Mông Ngột đang dần dời đi tới lấn chiếm thổ địa quanh Khả Đôn thành… các ngươi hai trăm năm mươi người, ngược lại là con đường tất tử rồi… Ta làm tông thất Đại Bạch Cao quốc, vô luận như thế nào cũng sẽ không vì một kẻ sắp chết như ngươi khiến quốc gia giao ác với Đại Kim.”

Gia Luật Dư Đổ thảng thốt mơ hồ, quay đầu nhìn lại, đám kỵ binh Khiết Đan chung quanh cũng phần nhiều thất thần.

Nói thực, căn bản không tới phiên Gia Luật Dư Đổ những người này chấn động như vậy, thực sự là cuộc tây chinh của Gia Luật Đại Thạch vốn đã có thể xưng là kỳ tích viễn chinh trong lịch sử thế giới, bởi điểm xuất phát của ông ta là Khả Đôn thành thực ra ở chính bắc Tây Hạ, cũng là chính bắc Lan Châu, tức vị trí Tây Bắc Chinh Thảo Ti của Đại Liêu ngày trước, phụ cận Ô Lan Ba Thác đời sau.

Nơi này là yếu tái để người Khiết Đan trấn áp Mạc Bắc ngày trước, sau khi Khiết Đan lập quốc từng có tổ tông gia pháp, lấy Khả Đôn thành đồn binh hai vạn, vô luận quốc gia đến tình cảnh nào cũng không cho phép động… Đương nhiên, thực tế chỗ ấy vẫn bại hoại lợi hại, Gia Luật Đại Thạch đến nơi đó, chẳng qua gặp được chút ít một vạn binh mã, tốn mấy năm công phu, thống hợp mười tám bộ thân thiện Khiết Đan chung quanh, mới có được hai vạn quân, nhưng rốt cuộc chê nơi ấy hẻo lánh, không thể thành tựu nghiệp lớn, nên mới tây chinh.

Còn A Lý Ma trong miệng Ngôi Danh Vân Ca ở đâu? Thực ra đã đến tận cùng phía tây của bản đồ Trung Quốc đời sau.

Nói theo cách khác, chỉ vỏn vẹn một năm rưỡi, Gia Luật Đại Thạch đã suất mười tám bộ tây chinh ba bốn ngàn dặm, tính đến sa mạc, sơn mạch chen giữa, thực tế lộ trình rất khả năng đã đi trên vạn dặm.

Tây chinh vạn dặm, công vô bất khắc chiến vô bất thắng, thêm vào có danh quốc nạp đầu liền bái, tiếp đó kiến lập một phen cơ nghiệp, vậy thử hỏi Gia Luật Dư Đổ đám hàng nhân này thêm bạn cũ của Gia Luật Đại Thạch sao không kinh hãi?

Đương nhiên, Ngôi Danh Vân Ca cũng được, Gia Luật Dư Đổ cũng thế, lúc này đánh chết cũng không ngờ, ở một không thời gian khác, Gia Luật Đại Thạch sau đó nam hạ bắc thượng, tiếp tục tây tiến chinh thảo không ngừng, dọc đường ân uy trùng điệp, cuối cùng thẳng tiến Hà Trung, binh phong chạm tới Hàm Hải, trước sau chinh trình gần ba vạn dặm!

Và Gia Luật Đại Thạch cũng sau khi xưng bá Hà Trung chính thức xưng đế, kiến lập một đế quốc Trung Á diện tích gấp mấy lần Tây Hạ, thực tế khống chế nhân khẩu cũng xa siêu Tây Hạ, kế đó ở chốn ấy kéo dài Đại Liêu quốc tộ thêm gần tám chín mươi năm.

So với con người này, Gia Luật Dư Đổ rơi vào hạ tràng hôm nay, thực thực đúng như Vân Ca trào phúng – đáng đời như vậy.

“Ngôi Danh tướng quân!”

Từ trong chấn kinh tỉnh lại, trơ mắt nhìn đám người Tây Hạ duy trì tư thế phòng bị hộ tống Vân Ca hướng bắc bỏ đi, Gia Luật Dư Đổ chẳng đoái hoài xấu hổ, cũng chẳng màng cảm khái, trực tiếp lần nữa khẩn cầu. “Thực không thể cho con đường sống sao?”

