Một tháng sau.
Thành phố A.
Trong phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện quân khu, bà Đàm ngồi bên giường bệnh, nhìn đứa con trai đang chìm trong giấc ngủ, nước mắt không kìm được lại tuôn rơi.
Ông Đàm đứng cạnh bà, khẽ nhíu mày, đau lòng nói: "A Mục nhất định sẽ tỉnh lại hôm nay thôi, thằng bé không sao rồi, bà nên vui mừng mới phải, sao lại khóc chứ."
"A Mục còn chưa biết khi nào mới tỉnh lại, không có ba năm tháng tĩnh dưỡng thì không thể hồi phục được, tôi làm sao vui nổi đây?"
Bà Đàm ngước mắt lườm ông chồng mình một cái, còn muốn nói thêm gì đó, nhưng chợt nghe con trai đang mơ màng nói sảng trong giấc ngủ: "Nhiên Nhiên!"
Bà giật mình, vội vàng nắm lấy tay con trai, khẽ gọi: "A Mục, A Mục."
A Mục bị bà gọi tỉnh, lờ đờ mở mắt. Trên gương mặt anh tuấn tái nhợt vẫn còn vương lại vẻ hoảng loạn và lo lắng chưa kịp thu lại từ trong mơ. Ánh mắt anh dừng trên người bà Đàm vài giây rồi mới từ từ tụ lại tiêu cự. Vừa khi đại não bắt đầu vận hành, cả người anh bỗng trở nên kích động, siết chặt tay bà Đàm:
"Mẹ, Nhiên Nhiên đâu? Cô ấy đang ở đâu, có sao không?"
Bà Đàm nhìn anh với ánh mắt phức tạp, có chút khó hiểu về phản ứng của con trai đối với Ôn Nhiên. Bà nhớ lại đêm đó một tháng trước, khi nghe tin con trai nhảy xuống vực cùng Ôn Nhiên, bà đã chấn động đến mức không thể nào hơn được nữa.
Thấy bà không nói gì, ánh mắt A Mục càng thêm hoảng loạn, anh giãy giụa muốn ngồi dậy: "Con đi tìm Nhiên Nhiên."
"A Mục, con nằm yên đó cho mẹ, không được đi đâu cả."
Ông Đàm đứng sau lưng bà Đàm đột nhiên cất tiếng, quát lớn đầy uy nghiêm.
Bà Đàm bị giọng điệu đanh thép của ông làm cho giật nảy mình. Sau khi hoàn hồn, bà lập tức ấn người A Mục xuống, vỗ về: "A Mục, con mới tỉnh, không được kích động. Ông già kia, mau gọi bác sĩ đến kiểm tra cho con đi."
"Mẹ, con muốn đi tìm Nhiên Nhiên."
Nếu bà Đàm đến giờ mà còn không hiểu chuyện gì thì uổng công sống bấy nhiêu năm nay rồi. Bà khẽ thở dài, dịu dàng nói: "Nhiên Nhiên không sao, đang nằm ở phòng bệnh dưới lầu, A Mục, con nằm yên đó đừng cử động."
A Mục nghe nói Ôn Nhiên không sao thì ánh mắt có chút nghi hoặc. Anh do dự một chút rồi cuối cùng cũng không cử động nữa, ngoan ngoãn nằm lại giường. Vì vừa giãy giụa, trên trán anh đã lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.
Bác sĩ nhanh chóng đến phòng bệnh, kiểm tra cho A Mục một lượt rồi hỏi anh vài việc. Bác sĩ báo với ông bà Đàm rằng vết máu bầm trên đầu anh đang dần tan đi, chỉ cần theo dõi thêm hai ngày nữa, có lẽ không cần phải phẫu thuật lần nữa.
Ông Đàm nghe một cuộc điện thoại, sau khi dặn dò A Mục nghỉ ngơi cho tốt thì cùng cảnh vệ rời đi.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại bà Đàm. Bà nhìn vết sẹo đã đóng vảy trên trán A Mục, nghĩ đến việc trên người anh còn nhiều vết thương, lòng đau nhói, đôi mắt lại nhanh chóng đỏ hoe.
A Mục thấy mẹ lại sắp khóc, cảm thấy đầu đau như búa bổ, khẽ nói: "Mẹ, mẹ về nghỉ ngơi trước đi, con không chết được đâu."
"Ngươi còn dám nói một chữ 'chết' nữa thử xem." Sắc mặt bà Đàm thay đổi, giận dữ trừng mắt nhìn A Mục. Trừng được hai giây, nước mắt bỗng rơi xuống, bà vừa lau nước mắt vừa tủi thân trách móc: "Cái thằng nhóc không có lương tâm này, con có bao giờ nghĩ đến chuyện nếu con có mệnh hệ gì thì mẹ phải sống tiếp thế nào không?"
"Mẹ, con xin lỗi!"
Sắc mặt A Mục hơi đổi. Tình huống lúc đó, anh hoàn toàn không có tâm trí nghĩ đến điều gì khác. Ôn Nhiên nhảy xuống vực ngay trước mắt anh, anh chỉ theo bản năng mà nhảy xuống theo.
"Ai cần nghe lời xin lỗi của con chứ, con hứa với mẹ đi, sau này không được làm mấy chuyện đáng sợ đó nữa. Nếu con còn dám làm thế, mẹ sẽ không nhận đứa con trai là con nữa."
