Ôn Nhiên há miệng, cuối cùng vẫn không gọi thành tiếng, chỉ ngẩn ngơ nhìn về phía cửa, nơi đó đã không còn bóng lưng quen thuộc của anh nữa, tiếng bước chân ngoài hành lang dần xa.
Do cửa không đóng, cô lờ mờ nghe thấy dưới phòng khách, Lạc Hạo Phong hỏi cái gì đó.
Không nhìn thấy cảnh tượng dưới lầu, cô thậm chí có thể cảm nhận được, Mặc Tu Trần nhất định lại ngẩng đầu nhìn lên phía tầng hai, sau đó là sự tĩnh lặng như chết.
Cô cứ đứng ngây người trong phòng ngủ chính, trước mắt bất tri bất giác lại nhòe đi, móng tay của hai bàn tay buông thõng bên người găm sâu vào lòng bàn tay mềm mại, nỗi đau không đáng kể ấy, lại chẳng thể sánh bằng một phần vạn nỗi đau trong lòng.
Tiếng chuông điện thoại trong trẻo vang lên trong căn phòng tĩnh lặng tràn ngập bi thương, Ôn Nhiên đưa tay gạt mạnh nước mắt, lấy điện thoại ra, nhìn thấy cuộc gọi, cô mím môi, nén nỗi buồn trong lòng, ấn nút nghe: "Alo, Tiêu Tiêu."
"Nhiên Nhiên, cậu khóc à? Sao giọng nghe khàn thế?"
Phía đầu dây bên kia, tiếng Bạch Tiêu Tiêu truyền đến, mang theo sự quan tâm nồng đậm.
Những giọt nước mắt Ôn Nhiên khó khăn lắm mới kìm lại được, vì lời nói của cô mà đột ngột trào ra, nỗi bi thương kìm nén trong lòng cũng trào dâng như sóng biển trong sự quan tâm ấy, cuộn trào tới với sự hung hãn mà cô không thể chịu đựng nổi.
Cô cầm điện thoại, đau khổ ngồi thụp xuống, không thể trả lời thêm được một câu trọn vẹn nào nữa.
"Nhiên Nhiên, cậu sao vậy? Đừng làm mình sợ."
Bạch Tiêu Tiêu lo lắng hoảng loạn gọi trong điện thoại, Ôn Nhiên hồi lâu sau mới nghẹn ngào trả lời một câu: "Tiêu Tiêu, mình không sao."
Nửa tiếng sau, Bạch Tiêu Tiêu vội vàng đến nhà cô, lao lên tầng hai, thấy Ôn Nhiên ôm đầu gối ngồi trên thảm lông, cô ngồi xuống, nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Đôi mắt Ôn Nhiên đã sưng đỏ, nước mắt cũng đã chảy gần hết, cô lặng lẽ để mặc Bạch Tiêu Tiêu ôm, không nói một lời nào.
"Nhiên Nhiên, mình biết hết rồi. Lạc Hạo Phong kể với mình, mình còn gọi điện hỏi Cố Khải nữa, cậu ấy nói chú Cố đã nghiên cứu ra thuốc điều trị căn bệnh đó, đang trong giai đoạn thử nghiệm trên động vật, vài ngày nữa thí nghiệm thành công là có thể dùng được rồi."
Ôn Nhiên vẫn không nói gì, chỉ cắn chặt môi.
"Nhiên Nhiên, nếu cậu không yên tâm để anh ấy đi một mình, thì cứ đi theo đi, việc gì phải làm khó bản thân như vậy."
Bạch Tiêu Tiêu nhìn Ôn Nhiên với đôi mắt sưng đỏ, vẻ mặt bi thương tuyệt vọng, lòng cô thắt lại, mắt cũng cay xè.
Trong đôi mắt đẫm lệ của Ôn Nhiên là nỗi đau đậm đặc không thể tan đi, cô nhếch môi, gượng nở một nụ cười buồn bã, khẽ nói: "Tiêu Tiêu, anh ấy không cho mình đi theo."
Anh thừa biết cô đã từng đến nước D, thừa biết cô đã biết rõ bệnh tình của anh. Thế nhưng, anh vẫn không muốn để cô đi theo.
"Nhiên Nhiên, anh ấy không cho cậu đi, là cậu không đi à? Cậu đã không buông bỏ được, thì cứ đi theo. Mặc Tu Trần không cho cậu đi là vì anh ấy tưởng cậu vẫn chưa biết tình trạng của mình, đương nhiên anh ấy sẽ không để cậu đi."
Ôn Nhiên lắc đầu: "Không, anh ấy biết."
"Mặc Tu Trần biết á?"
Bạch Tiêu Tiêu kinh ngạc nhìn Ôn Nhiên. Tối qua Lạc Hạo Phong đã kể sơ qua cho cô, họ đều tưởng rằng Mặc Tu Trần không hề biết chuyện Ôn Nhiên đi nước D, tưởng rằng anh không biết Ôn Nhiên đã biết bệnh tình của mình.
Bây giờ Ôn Nhiên lại nói với cô là Mặc Tu Trần biết.
Cô bỗng thấy hơi khó hiểu, Mặc Tu Trần đã biết, sao Ôn Nhiên lại không đi theo?
Ôn Nhiên cười buồn bã, trong giọng nói lộ rõ vẻ khinh miệt bản thân: "Tiêu Tiêu, thật ra là chính mình quá nhát gan. Giống như cậu nói, mình nên đi theo, ở bên cạnh Tu Trần, giống như lúc trước anh ấy nhất quyết muốn ở bên cạnh mình, túc trực từng giây từng phút."