Lần này, Vân Ca ngay cả đầu cũng không ngoảnh, hiển nhiên là đã quyết tâm.

“Chẳng dám phiền Đại Bạch Cao quốc thu lưu, chỉ cầu giả vờ như không thấy chúng ta, để chúng ta đêm nay từ Hoành Sơn xuyên qua, mượn địa bàn đi đầu Khả Đôn thành thế nào?” Gia Luật Dư Đổ bất đắc dĩ, gượng gạo nói thêm.

Ngôi Danh Vân Ca rốt cuộc chẳng kiên nhẫn ngoảnh đầu: “Việc này có khác gì tiếp nhận các ngươi?”

“Chỉ cầu từ phía bắc Hoành Sơn đi qua, mượn Hoành Sơn che chắn vượt Đại Hà lại thế nào?” Gia Luật Dư Đổ trực tiếp xuống ngựa, ngay trên mặt đất bái lạy dập đầu. “Cầu Ngôi Danh tướng quân ban con đường sống.”

Vân Ca thấy thế, rốt cuộc buông tiếng thở dài: “Nếu thế mà còn không đáp ứng các ngươi, thực có chút bất kính với hai chữ Gia Luật… Thế này đi, các ngươi từ Hồng Châu đây vượt Hoành Sơn, không được vào thành, cũng không được vào sâu trong đất phía tây Đại Bạch Cao quốc, chỉ được men theo biên giới bên này Hoành Sơn hướng đông bắc đi, cuối cùng từ trong cảnh nội Kim quốc các ngươi vượt Hoàng Hà xuyên Âm Sơn mà đi thôi… Các ngươi tối nay đi, ba hôm sau ta mới sai người hướng Hoạt Nữ đô thống bên Diên An phủ báo việc này… Đây là điều kiện cuối cùng rồi, có đến hay không, các ngươi tự lo liệu.”

Nói xong, Vân Ca không nhiều lời nữa, trực tiếp vứt Dư Đổ đang nằm trên đất lại rồi thúc ngựa đi về phía bắc, nhưng lại để lại mấy trăm thân binh tùy tùng của mình phong tỏa sơn khẩu.

Trời thu vạn dặm trong xanh, Hoành Sơn lại ngăn cách gió bắc, sườn nam ở đây thực sự dễ chịu, nhưng hai ba trăm người Khiết Đan lại đang gian nan dày vò dưới sự giám sát của người Tây Hạ, đặc biệt là sau khi Gia Luật Dư Đổ vừa mới bò dậy được cuối cùng đã tuyên bố trước mọi người kế hoạch đi về phía bắc đến Khả Đôn thành tìm Gia Luật Đại Thạch, tình cảnh càng thêm như vậy.

Tin tức đột ngột, rất nhiều người Khiết Đan tầng lớp dưới lần đầu nghe được sự thật, rõ ràng đối với việc thoát ly Đại Kim quốc cảm thấy chấn kinh và hoảng sợ.

Dư Đổ trong lòng bi thương, nhưng lại bất lực, sau khi an ủi cổ vũ đôi chút, chỉ có thể bước lên một gò đất nhỏ chuẩn bị đi ngắm hoàng hôn để khuây khỏa tâm trạng. Thế nhưng, hắn bất kể thế nào cũng không thể đè nén nỗi thấp thỏm trong lòng, đứng trên gò đất nhỏ, một lúc nhìn về phía tây, một lúc nhìn về phía bắc, một lúc nhìn về phía nam, một lúc nhìn về phía đông, cho dù có thân tín mang chuột đồng nướng đến cũng chỉ xua tay không dùng.

Cũng không thể trách Gia Luật Dư Đổ như vậy, dù sao, mặc dù Vân Ca đã mở cho hắn một lối thoát, nhưng lối thoát này gần như vẫn tương đương với một con đường chết... Trước đây hắn vì sao muốn nương nhờ Tây Hạ, chẳng lẽ không phải sớm đã nghĩ đến rồi sao, nếu Gia Luật Đại Thạch đã viễn chinh phía tây, còn mang theo mười tám bộ lạc thân thiện với Khiết Đan, vậy thì khu vực xung quanh Khả Đôn thành hiện tại khẳng định đã bị người Mông Ngột chiếm lĩnh. Mà người Mông Ngột tuy có một Hãn Vương, nhưng khu vực khống chế trung tâm lại ở vị trí hơi lệch đông, cho nên xung quanh Khả Đôn thành tất nhiên sẽ chỉ loạn thành một đống, hai trăm người bọn hắn, chen vào đó, e là sẽ bị người ta trực tiếp nuốt mất.