Bà Đàm cứ nghĩ đến việc suýt chút nữa mất đi con trai, tim lại đau không tả nổi. Lúc này đây, bà hoàn toàn không còn sự dịu dàng hiền từ thường ngày, đôi mắt hằm hằm trừng con trai.
A Mục im lặng lắng nghe lời trách móc của bà Đàm, nghe xong liền ngoan ngoãn hứa: "Mẹ, con hứa, sau này tuyệt đối không làm chuyện khiến mẹ phải lo lắng nữa."
Bà Đàm nhìn vẻ bất lực và ngoan ngoãn của anh, nước mắt chưa khô mà bỗng bật cười, mắng: "Thằng nhóc thúi này!"
A Mục nhếch môi cười nhẹ, khẽ hỏi: "Mẹ, con thực sự ngủ suốt một tháng sao?"
Vừa rồi bác sĩ lúc kiểm tra cho anh cũng nói anh đã hôn mê một tháng.
Bà Đàm gật đầu: "Tất nhiên là thật. Đêm đó một tháng trước, con nhảy xuống vực cùng Ôn Nhiên, mẹ cứ tưởng con thực sự bỏ lại bố mẹ mà đi rồi. Bố con đã cử người dọc theo con sông tìm kiếm ba ngày trời mà không tìm thấy con và Ôn Nhiên. Ông ấy nói, dù hai đứa thực sự bị bom... thì cũng phải có mảnh vải vụn chứ..."
Nói đến đây, bà Đàm giơ tay lau nước mắt rồi tiếp tục: "Cho đến một tuần sau mới nhận được điện thoại. Cũng là do hai đứa mạng lớn, bị nước sông cuốn trôi xuống hạ lưu rồi được người ta cứu đưa vào bệnh viện..."
A Mục nghe mẹ kể lại chuyện sau đêm đó, có cảm giác như đã trải qua cả một đời. Anh hôn mê suốt một tháng, chuyện gì xảy ra trong một tháng này anh đều không biết gì cả.
Hơn nữa, anh tỉnh lại cũng lâu rồi mà Lạc Hạo Phong và những người khác vẫn không đến thăm anh. Vừa rồi mẹ anh còn nói Ôn Nhiên đang nằm ở phòng bệnh bên cạnh, thế nhưng lúc nãy khi anh hỏi vị bác sĩ kiểm tra cho mình, đối phương lại không hề trả lời.
"Phó Kinh Nghĩa và Liêu Đông Hưng đâu rồi? Sau khi con và Ôn Nhiên nhảy xuống vực đêm đó, còn xảy ra chuyện gì nữa?"
A Mục nhìn chằm chằm vào bà Đàm. Trong lòng anh có vô vàn nghi vấn, muốn hỏi rất nhiều điều. Tối hôm đó, vì Liêu Đông Hưng bất ngờ thay đổi địa điểm gặp mặt nên sự bố trí trước đó của anh đều trở nên vô dụng.
Khi họ đến đỉnh núi, Liêu Đông Hưng đã dẫn người của hắn đến đó cùng với Ôn Nhiên và Phó Kinh Nghĩa.
Ban đầu họ không nhìn thấy quả bom buộc trên người Ôn Nhiên, vì cô mặc một chiếc áo khoác che đi quả bom ở ngang thắt lưng.
Lại là đêm hôm, trên đỉnh núi tối đen như mực, Liêu Đông Hưng cố tình chọn địa điểm như vậy, chỉ có ánh đèn xe từ xa chiếu tới cũng không hề rọi thẳng về phía họ.
Tình thế như vậy có lợi mà cũng có hại. Có lợi ở chỗ, người đi cùng họ không phải Mặc Tu Trần thật mà là Giang Lưu giả trang. Bất lợi tất nhiên là ánh sáng và địa hình như thế này rất khó để cứu Ôn Nhiên.
Liêu Đông Hưng cậy Ôn Nhiên là người trong tim Mặc Tu Trần, nhất quyết bắt họ phải giao bằng chứng cho hắn trước. Mặc Tu Trần là giả nên tất nhiên hắn không thể tự mình đi, vì vậy nhiệm vụ giao nộp bằng chứng rơi vào tay A Mục.
Anh vừa giao bằng chứng Liêu Đông Hưng muốn, vừa yêu cầu hắn thả Ôn Nhiên ra. Liêu Đông Hưng vậy mà sảng khoái đồng ý. Còn Phó Kinh Nghĩa vì nhìn thấy Cố Nham nên cảm xúc cực kỳ kích động, có lẽ cậy vào việc Ôn Nhiên vẫn đang trong tay Liêu Đông Hưng, lại còn cần Mặc Tu Trần cứu, nên không sợ hãi gì mà đi thẳng sang phía đối diện.
A Mục không bận tâm đến Phó Kinh Nghĩa, toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào Ôn Nhiên, nào ngờ Liêu Đông Hưng, kẻ tiểu nhân hèn hạ đó, lại gài bom hẹn giờ lên người Ôn Nhiên.
Khi nghe thấy tiếng còi cảnh sát dưới chân núi, hắn hoàn toàn không màng tới chuyện vợ con mình vẫn đang trong tay đối phương, trực tiếp đẩy Ôn Nhiên về phía vách núi, đe dọa ép tất cả họ phải nhảy xuống vực.