"Nhưng mình không dám. Cậu biết không, mình sợ. Mình sợ nhìn thấy dáng vẻ đau đớn của anh ấy, mình sợ trước mặt anh ấy sẽ không kìm được mà bật khóc, mình còn sợ nhỡ đâu..."
"Nhiên Nhiên, sẽ không đâu. Cậu và Mặc Tu Trần yêu nhau như vậy, anh ấy nhất định sẽ vì cậu mà sống đến trăm tuổi, cùng cậu bạc đầu giai lão."
Bạch Tiêu Tiêu ngắt lời Ôn Nhiên, giọng điệu kiên định nói.
Ôn Nhiên vẫn tiếp tục cười, cố gắng cười rất tươi: "Phải đấy, cho nên mình không dám đi. Mình thà chờ ở nhà, như vậy có thể tự lừa dối bản thân rằng anh ấy chỉ đi công tác, đợi anh ấy xong việc sẽ quay về. Nhất định sẽ quay về, vì anh ấy đã hứa với mình."
Anh đã hứa là sẽ quay về.
Cho nên cô không thể đi, tuyệt đối không thể đi.
"Vậy cậu đừng buồn, cứ coi như anh ấy đi công tác đi. Chẳng phải còn có Đàm Mục và Lạc Hạo Phong đi cùng sao? Hai người họ nhất định sẽ đưa anh ấy bình an trở về bên cậu."
Bạch Tiêu Tiêu lấy khăn giấy lau nước mắt cho Ôn Nhiên, mặt cô lúc nào cũng đã ướt đẫm tự lúc nào.
Ôn Nhiên nhận lấy khăn giấy, tự mình lau nước mắt, nhìn Bạch Tiêu Tiêu, khẽ nói: "Tiêu Tiêu, cậu thích Lạc Hạo Phong thì đừng để bị ảnh hưởng bởi dì Kiều, nhất định phải giống như lúc trước thích Tiêu Dục Đình, không màng tất cả mà yêu lấy người ta."
"Mình biết."
Bạch Tiêu Tiêu gật đầu, lại ôm chặt lấy cô.
Cô hiểu, Ôn Nhiên là sợ cô và Lạc Hạo Phong có tình cảm với nhau nhưng lại bỏ lỡ vì sự phản đối của mẹ cô, cuối cùng trở thành hối tiếc. Cô và Mặc Tu Trần yêu nhau như vậy, nhưng vì đủ thứ chuyện mà cuối cùng lại thành ra thế này, cô thực sự không muốn bạn bè bên cạnh lại phải chịu cảnh không hạnh phúc.
---❊ ❖ ❊---
Thành phố A
Mặc Tu Trần, Đàm Mục và Lạc Hạo Phong ba người vừa xuống máy bay thì có người đến đón, là tài xế nhà Đàm Mục.
Lên xe, Đàm Mục giải thích: "Tu Trần, A Phong, hai ngày này hai cậu không cần ở khách sạn, cứ ở nhà tớ cho tiện."
Mặc Tu Trần gật đầu, không có ý kiến gì, Lạc Hạo Phong cười đáp được.
"A Phong, cậu gọi cho Bạch Tiêu Tiêu một cuộc, bảo cô ấy mấy hôm nay ở bên cạnh Nhiên Nhiên nhiều một chút."
Mặc Tu Trần quay đầu nhìn sang Lạc Hạo Phong đang ngồi bên cạnh, giọng điệu bình thản dặn dò. Đàm Mục ở phía bên kia nghe vậy thì nheo mắt lại. Lạc Hạo Phong nhướng mày: "Tớ đã bảo với Tiêu Tiêu rồi, bảo cô ấy có thời gian thì ở cùng Ôn Nhiên nhiều hơn."
"Ừm, Nhiên Nhiên lúc ở một mình hay suy nghĩ lung tung. Anh đào ở quê giờ đã chín rộ, lát nữa cậu gọi lại cho Bạch Tiêu Tiêu lần nữa, bảo họ đến đó ở hai ngày đi, Nhiên Nhiên thích ăn anh đào."
Khóe môi Mặc Tu Trần hiện lên một nụ cười nhạt, trong đôi mắt như mặt hồ sâu thẳm lấp lánh những tia sáng ấm áp. Nhắc đến Ôn Nhiên, không chỉ giọng nói anh trở nên ấm áp, mà cả con người anh cũng trở nên dịu dàng hơn.
"Tu Trần, thật ra cậu nên nói cho Ôn Nhiên biết đi. Cậu cứ đi công tác hết lần này đến lần khác, không sợ Ôn Nhiên nghi ngờ sao?"
Lạc Hạo Phong có chút do dự hỏi, đôi mắt đào hoa dò xét nhìn chằm chằm Mặc Tu Trần. Người thông minh như anh sao lại không cân nhắc đến điểm này cơ chứ?
Mặc Tu Trần đưa mắt nhìn Đàm Mục, độ cong nơi khóe miệng vẽ nên một nụ cười không rõ ý tứ. Đàm Mục nhận được ánh mắt của anh, lòng thầm giật mình.
"Cậu không biết à? Mấy hôm trước A Mục đã đưa Nhiên Nhiên đến nước D rồi."
"Tu Trần, hóa ra cậu đã biết từ sớm rồi?"
Đây là giọng của Đàm Mục, mang theo sự kinh ngạc đậm đặc. Gương mặt tuấn tú vốn rất ít khi thay đổi biểu cảm của anh lúc này lại tràn đầy cảm xúc, còn Lạc Hạo Phong thì kinh ngạc mở to mắt, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.