Huống chi, còn có sa mạc nghìn dặm.

Sa mạc này không phải là vùng Hãn Hải chỉ vẻn vẹn mấy trăm dặm nằm giữa Tây Hạ và Đại Tống có thể so sánh được, từ xưa đến nay, Mạc Nam Mạc Bắc, chính là lấy nơi đây làm ranh giới, đó chính là sa mạc lớn chính thống nhất đối với Trung Nguyên.

Gia Luật Đại Thạch năm ngoái mới từ Khả Đôn thành xuất phát Tây chinh, mấy năm trước đó nữa lại đều lấy nơi này làm căn cứ quấy rối người Kim, nhưng cũng vì sa mạc này căn bản không thể xuất binh hữu hiệu, cộng thêm người Mông Ngột dần dần quật khởi, lúc này mới chuyển sang Tây chinh. Còn Niêm Hãn trước đây mấy lần muốn đi chinh thảo, cũng đều dừng bước trước sa mạc này.

Rất khó nói việc Hợp Bất Lặc Hãn của người Mông Ngột cuối cùng tạo phản với người Kim, bao gồm cả việc Niêm Hãn vẫn luôn không muốn giao vùng đất Mạc Nam đã hứa cho người Tây Hạ, có phải có quan hệ trực tiếp với Gia Luật Đại Thạch và sa mạc này hay không.

Nhưng những điều này đều không phải là điều Gia Luật Dư Đổ lúc này nên nghĩ, hắn nên nghĩ chỉ có một việc... Đó chính là không có hướng đạo và tiếp tế của người Tây Hạ, hắn phải làm sao để vượt qua đại mạc kia? Thậm chí chỉ ở phía bắc Hoành Sơn, không được phép vào thành, hắn lại phải khống chế thế nào để bộ chúng không ly tán? Ra khỏi Hoành Sơn, lại phải ứng phó ra sao trước tình cảnh truy binh nhất định sẽ giăng lưới chờ sẵn mà vượt sông thành công đi lên phía bắc?

Nói thật lòng, chính Dư Đổ cũng tự thấy, đừng nói đến Khả Đôn thành, e là chưa qua Hoàng Hà đã bị người ta giết chết trên đường mất.

Nhưng mà, không đi Khả Đôn thành, không tìm Gia Luật Đại Thạch, thì còn có thể đi đâu đây? Cho dù là đi tìm Vân Nội Tiết Độ Sứ, đồng tộc Gia Luật Nô Ca, chẳng phải cũng phải đi về phía bắc sao?

Trong lúc hoảng hốt, hoàng hôn đã đến, người Tây Hạ tuân theo ước định, trực tiếp rời khỏi sơn khẩu, mà Gia Luật Dư Đổ cũng gượng gạo thu lại tâm tư, đi xuống tập hợp bộ chúng.

Thế nhưng, ngay vào lúc này, một tin tức như sét đánh ngang tai lại giáng xuống đầu hắn.

“Tướng quân...” Tâm phúc thị vệ phụ trách kiểm đếm nhân số tiến lên bẩm báo, môi trực tiếp run lên. “Thiếu mất mười người chẵn! Cả một thập của Thái Sư Nô đều không thấy đâu nữa.”

Gia Luật Dư Đổ ngơ ngẩn, theo bản năng liền chạy vào trong sơn khẩu Hoành Sơn, đám tâm phúc sau đó vội vàng đuổi theo, thế nhưng, qua sơn khẩu Hoành Sơn, tâm phúc kiểm đếm nhân số lần nữa, lại phát hiện thế mà lại thiếu thêm chừng mười người, e rằng căn bản là không hề đi theo.

Đến lúc này, sĩ khí người Khiết Đan càng thêm sa sút, có thể tưởng tượng, nếu Gia Luật Dư Đổ không cổ vũ sĩ khí lên nữa, thì đội ngũ này lập tức sẽ tan rã.

“Tướng quân!”

Sự tình đến còn nhanh hơn trong tưởng tượng, mặt trời còn chưa lặn hẳn, ở phía bắc sơn khẩu Hoành Sơn, đón làn gió lạnh rõ ràng lạnh hơn hẳn, có người chủ động chất vấn Dư Đổ, mà lần này kẻ dẫn đầu rõ ràng là một quân quan trung tầng trong đội ngũ này. “Người nhà bọn ta đều ở Hà Đông, hồ đồ thế nào lại theo ngươi đến tận đây...”

Gia Luật Dư Đổ mượn ánh chiều tà ngẩn ngơ nhìn chằm chằm người này, nhưng không nói lời nào.

Người kia tựa hồ cũng cảm thấy có chút lúng túng, liền bỏ qua mục này, tiếp tục nói: “Nhưng việc này không trách ngươi, hôm đó tâm phúc của Gia Luật Mã Ngũ nói ở bến đò, ta ở ngay trước mặt đều biết, trách chỉ trách mạng chúng ta không tốt. Chỉ riêng chuyến đi đến Khả Đôn thành tìm Đại Thạch Đại Vương lần này, xa như vậy, giữa đường lại có sa mạc rộng như thế, người Tây Hạ lại không cho mượn đường, làm sao mà đi được? Huống chi, Thái Sư Nô mười phần là trực tiếp đi mật báo cho người Nữ Chân rồi, chúng ta làm gì có thời cơ mà đi về phía đông bắc? E là đến bờ Hoàng Hà liền bị người Nữ Chân trực tiếp chặn lại rồi chứ?”

Lời này hỏi trúng chỗ hiểm yếu, Gia Luật Dư Đổ hồi thần lại, biện bạch cũng không thể, chỉ có thể lảng tránh: “Tát Bát, rốt cuộc ngươi là có ý gì? Thẳng thắn một chút không được sao?”

"Ý ta là, đã đến nước này, chi bằng đường ai nấy đi, để bọn ta tự đi tìm người Tây Hạ nương nhờ, dù sao Tây Hạ kiêng kỵ là tướng quân ngươi, chứ không phải bọn lính lác chúng ta, bọn ta đều là kỵ binh giỏi, Tây Hạ sao lại không cho ta làm Thiết Diêu Tử, kiếm miếng cơm quân đội?" Tát Bát vừa nói vừa ngoảnh nhìn phía sau.

Thấy Tát Bát ra hiệu, mười mấy đồng đảng của hắn cùng hò reo, chưa dứt, dần dà có đến bảy tám chục người lần lượt hưởng ứng, rồi đứng ra sau Tát Bát, trực tiếp giằng co với toán người phía sau Dư Đổ.

Ánh sáng dần tối, hai bên đều lo trời tối không rõ thế cục, nên bầu không khí bất an, bắt đầu có kẻ rút đao, rồi chửi bới, hai bên trực tiếp mặt đao chạm mặt, căng thẳng bất an.

Gia Luật Dư Đổ đứng giữa hai toán người, nghĩ ngợi một lát, chợt thở dài một hồi, nhưng lại giơ tay ngăn tâm phúc của mình, rồi hai tay không không, bước lên trước mặt Tát Bát đang vịn đao nói: "Đã vậy, các ngươi đi đi! Đồ tiếp tế mang từ Bình Nhung trại cũng lấy một nửa... Nhưng xin niệm tình chúng ta nhiều năm ở chung, đi thẳng về phía bắc đến Hồng Châu thành, đừng dò đường chúng ta, cũng đừng nói ra hành trình của chúng ta."

Đám lính phản bội như Tát Bát vốn chỉ muốn sống mà nói vậy, nghe xong ngược lại có chút kinh ngạc, nhưng sự tình đã đến bước này, Dư Đổ đã hứa, khỏi phải hỏa tịnh, sao còn ở lại? Thế là mấy thủ lĩnh phản bội bàn bạc một hồi, rốt cuộc chỉ lấy ít đồ tiếp tế, lại từ xa cung kính vái Dư Đổ một cái, rồi tụ tập trăm tám chục người, đi thẳng về hướng chính bắc.

Không chỉ vậy, sau đó, Dư Đổ ngồi lỳ ở cửa núi không nhúc nhích, dứt khoát không đốt lửa trại, chỉ mặc cho quân lính khác bắt chước Tát Bát đào tán, mãi đến khoảng nửa đêm canh hai canh ba, mới có tâm phúc đến báo, nói chỉ còn hai ba chục kỵ, và đã lâu không có ai đào tán nữa... Là muốn mời tướng quân định đoạt, có thể đốt lửa trại, tạm nghỉ ngơi được chưa, nếu không chỉ riêng gió lạnh núi phía bắc thổi tới, e đều đông cứng đến sinh bệnh.

Dư Đổ như lúc này mới sống lại, cuối cùng trong màn đêm đón gió lên tiếng: "Sự tình đến nay, nói gì định đoạt? Bồ Đáp, đừng đốt lửa trại, để mọi người tụ lại, ngoài vây ngựa, trong vây người, cứ nói ta có việc muốn thương lượng với chư vị huynh đệ thủ túc."

Tâm phúc nghe Dư Đổ nói nghiêm trọng, không dám chậm trễ, vội vàng tụ họp những người còn lại, đợi người ngựa vây lại rồi, Dư Đổ mới lại lên tiếng: "Đến tận lúc này, vẫn còn nhiều huynh đệ không rời không bỏ như vậy, Dư Đổ cảm kích rơi nước mắt, dù vốn đáng chết mới phải, lúc này cũng phải liều mạng vì chư vị huynh đệ tìm một nơi an thân rồi mới có thể đi chết... Vả lại, chúng ta thực sự chưa đến bước đường cùng."

Lời này có phần đột ngột, dù những người còn lại đều trung thành tuyệt không hai lòng với Dư Đổ, chung quanh cũng có vẻ xôn xao.

"Chư vị huynh đệ, ta từ khi qua Hoàng Hà vẫn luôn kinh hãi sợ hãi, mãi đến vừa rồi thế cục vô giải mới mở rộng tâm tư, nghĩ thông vài điều... Các ngươi nói, Gia Luật Mã Ngũ sớm đã vì chuyện binh quyền mà ghét ta đến cực điểm, lại còn trung thành hết mực với người Nữ Chân, sao có thể hảo tâm tiễn ta qua sông, khuyên ta đến hàng Tây Hạ?"

Chung quanh ồ lên một mảng, tên Bồ Đáp kia cũng nhịn không được hỏi ngay: "Là Gia Luật Mã Ngũ lừa chúng ta? Tứ Thái Tử không muốn giết chúng ta?"

"Phải cũng không phải." Dư Đổ giọng trầm chậm, nhưng dần mạnh mẽ. "Một mình Gia Luật Mã Ngũ sao có gan hãm hại ta thế này? Chớ quên, mấy năm nay ở Hà Đông, chúng ta ngày thường cư trú đều bị giám thị, trước là Hi Doãn, sau là Bạt Ly Tốc... Nếu chỉ là Mã Ngũ dùng mưu hại ta, sao giấu nổi Bạt Ly Tốc bên đó? Thái Nguyên bên kia sao có thể để ta mang cờ úy lạo quân đội đường hoàng qua sông mà không hỏi han, ngăn cản?"

Chung quanh đều là quan quân cấp thấp, nào hiểu những chuyện này, lúc này nghe vậy, một mặt thấy có lý, một mặt lại chỉ thấy trong đầu đặc sệt như hồ nhão hỗn loạn, vẫn không rõ lợi hại trong đó.

Mà Dư Đổ lúc này thực sự muốn móc tim móc ruột rồi, bèn không chút do dự, tiếp tục trong gió lạnh thẳng thắn đối đãi: "Cụ thể vì sao, ta nhất thời cũng nghĩ không ra, nhưng người có thể chỉ thị Bạt Ly Tốc và Mã Ngũ, nghĩ đến chỉ có Hoàn Nhan Ngột Truật giờ này chắc đã đến Thái Nguyên mà thôi, mà Hoàn Nhan Ngột Truật nhiều lần nhấc lên như vậy, có lẽ là muốn lấy ta làm đá hỏi đường với Tây Hạ hoặc Hoạt Nữ thăm đường, có lẽ chỉ là muốn đường đường chính chính ép ta đi... Cũng đều vô ích cả, bởi vì hắn từ Yên Kinh mà đến, nửa đường phát ra chỉ thị, lại không thể biết hết nội tình nơi đây, nên tất nhiên không ngờ chúng ta vừa nhận được tin tức cụ thể về Đại Thạch Đại Vương lập căn cứ ở phía tây Tây Hạ."

"Chúng ta biết thì sao?" Bồ Đáp vẫn không hiểu, nhưng không cản trở hắn chủ động bắc thang cho chủ tướng nhà mình.

"Chúng ta đã biết tin này, ắt có vốn liếng để thương thuyết với người Tống rồi, bởi nếu như thế, từ đất Hà Hoàng của người Tống cũng có thể thông đến nơi Đại Thạch Đại Vương đang ở." Gia Luật Dư Đổ chậm rãi đáp, trong giọng nói không còn vẻ hoảng hốt như nửa ngày trước. "Bất kể Hoàn Nhan Ngột Truật có phải đang thăm dò Tây Hạ qua ta hay không, chúng ta đều cắn chết hắn chính là có ý đó, hơn nữa căn bản là chuẩn bị lôi kéo Tây Hạ nhập cuộc chiến Diên An, khi đó với mối huyết thù trăm năm giữa người Tống và Tây Hạ, bọn họ không tin cũng phải tin; rồi chúng ta lại lấy việc Ngột Truật không biết chuyện Đại Thạch Đại Vương lập nghiệp làm điểm mấu chốt, nói với người Tống rằng, chúng ta có thể làm sứ giả cho người Tống, theo đường Hà Hoàng về phía tây đến Cáp Mật Lực gặp Đại Thạch Đại Vương, hẹn đại quân Khiết Đan từ đông sang, giáp kích Tây Hạ, thậm chí là người Kim! Người Tống ắt sẽ đáp ứng!"

Xung quanh dần dần yên tĩnh, nhưng rõ ràng có vài người hơi thở dồn dập, hiển nhiên là số ít kẻ thông minh đã ý thức được hành động này, trên logic và lý thuyết, quả thực có chút khả thi.

Dù sao thì, với cục diện sơn cùng thủy tận trước mắt này, cho dù chỉ là một tia hy vọng, lúc này cũng đáng để đánh cược!

Tuy nhiên, vẫn còn một vấn đề.

"Tướng quân, phía trước Tống Kim giao chiến ác liệt, lại có Thái Sư Nô đi cáo mật, làm sao chúng ta có thể dễ dàng vượt qua chiến tuyến tìm được người Tống? Lại làm sao đảm bảo tìm được người Tống thỏa đáng biết cơ? Còn cả người Tây Hạ, chúng ta ở Hoành Sơn bên này, nếu như nữ chân nhân ở Bình Nhung trại chạy đến, trực tiếp tìm người Tây Hạ đòi người, khi đó người Tây Hạ không chống nổi, lại muốn hủy ước bắt chúng ta thì làm thế nào?"

"Chuyện này thì phải đánh cược mạng rồi." Dư Đổ ngữ khí sang sảng. "Ta nhớ Bảo An quân Khảo Lão trại nơi đó chính là nơi Tây quân tướng chủng Quách Hạo đang ở, ta cược hắn chưa bị Hoạt Nữ bắt được! Cũng cược hắn là người biết thân phận ta, hiểu đại cục quốc gia! Rồi chúng ta ít người, giờ vứt bỏ xe lương lên ngựa, thừa dịp người Tây Hạ và nữ chân nhân đều cho rằng chúng ta ở phía bắc Hoành Sơn, mau chóng dắt ngựa theo đường cũ quay về, từ phía nam Hoành Sơn đi về phía tây, về phía nam đến Khảo Lão trại!"

Mọi người lúc này mới tỉnh ngộ, hóa ra vì sao Dư Đổ vẫn ngồi bất động ở cửa núi gió rét, vì sao vẫn không chịu nhóm lửa, lại còn mặc kệ tất cả giải tán, thì ra là muốn ẩn giấu hành tung, dùng đội quân nhỏ nhanh chóng quay trở về.

Hơn nữa, cũng chỉ có một toán người ít ỏi mới được thành trại của người Tống tiếp nhận!

Cứ như vậy, Gia Luật Dư Đổ đã trình bày rõ mọi chuyện, lại có một tia sinh cơ, đám hai ba chục người cuối cùng này thực sự đáng tin, nên đều không trì hoãn nữa, họ trước hết đuổi hết súc vật mang theo đồ tiếp tế đi rồi tản ra, sau đó dùng dây thừng nối những người còn lại với tất cả ngựa chiến còn lại, rồi bất chấp tất cả, đi bộ xuyên qua cửa núi về phía nam trong đêm.

Có lẽ là trời không tuyệt đường người này, cả bọn mò mẫm quay về trong bóng tối, giữa đường cư nhiên chỉ có một người bị trẹo chân, nhưng vẫn có thể cẩn thận cưỡi ngựa đi theo... coi như là bọn họ đã thành công ngược xuyên qua cửa núi.

Mà sau khi ngược xuyên qua cửa núi, cả bọn vẫn không dám lơ là, vẫn không dám nhóm lửa, chỉ lên ngựa men theo sơn thế chậm rãi phi nhẹ, cũng không biết đã qua bao lâu, khi trời còn chưa sáng rõ, rốt cuộc nghe thấy phía trước tiếng nước ầm ầm... mọi người biết là đã đến Hỗn Châu Xuyên, lúc này mới xuống ngựa nghỉ một chút, dùng chút lương khô và nước sông, chỉ một lát sau, trời vừa hửng sáng đã lại nóng lòng không chờ nổi, tìm chỗ nước cạn vượt qua con sông này.

Mãi đến lúc này, mọi người mới thở được nửa hơi, bởi vì trời đã sáng, lại có một con sông ngăn trở truy binh, tiếp theo chỉ cần ra sức ruổi mau đến Khảo Lão trại là được.

Huống chi, bọn họ cẩn thận như vậy, hẳn là không để lộ hành tung, vậy thì bất kể là ai, e rằng đều còn cho rằng bọn họ vẫn ở phía bắc Hoành Sơn.

Mọi người chỉnh đốn xong xuôi, ai nấy lên ngựa.

Chỉ riêng Gia Luật Dư Đổ vừa muốn quất roi, lại cuối cùng nhịn không được, liền ghìm ngựa quay đầu, mặt hướng đông bắc, nhìn một lát.

Đám tâm phúc Bồ Tra bên cạnh hiểu ý, liền muốn mọi người cùng nhau lập lời thề, để báo thù cho những kẻ phản bội như Thái Sư Nô ngày hôm nay.

Thế nhưng, mọi người vừa rút dao găm ra, Dư Đổ lại thở dài lắc đầu: "Hôm nay có hai mươi ba huynh đệ không rời không bỏ, Dư Đổ ta đương nhiên suốt đời không quên, còn như bọn Thái Sư Nô bị tình thế ép buộc, ta cũng không gọi là phẫn hận. Ngay cả Bạt Ly Tốc, Mã Ngũ cũng chỉ tuân lệnh hành sự, ta lại cũng hận không nổi."

Như thế, bọn Bồ Tra mấy người nhìn nhau, rõ ràng đều có chút không hiểu nổi.

"Hai kẻ!" Dư Đổ cũng rút dao găm ra. "Một là Hoàn Nhan Ngột Truật, đem ta làm hòn đá hỏi đường, tùy tiện ném ra; hai là chính là tên Ngôi Danh Vân Ca hôm nay, tùy tiện làm nhục ta, coi ta như phẩn thổ... Dư Đổ nhục thể phàm tâm, lại là tơ hào không dám quên lãng! Hôm nay lập thề, luôn có một ngày, ắt phải để cho những huynh đệ hôm nay được hưởng phú quý, cũng khiến hai kẻ này hối hận vì đã coi ta như không!"

Nói xong, Dư Đổ cầm dao găm, rạch một đường máu ở lòng bàn tay bên kia, rồi không đợi đám hai mươi ba tùy tùng lần lượt làm theo, liền không nói thêm nữa, chỉ nhanh ngựa tăng roi, đi trước về phía tây nam.

Ngày mồng hai tháng mười.

Vào buổi trưa, Dư Đổ dẫn hai mươi ba kỵ đi thẳng đến dưới trại Khảo Lão, nơi vòng vây không chặt chẽ, tay không đến trước cửa, dưới làn tên nỏ Thần Tý Cung tự báo họ tên, lại tự xưng là cố nhân của Quách Thành, tiên phụ của Quách Hạo. Mà Quách Hạo lên thành hỏi han trực tiếp, nghe nói là Gia Luật Dư Đổ, Đông lộ đô thống của Liêu quốc trước đây, Hữu đô giám Nguyên soái của Kim quốc, quả nhiên gạt bỏ mọi lời bàn tán, tiếp nhận Dư Đổ vào thành.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.